Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 37: Lão Quy biến hình

Cập nhật lúc: 2026-06-06 16:59:05 | Lượt xem: 4

**CHƯƠNG 37: LÃO QUY BIẾN HÌNH**

Ánh hoàng hôn trên hồ nước vỡ vụn ra thành từng mảnh lấp lánh như thể ai đó vừa đánh đổ một rổ kim cương xuống nước. Nhưng trong mắt Diệp Vô Ưu, đống “kim cương” này nhìn chẳng khác gì những mảnh vụn của đồng linh thạch – thứ mà hắn đang thiếu trầm trọng để nạp VIP cho cái hệ thống thực dụng của mình.

Vô Ưu ngồi xếp bằng trên chiếc hồ lô Tử Kim đang lướt đi vèo vèo, tay trái cầm vò rượu, tay phải bốc lạc rang tiên gia bỏ vào mồm nhai “rôm rốp”. Vị lạc rang này thật sự rất kỳ ảo, vừa vào miệng đã bùng nổ hương vị mằn mặn, bùi bùi, lại có chút linh khí thanh mát chạy thẳng xuống đan điền, làm hắn có cảm giác như mình vừa được… bảo trì định kỳ vậy.

【 Tinh! Nhắc nhở ký chủ: Ăn lạc quá nhiều có thể gây khát nước, nhưng do ký chủ là Túy Kiếm Tiên nên đây được coi là một buff “Tự động kích hoạt cơn thèm rượu”. 】
【 Điểm “Vô Sỉ” cộng 5 do ăn lạc của hệ thống tặng mà không chia cho mỹ nhân bên cạnh. 】

Vô Ưu đen mặt, liếc nhìn Lục Tuyết Dao đang đứng khoanh tay, vẻ mặt lạnh lùng đầy xa cách ở đầu kia của hồ lô. Gió lồng lộng thổi làm tà áo trắng của nàng tung bay, trông chẳng khác gì một vị tiên tử hạ phàm, nếu không tính đến việc nàng đang lườm hắn như thể muốn mang hắn ra làm gỏi cá.

– Này Lục tiên tử, đừng có giữ cái vẻ mặt “mất sổ gạo” đó nữa. Ăn hạt lạc không? Lạc này ta thề là đã được tinh luyện qua chín chín tám mốt lần lên men, ăn vào không thoát thai hoán cốt thì cũng thông kinh hoạt lạc, chống táo bón tu tiên cực tốt.

Vô Ưu xòe lòng bàn tay ra, vài hạt lạc rang bóng loáng nằm mời gọi.

Lục Tuyết Dao quay ngoắt đi, giọng nói còn lạnh hơn cả đá dưới đáy hồ:
– Ngươi tự đi mà ăn cái đồ “phù phiếm” đó đi. Diệp Vô Ưu, chúng ta đang đi vào phạm vi của U Minh Cốc, ngươi có thể nghiêm túc hơn một chút được không? Thiên Đạo Minh vừa mới mất một chiếc phi thuyền hạng sang, Lệ Thiên Hành chắc chắn đang hộc máu vì tiếc của. Bọn chúng sẽ không để yên đâu.

Vô Ưu ợ một cái rõ to, nồng nặc mùi rượu hảo hạng:
– Lệ Minh Chủ chắc đang bận đi kiểm kê tài sản hoặc đang tìm mua thuốc hạ huyết áp rồi. Huống chi, có “hệ thống” dẫn đường bằng cơm là ta đây, nàng sợ cái…

Vèo!

Một âm thanh xé gió sắc lạnh cắt ngang lời nói “phú quý” của Vô Ưu. Hắn chẳng buồn quay đầu, chỉ nghiêng nhẹ cái cổ. Một mũi tên mang theo luồng tử khí đen ngòm sượt qua vành tai hắn, cắm phập xuống mặt nước rồi nổ tung thành một cột khói độc màu tím.

– Đậu xanh rau má! Chưa kịp “flexing” xong đã bị đánh lén! – Vô Ưu nhảy dựng lên trên hồ lô, suýt chút nữa là làm đổ vò rượu quý.

【 Tinh! Cảnh báo nguy hiểm cấp độ “Sụp hố”. 】
– **Tên nhiệm vụ khẩn cấp:** Bảo toàn vò rượu và bộ mặt soái ca.
– **Nội dung:** Chống lại mưa tên “Tru Linh Tiễn” của phục binh Thiên Đạo Minh.
– **Phần thưởng:** 500 điểm tích lũy và một phiếu giảm giá 50% “Rượu nếp cái hoa vàng phiên bản Tiên giới”.
– **Hình phạt:** Nếu vò rượu vỡ, ký chủ sẽ bị ép mặc váy múa “Thiên nga trắng” giữa chợ trong 3 tiếng. 】

– Hệ thống, ngươi biến thái vừa thôi! – Vô Ưu hét lên trong lòng, nhưng đôi mắt hắn ngay lập tức trở nên sắc lẹm.

Từ phía bụi lau sậy rậm rạp ven hồ, hàng trăm, hàng ngàn luồng sáng màu tím sẫm vọt lên. Đó không phải là mưa tên bình thường, mà là Tru Linh Tiễn – loại pháp khí dùng để hạ sát tu sĩ cao cấp, mỗi mũi tên đều được yểm bùa chú nổ tung và kịch độc.

Lục Tuyết Dao rút kiếm, kiếm quang như vầng trăng khuyết quét qua, chém rụng một mảng mưa tên, nhưng chúng quá nhiều, dày đặc như đàn châu chấu đang tìm cách rỉa thịt con mồi.

– Không ổn, chúng dùng “Vạn Tiễn Tề Phát” trận pháp! Linh lực của ta chưa khôi phục hoàn toàn, không thể duy trì kết giới quá lâu! – Nàng nghiến răng, sắc mặt hơi tái.

Vô Ưu chửi thề một tiếng, quay sang túm cổ áo của cái vật thể đang giả chết từ nãy đến giờ trong túi áo mình:
– Lão Quy! Ngủ nghê cái gì tầm này nữa! Dậy làm việc! Ra gánh team cho lão tử ngay!

Con rùa nhỏ cỡ bàn tay bị xách lên, đôi mắt ti hí của nó mở ra, ngáp một cái dài đến mức suýt sái quai hàm:
– Ngáp… Gì thế? Đến giờ ăn tối rồi à? Cho lão rùa một bát huyết chưng với… Á! Tên ở đâu nhiều thế này? Diệp tiểu tử, ngươi lại gây thù chuốc oán với cái ổ ong vò vẽ nào rồi?

– Đừng có lảm nhảm! Mau biến hình! Ta mà chết thì không ai nấu rượu vạn năm cho ngươi uống đâu! – Vô Ưu dọa dẫm, tay trái vung “Mặc Ảnh”, thanh sắt gỉ trong phút chốc rung lên bần bật, tạo ra một vòng xoáy linh lực đánh bạt một đợt tên đang nhắm thẳng vào đầu gối.

Lão Quy thở dài, điệu bộ vô cùng chảnh chó:
– Một vò “Hải Thượng Minh Nguyệt”. Loại ủ dưới biển sâu mười vạn năm ấy.

– Chốt đơn! Biến mau! – Vô Ưu hét lên.

Lục Tuyết Dao kinh ngạc nhìn con rùa nhỏ xíu mà Vô Ưu vừa ném ra không trung. Nàng tự hỏi: “Con rùa đó thì giúp được gì? Mang đi làm bia đỡ đạn chắc?”

Nhưng ngay giây tiếp theo, một cảnh tượng “ảo ma” khiến nàng phải đứng hình mất 5 giây.

Lão Quy đang rơi giữa không trung bỗng nhiên rùng mình một cái. Một tiếng “Bùm” vang lên, khói trắng mù mịt. Từ một con rùa “size mini”, nó phình ra với tốc độ tên lửa.
1 mét… 10 mét… 50 mét…

Cả hồ nước chao đảo, nước hồ bị đẩy dạt ra hai bên tạo thành những đợt sóng thần mini. Khi làn khói tan đi, một thực thể khổng lồ hiện ra, chắn ngang mặt hồ như một pháo đài thép.

Cái mai rùa của nó không còn là màu xanh sậm tầm thường mà đổi sang màu vàng đen tuyền, trên đó khắc đầy những cổ văn phức tạp lấp lánh ánh vàng. Mai rùa lúc này không khác gì một cái sân vận động thu nhỏ, rộng lớn đến mức Diệp Vô Ưu có thể xây cả một cái biệt thự lên trên đó.

“Keng! Keng! Keng!”

Hàng ngàn mũi Tru Linh Tiễn bắn vào mai rùa, vang lên những tiếng va chạm kim loại chói tai nhưng không thể để lại lấy một vết xước. Lão Quy bây giờ to đến mức bốn cái chân của nó trông như bốn cái trụ chống trời, còn cái đuôi thì ngúng nguẩy gạt bay mấy cái thuyền nhỏ của đám phục binh đang nấp trong lau sậy.

– Ha ha ha! Lão Quy, trông ngươi lúc này “ngầu” phết đấy, giống hệt cái bánh bao khổng lồ bị cháy cạnh! – Vô Ưu cười lớn, nhảy một phát từ hồ lô lên đỉnh mai rùa, tiện tay lôi luôn cả Lục Tuyết Dao đang còn thẫn thờ đi cùng.

Lục Tuyết Dao đứng trên “hòn đảo di động” này, cảm giác mặt đất dưới chân vô cùng vững chãi, dù xung quanh bão tố mưa tên vẫn đang hoành hành. Nàng chạm tay vào lớp vảy trên lưng rùa, cảm nhận được một nguồn linh lực cổ xưa, trầm hùng đến mức đáng sợ.

– Đây là… Thái Cổ Linh Quy? Ngươi cư nhiên nuôi một con vật như thế này làm thú cưng? – Nàng quay sang nhìn Vô Ưu với ánh mắt nhìn quái vật.

Vô Ưu thản nhiên ngồi xuống, lấy một miếng giẻ rách ra lau vò rượu:
– Thú cưng gì chứ? Là “cụ” đấy. Vị cụ này ham ăn lười làm, lại còn thích nhìn lén các tiểu tỷ tỷ tắm suối, ta phải khó khăn lắm mới “cảm hóa” được lão về làm tài xế riêng.

Lão Quy ở phía dưới vọng lên giọng nói ồm ồm như tiếng chuông đồng, làm cả mặt hồ rung chuyển:
– Diệp tiểu tử! Ngươi bớt nói xấu lão phu đi! Đám sâu kiến này dám làm phiền giấc ngủ của ta, còn bắn “tăm xỉa răng” vào lưng ta à? Xem ta biểu diễn “Túy Quy Ép Nước” đây!

Nói rồi, Lão Quy đột ngột xoay tròn. Vâng, một con rùa nặng cả vạn tấn đang xoay tròn trên mặt nước với vận tốc âm thanh!

Cả mặt hồ bị lực ly tâm cuốn lên thành một vòi rồng khổng lồ. Đám phục binh Thiên Đạo Minh còn chưa kịp hiểu chuyện gì đang xảy ra thì đã thấy “đảo rùa” lướt đến với khí thế của một đoàn tàu cao tốc bị mất phanh.

– Á á á! Nó đến rồi! Chạy mau! – Tiếng la hét thảm thiết của đám tu sĩ phục kích vang lên.

– Chạy đi đâu? – Vô Ưu đứng trên lưng rùa, cầm vò rượu đổ một vòng vào thanh sắt gỉ Mặc Ảnh.

Lưỡi kiếm gỉ sét bỗng nhiên tỏa ra một tầng hơi rượu nồng nàn, rồi hóa thành hàng vạn đạo kiếm khí mờ ảo.

– “Túy Kiếm Thức thứ ba: Hồ Điệp Hóa Trang!”

Vô Ưu vung kiếm. Kiếm khí đi đến đâu, những mũi tên tím đen đang bay trên không bỗng dưng đổi hướng, chúng bắt đầu bay loạn xạ như những con bướm bị say rượu, rồi quay đầu bắn ngược về phía chủ nhân của chúng.

Đoàng! Đoàng! Đoàng!

Hàng loạt tiếng nổ vang lên trong bụi lau. Mị Cơ – kẻ đang đứng chỉ huy đợt phục kích từ đằng xa – tức đến mức vặn nát cả cái quạt trong tay:
– Cái gã này… lại là gã này! Tại sao lần nào hắn cũng có những quân bài tẩy quái dị như vậy chứ? Con rùa đó ở đâu ra vậy?!

Trên lưng rùa, Vô Ưu nhấp một ngụm rượu, nhìn cảnh tượng tan hoang phía trước với vẻ mặt hết sức hài lòng.

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ phối hợp với “Thú cưỡi quá khổ” hoàn thành màn “vả mặt” tập thể cực kỳ ngoạn mục. 】
【 Độ “Tự Tại” tăng cao. Hệ thống quyết định thưởng thêm cho ký chủ một vật phẩm đặc biệt: “Loa phát thanh công suất lớn phiên bản Tiên giới”. 】
【 Gợi ý: Dùng cái này để “gáy” cho cả thế giới nghe thấy. 】

Vô Ưu mắt sáng rực. Đúng là hệ thống này rất biết chiều lòng những kẻ có đam mê “cà khịa” như hắn. Hắn lấy cái loa – một cái vỏ ốc biển óng ánh – áp lên mồm, hắng giọng một cái thật to, âm thanh qua loa phát thanh được khuếch đại lên hàng nghìn lần, dội thẳng vào tai đám tàn quân đang bỏ chạy trối chết:

– ALO ALO! THÔNG BÁO TỪ ĐÀI PHÁT THANH TÚY KIẾM TIÊN! THIÊN ĐẠO MINH NGHE RÕ TRẢ LỜI: PHI THUYỀN NỔ RỒI THÌ ĐI BỘ CHO KHỎE CHÂN NHÉ! CẢM ƠN MƯA TÊN CỦA CÁC VỊ, GIỜ TA VÀ TIÊN TỬ PHẢI ĐI DU LỊCH TIẾP ĐÂY! AI MUỐN ĐÒI TIỀN SỬA PHI THUYỀN THÌ CỨ TÌM LÃO QUY, LÃO ẤY ĐANG THIẾU THỊT RÙA NẤU CHUỐI ĐẬU ĐẤY!

Tiếng nói vang vọng khắp mười dặm quanh hồ, làm cho vài vị trưởng lão của Thiên Đạo Minh đang đứng quan sát từ xa suýt chút nữa là té ngửa khỏi phi kiếm vì tăng xông.

Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh chỉ biết đưa tay che mặt. Nàng bắt đầu cảm thấy quyết định đi cùng tên này là sai lầm lớn nhất cuộc đời tu tiên của mình. Hắn không những điên, mà còn có thiên bẩm làm cho kẻ thù chết vì tức tối trước khi chết vì kiếm.

– Ngươi… ngươi thôi cái trò mèo đó đi được không? – Nàng lắp bắp, tai đỏ ửng vì xấu hổ trước những lời trêu chọc nồng nặc mùi “thả thính” và “cà khịa” của hắn.

Vô Ưu hạ cái loa xuống, cười hì hì:
– Tiên tử, sống là phải vui. Nhìn kìa, chúng ta đã vượt qua được cửa ngõ phía Nam của hồ rồi. Trước mặt chính là U Minh Cốc.

Nụ cười trên môi Vô Ưu bỗng nhạt đi một chút khi nhìn về phía chân trời. Nơi đó, không khí bắt đầu thay đổi. Một tầng sương mù màu xám đục, lạnh lẽo và nặng nề bắt đầu bao phủ mặt hồ. Ánh sáng hoàng hôn không thể len lỏi vào được vùng đất ấy.

Tiếng chim chóc biến mất, thay vào đó là một sự im lặng chết chóc. Chỉ còn tiếng sóng vỗ rì rào dưới bụng Lão Quy.

Lão Quy lúc này cũng thu hẹp tốc độ, giọng nó trầm xuống:
– Diệp tiểu tử, phía trước không ổn. Linh khí ở đây bị vẩn đục bởi tử khí và oán niệm. Mai rùa của lão phu dù cứng nhưng vào trong đó cũng khó mà che chở hết được cho hai đứa. Chuẩn bị tinh thần đi, U Minh Cốc không phải là nơi để đùa đâu.

Vô Ưu cất vò rượu đi, cầm lấy chuôi kiếm Mặc Ảnh. Thanh sắt gỉ lúc này bắt đầu tỏa ra những tia sáng xanh mờ ảo, dường như nó cũng cảm nhận được sự hiện diện của những đối thủ xứng tầm.

– Yên tâm đi Lão Quy, lão tử đã chuẩn bị đủ rượu rồi. Có rượu trong người, U Minh Cốc cũng chỉ là cái quán bar hẻo lánh mà thôi.

Hắn quay sang nhìn Lục Tuyết Dao, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng nhưng không kém phần cợt nhả:
– Này Lục tiên tử, vào trong đó nếu sợ quá thì cứ việc nắm tay ta. Ta không thu phí bảo hiểm đâu, chỉ tính giá bằng một nụ…

“Chát!”

Một luồng kiếm khí của Lục Tuyết Dao lướt qua sát mặt Vô Ưu, cắt đứt một sợi tóc mai của hắn.

– Câm miệng và tập trung đi! – Nàng lạnh lùng bước lên phía trước, mắt nhìn thẳng vào làn sương mù đen đặc.

Vô Ưu xoa xoa cái mũi, lầm bầm:
– Đúng là phụ nữ, vừa cứu mạng xong đã muốn “mưu sát chồng” rồi.

【 Tinh! Điểm “Mặt dày” của ký chủ đạt đến tầm cao mới: Thiên Hạ Vô Địch. Hệ thống tặng bạn một danh hiệu tạm thời: “Kẻ Khiêu Khích U Minh”. 】
【 Hiệu ứng danh hiệu: Tăng 20% khả năng bị quái vật tập kích, nhưng tăng 50% tỉ lệ tìm thấy rượu quý trong mộ cổ. 】

Vô Ưu trợn mắt:
– Cái hệ thống báo đời này! Ngươi muốn ta bị hội đồng trong đó đúng không? Tăng 20% tỉ lệ quái vật là sao hả?!

Nhưng hệ thống đã im lìm lặn mất, để lại mình Vô Ưu đứng giữa gió lạnh của vùng cửa ngõ U Minh.

Lão Quy bắt đầu thu nhỏ dần lại cho đến khi chỉ còn bằng một ngôi nhà gỗ lớn trôi trên nước, đủ để hai người sinh hoạt thoải mái mà không quá lộ liễu. Con rùa già bắt đầu bơi vào làn sương xám, hình ảnh của họ dần dần mờ nhạt rồi biến mất hẳn vào trong cõi âm u.

Phía sau, Mị Cơ đứng trên một chiếc thuyền nát, nghiến răng ken két, rút ra một viên truyền tin thạch:
– Minh chủ, bọn chúng đã vào U Minh Cốc. Kế hoạch “Mèo vờn chuột” bắt đầu thôi. Lần này, ta sẽ khiến Diệp Vô Ưu phải đem cả mạng và vò rượu ra mà trả nợ!

Gió rít lên từng hồi qua những vách đá hình đầu lâu của U Minh Cốc. Cuộc chơi thực sự giờ mới bắt đầu. Diệp Vô Ưu ngồi trên lưng rùa, tay lại vô thức chạm vào mảnh bản đồ thứ hai trong ngực áo. Hắn biết, thứ rượu Vong Xuyên Lệ mà hắn tìm kiếm đang ở đâu đó trong đống xương trắng phía trước.

– Nào, để xem con ma nào muốn cùng ta cạn chén đây! – Vô Ưu ngửa cổ uống cạn một hơi rượu, đôi mắt đỏ gay tỏa ra một luồng hào quang chiến đấu rực rỡ trong bóng tối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8