Túy Ngọa Trường SinhChương 11: Bí mật Tử Kim Yêu Hồ
**CHƯƠNG 11: BÍ MẬT TỬ KIM YÊU HỒ**
Trong một cái hang đá lụp xụp phía dưới vách núi Mộ Tuyết Đỉnh, không khí đang đặc quánh lại, không phải vì sát khí của kẻ thù, mà vì tiếng thở dốc như kéo nhị của một kẻ vừa chạy Marathon vượt chướng ngại vật về.
“Hệ… Hệ thống… Ngươi có bảo hiểm nhân thọ cho ký chủ không? Ta thấy tim mình sắp nhảy ra ngoài múa lân rồi đây này!”
Diệp Vô Ưu nằm vật vã trên đống cỏ khô, mồ hôi vã ra như tắm dù nhiệt độ xung quanh đang ở mức âm vài chục độ. Hắn đang ở trong cái trạng thái mà dân mạng hay gọi là “hết pin toàn tập”. Linh lực cạn kiệt, rượu trong hồ lô cũng bay màu sau cú “All-in” hoành tráng ban nãy.
【Ting! Hệ thống nhắc nhở: Hiện tại gói bảo hiểm ‘Chết Đẹp Như Tiên’ của ngài đang bị treo vì ký chủ nợ quá nhiều linh thạch. Khuyến nghị ký chủ nên bớt ảo tưởng về sức mạnh và tập trung vào việc thở đều để không phải đăng xuất khỏi trái đất sớm.】
“Ngươi là cái đồ hệ thống vô tâm! Ta vừa cứu mỹ nhân đấy nhé! Đáng lẽ phải có thông báo ‘Anh hùng cứu mỹ nhân, cộng 9999 điểm quyến rũ’ chứ?”
Hắn liếc mắt sang bên cạnh. Lục Tuyết Dao – vị “Hàn Nguyệt Tiên Tử” vạn người mê, giờ đây trông chẳng khác gì một cái kem que bị bỏ quên trong ngăn đá. Nàng ngồi thiền ở góc hang, đôi môi hơi tái đi nhưng vẫn giữ khuôn mặt lạnh như tiền. Ánh mắt nàng nhìn Vô Ưu vẫn tràn đầy sự nghi hoặc và có phần… ghét bỏ cái vẻ lôi thôi của hắn.
“Này, ít ra cũng phải nói lời cảm ơn chứ?” Diệp Vô Ưu hếch hàm. “Nếu không có bước chân ‘Tiên tử ngã lộn nhào’ của ta, giờ này cô đã thành kem ly của bọn Thiên Đạo Minh rồi đấy.”
Lục Tuyết Dao nhắm mắt, giọng nói lạnh lùng phát ra: “Nếu huynh không trêu chọc ta, ta đã không mất tập trung. Hơn nữa… kỹ năng của huynh thật sự là… quá sức thô bỉ.”
“Thô bỉ?” Vô Ưu bật dậy như lò xo, quên cả mệt. “Cô gọi cái chiêu ‘Bách Hoa Đua Nở – Tửu Hận Ngàn Thu’ lộng lẫy như bắn pháo hoa Giao thừa ấy là thô bỉ? Đấy là nghệ thuật! Là vibe lãng tử đấy!”
【Ting! Đã quét chỉ số tâm lý của đối phương. Lục Tuyết Dao đang nghĩ: ‘Hắn ta vừa đánh nhau vừa bật nhạc Remix, thần kinh chắc chắn có vấn đề’.】
Diệp Vô Ưu: “…”
Ngay lúc không khí sắp rơi vào trạng thái đóng băng vĩnh cửu, một tiếng động “rộp rộp” vang lên từ trong túi áo của Vô Ưu. Một cái đầu rùa nhỏ xíu, nhăn nheo, trông như một quả táo tàu héo bỗng thò ra.
“Thôi đi đại ca, hai người mà cãi nhau nữa là Mị Cơ nó đánh hơi thấy mùi ‘cẩu lương’ là nó tìm tới tận nơi bây giờ.” Lão Quy bò ra, duỗi cái chân ngắn ngủn của mình, rồi nhàn nhã trèo lên đỉnh cái hồ lô Tử Kim Yêu Hồ đang nằm lăn lóc trên đất.
Lục Tuyết Dao kinh ngạc nhìn con rùa: “Linh vật thượng cổ… biết nói?”
“Chuyện nhỏ như con thỏ!” Lão Quy vỗ vỗ vào cái hồ lô. “Ta không những biết nói, ta còn biết bí mật về cái ‘bình nước di động’ này của thằng cha nát rượu này nữa đây. Cô em có muốn nghe lore không? Ngồi xuống đây, ta kể cho mà nghe về cú lừa thế kỷ của tu chân giới.”
Diệp Vô Ưu trợn mắt: “Này Lão Quy! Ngươi định ‘leak’ thông tin bảo mật à? Ta còn chưa kịp thu tiền bản quyền!”
Lão Quy phớt lờ chủ nhân, giọng nó bỗng trở nên trầm mặc, nhuốm màu thời gian (nhưng vẫn đậm mùi châm chọc):
“Mọi người cứ tưởng cái Tử Kim Yêu Hồ này chỉ là một pháp bảo không gian cấp cao để đựng rượu thôi đúng không? Nhầm! Nhầm to! Đây thực chất là ‘Cái Rốn của Vũ Trụ’ – theo nghĩa đen đấy.”
Lục Tuyết Dao hơi nheo mắt, dịch lại gần một chút. Bản tính của người tu tiên là luôn khao khát bí mật của thái cổ, dù nàng có lạnh lùng đến đâu cũng không thoát khỏi cái bẫy “curiosity killed the cat”.
“Ngày xửa ngày xưa, từ thời mà Thái Cổ Thần Linh còn đang chơi trò đất nặn tạo ra thế giới, có một vị Thần nọ vốn là một ‘tửu quỷ’ chính hiệu. Ông ta nấu rượu bằng cả tâm huyết, nhưng xui xẻo thế nào, nồi men rượu bị nổ tung. Tinh hoa của cái nồi đó bắn vào một mảnh thiên thạch tím, từ đó tạo ra cái hồ lô này.”
Lão Quy gõ gõ vào thành hồ lô, tạo ra âm thanh vang vọng như tiếng chuông chùa: “Tên thật của nó không phải là Tử Kim Yêu Hồ đâu. Nó là ‘Tử Kim Vô Đáy – Sky is the limit’. Chức năng chính của nó không phải là chứa rượu, mà là… Thao Túng Vật Chất bằng Cồn!”
Diệp Vô Ưu ngẩn người: “Hả? Ngươi nói cái gì mà khoa học viễn tưởng thế? Ta chỉ thấy nó chứa được cả vạn vò rượu thôi mà.”
Lão Quy thở dài, cái vẻ mặt “sao ta lại đi theo một tên ngốc này” hiện rõ mồn một: “Đúng là có mắt như mù! Ngươi uống rượu của nó bao lâu nay mà không thấy điều lạ à? Tại sao rượu nếp bình thường đổ vào, khi đổ ra lại có thể khiến ngươi chém bay cả một đội quân? Đó là vì hồ lô này có khả năng biến mọi chất lỏng thành ‘Linh Tửu Bản Nguyên’. Nó lọc bỏ mọi tạp chất của thế gian, biến linh khí loãng trong không khí thành cồn nồng độ cao!”
Lục Tuyết Dao lên tiếng: “Nói cách khác, nó là một lò luyện đan di động nhưng chỉ cho ra kết quả là rượu?”
“Chuẩn cơm mẹ nấu!” Lão Quy gật đầu cái rụp. “Nhưng cái hay nhất là ở đây: Tử Kim Yêu Hồ này thực chất là ‘vỏ bao’ cho một thực thể khác. Đó chính là lý do vì sao thanh sắt gỉ Mặc Ảnh của thằng nhóc này lại luôn muốn chui vào trong đó. Mặc Ảnh không phải là kiếm, nó là ‘Nút Bần’!”
“Phụt!” Diệp Vô Ưu vừa hớp ngụm nước lã định lấy sức liền phun hết ra ngoài. “Ngươi bảo thanh tiên kiếm cực phẩm của ta là cái nút chai á? Đồ rùa thối, ngươi có biết thế nào là tôn trọng cổ vật không?”
“Đừng có mà nhảy dựng lên như bị đạp trúng đuôi thế!” Lão Quy quát. “Mặc Ảnh đóng vai trò trấn áp ý chí của hồ lô. Nếu không có ‘Nút Bần’ đó, cái hồ lô này sẽ hút cạn cả cái dòng Bách Hoa Thần Khê của Tửu Châu, sau đó nó sẽ… ‘say’ theo đúng nghĩa đen. Một cái hồ lô say rượu, nó sẽ tạo ra một hố đen hút sạch mọi thứ vào trong một giấc mộng vĩnh hằng. Thế giới này sẽ biến thành một quán rượu không bao giờ đóng cửa, và tất cả chúng ta đều là những vị khách say xỉn không bao giờ tỉnh lại.”
Diệp Vô Ưu nghe xong, cảm thấy da đầu tê rần rần. Hóa ra bấy lâu nay hắn không phải đeo một pháp bảo, mà là đeo một cái “bom nguyên tử chạy bằng cồn” bên hông.
【Ting! Chúc mừng ký chủ đã mở khóa ‘Thông tin bí ẩn cấp S’: Bí mật về Tử Kim Yêu Hồ. Phần thưởng: 500 điểm tích lũy và một bao thuốc giảm đau hiệu ‘Nhân Thế Thỉnh Tỉnh’ (dành cho người say sắp ngáo).】
“Lại còn thuốc giảm đau…” Vô Ưu lẩm bẩm. Hắn nhìn cái hồ lô tím đen, bỗng thấy nó không còn là một cái vật dụng thân thuộc nữa, mà giống như một sinh vật đang thở phập phồng.
“Vậy tại sao sư phụ ta lại giao nó cho ta?” Vô Ưu hỏi, giọng trầm xuống.
Lão Quy im lặng một chút, đôi mắt rùa nhỏ xíu nheo lại: “Bởi vì ông già Tửu Lão Nhân đó biết rằng trên đời này, chỉ có một kẻ lười biếng, vô tư đến mức vô kỷ luật như ngươi mới không bị tham vọng điều khiển hồ lô. Người khác có nó, họ sẽ muốn biến cả thế giới thành linh lực để tu luyện. Còn ngươi… ngươi chỉ muốn có rượu để uống. Sự ‘vô dụng’ của ngươi chính là cái khóa an toàn mạnh nhất thế giới.”
Lục Tuyết Dao nhìn Vô Ưu với một ánh mắt hoàn toàn khác. Hóa ra, đằng sau vẻ cợt nhả, nát rượu này lại là một sự hy sinh hoặc một sự lựa chọn mang tầm vóc cứu thế? Không, nhìn cái mặt hắn đang tự mãn soi gương thì chắc là nàng nghĩ quá nhiều rồi.
“Hô hô!” Vô Ưu đột nhiên đứng dậy, chống tay vào hông, cười rung cả hang đá. “Nghe thấy chưa hả tiên tử? Ta là ‘Cái Khóa An Toàn Mạnh Nhất Thế Giới’ đấy! Cô nên thấy vinh dự vì được ở cạnh một cái khóa đẹp trai như ta.”
Lục Tuyết Dao quay mặt đi chỗ khác: “Ta thấy hổ thẹn thì đúng hơn.”
“Thế bây giờ tiếp theo làm gì?” Vô Ưu hỏi Lão Quy. “Rượu thì hết, quân địch thì đông, chúng ta lại đang kẹt ở cái xó xỉnh này.”
Lão Quy chớp mắt: “Chủ nhân, ngài quên mất nhiệm vụ hệ thống rồi à? Mục đích đến Mộ Tuyết Đỉnh này là để lấy ‘Vạn Năm Tuyết Dịch’ trộn với rượu trong hồ lô để giải ấn tầng một của Mặc Ảnh. Một khi Mặc Ảnh thoát ly trạng thái ‘sắt gỉ’, ngài mới thực sự là Túy Kiếm Tiên, chứ không phải là ‘Túy Ngáo Tiên’ như bây giờ.”
【Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: Thu thập 3 giọt Vạn Năm Tuyết Dịch tại Đỉnh Vô Cực.
Phần thưởng: Giải ấn Mặc Ảnh Kiếm 10%.
Hình phạt nếu thất bại: Trở thành thái giám của Thiên Đạo Minh (vì Lệ Thiên Hành không thích người có khả năng truyền giống lung tung).】
“Ét ô ét!!! Cái hệ thống này độc ác quá!” Diệp Vô Ưu hét lên. “Thái giám cái đầu ngươi ấy! Ta còn chưa kịp lập gia đình, chưa kịp có một dàn hậu cung mà!”
Lục Tuyết Dao lạnh lùng đứng dậy, phủi bụi trên y phục trắng: “Dàn hậu cung? Huynh đúng là loại nam nhân không thể cứu vãn. Nhưng vì huynh đã cứu ta, ta sẽ giúp huynh lên Đỉnh Vô Cực. Sau đó, chúng ta đường ai nấy đi.”
Vô Ưu hớn hở: “Đấy! Phải thế chứ! Có sự giúp đỡ của ‘Hàn Băng Thang Máy’ như cô thì việc lên đỉnh chỉ là chuyện sớm muộn.”
“Huynh gọi ai là thang máy?” Luồng khí lạnh từ người Lục Tuyết Dao lại bùng lên.
“À không, ta bảo là ‘Hàn Băng Tiên Tử vạn tuế’!” Vô Ưu nhanh nhảu chữa cháy. “Đi thôi Lão Quy, hôm nay chúng ta sẽ cho cái đỉnh núi này biết thế nào là sự lợi hại của bộ ba: Một con rùa già, một mỹ nhân đóng băng và một lãng tử siêu cấp vô địch!”
Vừa dứt lời, Vô Ưu bước ra khỏi cửa hang, định tạo dáng thật ngầu thì bỗng dưng…
*Xoẹt!*
Gấu quần rách rưới của hắn vướng vào mỏm đá, một tiếng động không mấy tế nhị vang lên, để lộ cái quần đùi hoa sặc sỡ bên trong mà hệ thống từng tặng trong một nhiệm vụ ẩn.
Lục Tuyết Dao: “…”
Lão Quy: “…”
Hệ thống: 【Ting! Chỉ số xấu hổ của ký chủ: Max level. Đề nghị không nên flexing khi quần áo đang ở trạng thái độ bền 1%.】
Diệp Vô Ưu mặt đỏ như đít khỉ, lúng túng che che chỗ rách: “Cái này… cái này là mốt mới ở Tửu Châu thôi, cô đừng nhìn, nhìn là mất phí đấy!”
Chuyến hành trình lên Đỉnh Vô Cực bắt đầu trong một bầu không khí không thể nào “tình” hơn, theo nghĩa cực kỳ hài hước và ngang trái. Ánh trăng soi rọi bóng ba người (và một rùa) kéo dài trên tuyết trắng, mở ra những bí mật mới đang chờ đợi phía trước trong cơn say của sự trường sinh.