Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 97: Sự phản bội của Mị Cơ

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:05:35 | Lượt xem: 9

**CHƯƠNG 97: SỰ PHẢN BỘI CỦA MỊ CƠ – STARTUP RIÊNG CỦA NÀNG KIỀU**

Trong cái hầm tối om nặc mùi ẩm mốc và cả mùi “vị nhân sinh” của bãi đậu đen hồi nãy, Diệp Vô Ưu đang lúi húi cầm chùm chìa khóa vừa “vét máng” được của Trương Nghiêm. Hắn loay hoay mãi, mặt đỏ gay như vừa nốc cạn mười vò rượu hạng nặng, dù thực tế là hắn đang chết lả vì cơn thèm rượu hành hạ.

– Chết tiệt, cái khóa này được rèn từ đồng nát hay linh thạch ngàn năm mà sao cứ xoay một vòng lại nghe tiếng “click” như quảng cáo đồ gia dụng thế này? – Vô Ưu lầm bầm, mồ hôi chảy ròng ròng trên trán.

Lão Quy từ trong túi áo hắn ló cái đầu nhăn nheo ra, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ:
– Ngươi dùng lực đi chứ, dùng “túy ý” mà ngoáy! Cứ như đang cầm đũa gắp lạc thế kia thì đến Tết Công-gô cũng không ra được khỏi cái lồng này. À mà nhắc mới nhớ, cái hệ thống “Rượu ngon vạn dặm” của ngươi không có chức năng “Mở khóa vạn năng” à? Tệ quá!

– Câm miệng! Hệ thống nó đang bảo trì vì ta vừa “overrate” sức mạnh để hồi sinh Lý Phàm rồi. Giờ ta chỉ là một kẻ mất vị giác, uống rượu như uống nước lã, ngươi còn đòi hỏi gì ở một con nghiện đang cai? – Vô Ưu quát khẽ, tay vẫn không ngừng xoay sở.

*Cạch!*

Cánh cửa sắt cuối cùng cũng chịu đầu hàng trước sự kiên trì (và nước miếng) của Diệp Vô Ưu. Hắn quay lại nắm lấy bàn tay lạnh giá của Lục Tuyết Dao. Dù nàng vẫn đang trưng ra bộ mặt “ta là tiên nữ, ta không quen biết kẻ bẩn thỉu này”, nhưng đôi tay nàng vẫn khẽ run lên khi chạm vào hắn.

– Dao Dao, chạy thôi. Thiên Đạo Minh mà biết Trương Nghiêm đang bận đi “giải quyết nỗi buồn” thì chúng ta sẽ thành bia tập bắn cho đám chấp pháp giả đấy!

Nhưng, thế sự vốn không như mơ, mà thường giống một nồi lẩu thập cẩm bị quá tay muối.

Ngay khi cả ba vừa lách qua khỏi dãy hành lang ngục tối để tiến vào lối thoát bí mật dẫn ra sau núi, một mùi hương cực kỳ nồng nàn, mang theo chút ma mị của phấn hoa và sự “vô liêm sỉ” quen thuộc bỗng ập tới.

– Ô kìa, Vô Ưu ca ca, định bỏ đi mà không lời từ biệt sao? Muội muội chờ huynh ở đây nãy giờ, muỗi đốt sưng cả đôi chân dài này rồi đây này!

Giọng nói ngọt lịm như mía lùi nhưng lại khiến sống lưng Diệp Vô Ưu lạnh toát. Từ trong bóng tối của hầm đá, một bóng dáng uyển chuyển, bộ y phục màu đỏ rực xẻ cao đến tận hông xuất hiện. Là Mị Cơ – Huyết Nguyệt Nương Tử.

Lục Tuyết Dao lập tức tuốt kiếm, luồng hàn khí từ cơ thể nàng tỏa ra làm sương mù xung quanh đóng băng:
– Yêu nữ! Ngươi lại định giở trò gì?

Mị Cơ che miệng cười khúc khích, đôi mắt lúng liếng nhìn Diệp Vô Ưu:
– Ui da, Hàn Nguyệt Tiên Tử vẫn nóng tính như ngày nào. Muội đâu có ý xấu, muội chỉ muốn giúp ca ca thoát khỏi cái ổ của lão già Lệ Thiên Hành thôi mà. Huynh nhìn xem, đường đi phía trước đã được muội dọn dẹp “sạch sẽ” rồi đó.

Vô Ưu nheo mắt nhìn. Quả nhiên, hai tên lính canh gác cửa hầm đang nằm sóng soài, mặt mày đỏ ửng như đang mơ thấy xuân cung đồ. Hắn gãi đầu, cười hì hì:
– Mị Cơ nương tử, lần này hào phóng vậy sao? Không lẽ nàng lại định đổi nghề từ Ma Đạo sang làm Từ Thiện Online à?

– Ca ca cứ đùa hoài. – Mị Cơ tiến lại gần, mùi hương từ người nàng tỏa ra khiến Diệp Vô Ưu cảm thấy hơi chóng mặt (phần lớn là do hắn đang đói rượu). – Muội chỉ muốn một thứ nhỏ xíu thôi. Một thứ mà huynh đang cầm, nhưng lại chẳng thể sử dụng được vào lúc này… mảnh vỡ Thái Cổ Tửu Khúc.

Không khí lập tức trùng xuống. Diệp Vô Ưu nheo mắt, tay vô thức chạm vào Tử Kim Yêu Hồ bên hông. Hắn hiểu ra rồi.

– Ra là vậy. – Vô Ưu tự giễu. – Lệ Thiên Hành muốn dùng ta để tìm Tửu Khúc, còn nàng thì muốn “hớt tay trên” cả lão già đó. Startup một mình khó khăn thế sao Mị Cơ? Phải đi cướp của “người cũ” à?

Mị Cơ không thèm giấu giếm nữa, khuôn mặt xinh đẹp lộ ra vẻ sắc sảo và tham vọng tột cùng:
– Vô Ưu à, huynh bây giờ mất hết vị giác, uống rượu mà chẳng cảm được ý, thì giữ mảnh Tửu Khúc đó khác nào cầm một cục gạch cũ? Đưa cho muội, muội sẽ đưa huynh và tiên tử đây rời khỏi Thiên Đạo Minh an toàn. Muội có thể cam đoan, Lệ Thiên Hành sẽ không tìm thấy một sợi tóc của huynh.

– Nếu ta nói “không” thì sao? – Vô Ưu cười nhạt.

– Thì muội đành phải dùng cách “mạnh bạo” một chút vậy. Dù sao thì, muội cũng thích đàn ông khi họ bị trói hơn là khi họ cứ tung tăng như con khỉ thế này.

Nói đoạn, Mị Cơ phất tay một cái, hàng vạn cánh hoa đỏ thẫm như máu từ hư không hiện ra, kết thành một trận pháp bao vây lấy ba người. Đây chính là “Huyết Hoa Phệ Hồn”, tuyệt kỹ trấn phái của nàng ta.

Lục Tuyết Dao hừ lạnh:
– Vô Ưu, huynh đi trước đi. Để yêu nữ này cho muội!

– Đi cái gì mà đi! Nàng ấy đang dùng ảo thuật “tình yêu sấm sét” kìa, một mình nàng chống không nổi đâu! – Vô Ưu hét lên.

Lão Quy lúc này đột ngột thét lớn:
– Diệp Vô Ưu! Đừng có cãi nhau nữa! Nhìn kìa!

Mị Cơ không hề tấn công Lục Tuyết Dao. Mục tiêu của nàng ta ngay từ đầu cực kỳ rõ ràng. Cánh tay nàng ta đột ngột dài ra như một sợi dây leo ma quái, luồn lách qua kẽ hở của kiếm khí, nhắm thẳng vào cái túi gấm sau lưng Diệp Vô Ưu.

– Của muội rồi nhé! – Mị Cơ reo lên.

*Xoẹt!*

Mảnh vỡ Thái Cổ Tửu Khúc – thứ ánh sáng vàng nhạt mang hơi thở vạn cổ – đã nằm gọn trong tay nàng.

Mị Cơ lùi lại phía sau, cười lên sằng sặc, giọng cười không còn chút gì là quyến rũ mà đầy sự điên cuồng:
– Lệ Thiên Hành, lão già hủ lậu đó muốn dùng Tửu Khúc để thống trị thiên hạ? Ngu ngốc! Ta sẽ dùng nó để nấu ra “Vong Tình Tửu”, khiến cả cái tu chân giới này đều phải phủ phục dưới chân ta, biến tất cả nam nhân thành nô lệ cho mùi hương của ta!

– Ngươi… ngươi đã sớm phản bội Thiên Đạo Minh? – Lục Tuyết Dao kinh ngạc.

– Phản bội? – Mị Cơ liếc mắt. – Chưa bao giờ ta thuộc về cái đám đạo đức giả đó. Ta chỉ hợp tác với chúng để có thông tin về Diệp Vô Ưu mà thôi. Cảm ơn huynh nhé, ca ca, vì đã đưa muội tới tận “mỏ vàng” này.

Vô Ưu đứng ngây ra đó. Hắn nhìn cái túi không rỗng tuếch, rồi lại nhìn Mị Cơ. Một lúc sau, hắn đột nhiên bật cười. Hắn cười to đến mức Lão Quy cũng phải nhìn hắn bằng ánh mắt “thôi xong, chủ nhân mình bị chập mạch rồi”.

– Huynh cười cái gì? Phát điên rồi à? – Mị Cơ nhíu mày, cảm giác có điều gì đó không đúng.

Vô Ưu lau nước mắt (do cười quá nhiều), hơi thở nồng nặc mùi đậu đen của hắn lại bốc lên:
– Mị Cơ à Mị Cơ, nàng đúng là xinh đẹp nhưng trí tuệ có hạn. Nàng tưởng ta là ai? Ta là Diệp Vô Ưu, là truyền nhân duy nhất của Thái Cổ Túy Tiên Quyết đấy!

Hắn đưa tay vào túi quần, lôi ra một miếng gỗ cũ nát, nhìn y hệt như mảnh vỡ Tửu Khúc mà Mị Cơ vừa cướp được.

– Nàng cướp cái kia… thực ra là mảnh gỗ từ… cái chân giường trong ngục mà ta vừa bẻ ra lúc nãy đấy. Để ta xem… à, đúng rồi, ta còn có tâm viết lên đó ba chữ: “Đồ con lợn” bằng nước miếng của ta nữa cơ!

Sắc mặt Mị Cơ từ đỏ chuyển sang xanh, rồi tím ngắt. Nàng vội vàng nhìn xuống mảnh vỡ trong tay. Quả nhiên, dưới ánh sáng mờ nhạt, mảnh “Thần vật” bắt đầu hiện ra những vân gỗ thô kệch và dòng chữ ngoằn ngoèo bốc mùi khó tả.

– DIỆP VÔ ƯU! NGƯƠI CHẾT ĐI!

Mị Cơ điên tiết, cả hầm đá rung chuyển bởi cơn thịnh nộ của một nữ nhân bị lừa. Cánh hoa máu biến thành những lưỡi dao sắc lẹm lao thẳng về phía hắn.

– Chạy mau! Dao Dao, Lão Quy! Lần này là thật rồi, không có lừa lọc gì nữa đâu! – Vô Ưu la bài hải, xách mông chạy thục mạng.

Hắn vừa chạy vừa nghĩ thầm: *Hệ thống ơi, khi nào thì bảo trì xong? Chứ tình hình này là ta sắp thành món “vịt quay hoa hồng” của con mụ điên kia rồi!*

Cuộc vượt ngục oanh liệt, giờ đây chính thức biến thành một cuộc chạy đua marathon mang tầm cỡ liên thế giới, với một kẻ đuổi là yêu nữ điên cuồng, và kẻ chạy là một gã lãng tử mất vị giác đang… mót rượu.

— HẾT CHƯƠNG 97 —

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8