Túy Ngọa Trường SinhChương 17: Hồn rượu thức tỉnh
**Chương 17: Hồn rượu thức tỉnh**
Gió đêm rít qua mang tai như tiếng khóc thét của một con mẹ thiên hạ đang đuổi theo đòi tiền nợ. Diệp Vô Ưu, tay trái dắt nàng Hàn Nguyệt Tiên Tử băng thanh ngọc khiết, tay phải xách hồ lô rượu lảo đảo, chân đạp trên mặt đất theo một quỹ đạo “hình zic-zac có tính toán”.
Sau lưng họ, âm thanh của cả một thị trấn vừa được giải phong ấn đang rần rần dội lại:
– “Bắt lấy thằng mặc hỷ phục rách kia! Hắn dám xịt rượu tỏi vào mặt tôi!”
– “Trả tiền bánh bao đây! Ngươi ăn năm mươi cái, ghi sổ suốt ba đời, giờ định ‘bùng’ hả?”
– “Mặc Ảnh kiếm của ngươi đâu? Sao lại dùng thanh sắt gỉ chọc lủng mái nhà lão nương rồi hả?”
Lục Tuyết Dao – người từng là giấc mộng đêm hè của biết bao thiên tài giới tu chân – lúc này mặt mũi đỏ gay, không biết là vì hổ thẹn hay vì phải vận công chạy quá nhanh. Nàng nghiến răng, thanh kiếm băng sương đeo sau lưng cứ run bần bật theo từng bước nhảy:
– “Diệp! Vô! Ưu! Huynh rốt cuộc đã làm gì mà dân cả cái thị trấn này, từ bà lão tám mươi đến đứa trẻ mới tập đi đều muốn lột da huynh thế hả?”
Diệp Vô Ưu tạch tạch cái lưỡi, đôi mắt hơi lờ đờ vì còn dư âm của đống Linh Tửu vừa phun ra, mặt dày đáp:
– “Muội đừng nghe họ vu khống. Ta chỉ là áp dụng chính sách ‘vay không thời hạn’ để thúc đẩy kinh tế địa phương thôi. Với lại, hồi đó ta say, mà người ta bảo rồi: Lời nói lúc say là lời nói thật, nhưng nợ nần lúc say là nợ… ảo. Chết tiệt, sao lão chủ tiệm bánh bao chạy nhanh thế, bộ lão ta đột phá Trúc Cơ nhờ bán đồ ăn sáng à?”
Lão Quy từ trong túi áo của hắn thò cái đầu nhỏ xíu ra, giọng khàn khàn như vịt đực bị viêm họng:
– “Đã bảo rồi, bớt tạo nghiệp đi. Chủ nhân, ông nội tôi hồi xưa chết vì bệnh tim cũng là do gặp phải cái thể loại như ngài đấy. Để tôi giúp một tay.”
Nói xong, Lão Quy đột nhiên thở ra một làn khói trắng bao trùm lấy bước chân của hai người. Tốc độ của Diệp Vô Ưu đột nhiên tăng vọt, biến thành một cái bóng mờ loạng choạng trượt đi trong bóng đêm, nhanh đến mức đám đông phía sau chỉ còn thấy bụi khói mù mịt.
***
Chạy được chừng mười dặm, khi ánh lửa của Hạnh Hoa Trấn chỉ còn là một vệt đỏ xa mờ, Diệp Vô Ưu mới chịu dừng lại. Hắn chống tay vào một gốc cây cổ thụ, há hốc mồm thở dốc, trông chẳng có tí phong thái nào của một truyền nhân “Thái Cổ Túy Tiên Quyết”.
Lục Tuyết Dao đứng tựa vào thanh kiếm, khí tức lạnh lùng vẫn bao phủ xung quanh, nhưng tà áo trắng của nàng đã bám đầy bụi đường. Nàng nhìn hắn bằng ánh mắt “khinh bỉ không hề nhẹ”:
– “Ta bắt đầu hối hận vì đã theo huynh rồi. Tại sao ta lại nghĩ một kẻ nợ nần tứ tung như huynh có thể giúp ta tìm được Băng Tâm Hoa?”
– “Muội bình tĩnh, ‘lửa thử vàng, gian nan thử bạn, nợ nần thử… lương tâm’,” Diệp Vô Ưu đưa tay áo lau mồ hôi, “Với lại, muội không thấy có gì đó lạ sao?”
– “Lạ? Lạ nhất chính là da mặt của huynh, độ dày chắc cũng ngang ngửa pháp trận phòng hộ của Thiên Đạo Minh.”
– “Không,” Sắc mặt Diệp Vô Ưu chợt trở nên nghiêm túc một cách bất thường, đôi mắt vốn đục ngầu do rượu bỗng sáng rực lên như sao đêm, “Hạnh Hoa Trấn… quá tĩnh lặng. Dù họ đã tỉnh lại từ trạng thái hóa đá, nhưng mùi vị ‘hồn phách’ trong không trung vẫn chưa đúng.”
Hắn đưa hồ lô lên môi nhấp một ngụm, rượu tràn ra khóe miệng. Lúc này, bầu không khí xung quanh đột nhiên hạ xuống mấy độ. Một màn sương hồng nhạt bắt đầu từ bụi rậm len lỏi ra, quấn quýt lấy đôi chân họ.
– “Mị Cơ,” Lục Tuyết Dao quát khẽ, kiếm khí hàn băng lập tức bùng nổ, đóng băng lớp sương mù ngay tức khắc.
Từ trong rừng sâu, một tràng cười lẳng lơ, ma mị vang lên. Mị Cơ xuất hiện, nàng ta không còn vẻ giả nai của chủ quán rượu ven đường nữa. Bộ y phục đỏ rực xẻ cao lộ ra đôi chân dài miên man, mái tóc đen dài bay múa giữa làn khói độc. Nàng ta che miệng cười:
– “Túy Kiếm Tiên quả nhiên là người biết thưởng thức. Ngươi phá được hóa đá chi thuật của ta, nhưng ngươi có cứu được cái ‘xác không hồn’ của chúng không?”
Diệp Vô Ưu hừ lạnh: “Bà thím à, tuổi già rồi thì về hưu đi, bày đặt chơi đồ chơi tâm linh làm gì?”
– “Ngươi gọi ai là bà thím?!” Mị Cơ biến sắc, giọng rít lên, “Dân Hạnh Hoa Trấn hiện tại chỉ là những rối gỗ sống thôi. Linh hồn của họ đã bị ‘Huyết Nguyệt U Hương’ của ta gặm nhấm hết rồi. Trừ khi ngươi có loại tửu phẩm nào có thể đánh thức thần trí từ sâu trong địa ngục, bằng không, sáng mai tất cả họ sẽ biến thành huyết thi!”
Lục Tuyết Dao lo lắng nhìn về hướng thị trấn. Nàng là người chính đạo, dù vừa bị đám dân làng đuổi đánh, nàng cũng không thể đứng nhìn họ hóa thành quái vật.
– “Vô Ưu, có cách nào không?”
Diệp Vô Ưu không trả lời ngay. Hắn ngồi bệt xuống đất, gãi gãi đầu, vẻ mặt lộ ra sự đau lòng tột độ. Hắn sờ vào cái hồ lô Tử Kim, lầm bầm:
– “Mẹ kiếp, món hàng này đắt lắm… Phải dùng đến ‘thứ đó’ thật sao? Lão Quy, ông xem tôi có lỗ vốn không?”
Lão Quy thở dài: “Gần như là trắng tay. Nhưng nếu ông để dân cả trấn này biến thành cương thi, nợ cũ của ông cũng chẳng ai đòi, nhưng nợ ‘nghiệp’ thì thiên lôi sẽ hỏi thăm ông vào buổi chiều tà đấy.”
– “Được rồi, coi như hôm nay làm từ thiện!”
Diệp Vô Ưu đột nhiên đứng bật dậy. Hắn không ngự kiếm, mà dùng ngón tay chỉ thẳng vào không trung, bắt đầu kết ấn. Động tác của hắn rất lạ, không phải kết ấn tiên môn chính thống, mà giống như đang cầm một ly rượu múa một điệu vũ điên cuồng.
– “Túy Đạo – Tam Cảnh – Cuồng Ca!”
– “Đại Phá Hỗn Độn Linh Tửu – Hồn Rượu Thức Tỉnh!”
Diệp Vô Ưu vỗ mạnh vào đáy Tử Kim Yêu Hồ. Một luồng linh quang màu tím đen vút lên trời cao, sau đó nổ tung ra thành vạn điểm tinh tú lấp lánh. Điểm đặc biệt là, những điểm sáng này mang theo một mùi thơm… cực kỳ hăng.
– “Huynh định làm gì?” Lục Tuyết Dao che mũi, “Mùi này giống như là… rượu nếp lên men quá độ kết hợp với mắm tôm?”
– “Bậy nào! Đây là ‘Tinh hoa rượu cốt’ ta ủ chín năm trong bụng rùa đấy!” Diệp Vô Ưu gào lên, sau đó hắn nhảy một điệu bộ bộ quái chiêu, đôi môi mấp máy đọc khẩu quyết mà nghe qua cứ tưởng là đang chửi thề.
Mị Cơ đứng cách đó không xa cũng bị mùi rượu nồng nặc làm cho choáng váng. Nàng ta không tin nổi:
– “Điên rồi! Ngươi muốn dùng tửu khí để đối kháng với thần thông linh hồn của ta? Vô ích thôi!”
Nàng ta phất tay, hàng ngàn luồng khói độc hóa thành những con rắn đỏ rực lao về phía Diệp Vô Ưu. Lục Tuyết Dao định ra tay cản trở, nhưng Diệp Vô Ưu đột nhiên cười hắc hắc:
– “Nghe đây này bà thím, say rượu thì có thể tỉnh, nhưng say mồi là chết luôn đấy!”
Hắn há miệng, hút một hơi thật sâu. Kỳ lạ thay, tất cả đám rắn khói đỏ của Mị Cơ như bị một lực hút khổng lồ cuốn vào trong miệng Diệp Vô Ưu. Bụng của hắn phình to lên như cái trống, mặt đỏ gay đến mức sắp bốc cháy.
Hắn nấc một cái thật to: “Ơ… khói này hơi chát, chắc là hết hạn sử dụng rồi.”
Sau đó, hắn lấy thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra. Thanh kiếm này bình thường nhìn như một khúc sắt nướng dở, nhưng lúc này, khi dính phải hơi rượu nồng nặc từ tay Vô Ưu, nó bỗng phát ra những tiếng ngân nga như tiếng ca vang tận chín tầng trời.
– “Túy Ngọa Trường Sinh – Nhất Kiếm Định Giang Sơn… À không, Nhất Kiếm Gọi Hồn!”
Hắn vung kiếm một vòng tròn hoàn mỹ trên không trung. Hơi rượu nồng đậm từ Tử Kim Yêu Hồ ban nãy hòa quyện cùng linh lực Cuồng Ca cảnh của hắn, hóa thành một cơn mưa rượu bao trùm lên toàn bộ Hạnh Hoa Trấn.
Giữa màn đêm, người dân Hạnh Hoa Trấn – những kẻ đang đờ đẫn chuẩn bị mọc ra những chiếc răng nanh máu – đột nhiên thấy một mùi hương xộc thẳng vào đại não. Mùi hương này không hề êm dịu, nó nồng cháy, nó xé toạc màn sương mờ mịt của Mị Cơ, nó len lỏi vào từng tế bào, khiến linh hồn đang ngủ say của họ phải… “nhảy mũi”.
– “Hắt xì!”
Lão chủ quán bánh bao là người đầu tiên hắt xì một cái kinh thiên động địa. Đôi mắt đỏ ngầu của lão dần lấy lại vẻ lém lỉnh của một thương nhân.
– “Quái lạ… Sao tự dưng ta thấy thèm rượu thế này?”
Tiếp đó là vạn tiếng hắt xì vang lên khắp thị trấn. Khói độc đỏ rực bị quét sạch hoàn toàn bởi mùi rượu nồng đậm của Diệp Vô Ưu.
Quay lại bìa rừng, Mị Cơ bị phản phệ, lùi lại mấy bước, khóe miệng rỉ ra một vệt máu đen. Nàng ta trố mắt nhìn Diệp Vô Ưu:
– “Ngươi… ngươi dám dùng bản mệnh linh tửu để cứu một lũ phàm phu tục tử? Ngươi sẽ mất ít nhất mười năm tu vi!”
Diệp Vô Ưu lúc này đã nằm vật ra đất, gối đầu lên chân Lão Quy, vẻ mặt vô cùng thỏa mãn, chỉ là có hơi… đần độn.
– “Mười năm thì sao? Bà thím không hiểu rồi. Có người nợ tiền thì ta mới có động lực để trường sinh chứ. Chết rồi thì ai đòi nợ ta? Đó gọi là… ‘Tâm cảnh hoàn mỹ’, hiểu không?”
Lục Tuyết Dao đứng nhìn cái tên lôi thôi đang nằm lăn lộn dưới đất, trong lòng chợt có một cảm xúc kỳ lạ len lỏi. Hắn có vẻ điên, có vẻ vô liêm sỉ, nhưng khoảnh khắc hắn dốc cạn hồ lô rượu để cứu dân làng mà không chút do dự, thực sự có một chút gì đó gọi là “Tiên”.
– “Mị Cơ, đi đi,” Lục Tuyết Dao bước lên trước một bước, Hàn Nguyệt kiếm phát ra hàn khí ngút trời, “Hôm nay ta không muốn sát sinh. Nhưng nếu ngươi còn bén mảng đến gần hắn, ta sẽ đóng băng toàn bộ cung điện của ngươi.”
Mị Cơ nghiến răng, ánh mắt đầy oán hận:
– “Diệp Vô Ưu, ngươi đợi đó! Thiên Đạo Minh Minh chủ sẽ sớm biết tung tích Tử Kim Yêu Hồ thôi. Lúc đó, xem ngươi còn rượu để mà phun không!”
Dứt lời, nàng ta hóa thành một làn khói đỏ, biến mất vào màn đêm đen kịt.
***
Tĩnh lặng trở lại. Côn trùng bắt đầu kêu râm ran trong bụi cỏ.
Diệp Vô Ưu vẫn nằm đó, đôi mắt khép hờ. Lục Tuyết Dao nhẹ nhàng ngồi xuống bên cạnh hắn, nhỏ giọng hỏi:
– “Này… huynh có sao không? Thật sự mất mười năm tu vi sao?”
Diệp Vô Ưu không mở mắt, lầm bầm:
– “Mười năm… thật ra là nói phét đấy. Chỉ mất khoảng ba vò linh tửu cực phẩm thôi. Nhưng với ta, rượu quý còn hơn cả tu vi. Tuyết Dao muội tử, muội có thể làm một việc cho ta không?”
Lục Tuyết Dao hiếm khi thấy hắn nghiêm túc, nàng gật đầu: “Huynh nói đi, chỉ cần ta làm được.”
– “Cho ta mượn vai muội ngủ một tí… say quá, mà Lão Quy cái mai nó cứng quá, ngủ đau đầu…”
Nàng đứng hình mất năm giây. Định rút kiếm chém cái tên mặt dày này một nhát, nhưng nhìn thấy khuôn mặt hốc hác, nhợt nhạt của hắn vì vừa thi triển thần thông cứu người, trái tim sắt đá của nàng bỗng mềm đi.
Nàng thở dài một hơi, ngồi nhích lại gần, để đầu hắn tựa vào vai mình.
– “Chỉ một lúc thôi đấy.”
– “Khò… khò…”
Trả lời nàng là tiếng ngáy đều đều và mùi rượu thoang thoảng. Lão Quy lồm cồm bò từ túi áo ra, nhìn thấy cảnh này thì cười hắc hắc:
– “Tiên tử, cô cũng tốt tính thật. Chủ nhân nhà tôi bình thường hay làm trò, nhưng hắn là kẻ cô đơn nhất thế gian này đấy. Từ ngày sư phụ mất, đây là lần đầu tiên hắn ngủ say mà không phải cầm kiếm bảo vệ hồ lô rượu.”
Lục Tuyết Dao không nói gì, chỉ nhìn trăng trên cao. Nàng bỗng cảm thấy, tu tiên theo cách của hắn – dù nợ nần, dù điên khùng – xem ra lại thú vị hơn cái vẻ cao ngạo, lạnh lẽo trong tòa lâu băng giá của nàng rất nhiều.
Sáng hôm sau, khi tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ lá, Diệp Vô Ưu tỉnh dậy. Việc đầu tiên hắn làm là nhảy dựng lên, sờ sờ vào túi tiền rỗng không của mình:
– “Chết rồi! Quên chưa quay lại trấn xin tiền bồi thường thiệt hại linh hồn rồi! Tuyết Dao, chúng ta quay lại đi!”
Lục Tuyết Dao lạnh lùng đứng dậy, phủi tà áo:
– “Quay lại để họ treo cổ huynh lên à? Đi thôi, mục tiêu tiếp theo là Mộ Tuyết Đỉnh. Nếu huynh còn luyên thuyên, ta sẽ đóng băng cái mồm của huynh lại.”
– “Ấy ấy, muội tử đừng nóng! Để ta kể cho muội nghe chuyện ta từng dùng một chén rượu dập tắt đám cháy rừng ở phương Nam…”
Họ lại tiếp tục lên đường. Phía xa, Hạnh Hoa Trấn dần tỉnh thức, nhộn nhịp tiếng rao bán. Trên cái bảng hiệu mới dựng của quán bánh bao, có ai đó đã nguệch ngoạc vẽ một hình vẽ bằng rượu tỏi: Một cái hồ lô và một thanh kiếm, đi kèm dòng chữ: “Túy Kiếm Tiên nợ tiền 50 cái bánh bao, cả trấn chứng kiến!”
Diệp Vô Ưu không biết rằng, tên của hắn – từ hôm nay – bắt đầu thực sự trở thành một huyền thoại (và một kẻ bị truy nã nợ nần) khắp chốn nhân gian.
“Rượu chưa cạn, kiếm chưa mòn, chỉ lo thiên hạ không còn chỗ… ghi nợ.” – Diệp Vô Ưu nghêu ngao hát, bóng dáng loạng choạng dần khuất sau ngọn núi xa.