Túy Ngọa Trường SinhChương 98: Tuyết Dao đột kích ngục tối
**CHƯƠNG 98: TUYẾT DAO ĐỘT KÍCH NGỤC TỐI – “CHỊ ĐÂY CHÍNH THỨC OUT GROUP!”**
Trong cái ngục tối om, nồng nặc mùi ẩm mốc và cả mùi… đậu đen lên men bốc ra từ hơi thở của Diệp Vô Ưu, một bầu không khí “drama” đặc quánh đang bao trùm.
“Diệp! Vô! Ưu! Ta thề sẽ lột da ngươi làm thảm chùi chân!”
Mị Cơ gào lên, thanh âm sắc lẹm như tiếng móng tay cào vào bảng đen. Miếng gỗ “chân giường” có khắc ba chữ *Đồ con lợn* trong tay ả bị bóp nát thành cám. Có thể nói, đây là cú sốc tâm lý lớn nhất trong sự nghiệp hành tẩu giang hồ của vị Huyết Nguyệt Nương Tử vốn khét tiếng mưu mô. Bị một tên say xỉn, mặt mũi lem luốc lừa lấy một món đồ “pha kè” rẻ tiền ngay tại thời điểm tưởng chừng như đã thắng lợi, cảm giác này chẳng khác nào hí hửng mua hàng hiệu “auth” trên mạng nhưng khi bóc seal lại thấy hàng “quảng châu loại 4”.
“Nàng bớt giận, bớt giận đi!” Diệp Vô Ưu vừa chạy zigzag theo hình chữ Z, vừa ngoái đầu lại cười hì hì. “Chân giường của Thiên Đạo Minh cũng là gỗ linh mộc trăm năm đấy, tính ra nàng cũng hời rồi. Còn ba chữ kia là ta tặng kèm dịch vụ hậu mãi, miễn phí chữ ký của đại thiên tài tu tiên, nàng phải thấy vinh dự chứ!”
“Vinh cái đầu nhà ngươi!”
Mị Cơ tung tay, hàng chục cánh hoa huyết sắc biến thành những lưỡi cưa xoay tít, chém sạt qua gót chân Diệp Vô Ưu.
“Lão Quy! Ét ô ét! Tăng số, lên ga mau!” Diệp Vô Ưu hét lên vào trong túi áo.
Cái đầu nhăn nheo của Lão Quy thò ra, vẻ mặt đầy sự khinh bỉ: “Ga cái gì mà ga? Ngươi ăn uống thì nồng nặc, chân thì ngắn, lại còn gây sự với phụ nữ biến thái. Lão phu đi theo ngươi đúng là tán gia bại sản. Chết cũng đừng kéo lão phu theo!”
Nói thì nói thế, nhưng mai rùa của Lão Quy bắt đầu phát ra một tầng sáng nhạt, trợ lực cho bước chân của Vô Ưu. Cứ thế, một gã đàn ông lôi thôi và một nữ nhân điên cuồng đang thực hiện màn rượt đuổi tốc độ cao trong lòng đất, khiến các tù nhân khác đang ngủ cũng phải bật dậy ngơ ngác tưởng “server” đang tổ chức sự kiện chạy marathon toàn dân.
Đúng lúc này, từ phía lối ra duy nhất của mật đạo, một toán đệ tử chấp pháp của Thiên Đạo Minh do Trương Nghiêm dẫn đầu đang ầm ầm kéo tới. Trương Nghiêm vừa tỉnh sau cú bị Diệp Vô Ưu “vả mặt” bằng xì hơi hóa học lúc nãy, mặt vẫn còn xanh như tàu lá chuối, mắt trợn trừng hung ác:
“Diệp Vô Ưu! Đứng lại! Ngươi trốn đi đâu cho thoát?”
Diệp Vô Ưu thắng gấp, mũi suýt nữa chạm vào đầu ngọn giáo của đệ tử đi đầu. Phía sau là Mị Cơ đang lăm lăm “vắt cổ”, phía trước là lực lượng chấp pháp đông như quân Nguyên.
Hắn tạch lưỡi, nhìn vào không trung rồi lẩm bẩm: “Hệ thống ơi là hệ thống, nạp VIP cho cố vào rồi lúc hoạn nạn thì lại ‘Đang bảo trì để cập nhật tính năng mới’. Cập nhật cái gì? Cập nhật dịch vụ tang lễ cho ký chủ à?”
Giữa cái thế gọng kìm ngàn cân treo sợi tóc, một luồng hàn khí thấu xương đột nhiên từ phía trên đỉnh đầu dội xuống. Nhiệt độ trong hầm ngục đang nóng hầm hập bỗng chốc hạ xuống âm độ, sương muối bắt đầu kết tinh trên tường đá.
“Răng rắc!”
Một đạo kiếm quang màu tuyết trắng, lạnh lẽo và thanh cao như ánh trăng vạn năm, xé tan trần đá ngục tối, cắm thẳng xuống mặt đất, ngăn cách giữa Diệp Vô Ưu và toán đệ tử chấp pháp.
Lục Tuyết Dao đáp xuống. Tà váy trắng bay phất phơ trong gió lạnh, thanh Hàn Nguyệt kiếm tỏa ra hào quang run rẩy cả không gian. Nàng đứng đó, lưng quay về phía Vô Ưu, gương mặt xinh đẹp bình thản như một pho tượng băng, nhưng đôi mắt thì tràn ngập sự kiên định đến mức đáng sợ.
“Lục sư tỷ!” Trương Nghiêm khựng lại, mặt biến sắc. “Sư tỷ làm gì vậy? Tên này là tội phạm quan trọng, Minh chủ đã có lệnh…”
“Minh chủ có lệnh, còn ta có kiếm.” Giọng Lục Tuyết Dao vang lên, thanh tao nhưng mang theo uy áp không thể chối từ. “Hôm nay, ai bước qua vạch này, chết.”
Cả căn hầm im phăng phắc. Diệp Vô Ưu đứng phía sau, há hốc mồm. Hắn chùi tay vào áo cho sạch, rồi làm bộ dáng cảm động đến phát khóc: “Dao Dao… Nàng vì ta mà phản bội cả tông môn, vì ta mà chống lại cả thế giới… Có phải nàng đã bị nhan sắc lãng tử này khuất phục rồi không? Ta biết mà, đẹp trai không bao giờ là cái tội, cái tội là đẹp trai quá mức quy định…”
Lục Tuyết Dao hơi nghiêng đầu, môi mỏng thốt ra hai chữ lạnh ngắt: “Câm miệng.”
“Vâng, nương tử đại nhân!” Vô Ưu ngoan ngoãn ngậm mồm, nhưng ánh mắt vẫn lấp lánh sự tự mãn.
Trương Nghiêm run rẩy chỉ tay: “Lục Tuyết Dao! Ngươi là đệ tử thiên tài, là bộ mặt của Thiên Đạo Minh! Ngươi dám vì một tên nát rượu, một tên rác rưởi của giới tu tiên mà đi ngược lại đại đạo sao?”
Tuyết Dao nhìn thanh kiếm trong tay, rồi liếc mắt nhìn cái bóng dáng lôi thôi phía sau – kẻ mà mới mười phút trước còn dùng miệng lên men thức ăn để tìm cách thoát thân. Một nụ cười rất nhẹ, gần như không thấy được, lướt qua môi nàng:
“Đại đạo của các người quá chật hẹp, không chứa nổi một hũ rượu của hắn. Nếu trật tự của các người là sự giả tạo, thì ta thà đi cùng sự hỗn loạn này còn hơn.”
Nói đoạn, nàng vung kiếm. Một vòng tròn băng tinh lan tỏa, trực tiếp đóng băng đôi chân của mười mấy tên đệ tử đi đầu.
Mị Cơ ở phía sau nãy giờ bị ngó lơ, thấy cảnh này thì cười lạnh: “Ồ, màn kịch tình cảm của chính đạo thật là làm ta buồn nôn. Hàn Nguyệt Tiên Tử hóa ra cũng chỉ là một con đàn bà đang động lòng xuân. Vậy để ta tiễn hai ngươi đi làm đôi uyên ương dưới suối vàng nhé!”
Mị Cơ không nói hai lời, toàn thân hóa thành một vệt máu dài, lao về phía Tuyết Dao. Một bên là Huyết Nguyệt Ma Công đỏ rực, một bên là Hàn Băng Kiếm Ý trắng xóa, hai luồng năng lượng va chạm nhau nổ ra những tiếng động đinh tai nhức óc.
Diệp Vô Ưu đứng ở giữa, chẳng khác nào một gã khán giả đang xem phim 4D hành động chân thực nhất. Hắn gãi gãi đầu: “Này, hai mỹ nữ đại chiến vì mình, cảm giác này đúng là… hơi bị ‘ngợp’. Lão Quy, ông thấy ai thắng?”
Lão Quy từ trong túi thò đầu ra, vừa gặm một hạt linh thạch khô vừa nhận xét: “Con bé họ Lục có căn cơ tốt, nhưng tâm dao động. Con mụ đỏ choét kia thì sát chiêu độc hiểm. Ngươi còn ở đó mà bình luận à? Tìm đường chuồn đi chứ, đội Chấp Pháp phía sau đang nạp thêm ‘mana’ kìa!”
Quả nhiên, Trương Nghiêm đã lấy ra một viên lệnh bài màu vàng kim, lầm rầm niệm chú: “Triệu hoán Thiên Đạo Trận! Phản đồ Lục Tuyết Dao và tặc tử Diệp Vô Ưu, giết không cần luận!”
Mặt đất rung chuyển, những xích sắt khổng lồ từ bốn phía tường ngục lao ra như những con rắn độc. Lục Tuyết Dao một mình vừa phải chống đỡ sát chiêu của Mị Cơ, vừa phải vung kiếm chém đứt những xích sắt đang vây lấy Diệp Vô Ưu. Sắc mặt nàng bắt đầu nhợt nhạt, những giọt mồ hôi nhỏ như hạt châu lăn trên trán.
Diệp Vô Ưu thấy cảnh đó, lòng chùng xuống. Hắn vốn dĩ muốn “tấu hài” để quên đi cái chết, nhưng nhìn người con gái thanh cao kia vì hắn mà bị dồn vào đường cùng, cái sự lãng tử bất cần của hắn bỗng nhiên biến thành một luồng khí nóng thiêu đốt lồng ngực.
“Hệ thống, nếu ngươi không tỉnh lại ngay bây giờ, ta thề sẽ đi ‘report’ nhà sản xuất!” Hắn rít qua kẽ răng.
[Ting! Cập nhật hoàn tất 99%… Đang nạp lại dữ liệu Túy Ý… Khuyến cáo: Ký chủ đang ở trạng thái mất vị giác, chỉ có thể kích hoạt ‘Túy Quyền – Bản Beta’.]
“Beta cũng được! Alpha cũng được! Lên luôn!”
Vô Ưu hít một hơi thật sâu. Hắn không có rượu nồng, nhưng chất dịch lên men kỳ quái trong cơ thể – kết quả của việc “ủ rượu thủ công” trong dạ dày suốt mấy ngày qua – bắt đầu sôi trào.
Hắn đột nhiên bước tới một bước kỳ lạ, người đổ nghiêng về phía trước như sắp ngã sấp mặt, nhưng ngay giây tiếp theo lại xuất hiện ngay cạnh một sợi xích sắt đang lao tới.
“Mặc Ảnh, ra cho ta!”
Thanh sắt gỉ tên Mặc Ảnh đột ngột rung lên bần bật, lớp rỉ sét bong ra để lộ một tia sắc mang đen tuyền như hố đen vũ trụ. Diệp Vô Ưu không múa kiếm một cách đường hoàng, hắn vừa múa vừa nấc cụt.
“Một chén… nấc… mời trăng sáng!”
Thanh kiếm vạch lên không trung một đường cong không có quỹ đạo nào cả. Nhưng lạ kỳ thay, sợi xích sắt nặng nghìn cân chạm vào đường cong ấy bỗng chốc đứt đoạn như bún tàu.
Trương Nghiêm trợn mắt: “Cái… cái kiếm chiêu gì đây? Sao ta không cảm nhận được linh lực lưu chuyển?”
“Ngươi thì hiểu cái quái gì!” Vô Ưu chân nam đá chân chiêu, loạng choạng tiến về phía Trương Nghiêm. “Đây là cảnh giới ‘Say trong mơ màng, đánh cho rõ rạng’. Nhìn chiêu đây: ‘Cẩu đuổi sau lưng’!”
Tên chiêu thức nghe phèn không chịu được, nhưng tốc độ của Diệp Vô Ưu lúc này nhanh đến mức đáng sợ. Hắn như một cái bóng mờ, xuyên qua khe hở của các đệ tử, tiến sát đến Trương Nghiêm.
Mị Cơ thấy tình hình chuyển biến, vội bỏ qua Tuyết Dao để quay lại cứu viện, nhưng Tuyết Dao sao có thể cho ả toại nguyện?
“Băng Phong Thiên Lý!”
Một bức tường băng khổng lồ mọc lên, chặn đứng đường đi của Mị Cơ. Lục Tuyết Dao hơi lảo đảo, thanh kiếm Hàn Nguyệt bắt đầu nứt ra những vết nhỏ – đó là dấu hiệu của việc nàng đang dùng tu vi vượt mức gánh chịu để che chở cho hắn.
“Vô Ưu! Đi mau!” Nàng hét lên.
“Đi là đi thế nào? Anh hùng không bỏ lại mỹ nhân, mà chồng thì càng không bỏ lại vợ!” Diệp Vô Ưu mặt đỏ gay (dù không uống rượu thật nhưng tâm đã say).
Hắn xoay người một vòng, dùng thanh Mặc Ảnh gõ mạnh xuống đất.
“Lão Quy! Biến lớn! Đâm nát cái ngục chết tiệt này cho ta!”
Lão Quy vốn dĩ muốn từ chối, nhưng thấy ánh mắt “khát máu” (thực ra là khát rượu) của Vô Ưu, nó biết nếu không làm, tối nay nó sẽ bị hầm thành canh rùa.
“Rống!”
Một tiếng gầm không giống của rùa chút nào vang lên. Con rùa nhỏ bằng bàn tay bỗng chốc bành trướng với tốc độ thổi bóng bay. Trong tích tắc, nó cao lớn như một tòa lâu đài, cái mai rùa xù xì đụng nát cả trần ngục đá hộc.
“Bùm! Đoàng!”
Cả ngục tối Thiên Đạo Minh rung chuyển như một trận động đất 9 độ richter. Trần nhà sụp đổ, ánh sáng mặt trời bên ngoài lần đầu tiên chiếu xuyên qua các kẽ nứt xuống tận hang sâu.
Diệp Vô Ưu nhanh tay lẹ mắt, một tay tóm lấy Lục Tuyết Dao đang kiệt sức, chân đạp lên không trung một cái “bước chân người say”, nhẩy phóc lên lưng Lão Quy.
“Chạy!”
Lão Quy không cần nhắc, bốn cái chân to như cột đình đạp một phát, mặt đất phía dưới trực tiếp lún xuống thành hố tử thần, còn cơ thể đồ sộ của nó thì phi vọt lên trên không trung, lao thẳng ra khỏi phạm vi Thiên Đạo Minh.
Phía dưới, Mị Cơ đứng giữa đống đổ nát, y phục rách rưới, gương mặt xinh đẹp méo mó vì căm hận: “Diệp Vô Ưu! Lục Tuyết Dao! Các ngươi chạy không thoát đâu! Thiên Đạo Minh sẽ phát lệnh truy nã toàn bộ cửu châu! Các ngươi sẽ không có một hớp rượu nào để uống đâu!”
Lên tới độ cao vạn trượng, gió lồng lộng thổi bay mùi ẩm mốc của ngục tối. Diệp Vô Ưu ngồi phịch xuống cái mai rùa rộng như một cái sân bóng, tay vẫn nắm chặt tay Lục Tuyết Dao.
Tuyết Dao nhìn hắn, rồi lại nhìn xuống vết thương trên tay mình, đột nhiên nàng cảm thấy… hối hận. Không, không phải hối hận vì cứu hắn, mà là hối hận vì sao hồi trước mình lại sống một cuộc đời “nhạt như nước ốc” ở trong cái tông môn kia lâu đến thế.
“Dao Dao… Nàng có sao không?” Vô Ưu lo lắng hỏi, giọng đã bớt đi vẻ nhợt nhạt.
Tuyết Dao rút tay về, lấy lại vẻ lạnh lùng vốn có: “Đừng gọi ta là Dao Dao. Ta bây giờ là phản đồ của Thiên Đạo Minh, là kẻ thù của chính đạo. Đều tại ngươi cả.”
Vô Ưu cười hì hì, nằm ngửa ra lưng rùa, nhìn bầu trời xanh thẳm: “Phản đồ thì sao? Kẻ thù của cả thế giới thì sao? Ít nhất là từ nay về sau, nàng có thể tự do đi uống rượu với ta. Ta sẽ đưa nàng đi nếm thử loại Tuyết Liên Tửu ngon nhất Bắc Cực, hoặc là rượu Vong Xuyên Lệ ở tận cùng vực thẳm… À mà quên, trước hết chúng ta phải đi… xin ăn đã, vì ta vừa tiêu sạch chỗ tiền lẻ để hối lộ cai ngục rồi.”
Lục Tuyết Dao thở dài, ánh mắt nhìn về phía xa xăm. Nàng biết, cuộc đời yên bình của “Hàn Nguyệt Tiên Tử” đã kết thúc tại đây. Một cuộc đời mới – đầy sự hỗn loạn, bầy hầy nhưng lại rực rỡ sắc màu bên cạnh gã nát rượu này – đang mở ra.
“Ting!”
[Thông báo hệ thống: Ký chủ đã hoàn thành nhiệm vụ ẩn ‘Dẫn dụ tiên tử phạm tội’. Độ hảo cảm của Lục Tuyết Dao tăng thêm 20%. Phần thưởng: Một hũ rượu ‘Tan nát con tim’ loại đặc biệt và mở khóa kỹ năng: ‘Tửu khí che mắt thánh’.]
Diệp Vô Ưu mắt sáng rực: “Hệ thống ơi, cuối cùng ngươi cũng làm được việc rồi! Có rượu là có tất cả! Lão Quy, nhắm hướng Tửu Châu, chúng ta đi nhậu thôi!”
“Nhậu cái gì mà nhậu? Nhìn đằng sau kìa!” Lão Quy gào lên.
Phía sau, hàng trăm đạo kiếm quang của quân tiếp viện Thiên Đạo Minh đang rượt theo như một đàn châu chấu.
“Á đù, đông thế!” Vô Ưu bật dậy. “Dao Dao, nàng chuẩn bị tinh thần chưa? Chuyến chạy trốn này… có lẽ sẽ dài lắm đây!”
Lục Tuyết Dao không nói, chỉ im lặng tuốt thanh kiếm đã nứt nẻ ra. Dưới ánh hoàng hôn, bóng của một nam một nữ trên lưng rùa in dài xuống mặt đất, báo hiệu một huyền thoại (hoặc một trò hề) lớn nhất tu chân giới chính thức bắt đầu.
— HẾT CHƯƠNG 98 —