Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 10: Say giữa trùng vây

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:29:50 | Lượt xem: 5

**Chương 10: Say giữa trùng vây**

Giữa thung lũng tuyết trắng xóa của Mộ Tuyết Đỉnh, cái hố do cú rơi “tiếp đất bằng niềm tin” của Lão Quy tạo ra trông giống hệt như một cái hố bom. Tuyết bụi bay mù mịt, không khí lạnh lẽo đến mức nếu bạn lỡ hắt hơi một cái, nước mũi có khi cũng kịp đóng thành băng giá trị vài linh thạch.

Diệp Vô Ưu chổng ngược hai chân lên trời, đầu cắm sâu vào lớp tuyết dày ba mét. Hắn quờ quạng hồi lâu mới rút được cái đầu ra, gương mặt đỏ gay vì thiếu oxy, tóc tai bù xù như vừa bị máy sấy công nghiệp hỏng hành hạ.

“Khụ khụ… Lão Quy! Ngươi rùa hay là máy bay giấy mà rơi không có tí lộ trình nào vậy hả?” Vô Ưu vừa nhổ tuyết trong mồm vừa gào lên.

Từ bên dưới mông hắn, một cái mai rùa nhỏ xíu, xám xịt trồi lên. Lão Quy lật người lại, hai mắt tròn xoe đầy vẻ uất ức: “Tại ta à? Tại thằng nào hồi nãy rung lắc hồ lô khiến trọng tâm lầu các bị lệch? Ta là linh thú, không phải là hệ thống tự lái Tesla nhé!”

【Ting! Nhắc nhở hệ thống: Ký chủ vừa hoàn thành màn ‘Free Fall’ (Rơi tự do) đạt điểm tuyệt đối 10/10 về độ tiếp đất bằng mặt. Phần thưởng: Một cảm giác buốt giá tận tâm can.】

“Câm mồm ngay cái hệ thống phế thải này!” Diệp Vô Ưu gầm gừ, sau đó sực nhớ ra điều gì đó, cuống cuồng đào bới đống tuyết bên cạnh: “Tuyết Dao! Tiên tử! Nàng không sao chứ? Đừng chết nhé, nàng còn nợ ta một bữa rượu và một lời giải thích về việc tại sao mặt nàng lại đẹp đến thế mà tính tình lại ‘mặn’ như muối biển…”

Bỗng nhiên, một bàn tay trắng muốt, lạnh lẽo đưa ra từ đống tuyết, túm chặt lấy cổ áo Diệp Vô Ưu.

*Xoẹt!*

Lục Tuyết Dao chui lên, y phục trắng của nàng nhuốm chút bụi trần nhưng khí chất “vợ người ta” (trong tưởng tượng của Vô Ưu) vẫn không hề giảm sút. Chỉ có điều, sắc mặt nàng lúc này còn trắng hơn cả tuyết, môi mím chặt, rõ ràng là thương thế từ trận chiến trước đó cộng thêm cú rơi này đã khiến nàng kiệt sức.

“Ta… không sao… Nhưng nếu ngươi còn cầm nhầm tay ta mà cứ vuốt ve như thế, ta không ngại cho ngươi một kiếm đâu.” Nàng lạnh lùng nói, dù giọng hơi run vì lạnh.

Vô Ưu gãi đầu cười hì hì, buông bàn tay nhỏ nhắn của nàng ra: “Định vị tí thôi mà, tại tuyết lóa mắt quá.”

Nhưng niềm vui “hạ cánh an toàn” ngắn chẳng tày gang. Lão Quy bỗng nhiên rụt đầu vào mai, giọng run rẩy: “Tiêu rồi… Chúng nó đến rồi. Mùi dầu mỡ của quân đội và mùi nước hoa rẻ tiền của ma nữ… Không sai vào đâu được.”

Từ phía vách đá cao phía trên, tiếng vó ngựa và tiếng bước chân dồn dập phá tan sự tĩnh lặng của thung lũng. Hàng trăm binh sĩ của Thiên Đạo Minh trong giáp trụ bạc sáng choang xuất hiện, dàn thành vòng tròn vây kín miệng thung lũng. Ở giữa chúng, một chiếc kiệu màu đỏ rực, được khiêng bởi bốn gã lực lưỡng bán khỏa thân, trông cực kỳ “mắt cay” xuất hiện.

Rèm kiệu vén lên, một người phụ nữ lướt ra như một làn khói đỏ. Đó chính là Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử. Nàng ta sở hữu một đôi mắt lăng lơ, bộ trang phục hở hang đến mức Diệp Vô Ưu phải thốt lên trong lòng: “Chị ơi, ở đây âm 40 độ, chị mặc thế này là muốn làm nóng bầu khí quyển hay muốn làm khổ mắt anh em?”

“Ôi chao, nhìn xem ai đây? Chẳng phải là Túy Kiếm Tiên danh chấn… tửu quán hay sao?” Mị Cơ che miệng cười khẩy, giọng nói chứa đầy mị thuật khiến mấy tên binh sĩ xung quanh cứ đứng ngẩn ra như bị trúng bùa.

Diệp Vô Ưu nhấp một ngụm rượu, nhìn quanh vòng vây khoảng hơn hai trăm tên tinh anh của Thiên Đạo Minh, lại nhìn sang Lục Tuyết Dao đang đứng không vững, khẽ thở dài: “Chị gái à, chị mang nhiều người thế này đi bắt một thằng say với một tiểu thư bị thương, có thấy hơi ‘over-act’ (diễn lố) không? Kinh phí đoàn phim Thiên Đạo Minh dạo này dư dả quá nhỉ?”

“Lệ Minh Chủ có lệnh, bắt sống Lục Tuyết Dao, còn ngươi…” Mị Cơ liếm môi, ánh mắt lóe lên tia máu: “… thịt ngươi chắc là nồng mùi rượu lắm, để ta mang về làm món nhắm!”

“Bắt chúng cho ta!” Mị Cơ phất tay.

Đám binh sĩ đồng loạt rút kiếm, linh lực tỏa ra cuồn cuộn. Đây không phải lũ thảo khấu bình thường, mà là “Thiên Đạo Vệ”, mỗi tên đều có tu vi ít nhất là Nhất Cảnh đỉnh phong.

Lục Tuyết Dao cố gắng nhấc thanh kiếm tuyết lên nhưng một ngụm máu tươi tràn ra khóe miệng. Nàng loạng choạng.

“Ngồi xuống đi, bảo mẫu sắp đến rồi.” Diệp Vô Ưu đỡ lấy vai nàng, ấn nàng ngồi xuống một tảng đá.

“Ngươi… một mình ngươi đánh không lại đâu. Chạy đi…” Tuyết Dao thầm thì.

Vô Ưu không đáp, hắn lảo đảo bước ra phía trước. Gió tuyết quất vào mặt, nhưng hắn lại thấy nóng ran. Hắn mở nắp Tử Kim Yêu Hồ, đổ rượu vào miệng như một cái hố không đáy.

“Ting! Ký chủ đang nạp lượng cồn quá mức cho phép. Kích hoạt trạng thái: **Cơn say điên loạn – Mood: Quẩy lên anh em ơi!**”

Bỗng nhiên, khí thế của Diệp Vô Ưu thay đổi hoàn toàn. Đôi mắt lờ đờ vì say bỗng lóe lên một tia sáng sắc lẹm như kiếm mang. Thanh sắt gỉ Mặc Ảnh bên hông rung lên bần bật như đang phấn khích.

“Một chén mời trời đất, cho ta thêm chút men.”
“Hai chén mời ác quỷ, xuống địa ngục mà xem.”

Hắn bước một bước “Túy Tiên Mê Tung Bộ”, thân hình bỗng chốc mờ ảo.

“Lên!” Mị Cơ thét lớn.

Hàng chục tên lính lao vào, kiếm quang chằng chịt. Nhưng Diệp Vô Ưu giống như một chiếc lá giữa cơn bão, cứ nghiêng bên này, vặn bên kia, kiếm của chúng toàn đâm vào không khí. Hắn cứ như đang khiêu vũ sàn disco, đầu lắc lư, chân nhảy “moonwalk” trên tuyết.

“Hụt rồi nhé em trai!”
“Này, kiếm thế này thì chỉ có đi gọt bút chì thôi!”

Diệp Vô Ưu vừa né vừa mỉa mai làm đối thủ tức nổ đom đóm mắt. Bất ngờ, hắn vung tay, một dòng rượu từ hồ lô bắn ra không trung.

“**Túy Chiêu: Nhất Chén Giang Hồ!**”

Hắn dùng ngón tay làm kiếm, vẽ một đường tròn. Dòng rượu bỗng dưng ngưng đọng lại, sau đó nổ tung thành hàng ngàn mũi kim bằng rượu mỏng dính nhưng sắc lẹm.

*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*

Những tiếng thét thảm thiết vang lên. Rượu không chỉ sắc mà còn nồng. Mấy tên lính bị dính “rượu tiễn” không chết ngay nhưng mặt đỏ gay, đầu óc quay cuồng, chân tay bủn rủn như vừa uống mười lít đế gò đen.

“Mị Cơ tỷ tỷ, cứu… em say quá…” Một tên lính nằm vật ra tuyết, miệng lẩm bẩm đòi đi hát karaoke.

Mị Cơ mặt biến sắc: “Đồ phế vật! Tránh ra!”

Nàng ta lao tới, dải lụa đỏ trên tay hóa thành một con mãng xà khổng lồ, quất thẳng về phía Vô Ưu. Sức mạnh của Tam Cảnh khiến tuyết xung quanh bị thổi bay sạch, lộ ra lớp đá đen cứng nhắc.

Diệp Vô Ưu nấc cụ một cái, giơ thanh sắt gỉ Mặc Ảnh lên.

“Mặc Ảnh à Mặc Ảnh, mày là tiên kiếm hay sắt vụn thì hôm nay biểu diễn tí cho các bạn nhỏ xem nhé.”

Hắn không thèm rút kiếm ra khỏi vỏ, cứ thế cầm cả bao kiếm rỉ sét mà quật.

*Bầm!*

Dải lụa đỏ của Mị Cơ va chạm với thanh sắt gỉ. Một luồng sóng xung kích nổ ra khiến đám lính xung quanh ngã rạp. Mị Cơ kinh ngạc thấy cánh tay mình tê dại. Cái thanh sắt cũ mèm kia chẳng những không gãy mà còn nặng như một quả núi.

“Ngươi… ngươi đạt tới Tam Cảnh rồi?” Mị Cơ run giọng hỏi.

“Tam Cảnh là cái thá gì? Anh đây đang ở cảnh giới: **’Say quá chẳng biết mình là ai’**!”

Vô Ưu cười lớn, hắn bắt đầu thi triển tuyệt kỹ. Hắn ngậm một ngụm rượu thật lớn, sau đó phun mạnh về phía trước, tay cầm Mặc Ảnh chém một nhịp thần tốc.

“**Kiếm Ý: Túy Ngọa Trường Không!**”

Mùi rượu thơm lừng bao trùm cả thung lũng. Không phải là sương mù bình thường, mà là một vùng **Tửu Vực**. Đám lính của Thiên Đạo Minh cảm thấy cả thế giới đang đảo lộn. Trời xanh biến thành mặt đất, tuyết trắng biến thành bọt rượu.

Bọn chúng bắt đầu tự đánh lẫn nhau. Đứa thì ôm lấy gốc cây gọi là “người yêu ơi”, đứa thì quỳ xuống lạy tảng đá xin thêm chén nữa.

Lục Tuyết Dao ngồi trên tảng đá, mắt chữ O miệng chữ U: “Đây là… kiếm pháp sao? Sao giống như một buổi nhậu nhẹt tập thể vậy?”

Mị Cơ bị kẹt giữa tửu vực, cảm thấy linh lực trong người bị hơi rượu ăn mòn. Nàng ta tức giận dùng “Huyết Nguyệt Đại Pháp”, một vầng trăng máu hiện lên sau lưng định phá vây.

“Muốn thoát? Đâu có dễ thế chị đẹp!”

Diệp Vô Ưu bay lên không trung, tà áo rách nát bay phất phới trong gió tuyết, trông vừa phong trần vừa… luộm thuộm một cách nghệ thuật. Hắn dồn toàn bộ linh lực còn lại vào hồ lô, hét lớn:

“**Hệ thống, tăng công suất cho ta! Thêm tí hiệu ứng âm thanh ánh sáng đi!**”

【Ting! Đã hiểu. Kích hoạt hiệu ứng: ‘Bách Hoa Đua Nở – Tửu Hận Ngàn Thu’. Nhạc nền: Bật bài ‘Túy ca’ bản phối Remix cực căng.】

Bỗng dưng, từ cái hồ lô cũ kỹ, rượu chảy ra như thác đổ, hóa thành tám con rồng rượu khổng lồ cuộn xoáy giữa tầng không. Chúng gầm thét, lao thẳng xuống đội hình của Thiên Đạo Minh.

*OÀNG!!!*

Một tiếng nổ rung trời lở đất. Tuyết trên vách núi bị chấn động lở xuống tạo thành một trận đại hồng thủy trắng xóa. Quân đội của Thiên Đạo Minh hoàn toàn bị cuốn phăng. Mị Cơ bị dư chấn hất văng vào vách đá, miệng phun máu, không còn vẻ quyến rũ ban nãy mà trông như một con mèo ướt.

Diệp Vô Ưu đáp xuống đất, chân nọ đá chân kia, thanh Mặc Ảnh lại quay về trạng thái sắt gỉ lôi thôi. Hắn thở hổn hển, mặt tái mét: “Má nó… hết pin… à không, hết rượu rồi…”

Lão Quy từ trong hốc đá bò ra, thở phào: “Đại ca, ngài ngầu quá, nhưng mà tí nữa lở tuyết nó lấp luôn cả chúng ta thì sao?”

Diệp Vô Ưu nhìn lên đỉnh núi đang sụp xuống, lại nhìn Lục Tuyết Dao đang đờ người ra, chỉ kịp thốt lên một câu:

“Về cơ bản là… chạy thôi chứ còn gì nữa!”

Hắn bế thốc Lục Tuyết Dao lên, nhét Lão Quy vào túi áo, vắt chân lên cổ mà chạy giữa tiếng cười nhạt của hệ thống.

【Ting! Chúc mừng ký chủ đã phá vây thành công một cách… lộn xộn nhất lịch sử tu tiên. Điểm tích lũy: +100 vì độ lầy. Cảnh báo: Mị Cơ chưa chết, và nàng ta vừa ‘ấn like’ sự căm thù của mình dành cho bạn.】

“Like cái đầu ngươi ấy! Ét ô ét, cứu ta ra khỏi đống tuyết này đã!”

Và thế là, một “vị thần” vừa oai phong chém tan quân thù, nay lại đang chạy thục mạng trước một trận lở tuyết, miệng không ngừng chửi bới con rùa trong túi áo. Chuyến đi đến Mộ Tuyết Đỉnh này, xem chừng vẫn còn “cay” hơn cả rượu nếp mới nấu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8