Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 21: Hành trình phía Bắc

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:41:01 | Lượt xem: 6

**CHƯƠNG 21: HÀNH TRÌNH PHÍA BẮC**

Gió ở Mộ Tuyết Đỉnh không giống như gió ở những nơi khác. Nó không chỉ đơn giản là thổi, mà là nó đang tát thẳng vào mặt bạn, kèm theo một combo sỉ nhục về việc tại sao lại chọn cái chốn “khỉ ho cò gáy” này để đi du lịch.

Diệp Vô Ưu vừa nấc lên một tiếng dài đầy vị men, vừa nhìn đám đệ tử Thiên Đạo Minh đang đứng hình mất 5 giây vì chữ “CÚT” bằng băng to đùng của mình.

— To gan! Diệp Vô Ưu, ngươi dám dùng linh tửu ô uế để bôi nhọ chữ viết thánh hiền? — Tên chấp pháp dẫn đầu gào lên, mặt hắn tái đi vì tức giận (hoặc có thể là vì gió lạnh quá, hắn quên mặc áo giữ nhiệt của tông môn).

— Ô uế cái gì mà ô uế? — Vô Ưu loạng choạng bước tới, tay cầm thanh sắt gỉ Mặc Ảnh chỉ thẳng vào mũi đối phương — Đây là nghệ thuật sắp xếp bằng chất lỏng đông đặc, hiểu không? Đám “văn hóa lùn” các ngươi chỉ biết đến mấy cái luật lệ khô khan như lương khô hết hạn, làm sao hiểu được sự phóng khoáng của một tâm hồn đang bay bổng?

Nói xong, Vô Ưu bỗng thấy trời đất quay cuồng. Không phải vì hắn bị đánh, mà vì hắn say thật. Hắn ngã rầm một cái xuống tuyết, nhưng thay vì đau đớn, hắn lại nằm luôn ra đó, dang tay chân ra như muốn làm một thiên thần tuyết (Snow Angel) nhưng phiên bản này hơi… “xu cà na” vì mùi rượu tỏa ra nồng nặc đến mức đám đệ tử Thiên Đạo Minh đứng gần đó cũng bắt đầu thấy váng đầu.

— Diệp Vô Ưu! Ngươi dậy ngay cho ta! — Lục Tuyết Dao nghiến răng, thanh Hàn Nguyệt kiếm trong tay nàng phát ra những tiếng “on on” vì chủ nhân đang quá mức lên tăng xông — Chúng ta đang bị bao vây, ngươi có thể nào hành xử giống một nam chính trong tiểu thuyết tu tiên bình thường một chút không? Ít nhất là đứng lên gánh team đi chứ!

— Đang… đang hồi năng lượng mà. — Vô Ưu lầm bầm, mặt vùi sâu vào đống tuyết lạnh giá — Với lại, Tuyết Dao muội muội này, cái “buff” lạnh lùng của muội mạnh quá, đứng gần muội ta cứ ngỡ mình là con cá đông lạnh trong siêu thị vậy.

Tên chấp pháp thấy mình bị coi thường như không khí, liền giận quá hóa liều. Hắn vung cây Kim Cang Phủ lên, thét lớn:

— Bắt lấy quân phản đạo này! Ai bắt được Diệp Vô Ưu sẽ được thưởng một năm sử dụng linh thạch miễn phí và một gói thành viên VIP của Thiên Đạo Hội!

Nghe thấy phần thưởng “siêu to khổng lồ”, đám đệ tử phía sau mắt sáng rực như đèn pha ô tô, đồng loạt lao vào như thể Vô Ưu là đợt sale 90% ngày Black Friday.

Vô Ưu hé mắt nhìn, thở dài:

— Ôi giồi ôi, vì mấy đồng bạc lẻ mà các người bất chấp tính mạng thế à? Đúng là tư duy nô lệ của chủ nghĩa tiêu thụ mà. Lão Quy! Ra làm việc đi con trai!

Trong túi áo Vô Ưu, một cái đầu rùa nhỏ xíu thò ra, hai con mắt ti hí nhìn quanh rồi rụt lại ngay lập tức:

— Chủ nhân, tôi là linh thú tri thức, không phải bảo vệ chuyên nghiệp! Với lại mức lương của tôi chỉ đủ mua bã rượu loại ba, đánh đấm thế này là vi phạm luật lao động rồi!

— Thêm một bình “Vạn Năm Nhụy Hoa Tửu” khi về đích! — Vô Ưu ra giá.

— Chốt đơn! Bảo hiểm của tôi đâu? Thôi kệ đi, tiến lên vì sự nghiệp nhậu nhẹt của chủ nhân nào! — Lão Quy hét lên bằng cái giọng kim chói tai.

“Bùm!”

Một làn khói trắng bốc lên. Con rùa nhỏ bằng bàn tay bỗng chốc phình to ra như một chiếc xe container đời mới, nhưng thay vì có bánh xe, nó lại có bốn cái chân ngắn ngủn nhưng cực kỳ cơ bắp. Mai rùa hóa thành một tòa lâu đài thu nhỏ với đầy đủ tiện nghi, trên đỉnh còn có cả cột thu lôi bằng bạc.

— Đồ chơi mới à? — Lục Tuyết Dao kinh ngạc nhìn cái lầu các di động đang chắn trước mặt mình.

— Xe Grab hạng sang phiên bản giới hạn đấy. — Vô Ưu bật dậy bằng một động tác “vô ảnh cước” lỗi (tức là hắn định lộn nhào lên nhưng cuối cùng là bò lên), nhanh chóng túm lấy vạt áo Lục Tuyết Dao — Đi thôi, ở đây chơi với đám mặt sưng sỉa này mất vui lắm!

Lão Quy không đợi ai nhắc, bốn cái chân chèo như vịt, tạo ra một trận bão tuyết mịt mù thẳng vào mặt đám quân Thiên Đạo Minh. Trong lúc bọn chúng còn đang mải mê dụi mắt và nhổ tuyết ra khỏi mồm, con rùa thần đã phóng vút đi với tốc độ của một vận động viên đua xe F1… nhưng theo kiểu bò ngang.

— Áaaaa! Chạy chậm thôi! Tôi bị say xe… à không, say rùa! — Vô Ưu la oai oái khi chiếc “xe rùa” nhảy bổ qua một khe nứt băng giá.

Lúc này, họ đã bỏ xa đám lính phía sau. Gió tuyết bắt đầu gào thét dữ dội hơn khi họ tiến sâu vào vùng lõi của Mộ Tuyết Đỉnh. Cảnh vật xung quanh mờ mịt, chỉ có màu trắng xóa và những tảng đá nhọn hoắt như răng của một con quái vật cổ đại.

— Này, ngươi thật sự định lên tận đỉnh à? — Lục Tuyết Dao thu kiếm vào bao, nếp nhăn trên trán vẫn chưa dãn ra — Ngươi có biết trên đó không chỉ có Băng Tâm Hoa mà còn có cả Băng Nguyên Thần Thú không? Nghe nói nó có thể đóng băng cả linh hồn chỉ bằng một cái hắt hơi đấy.

Vô Ưu lúc này đang bận… nướng một xiên thịt (không biết lấy đâu ra) bằng ngọn lửa tâm linh đỏ rực trên tay. Hắn cười hề hề:

— Tuyết Dao, muội lo xa quá. Thần thú thì cũng là thú thôi, mà đã là thú thì chắc chắn nó chưa bao giờ nếm thử rượu của ta. Một chén đi vào, anh em ta là người nhà. Hai chén đi vào, nó sẽ dẫn chúng ta đi tham quan toàn bộ khu di tích miễn phí luôn. Tin ta đi, nghệ thuật ngoại giao nằm ở đáy hồ lô này này.

Lục Tuyết Dao cạn lời. Nàng tự hỏi tại sao một thiên tài tu tiên như nàng, người được cả tông môn kỳ vọng sẽ trở thành minh chủ tương lai, lại đang ngồi trên một con rùa điên, đi cùng một tên nát rượu và một xiên thịt nướng thơm phức giữa bão tuyết. Đây chắc chắn là cái “kiếp nạn” lớn nhất đời nàng, hơn cả lần nàng bị vây hãm bởi đám ma đầu ở Huyết Nguyệt Giáo.

— Mà này, — Nàng nhìn vào hồ lô của hắn — Sư phụ ngươi, Tửu Lão Nhân, thật sự nói là tìm Tửu Tuyền vĩnh cửu ở đây sao? Giữa cái nơi lạnh đến mức máu cũng muốn đóng băng thế này, đào đâu ra suối rượu?

Ánh mắt Vô Ưu bỗng trùng xuống một chút, nhưng rất nhanh lại lấy lại vẻ cà tưng:

— Lão già đó chưa bao giờ nói dối ta chuyện rượu cả. Chỉ nói dối chuyện tiền nong thôi. Ông ấy nói: “Ở đâu có sự lạnh lẽo nhất, ở đó chứa đựng sự nồng cháy tinh khiết nhất”. Tửu Tuyền không nằm ở dưới đất, nó nằm ở trong sự đối lập của tạo hóa. Mà muội thấy đấy, đời ta là một chuỗi đối lập mà. Ta nghèo nhưng ta sang, ta say nhưng ta tỉnh, ta lười nhưng ta vẫn… đẹp trai.

— Vế cuối cùng là ngươi tự thêm vào đúng không? — Lục Tuyết Dao lườm một cái sắc lẹm.

— Ha ha, muội quả là có con mắt tinh tường của một vị tiên tử.

Bỗng nhiên, Lão Quy dừng khựng lại. Một cú phanh gấp khiến Vô Ưu suýt chút nữa thì nuốt luôn cái xiên thịt vào bụng.

— Gì thế? Hết xăng à? Hay gặp chốt cảnh sát giao thông tu chân? — Vô Ưu làu bàu.

Lão Quy thò đầu ra, giọng run rẩy:

— Chủ… chủ nhân… Nhìn phía trước kìa. Hình như chúng ta vào lầm “server” rồi.

Vô Ưu và Lục Tuyết Dao cùng nhìn lên. Trước mặt họ, con đường lên đỉnh không còn là tuyết trắng đơn thuần. Những sợi tơ màu đỏ sẫm đang giăng kín khắp lối đi, rung rinh trong gió. Trên mỗi sợi tơ là một mảnh nội tạng khô héo hoặc một trái tim băng giá vẫn còn đang đập nhè nhẹ.

Một mùi hương nồng nặc, ngọt lịm đến mức buồn nôn xộc vào mũi.

— Mị Cơ… — Lục Tuyết Dao nắm chặt chuôi kiếm — Mụ ta đã đến trước chúng ta.

Từ trong màn sương tuyết, một giọng cười lẳng lơ, văng vẳng khắp không gian:

— Ô kìa, Diệp công tử, chẳng hay ngài lặn lội đến đây để dâng tặng trái tim cho thiếp sao? Hay là ngài mang theo mỹ nữ họ Lục đến để thiếp làm mồi cho mấy cục cưng của mình?

Vô Ưu lấy tay che mũi, nhăn mặt:

— Mị nương ơi là mị nương, cái nước hoa này của cô nặng mùi quá. Cô không biết là trộn mùi hương với khí lạnh sẽ tạo ra một loại vũ khí hóa học làm ô nhiễm môi trường à? Đề nghị cô đăng ký khóa học “Sử dụng hương liệu văn minh” trước khi đi hại người nhé.

— Khốn kiếp! Ngươi vẫn cứ cái mồm mép đó! — Giọng Mị Cơ trở nên sắc lẹm — Để xem lát nữa khi ta cắt lưỡi ngươi ngâm rượu, ngươi còn nói được không!

Hàng ngàn sợi tơ đỏ bỗng chốc vươn dài ra như những xúc tu, lao thẳng về phía chiếc xe rùa. Cùng lúc đó, dưới chân họ, lớp băng nứt toác, những con nhện tuyết khổng lồ bắt đầu chui lên, đôi mắt chúng đỏ rực như máu.

Vô Ưu thở hắt ra một hơi, dốc hồ lô rượu làm một hơi cuối:

— Tuyết Dao muội muội, chuẩn bị “combat” nào. Lần này không có dầu gió để chạy đâu, phải “pay màu” bọn chúng thực sự rồi.

Hắn vung Mặc Ảnh lên, một luồng tửu khí nồng nặc bao bọc lấy lưỡi kiếm sắt gỉ. Trông hắn lúc này không giống một kiếm khách, mà giống một gã đầu bếp đang chuẩn bị biểu diễn múa dao tại nhà hàng năm sao.

— Đừng có làm vướng chân ta! — Lục Tuyết Dao bay vọt lên, kiếm khí Hàn Nguyệt xé toác màn sương, tạo ra một cơn lốc băng tuyết.

— Yên tâm, ta gánh team mà! — Vô Ưu hét to, nhưng ngay giây tiếp theo hắn lại trượt chân vì tuyết trơn, ngã oạch xuống, kiếm trong tay chém đại vào không trung nhưng lại vô tình chặt đứt đầu một con nhện đang định lén lút cắn chân Lão Quy.

Cuộc chiến ở cửa ngõ Mộ Tuyết Đỉnh bắt đầu bùng nổ. Giữa tiếng gào thét của quái vật và tiếng cười ma mị của Mị Cơ, người ta chỉ nghe thấy tiếng nấc cục của một gã say và tiếng mắng chửi lèm bèm của một con rùa già đang cố bảo vệ cái mai trị giá bạc tỷ của mình.

— Nhất Chén Giang Hồ? Không, cái này phải gọi là “Nhất Chén Tan Nát Cõi Lòng”! — Vô Ưu vung kiếm, rượu bắn tung tóe, biến mỗi giọt nước thành một quả bom nổ chậm giữa bão tuyết.

Hành trình phía Bắc mới chỉ bắt đầu, và Diệp Vô Ưu biết rằng, nợ rượu thì dễ trả, nhưng nợ “ân tình” và “thù oán” trong cái giới tu tiên hãm tài này thì đúng là đau đầu hơn cả trận đại say mười ngày liên tiếp.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8