Túy Ngọa Trường SinhChương 92: Tiệc rượu hồng môn
**Chương 92: Tiệc rượu hồng môn**
Trong làn khói bụi mịt mù của cú va chạm nổ đôm đốp giữa “Thiên Đạo Cự Kiếm” và thanh sắt gỉ “Mặc Ảnh”, Diệp Vô Ưu đứng đó, tay che mũi, miệng lầm bầm:
– Đù, ai bảo tu tiên là thanh cao? Khói bụi ô nhiễm môi trường thế này mà bộ Y tế không vào cuộc à?
Hệ thống trong đầu hắn vang lên âm thanh báo động tưng bừng như tiếng chuông thông báo có khuyến mãi Shopee:
*[Ting! Chúc mừng ký chủ đã sống sót sau cú áp chế của Minh chủ. Danh dự của bạn hiện đang ở mức âm cực đại vì vừa “nạp lần đầu” bằng nhân phẩm. Phần thưởng: Một đôi giày chạy bộ hiệu “Nhanh Như Chớp” phiên bản Thượng Cổ, tính năng: Chỉ chạy lùi cực nhanh để rút lui cho đỡ nhục!]*
Vô Ưu hắc tuyến đầy mặt: “Mi đúng là hệ thống nhà người ta, toàn buff mấy thứ làm ta không ngóc đầu lên nổi!”
Phía bên kia, Lệ Thiên Hành đứng trên không trung, hoàng bào phấp phới, nhưng mặt mũi cũng hơi ám khói. Hắn nhìn thanh kiếm trong tay Vô Ưu, ánh mắt từ khinh bỉ chuyển sang tham lam, rồi lại đổi thành một sự bình tĩnh đáng sợ. Hắn đột ngột thu hồi cự kiếm, vạt áo bào phất một cái, mây mù tan biến, khung cảnh đổ nát của Tửu Châu đại lộ bỗng nhiên yên bình một cách… sai sai.
– Vô Ưu đạo hữu, tài năng của ngươi quả thực làm ta bất ngờ. – Lệ Thiên Hành nở nụ cười mà người ta hay gọi là “giả trân” bậc nhất giới tu tiên – Thay vì cứ chém giết làm hỏng cảnh quan đô thị, tại sao chúng ta không ngồi xuống, làm một chén rượu, đàm luận về đại đạo trường sinh?
Vô Ưu đờ người ra mất ba giây, ngoáy tai hỏi lại:
– Bác nói gì cơ? Ăn tiệc? Miễn phí chứ? Có kèm buffet hải sản không?
Lục Tuyết Dao đứng phía sau, băng sương trên tay vẫn còn đang kết lại thành một quả cầu định ném đi, nghe thấy câu này thì trượt chân suýt ngã. Nàng lạnh lùng lên tiếng:
– Vô Ưu! Đừng có thấy đồ ăn là sáng mắt lên! Đây rõ ràng là “Tiệc rượu Hồng Môn”, là bẫy đấy!
Lão Quy từ trong túi áo Vô Ưu thò đầu ra, đôi mắt rùa xanh lè đảo như rang lạc:
– Đúng đấy tiểu tử! Lệ Thiên Hành này tâm cơ sâu hơn hố đen vũ trụ, hắn mời ngươi ăn cơm chắc chắn là cơm trộn… thuốc chuột cấp cao. Mà khoan, nếu có bào ngư thì nhớ gói về cho lão phu một phần nhé?
Vô Ưu gật đầu ra vẻ thâm thúy:
– Tuyết Dao, nàng không hiểu rồi. Câu nói nổi tiếng của các bậc vĩ nhân là gì? “Kẻ thức thời là kẻ biết chỗ nào có buffet không mất tiền”. Với lại, hệ thống nhà ta vừa trừ hết nhân phẩm rồi, giờ ta còn gì để mất nữa đâu?
Nói đoạn, hắn quay sang Lệ Thiên Hành, chắp tay cười toe toét:
– Minh chủ đã có lòng, tiểu nhân sao dám từ chối? Bác dẫn đường đi, quán nào đắt nhất cứ chọn, tôi không ngại ăn nhiều đâu!
—
**Tại Thiên Đạo Cung – Phân đà Tửu Châu.**
Bối cảnh được bài trí xa hoa tới mức mù mắt chó. Những cây cột chống bằng vàng ròng, rèm ngọc rủ xuống lanh lảnh, và giữa đại sảnh là một cái bàn dài chất đầy linh quả và những bình ngọc phát ra ánh sáng lung linh.
Lệ Thiên Hành ngồi ở vị trí chủ tọa, phong thái ung dung như một vị thần. Phía dưới, Vô Ưu ngồi tư thế “hoa sen nát”, chân gác lên ghế, tay bốc một quả “Linh Lung Đào” cắn một miếng to tướng, nước bắn cả vào mặt tên đệ tử đứng hầu bên cạnh.
– Ừm, đào này cũng được, nhưng hơi thiếu ngọt. Lần sau bác nhớ bón thêm phân chuồng nguyên chất nhé, mấy cái linh khí này ảo ma lắm, ăn không no bụng. – Vô Ưu vừa nhai vừa bình phẩm.
Mị Cơ ngồi bên cạnh Lệ Thiên Hành, hôm nay nàng mặc một bộ váy đỏ xẻ sâu tới mức nếu có gió thổi qua là… bay màu hết bí mật công vụ. Nàng cầm một bình rượu tím, nhẹ nhàng tiến lại gần Vô Ưu, giọng nói ngọt như lùi mía:
– Diệp công tử, đây là “Huyết Nguyệt Tình Thâm”, do chính tay thiếp luyện hóa từ linh dược ngàn năm. Một chén này, đảm bảo công tử sẽ thấy cả thiên đường…
Vô Ưu nhìn cái bình rượu, lại nhìn vào “tâm hồn” phập phồng của Mị Cơ, trong đầu truyền đến tiếng chuông:
*[Ting! Phát hiện hóa chất độc hại cực mạnh: Thuốc mê “Ngủ Quên Lối Về” và độc tố “Mất Liêm Sỉ”. Ký chủ nếu uống vào sẽ có hành vi ôm cột điện hát karaoke trong vòng 48 tiếng. Kiến nghị: Đừng có dại mà bú!]*
Vô Ưu cười hì hì, đột nhiên cầm lấy bình rượu từ tay Mị Cơ, nhưng không uống mà giơ cao lên soi dưới ánh đèn:
– Ôi chao, rượu ngon! Nhưng tỷ tỷ ơi, rượu ngon phải có bạn hiền. Hay là tỷ uống trước nửa bình cho nó “nóng máy” nhỉ? Tôi là lãng tử, rất ngại uống rượu một mình, sợ bị người ta nói là tự kỷ.
Mị Cơ khựng lại, nụ cười trên môi hơi méo mó:
– Công tử thật biết đùa, thiếp chỉ là phận nữ nhi, tửu lượng kém…
– Tửu lượng kém mà luyện ra rượu mạnh thế này à? Thế thì khác gì bảo đầu bếp không biết ăn hành lại nấu bún chả? – Vô Ưu đặt bình rượu xuống, đẩy về phía nàng ta với vận tốc ánh sáng.
Lệ Thiên Hành thấy tình thế hơi sượng, bèn vỗ tay. Ngay lập tức, một nhóm vũ công từ trong màn sương bước ra, nhảy múa lả lướt. Nhạc công bắt đầu gảy đàn, nhưng thay vì nhạc tiên âm thanh thản, thì Vô Ưu nghe như kiểu nhạc EDM bản tu tiên, Bass đập muốn nổ màng nhĩ.
Vô Ưu vừa ăn đùi gà linh thú, vừa lắc lư theo nhạc:
– Nhạc này được đấy, có bản phối của Snoop Dogg không? Hay remix tí VinaHey cho nó “tới công chuyện”?
Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh như một pho tượng đá, khí lạnh tỏa ra xung quanh làm mấy quả nho trên bàn bắt đầu đóng tuyết. Nàng truyền âm cho Vô Ưu:
– Ngươi còn đùa được à? Lệ Thiên Hành đang dùng “Thiên Đạo Áp Chế” thông qua tiếng đàn để phong tỏa linh lực của ngươi đấy!
Vô Ưu nháy mắt lại:
– Nàng yên tâm, ta có “chống ồn chủ động” rồi.
Hóa ra, Vô Ưu đã lén nhét hai cái nút tai làm bằng bã rượu vào lỗ tai. Trong đầu hắn lúc này đang tự phát bài “Say rượu nhưng không say tình” phiên bản đạo nhái.
Lệ Thiên Hành cuối cùng cũng đi thẳng vào vấn đề. Hắn cầm chén sứ trắng, giọng trầm xuống:
– Diệp Vô Ưu, ngươi là nhân tài. Tử Kim Yêu Hồ và Mặc Ảnh Kiếm vốn là vật của thượng cổ, nằm trong tay kẻ say xỉn như ngươi thật là lãng phí. Nếu ngươi giao chúng ra, ta phong ngươi làm “Thiên Đạo Tổng Giám Đốc”, đứng dưới một người trên vạn người, rượu ngon gái đẹp không bao giờ thiếu. Ngươi thấy sao?
Vô Ưu ngưng nhai, nhìn Lệ Thiên Hành rồi chép miệng thở dài:
– Bác nói đúng, tôi cũng thấy lãng phí lắm. Nhiều lúc tôi định bán ve chai lấy tiền nạp game mà sợ tổ sư hiện về bóp cổ. Nhưng mà bác biết đấy, tôi có một cái tật cực xấu.
– Tật gì? – Lệ Thiên Hành nheo mắt hỏi.
– Tôi chỉ tặng đồ cho người đẹp hơn tôi thôi. Mà bác thì… – Vô Ưu soi kỹ mặt Lệ Thiên Hành – Bác dùng kem dưỡng da hãng nào mà nếp nhăn tâm hồn dày thế? Với cả, râu bác hơi lệch nhé, soi gương lại đi.
Cả đại sảnh bỗng chốc im phăng phắc. Tiếng gảy đàn đứt phụt một cái. Một sợi dây đàn bắn trúng mông một vị trưởng lão khiến lão ta hét lên “Á” một tiếng cực kỳ phi tông môn.
Lệ Thiên Hành bóp nát chén rượu trong tay, sát khí bắt đầu rò rỉ:
– Ngươi thực sự muốn tìm cái chết trong cơn say?
Vô Ưu cười khà khà, đứng phắt dậy, lôi cái hồ lô tím đen ra:
– Ăn cơm của bác, nghe nhạc của bác cũng đủ rồi. Giờ tôi mời bác lại một món quà “đáp lễ”. Hệ thống, kích hoạt chức năng “Túy Ý Cuồng Vũ”!
*[Ting! Đã nhận yêu cầu. Ký chủ tốn 500 điểm tửu ý để thi triển thần thông “Bãi Biển Sau Cơn Say”. Hiệu ứng: Biến tất cả người trong bán kính 10 mét thành kẻ say điên loạn không phân biệt địch ta!]*
Vô Ưu vung hồ lô lên, rượu bên trong phun ra như một vòi rồng, nhưng không nồng nặc mùi linh khí mà lại tỏa ra một mùi hương cực kỳ… hăng hắc của rượu đế pha thuốc bắc.
– Chiêu thức: Vạn Cổ Trường Không – Nhất Túy Đồ Thàn!
Dòng rượu phun ra trúng vào các trưởng lão Thiên Đạo Minh. Những vị tiền bối đạo mạo, râu dài tới rốn bỗng nhiên mặt đỏ bừng. Một lão đứng bật dậy, túm lấy râu lão bên cạnh hét lớn:
– Cửu muội! Muội gầy đi nhiều thế! Sao râu muội cứng thế này?
Một vị khác thì bắt đầu múa thoát y ngay trên bàn tiệc, miệng ca bài “Chú ếch con” nhưng lời thì là bí kíp tu luyện cấp cao của tông môn.
Lệ Thiên Hành dùng linh lực cực mạnh tạo thành lá chắn, nhưng mùi rượu kia giống như có linh tính, chui qua cả lỗ chân lông. Hắn cảm thấy đầu óc quay cuồng, hình ảnh Diệp Vô Ưu bỗng hóa thành một con gà quay khổng lồ đang trêu tức mình.
Vô Ưu nhân cơ hội này, nắm lấy tay Lục Tuyết Dao:
– Tuyết Dao, đi thôi! Bữa tiệc này sắp chuyển sang tiết mục “Tấu hài cấp đại lục” rồi, chúng ta ở lại là bị váng đầu đấy!
– Còn Lão Quy? – Lục Tuyết Dao hỏi.
– Nó đang bận… – Vô Ưu chỉ tay vào góc phòng.
Lão Quy đang biến thành kích cỡ cái thau, cật lực há miệng hút sạch đống linh quả quý giá trên kệ, vừa hút vừa lẩm bẩm: “Của thiên trả địa, cái này đem bán cho hiệu thuốc cũng khối tiền, khì khì…”
Vô Ưu một tay xách cổ Lão Quy, một tay dắt mỹ nữ, dùng bộ pháp loạng choạng nhưng nhanh như chớp lao ra khỏi Thiên Đạo Cung. Trước khi đi, hắn còn không quên ném lại một bãi nôn… à không, một bãi rượu hóa thành dòng chữ vàng lấp lánh trên không trung:
“Cơm bác nấu ngon, nhưng thái độ hơi tệ. Lần sau mời ăn thì nhớ thái nhỏ liêm sỉ ra nhé!”
Rời khỏi cung điện, Vô Ưu nhảy lên lưng Lão Quy (lúc này đã biến lớn như một cái thuyền thúng), hướng về phía rừng sâu mà chạy.
Phía sau, tiếng gầm của Lệ Thiên Hành làm chấn động cả Tửu Châu:
– DIỆP – VÔ – ƯU! TA KHÔNG GIẾT NGƯƠI, THỀ KHÔNG LÀM NGƯỜI!
Vô Ưu nằm ngửa trên lưng rùa, tay lại đưa hồ lô lên miệng làm một ngụm, mắt lim dim nhìn ánh trăng:
– Không làm người thì làm rùa như đại ca đây cũng tốt mà, sân si làm gì cho bạc tóc hả Minh chủ?
Lục Tuyết Dao nhìn hắn, vừa giận vừa buồn cười, chỉ biết thở dài:
– Ngươi rốt cuộc là thiên tài hay là tên dâm tặc vô sỉ nhất thiên hạ vậy?
Vô Ưu nấc cụng một cái, cười hắc hắc:
– Nàng hỏi khó thế, hệ thống nhà ta còn chưa có câu trả lời mà!
*[Ting! Hệ thống gợi ý: Ký chủ hiện tại là “Thiên tài vô sỉ bậc nhất Cửu Tiêu”. Chúc mừng bạn đã thăng cấp độ trơ trẽn lên tầng 10!]*
Cơn gió đêm lồng lộng thổi qua, mang theo mùi rượu nồng nàn và tiếng cười ngạo nghễ của gã say điên rồ, bỏ lại sau lưng một cung điện đang chìm trong hỗn loạn và những lão già đang mải mê ôm cột vàng khóc lóc vì say xỉn.
Cuộc chơi ở Tửu Châu, quả thực mới chỉ là khai vị!