Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 38: Rơi xuống rừng sâu

Cập nhật lúc: 2026-06-06 17:00:08 | Lượt xem: 2

**CHƯƠNG 38: RƠI XUỐNG RỪNG SÂU**

“Aaaaaaaaa—! Lão Quy, ngươi có bằng lái thú cưỡi không đấy hả? Chạy kiểu gì mà lọt hố tử thần thế này? Phanh đâu? Phanh đâu rồi?!”

Tiếng gào thét của Diệp Vô Ưu xé toạc màn sương mù u ám của U Minh Cốc. Ở độ cao một nghìn mét, hắn đang rơi tự do với tư thế “đại bàng gãy cánh”, vạt áo hỷ phục rách nát bay phấp phới như một chiếc giẻ lau bát đang khiêu vũ giữa không trung.

Bên cạnh hắn, Lục Tuyết Dao vẫn giữ được phong thái của “Hàn Nguyệt Tiên Tử”. Nàng đạp lên thanh linh kiếm trắng muốt, mái tóc bay ngược ra sau, khuôn mặt thanh tú vốn đã lạnh lùng nay càng thêm phần “đơ” vì gió tạt. Nàng liếc nhìn gã đồng đội đang xoay vòng vòng như con cù gồ bên cạnh, lạnh nhạt phun ra một chữ:

– Ồn.

– Cô còn nói được à? Nhìn kìa! Lão Quy hóa đá rồi! – Diệp Vô Ưu chỉ tay xuống phía dưới.

Lúc này, con rùa già – phương tiện di chuyển “sang chảnh” của nhóm – đang thu mình chặt cứng trong lớp mai, rơi xuống như một quả tạ nghìn tấn. Lý do rất đơn giản: Khi vừa tiến vào vùng lõi U Minh Cốc, Lão Quy đã vô tình nhìn thấy một bảng hiệu ghi: “Tiệm lẩu rùa năm đời”. Cú sốc tâm lý quá lớn khiến hệ thần kinh của lão “shut down” ngay lập tức, báo hại cả đám cùng hưởng ứng phong trào nhảy dù không dù.

【 Tinh! Chúc mừng ký chủ kích hoạt trải nghiệm: “Rơi tự do không cần kỹ thuật”. 】
【 Hệ thống phát hiện ký chủ đang ở trạng thái hoảng loạn cấp độ ‘Bé gái’. Đề nghị ký chủ uống rượu để kích hoạt nội tại ‘Thân thể mềm mại’. 】

“Hệ thống cái lùm mía nhà ngươi! Ta mà chết thì ai trả nợ nần cho ngươi hả?” – Vô Ưu chửi thầm trong đầu, nhưng tay vẫn nhanh như chớp vớ lấy cái Tử Kim Yêu Hồ bên hông.

“Ực! Ực!”

Một dòng Linh Tửu nồng nặc mùi mận chín trôi xuống cổ họng. Cơn say ập đến ngay lập tức. Đôi mắt Diệp Vô Ưu bắt đầu lờ đờ, chân tay nhũn ra như sợi bún. Thay vì sợ hãi, hắn bỗng thấy thế gian này thật là… chill.

– Tuyết Dao muội muội… Đừng gồng nữa, vào lòng anh, anh bao… hức…

Lục Tuyết Dao nghiến răng:
– Ngươi chết đi!

“Bùm!”

Một tiếng động kinh thiên động địa vang lên. Lão Quy tiếp đất bằng mai, tạo ra một cái hố sâu hoắm như miệng núi lửa. Theo sau đó là Diệp Vô Ưu, hắn không rơi vào đất mà lại bị vướng vào một cái lưới dây leo khổng lồ, nảy lên nảy xuống như chơi nhảy bạt nhún.

Lục Tuyết Dao là người duy nhất tiếp đất nhẹ nhàng bằng mũi kiếm, nhưng cũng phải loạng choạng lùi lại vài bước vì dư chấn.

– Đây là… đâu? – Nàng nhíu mày, nhìn quanh.

Không còn là màn sương xám của U Minh Cốc nữa. Trước mắt họ là một khu rừng già với những cây cổ thụ cao vút, thân cây có màu tím đen kỳ quái, lá cây không xanh mà lại tỏa ra ánh sáng lân tinh màu huyết dụ. Không khí đậm đặc mùi hương thảo mộc trộn lẫn với mùi… hôi nách của yêu quái.

– Chào mừng đến với khu rừng cấm của Yêu tộc, nơi vào thì dễ, ra thì… thành phân bón. – Một giọng nói khàn khàn vang lên từ dưới đất.

Lão Quy từ từ thò cái đầu ra khỏi mai, mặt cắt không còn một giọt máu:
– Xong rồi, hỏng rồi! Chúng ta rơi vào “Vạn Yêu Sâm Lâm” – đại bản doanh của lũ sừng dài cánh mỏ rồi. Vừa nãy lão phu thấy cái bảng hiệu “Lẩu rùa” là điềm báo mà!

Diệp Vô Ưu lúc này mới bò xuống từ cái lưới dây leo, quần áo rách thêm mấy đường ở chỗ nhạy cảm. Hắn gãi gãi mông, nghênh ngang đi tới:
– Sợ cái gì? Yêu tộc cũng là người, chỉ là họ hơi nhiều lông hơn chút thôi. Để ta xem nào…

Hắn vừa dứt lời, từ trong bụi rậm bỗng chui ra một sinh vật cao hơn hai mét. Đó là một con Gấu Trăng nhưng lại mặc… váy tu-tu hồng hồng, tay cầm một cây gậy đầu lâu.

Con gấu gầm lên một tiếng, nhưng nhìn cái váy xòe của nó khiến khung cảnh bỗng chốc trở nên rất… cảm lạnh.

– Kẻ nào dám xâm nhập lãnh địa của Gấu Điệu Đà?! – Con yêu quái rống lên.

Lục Tuyết Dao lặng lẽ rút kiếm. Lão Quy rụt cổ. Diệp Vô Ưu thì tròn mắt, sau đó ôm bụng cười ngặt nghẽo:
– Ha ha ha! Cái quái gì đây? Thời nay yêu giới cũng thịnh hành phong cách Lolita à? Này ông gấu, ông mua cái váy này ở shop nào thế? Có size cho rùa không?

Con Gấu Điệu Đà tức tối giậm chân, làm mặt đất rung chuyển:
– Ngươi dám sỉ nhục gu thời trang của ta? Đây là bộ cánh ta cướp được từ một vị tiên nữ đấy! Chết đi đồ mặt trắng!

Nói đoạn, con gấu vung gậy đầu lâu, một luồng yêu khí màu hồng cánh sen đập thẳng về phía Vô Ưu.

【 Tinh! Nhiệm vụ khẩn cấp: “Hòa nhập cộng đồng”. 】
【 Yêu cầu: Đánh bại con gấu bằng cách… quyến rũ hơn nó. 】
【 Phần thưởng: Một vò “Yêu Huyết Tửu” thượng hạng. Hình phạt nếu thất bại: Ký chủ phải mặc váy tu-tu trong 7 ngày. 】

“Cái đệt! Hệ thống, ngươi biến thái vừa thôi!” – Diệp Vô Ưu giật thót mình. Hắn không thể để mình mặc cái váy kia được, hình tượng “Túy Kiếm Tiên” sẽ tan nát hơn cả tương bần mất.

Hắn lách người né chiêu một cách loạng choạng theo bộ pháp “Túy Bộ”. Con gấu tấn công dồn dập, nhưng mỗi khi nó định đánh trúng, Vô Ưu lại ngã oạch một cái nhưng thực chất là lướt qua dưới nách nó.

– Tuyết Dao, đứng ngoài xem đi, để ca ca biểu diễn kỹ năng “Pressing” giới yêu cho mà xem! – Vô Ưu vừa nói vừa lộn nhào một vòng, tay bấm thủ ấn.

– “Nhất Chén Giang Hồ – Phiên bản: Rượu Mời Không Uống Muốn Uống Rượu Phạt!”

Hắn không rút kiếm Mặc Ảnh, mà mở hồ lô, phun ra một ngụm rượu hóa thành sương đặc bao quanh con gấu. Trong làn sương, Vô Ưu bỗng nhiên vắt vạt áo lên vai, làm một động tác… tạo dáng như siêu mẫu trên sàn catwalk.

– Nhìn kỹ đây đồ gấu ngu si! Phải tạo dáng thế này này!

Hắn vừa né đòn vừa thực hiện các động tác vũ đạo “Cà khịa” cực gắt, từ nhảy Shuffle cho đến múa quạt bà già. Con gấu ngớ người, yêu trí vốn không cao của nó bị sự “vô tri” này làm cho đứng hình mất 5 giây.

Lục Tuyết Dao che mặt, cảm thấy xấu hổ lây:
– Ta thực sự không quen biết kẻ này…

Tận dụng lúc con gấu đang trầm trồ trước bộ dạng điên khùng của mình, Vô Ưu đột ngột xuất hiện sau lưng nó, búng vào tai nó một cái:
– “Túy Mộng Kinh Hồn!”

Một luồng linh lực say khướt truyền thẳng vào đại não con gấu. Sinh vật khổng lồ bỗng nhiên mặt đỏ bừng, mắt quay mòng mòng, bắt đầu đứng tại chỗ múa ba-lê.

– Ta là một đóa hoa hồng nhỏ… Ta xinh đẹp nhất rừng xanh… – Con gấu hát bằng giọng ồm ồm rồi ngã lăn ra đất, ngủ say sưa.

【 Tinh! Hoàn thành nhiệm vụ “Quyến rũ hơn yêu quái”. Chỉ số ‘Bệnh thần kinh’ tăng 10%. Nhận thưởng: 1 vò Yêu Huyết Tửu. 】

Vô Ưu thở phào, đưa tay lau mồ hôi:
– Phù, suýt nữa thì phải mặc váy. Đúng là lao động trí óc mệt thật mà.

– Ngươi… thực sự dùng cách đó để thắng sao? – Lục Tuyết Dao tiến lại gần, nhìn hắn với ánh mắt như nhìn một bệnh nhân tâm thần giai đoạn cuối.

– Thắng là được, quan trọng gì tư thế! – Vô Ưu cười hì hì, khui ngay vò rượu vừa nhận được. Mùi rượu cay nồng, mang theo khí huyết mạnh mẽ bốc lên. – Rượu ngon! Rượu này mà đem nấu lẩu gấu thì… thôi bỏ đi, gấu này trông “toxic” quá.

Lão Quy lúc này mới dám bò lại gần:
– Đừng đắc ý sớm. Con gấu này chỉ là lính tuần tra thôi. Các ngươi có nghe thấy gì không?

Tiếng rào rào vang lên khắp bốn phía. Những tán cây tím đen bắt đầu rung chuyển dữ dội. Từ bóng tối, hàng chục, hàng trăm đôi mắt đỏ rực đang nhìn chằm chằm vào họ.

Một đám yêu hầu (khỉ yêu) đu dây trên cành cây, tay cầm gạch đá và những trái cây thối.

– Bọn con người! Chúng dám làm đại ca Gấu Điệu Đà bất tỉnh! – Một con khỉ đứng đầu, đội cái mũ làm bằng vỏ dừa gào lên. – Anh em ơi, “Red flag” đến rồi! Bắn nó cho ta!

“Vù! Vù! Vù!”

Trái cây thối bay như mưa đạn. Lục Tuyết Dao nhanh chóng vung kiếm tạo thành một vòng tròn băng giá bảo vệ cả nhóm.

– Vô Ưu, nghĩ cách đi! Số lượng quá nhiều, ta không muốn tốn linh lực giết lũ linh khỉ này! – Nàng quát lớn.

Diệp Vô Ưu nhấp một ngụm rượu, nhìn lên lũ khỉ rồi hét lớn:
– Dừng tay! Ta có mật lệnh của Yêu Vương!

Lũ khỉ khựng lại. Con khỉ đầu đàn nghi ngờ nhìn xuống:
– Mật lệnh gì? Ngươi là con người cơ mà?

Vô Ưu mặt không đỏ, tim không đập nhanh, rút ra cái… giẻ lau bàn (vốn là một góc áo của Lệ Thiên Hành mà hắn xé được trước đó):
– Nhìn đi! Đây là “Thánh Di vật” của Yêu tộc bị thất lạc. Ai nhìn thấy không quỳ xuống là phản đồ!

Lũ khỉ nhìn cái giẻ rách nát, bốc mùi rượu nồng nặc:
– Nhìn… cũng hơi giống cái khăn trải bàn của Yêu Vương thật.

Lão Quy tranh thủ “thêm dầu vào lửa”:
– Đúng đấy! Đây chính là “Cửu Thiên Thần Vải” đó! Mau dẫn đường cho tụi ta đến chỗ có rượu ngon nhất khu rừng này, nếu không ta sẽ dùng vải này quấn cổ các ngươi!

Lũ khỉ bán tín bán nghi, nhưng vốn tính ham vui và sợ sệt những thứ lạ lùng, chúng bắt đầu bàn tán xôn xao. Đúng lúc đó, hệ thống lại vang lên trong đầu Vô Ưu:

【 Tinh! Kích hoạt hiệu ứng “Kẻ Khiêu Khích U Minh”: Tăng 20% khả năng quái vật bị lừa. 】

“Ha ha, hệ thống cũng biết điều đấy!”

– Được rồi, đi theo chúng ta! Nhưng nếu các ngươi lừa tụi này, ta sẽ bắt lão rùa kia nấu lẩu! – Con khỉ đầu đàn chỉ tay vào Lão Quy.

Lão Quy: “…” (Tại sao lại là lão phu? Sao không nấu thằng say kia?)

Thế là, một cảnh tượng dở khóc dở cười diễn ra: Hai con người, một con rùa đi hiên ngang giữa rừng sâu, phía trước là một đoàn quân khỉ vừa đi vừa hú hét, làm lính dẫn đường bất đắc dĩ.

Vô Ưu thản nhiên vừa đi vừa tu rượu, mắt thỉnh thoảng liếc sang Tuyết Dao đang bực dọc:
– Thấy chưa, đôi khi “mặt dày” cũng là một loại thần thông đó tiểu tử à.

Lục Tuyết Dao thở dài, nàng bắt đầu cảm thấy con đường tu tiên chân chính của mình đang bị gã này dắt đi vào… lòng đất.

Họ không biết rằng, ở sâu trong rừng cấm, nơi có dòng thác màu tím chảy ngược, một cặp mắt sắc lạnh khác đang dõi theo tất cả qua một tấm gương nước.

– Kẻ mang hồ lô rượu? Truyền nhân của lão già khú đế đó sao? – Một giọng nữ thanh tao nhưng đầy uy quyền vang lên. – Thú vị đấy. Để xem hắn có qua được “Bàn Tiệc Rượu Độc” của ta không.

Cùng lúc đó, mảnh bản đồ trong ngực Vô Ưu bỗng nóng rực lên. Manh mối về Vong Xuyên Lệ đang ở ngay phía trước, nhưng liệu đó là rượu quý cứu mạng, hay là liều thuốc độc đưa hắn về với cát bụi?

– Chờ đấy, rượu ơi ta tới đây! – Vô Ưu hét lên một tiếng lãng tử, sau đó… vấp phải một cái rễ cây, ngã sấp mặt vào một bãi phân hươu yêu.

– Diệp Vô Ưu! Ngươi có thể thôi làm mất mặt loài người được không?! – Tiếng quát của Lục Tuyết Dao vang dội cả một góc rừng.

Trận cười của lũ khỉ vang lên theo sau, báo hiệu một hành trình “bất ổn” tại Vạn Yêu Sâm Lâm chỉ mới bắt đầu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8