Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 9: Thiên Đạo lệnh

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:28:55 | Lượt xem: 7

**CHƯƠNG 9: THIÊN ĐẠO LỆNH**

Trời cao lộng gió, mây trắng lững lờ, và giữa cái khung cảnh đậm chất trữ tình ấy là một con rùa già đang… phun lửa từ mông, bay với vận tốc xé toạc không gian.

Diệp Vô Ưu nằm bẹp dí trên lưng Lão Quy, hai tay bấu chặt vào tấm thảm lông thú, mái tóc vốn đã lôi thôi nay bị gió tạt cho dựng đứng như vừa trải qua một ca phẫu thuật kích điện không gây mê. Ở phía đối diện, Lục Tuyết Dao đang cố gắng duy trì phong thái của một “băng thanh ngọc khiết” tiên tử. Dù gương mặt nàng có hơi xanh tái vì “say rùa”, nhưng nàng vẫn ngồi xếp bằng, kiếm đặt ngang gối, chỉ là cái tát “ân huệ” dành cho Vô Ưu vẫn còn lơ lửng trên không trung do quán tính quá lớn.

【Ting! Cảnh báo: Ký chủ đang trải nghiệm dịch vụ bay giá rẻ của “Turtle Airways”. Độ hài lòng của hành khách nữ đang ở mức âm vô cực. Gợi ý: Hãy nói gì đó sến súa để xoa dịu, hoặc tiếp tục giả chết.】

Diệp Vô Ưu liếc mắt nhìn bảng điện tử ảo trong đầu, chửi thầm: “Hệ thống, mày bớt bơm đểu đi. Giờ mà ta mở mồm ra là gió nó lùa vào họng cho đến chết chứ sến nỗi gì!”

Hắn gắng gượng ngẩng đầu lên, hét lớn vào tai Lục Tuyết Dao: “Tiên tử! Thắt dây an toàn vào! Sắp tới đoạn cua gắt rồi!”

Lục Tuyết Dao nghiến răng, giọng nàng lạnh lẽo còn hơn cả gió tuyết trên đỉnh Mộ Tuyết: “Ngươi… cái đồ nát rượu này! Bảo vật nhà ngươi là tên điên, mà ngươi cũng không bình thường! Có ai ngự thú mà lắp động cơ hỏa tiễn vào mông rùa không?”

“Thế nàng chưa nghe câu ‘rùa chạy nhanh hơn thỏ’ à? Đây là tiến hóa của truyền thuyết đấy!” Vô Ưu cười nhăn nhở, định bụng vớ lấy cái hồ lô rượu làm một hụm cho ấm người thì đột ngột, một tiếng “Uỳnh” vang dội chấn động cả tầng mây.

Phía trước, bầu trời bỗng nhiên bị dát một lớp vàng ròng rực rỡ. Ánh hào quang chói lòa đến mức Diệp Vô Ưu phải nheo mắt lại, chửi đổng: “Đứa nào bật đèn pha xa thế? Có ý thức tham gia giao thông không hả?”

Một cuộn giấy khổng lồ, dài đến hàng trăm trượng, từ từ trải ra trên hư không. Những dòng chữ bằng mực vàng lấp lánh hiện lên, mỗi chữ đều mang theo áp lực của kẻ bề trên, khiến linh khí trong không gian xung quanh trở nên đông đặc.

**”THIÊN ĐOẠN LỆNH: TRUY QUÉT TẢN TU – THANH TRỪNG NGHỊCH ĐẠO.”**

Lão Quy đang bay với tốc độ bàn thờ bỗng nhiên “phanh” một cái cháy đường chân trời. May mà Diệp Vô Ưu nhanh tay tóm lấy bắp chân Lục Tuyết Dao, còn Lục Tuyết Dao thì tóm lấy… cái mai rùa, nếu không cả hai đã bay thẳng vào tờ sớ khổng lồ kia rồi.

“Mẹ kiếp! Thiên Đạo Minh phát điên à? Đây là giữa ban ngày ban mặt, đi đường cũng không yên!” Lão Quy thò đầu ra, đôi kính râm xệ xuống tận mũi, miệng lầm bầm chửi rủa.

Dưới cuộn giấy khổng lồ, một nhóm người cưỡi phi kiếm mạ vàng, mặc đạo bào phẳng phiu không một nếp nhăn, ngực thêu hình một cán cân cân cả thế giới, từ từ hiện ra. Dẫn đầu là một nam nhân trung niên, tóc vuốt ngược bóng lộn, gương mặt nghiêm nghị như thể vừa bị mất sổ gạo.

【Ting! Nhiệm vụ khẩn cấp: Đối diện với “Cảnh sát khu vực” Thiên Đạo Viện.
– Mục tiêu: Không để bị phạt vì tội ngự rùa trái phép và trốn thuế linh thạch.
– Phần thưởng: 500 điểm Túy Ý, một gói “Thuốc lào vạn cổ” (Hút vào phê tới cảnh giới Tiêu Dao).
– Trừng phạt: Bị xích cổ về Thiên Đạo Minh ăn cơm tù trừ bữa.】

Vô Ưu nhìn cái phần thưởng “Thuốc lào vạn cổ” mà khóe mắt giật giật. Hệ thống này càng lúc càng lậm ngôn ngữ mạng của thế giới cũ của hắn rồi.

“Phía trước là kẻ nào? Tại sao thấy Thiên Đạo Lệnh mà không hành lễ? Lại còn… điều khiển một vật thể bay không xác định hình con rùa?” Nam nhân dẫn đầu lên tiếng, giọng vang như chuông khánh, mang theo vẻ khinh khỉnh đặc trưng của nhân viên công vụ biên chế.

Diệp Vô Ưu lồm cồm bò dậy, xoa xoa mái tóc bù xù, nở nụ cười thương hiệu “Trai hư nhưng thích đạo lý”: “Chào đại ca! Chúng em là người dân lương thiện, đang trên đường đi… làm từ thiện tại Mộ Tuyết Đỉnh. Đây không phải vật thể lạ, đây là thú cưng nhà nuôi, hôm nay nó hơi tăng động tí thôi.”

Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, thấy đám người Thiên Đạo Viện thì sắc mặt khẽ biến. Nàng vốn là đệ tử chính tông, đương nhiên biết sự lợi hại của Thiên Đạo Lệnh. Lệnh này một khi ban ra, tất cả tản tu không có thẻ cư trú hoặc không thuộc môn phái đăng ký đều bị bắt giữ để “thanh lọc”.

“Nói láo!” Một tên đệ tử trẻ tuổi bên cạnh gã trung niên quát lên. “Ta thấy ngươi toàn thân nồng nặc mùi rượu, hành tung bất định, rõ ràng là bọn ‘Tu sĩ nát rượu’ thuộc diện cần tiêu diệt trong chiến dịch quét sạch tệ nạn xã hội lần này của Minh Chủ!”

Hắn quay sang gã trung niên: “Báo cáo chấp sự Nghiêm Túc, kẻ này nhìn rất giống đối tượng Diệp Vô Ưu đang bị truy nã vì tội ‘Quấy rối trật tự’ và ‘Gây thương nhớ cho nữ nhân’ ở Thiên Đạo Thành ạ!”

Diệp Vô Ưu nghe xong suýt thì sặc nước miếng: “Cái tội thứ nhất ta nhận, nhưng tội thứ hai thì… thằng em tinh mắt đấy! Ta giấu kỹ thế mà vẫn bị phát hiện cái nhan sắc nghịch thiên này à?”

Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh hừ lạnh: “Người ta đang truy nã ngươi vì cái ‘Dầu gió Trường Sinh’ làm đau mắt nửa cái Thiên Đạo Thành ấy, ở đó mà tự luyến!”

Chấp sự Nghiêm Túc nheo mắt nhìn Vô Ưu, sau đó nhìn sang Lục Tuyết Dao. Hắn hơi khựng lại, có vẻ nhận ra nàng: “Hàn Nguyệt Tiên Tử? Sao nàng lại ở cùng một chỗ với tên ‘rác rưởi’ của giới tu tiên này? Chẳng lẽ nàng bị hắn bắt cóc?”

Vô Ưu nhanh nhảu khoác tay lên vai Lục Tuyết Dao (kết quả là bị nàng huých khuỷu tay đau điếng): “Đúng đúng! Nàng ấy đang… giáo hóa ta! Ta đang trên đường đi cai rượu, nàng ấy là hộ lý riêng của ta đấy!”

Lục Tuyết Dao lạnh lùng nhìn Nghiêm Túc: “Nghiêm chấp sự, ta có nhiệm vụ riêng. Kẻ này có liên quan đến tung tích của Băng Tâm Hoa, mong ông nể mặt sư phụ ta mà cho qua.”

Nghiêm Túc cười nhạt, lấy ra một chiếc kính một mắt (vật dụng dùng để soi tu vi), gắn vào mắt trái rồi nhìn Vô Ưu một lượt. Chiếc kính bỗng phát ra tiếng “Tít tít” báo động đỏ lòm.

“Tên này không có danh tính trong hệ thống Thiên Đạo. Linh lực hỗn loạn, lúc có lúc không, rõ ràng là dùng tà thuật để che giấu. Thiên Đạo Minh hiện tại đang siết chặt quản lý. Bất kể là ai, hễ là tản tu vô lại, đều phải đưa về ‘Trung tâm cải tạo tâm hồn’!”

Gã vung tay lên: “Bắt lấy hắn! Nếu Hàn Nguyệt Tiên Tử ngăn cản, tức là đồng phạm!”

Diệp Vô Ưu thở dài, rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra ngoáy ngoáy tai: “Ôi dào, mấy cái ông làm hành chính này… lúc nào cũng quy tắc với chả quy trình. Đang yên đang lành, rùa đang bay mượt, tự dưng nhảy ra làm khó người ta.”

Hắn nhấp một ngụm rượu trong Tử Kim Yêu Hồ, ánh mắt bỗng chốc trở nên mơ màng, bước chân bắt đầu loạng choạng trên mai rùa.

【Ting! Ký chủ đã uống rượu ‘Hương Thơm Nàng Cũ’ – Một loại rượu mang lại cảm giác buồn ngủ và khiến đối thủ… tự dưng thấy tội lỗi. Kích hoạt kỹ năng: Túy Ý Mê Hồn.】

“Này ông anh Nghiêm Túc gì đó ơi,” Vô Ưu lè nhè, thân hình hắn đung đưa theo một nhịp điệu cực kỳ kỳ quái. “Sống ở đời, cần gì phải căng thẳng thế? Ông soi tu vi của ta làm gì? Tu vi của ta nó cũng giống như lương tháng của ông vậy đó, nhìn thì thấy nhiều, nhưng thực ra toàn nợ với lậu thôi!”

“Càn rỡ! Kiếm trận Thiên Đạo, chuẩn bị!” Nghiêm Túc tức giận hô lớn.

Mười tên đệ tử đồng loạt rút kiếm, ánh kim quang lấp lánh đan xen tạo thành một tấm lưới vàng khổng lồ úp xuống lưng Lão Quy. Tấm lưới này có tên là “Luật Pháp Võng”, tương truyền hễ là kẻ có tâm lý bất ổn hoặc hành vi gian dối thì sẽ bị nó thắt chặt cho đến khi… thành thật mới thôi.

Lục Tuyết Dao định rút kiếm giúp, nhưng Vô Ưu đã giơ tay ngăn lại. Hắn vừa nhún nhảy như đang khiêu vũ vừa nói: “Tiên tử, đứng đó xem show đi. Để ta cho nàng thấy, chính nghĩa mà khô khan thì sẽ thua rượu lậu như thế nào.”

Diệp Vô Ưu ném hồ lô rượu lên trời, cái hồ lô xoay tròn, phun ra một màn sương rượu màu tím nhạt. Hắn cầm thanh Mặc Ảnh, không hề dùng kiếm chiêu chính tông, mà cứ thế… gãi lưng. Nhưng lạ thay, mỗi lần hắn gãi, một đường kiếm khí loạng choạng lại bắn ra, nhìn thì yếu ớt nhưng khi chạm vào lưới vàng lại tạo ra những âm thanh “xì xì” như nước gặp lửa.

“Nhất Chén Giang Hồ – Phiên bản ‘Ăn vạ’!”

Vô Ưu hét lên một tiếng rõ to, thanh Mặc Ảnh trong tay hắn bỗng biến ảo thành hàng ngàn hình bóng rỉ sét. Hắn không chém vào kiếm trận, mà chém vào… không khí xung quanh đám đệ tử.

“Á! Có con gì bò vào cổ ta này!” Một tên đệ tử đang vận linh lực bỗng nhiên hét lên, tay buông kiếm để gãi cổ.
“Sao tự nhiên ta thấy nhớ mẹ ta thế này? Mẹ ơi, con không muốn đi bắt tội phạm nữa, con muốn về ăn cơm canh cà!” Tên khác bỗng nhiên nức nở, nước mắt đầm đìa.

Nghiêm Túc hoảng hốt nhìn đám thuộc hạ: “Trận pháp! Duy trì trận pháp! Các ngươi bị ảo giác rồi!”

Nhưng đã muộn. Cái “Túy Ý Mê Hồn” của Vô Ưu không tấn công vào thân thể, mà tấn công thẳng vào hệ thống nơ-ron thần kinh của bọn tu sĩ suốt ngày chỉ biết học thuộc lòng quy tắc. Rượu “Hương Thơm Nàng Cũ” có tác dụng gợi lại những ký ức u sầu nhất, yếu lòng nhất. Đối với những kẻ luôn cố gồng mình làm gương như Thiên Đạo Viện, đây chính là liều thuốc độc chí mạng nhất.

Diệp Vô Ưu cười hì hì, xuất hiện ngay trước mặt Nghiêm Túc. Gã chấp sự định tung ra một chưởng mang tên “Thiên Đạo Phán Quyết”, nhưng Vô Ưu đã nhanh hơn, hắn… ợ một cái rõ to ngay vào mặt gã.

Mùi rượu chua lòm, nồng nặc mùi mồi nhắm (đậu phụ thối mua từ chương trước) xộc thẳng vào mũi Nghiêm Túc. Gã chấp sự cao quý, sạch sẽ đến mức gàu cũng không dám mọc, bỗng nhiên trợn tròn mắt, hai tay ôm cổ, gương mặt chuyển từ trắng sang xanh, rồi từ xanh sang tím lịm.

“Ngươi… ngươi chơi bẩn…” Nghiêm Túc thều thào.

“Đây không phải bẩn, đây là ‘Hơi thở của rồng’ phiên bản thực tế tăng cường!” Vô Ưu nháy mắt. Hắn tiện tay mượn luôn cái kính một mắt của Nghiêm Túc đeo lên mặt mình.

【Ting! Thu thập được vật phẩm: Kính Cận Thiên Đạo (Hàng fake loại 1). Tác dụng: Soi được tỷ lệ ‘nói dối’ của đối phương và soi được… quần áo xuyên thấu (Đùa thôi, hệ thống này thanh lịch lắm).】

“Lão Quy! Chuẩn bị xả stress, đi tiếp thôi!” Vô Ưu nhảy về chỗ cũ, hét lớn.

Lão Quy từ nãy đến giờ đang xem kịch, nghe thấy thế liền thở phào: “Cuối cùng cũng xong. Đứng im một chỗ hao xăng quá!”

“Uỳnh!” Một tiếng nổ nữa phát ra từ đuôi rùa. Luồng hỏa diệm xanh biếc phun ra mạnh hơn bao giờ hết, thổi bay cả đám đệ tử Thiên Đạo Viện đang khóc lóc nhớ nhà ra xa cả dặm. Lão Quy lao vút đi, để lại một đường rãnh mây dài dằng dặc.

Trên lưng rùa, Lục Tuyết Dao nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt cực kỳ phức tạp. Nàng chưa bao giờ thấy ai đánh nhau mà… hèn và lầy lội như thế này. Nhưng hiệu quả thì lại không thể phủ nhận. Một chấp sự Kim Đan kỳ cùng mười đệ tử tinh anh mà lại bị đánh bại chỉ bằng một cái “ợ hơi”.

“Này, ngươi rốt cuộc là ai?” Lục Tuyết Dao đột ngột hỏi.

Vô Ưu đang loay hoay lau cái kính mới trộm được, nghe vậy liền dừng lại, vẻ mặt bỗng chốc trở nên thâm trầm một cách lạ thường. Hắn nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những ngọn núi tuyết bắt đầu hiện rõ dưới ánh trăng.

“Ta ấy à? Ta chỉ là một kẻ đang tìm cách ngủ ngon giữa một thế giới quá tỉnh táo mà thôi.”

Hắn đột ngột quay sang nàng, cười hì hì: “Sao? Tiên tử thấy ta ngầu quá nên định ‘chốt đơn’ ta luôn à? Ta báo trước là sính lễ hơi đắt đấy, phải có ít nhất mười vò rượu cực phẩm cơ.”

Lục Tuyết Dao đỏ mặt, quay ngoắt đi: “Mơ đi! Ta chỉ đang nghĩ xem làm sao để thanh minh với tông môn là ta không hề quen biết tên nát rượu nhà ngươi!”

Vừa lúc đó, hệ thống lại vang lên:

【Ting! Nhiệm vụ hoàn thành xuất sắc. Nhận gói ‘Thuốc lào vạn cổ’. Cảnh báo: Phía trước là vùng không phận của Mộ Tuyết Đỉnh, không khí cực loãng và cực lạnh. Đề nghị ký chủ mặc thêm áo ấm hoặc… ôm chặt người bên cạnh để lấy hơi ấm.】

Vô Ưu liếc nhìn Lục Tuyết Dao đang run khẽ trong bộ y phục mỏng manh. Hắn tặc lưỡi, lấy ra một bình rượu nhỏ khác từ hồ lô, ném sang cho nàng: “Uống đi. Đây là ‘Hỏa Long Phù Chưởng’ – Rượu ấm bụng, không say đâu, chỉ khiến nàng thấy nóng như đang ngồi cạnh lò sưởi thôi.”

Lục Tuyết Dao nhìn bình rượu, ngần ngừ một lát rồi nhấp một ngụm nhỏ. Ngay lập tức, một luồng khí nóng hổi lan tỏa khắp tứ chi, xua tan cái lạnh thấu xương của vùng cực Bắc. Nàng khẽ thở ra một hơi trắng xóa, gương mặt dịu lại.

“Cảm ơn.” Nàng nói rất nhỏ, nhưng Vô Ưu vẫn nghe thấy.

“Hả? Tiên tử nói gì? Gió to quá ta không nghe rõ!” Hắn cố tình đưa tai sát vào mặt nàng.

“Ta nói là… CÁI RÙA CỦA NGƯƠI SẮP ĐÂM VÀO NÚI RỒI KÌA!!!”

Vô Ưu giật mình nhìn về phía trước. Đúng là một ngọn núi tuyết khổng lồ hiện ra ngay sát sạt. Lão Quy lúc này bỗng nhiên “tắt máy”, lầu các rung lắc dữ dội.

“Cái gì thế Lão Quy? Hết xăng à?”

“Hết cái đầu ngươi! Nhiệt độ xuống thấp quá, bộ phận phun lửa của lão già này bị đóng băng rồi! Chuẩn bị hạ cánh khẩn cấp… theo kiểu rơi tự do đi!” Lão Quy gào lên.

“CÁI GÌ???”

Và thế là, thay vì một màn hạ cánh oai hùng, con rùa khổng lồ cùng lầu các và hai con người tội nghiệp lao thẳng xuống một thung lũng tuyết với tiếng kêu la thảm thiết hòa cùng tiếng gió rít.

Ở một nơi nào đó tại Thiên Đạo Minh, Lệ Thiên Hành đang ngồi trên ngai vàng bỗng nhiên bóp nát chén ngọc trong tay. Hắn nhìn bản báo cáo từ Nghiêm Túc gửi về (bản báo cáo vẫn còn vương mùi đậu phụ thối), ánh mắt lạnh lẽo đến cực điểm.

“Diệp Vô Ưu… Một kẻ say mà dám thách thức trật tự của ta sao? Được, ta sẽ để ngươi say vĩnh viễn trong tuyết lạnh Mộ Tuyết Đỉnh.”

Gã phất tay, một đạo lệnh bài màu đen nhánh bay ra: “Truyền lệnh ‘Thiên Đạo Ám Sát’. Phái ‘Mị Cơ’ đi. Hãy cho hắn biết, rượu nồng đôi khi còn chứa cả chất độc mang tên tình ái.”

Trong lúc đó, tại một hố tuyết sâu hoắm, một cái hồ lô rượu trồi lên khỏi mặt tuyết, theo sau là cái đầu đầy tuyết của Diệp Vô Ưu. Hắn phun ra một miếng tuyết, run lẩy bẩy: “Hệ thống… có cái gói bảo hiểm rơi vỡ nào không… ta nghĩ xương sườn của ta vừa thực hiện một bản phối khí dubstep rồi…”

【Ting! Rất tiếc, gói bảo hiểm đã hết hạn vào lúc ký chủ chửi bới nhân viên hành chính. Chúc mừng ký chủ đã đến với Mộ Tuyết Đỉnh. Chúc một ngày ‘lạnh te’ vui vẻ!】

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8