Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 100: Tuyệt vọng và hy vọng

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:08:48 | Lượt xem: 12

**CHƯƠNG 100: TUYỆT VỌNG VÀ HY VỌNG**

Gió rít gào bên tai như tiếng mẹ đẻ gọi về ăn cơm, nhưng tông giọng này có vẻ là phiên bản “mẹ đang cầm chổi lông gà”. Diệp Vô Ưu cảm thấy cơ thể mình đang thực hiện một cú nhảy Bungy không dây đẳng cấp quốc tế. Chỉ có điều, người ta nhảy vì cảm giác mạnh, còn hắn nhảy vì… hết đường sống.

[Ting! Cảnh báo: Ký chủ đang di chuyển với vận tốc 200km/h theo chiều thẳng đứng. Khuyến cáo không nên thở bằng mồm để tránh nuốt phải ruồi biến dị của U Minh Cốc.]

“Hệ thống… con bà nó chứ… bảo hiểm đâu?” – Diệp Vô Ưu gầm thét trong tâm thức, dù thực tế cái mồm hắn chỉ phát ra những tiếng “Oáp… ực… ặc…” đầy phong độ.

[Ting! Gói bảo hiểm ‘Trường Sinh Bất Tử’ của quý khách đã hết hạn từ lúc quý khách quyết định dùng toàn bộ điểm tích lũy để hồi sinh Lý Phàm. Hiện tại, tài khoản của ký chủ còn 0 đồng, nợ 500 linh thạch phí duy trì sự sống. Nếu ký chủ tiếp đất bằng đầu, hệ thống sẽ tự động kích hoạt chế độ ‘Hỏa táng tại chỗ’ miễn phí cho đỡ tốn diện tích.]

“Đồ gian thương! Đồ hệ thống 4.0 rác rưởi!” – Diệp Vô Ưu chửi thầm, nhưng tay vẫn bám chặt lấy cổ Lục Tuyết Dao như thể nàng là cái phao cứu sinh duy nhất trong cái đại dương xui xẻo này.

Lục Tuyết Dao lúc này cũng chẳng khá khẩm hơn. Dù là Hàn Nguyệt Tiên Tử băng thanh ngọc khiết, tu vi không phải dạng vừa, nhưng khi cõng theo một “bao tải thịt” nặng hơn tạ lại còn nồng nặc mùi rượu, nàng cảm thấy linh lực trong người đang biểu tình đòi tăng lương. Sương mù vĩnh cửu bên dưới vực thẳm cứ thế nuốt chửng lấy cả hai, biến họ thành hai hạt bụi nhỏ bé giữa hư không đen đặc.

“Diệp Vô Ưu! Huynh… huynh đừng có cọ mặt vào vai ta nữa!” – Tuyết Dao nghiến răng, gương mặt lạnh lùng thường ngày giờ đây hiện rõ vẻ bối rối. Cơn gió thổi tung mái tóc trắng của nàng, hòa lẫn với mùi rượu thoang thoảng từ người hắn tạo nên một bầu không khí kỳ quặc. Đang là phim hành động sinh tồn, tự dưng bị tên này biến thành phim ngôn tình “ba xu”.

“Dao Dao… ta thấy… ta thấy nhiều sao quá…” – Vô Ưu lảm nhảm, ánh mắt lờ đờ nhìn vào bóng tối. “Có phải… chúng ta đang bay lên thiên đàng không? Mà sao thiên đàng… mùi lại giống mùi hố xí của U Minh Cốc thế này?”

[Ting! Độ hảo cảm của Lục Tuyết Dao: -5%. Lý do: Ký chủ có hơi thở quá nặng mùi, phá hỏng không gian lãng mạn.]

“Mặc kệ hệ thống nhà ngươi! Ta đang mất vị giác đây này! Ngươi có biết nỗi đau của một tửu quỷ khi uống rượu mà thấy nhạt như nước ốc không?” – Vô Ưu gào thét trong lòng.

Đúng lúc đó, áp lực không khí đột ngột thay đổi. Một luồng khí lạnh lẽo, mang theo mùi của bùn lầy cổ đại và xác chết thối rữa xộc lên tận não. Đây chính là đáy vực – nơi mà người ta đồn rằng ngay cả linh hồn cũng không thể thoát ra.

“Chuẩn bị tiếp đất!” – Lục Tuyết Dao quát khẽ. Nàng vận hết chút linh lực cuối cùng, thanh tiên kiếm dưới chân phát ra một luồng hàn khí cực đại, cố gắng tạo ra một lớp đệm khí bảo vệ.

“Rầm!!!”

Một tiếng động long trời lở đất vang lên. Nhưng không có máu thịt be bét, cũng không có cảnh “hỏa táng miễn phí” như hệ thống hứa hẹn. Cả hai đâm sầm vào một thứ gì đó mềm mềm, nhầy nhầy, và bốc mùi cực kỳ… nồng nặc.

[Ting! Chúc mừng ký chủ đã hạ cánh an toàn xuống ‘Đầm lầy Phế liệu’ của Thái Cổ Linh Vụ. Độ dày của lớp bùn nhão này là 10 mét, đảm bảo giảm xóc 100% nhưng tăng khả năng ‘ám mùi vĩnh viễn’ lên 200%.]

“Khụ… khụ…” – Diệp Vô Ưu lóp ngóp bò lên từ đống bùn đen ngòm. Hắn đưa tay lau mặt, nhưng thay vì sạch hơn thì giờ đây trông hắn không khác gì một con báo đen phiên bản lỗi. “Đây là đâu? Địa ngục có dịch vụ tắm bùn à?”

Cách đó không xa, Lục Tuyết Dao đang đứng trên một tảng đá nhô lên, y phục trắng tinh khôi giờ đã điểm xuyết những vết bùn trông như hoa văn hiện đại. Nàng run rẩy nhìn đôi bàn tay mình, rồi nhìn sang Diệp Vô Ưu đang hì hục nhặt cái hồ lô rượu cũng đang bám đầy chất thải.

“Huynh… huynh rốt cuộc là ngôi sao chổi phương nào đầu thai hả?” – Nàng thét lên, giọng nói vốn thanh tao giờ đây đầy vẻ tuyệt vọng.

Vô Ưu không đáp, hắn vội vàng mở nắp Tử Kim Yêu Hồ, nốc một ngụm lớn. Rồi hắn lặng người đi. Nước mắt (hay là bùn) chảy ròng ròng trên mặt.

“Nhạt… nhạt thật sự rồi… Dao Dao ơi, ta thà chết chứ không thể sống cảnh uống rượu mà như uống nước lọc thế này!”

[Ting! Thông báo hệ thống: Trạng thái ‘Mất vị giác’ sẽ kéo dài trong 29 ngày 23 giờ 55 phút tới. Chúc ký chủ sớm làm quen với cuộc sống lành mạnh, nói không với cồn.]

“Lành mạnh cái đầu ngươi!” – Vô Ưu lảo đảo đứng dậy, nhìn quanh.

Trước mặt họ là một cảnh tượng không tưởng. Sương mù vĩnh cửu ở đây đặc quánh lại, che khuất mọi tầm nhìn quá ba thước. Những sợi linh vụ lở lửng như những sợi tơ nhện khổng lồ, phát ra ánh sáng tím lịm tìm sim trông rất… kinh dị. Không gian im lặng đến đáng sợ, chỉ có tiếng bùn chảy róc rách và tiếng cằn nhằn phát ra từ cái túi áo của Vô Ưu.

“Ưm… đứa nào vừa đi vệ sinh lên đầu lão gia thế?”

Một cái đầu rùa nhỏ xíu, nhăn nheo thò ra từ túi áo Vô Ưu. Lão Quy tỉnh dậy sau cơn mê dài, nhìn bãi chiến trường xung quanh bằng ánh mắt đầy sự kỳ thị.

“Lão Quy! Sống rồi!” – Vô Ưu mừng rỡ, xách cổ con rùa lên. “Mau, vận dụng cái kiến thức bách khoa toàn thư rách nát của ông xem đây là xó xỉnh nào?”

Lão Quy hít hà không khí, rồi đột ngột co đầu rụt cổ lại, giọng run rẩy: “Thôi xong… Toang rồi con ạ. Đây là ‘U Minh Tận Cùng’, nơi mà Thái Cổ Linh Vụ cô đọng nhất. Tương truyền, kẻ vào đây chỉ có hai kết cục: Một là hóa thành linh vụ, hai là trở thành phân cho mấy con quái vật cổ đại.”

Lục Tuyết Dao nghe vậy, sắc mặt vốn đã tái giờ lại càng không còn giọt máu. Nàng nắm chặt kiếm Mặc Ảnh – thứ mà bây giờ chẳng khác gì một thanh sắt gỉ trong cái sương mù áp chế linh lực này.

“Có đường ra không?” – Nàng hỏi.

Lão Quy im lặng một lúc, rồi nói nhỏ: “Có một truyền thuyết… Trong lòng đầm lầy này có một thứ gọi là ‘Tuyệt Vọng Chi Nhãn’. Nếu có thể tìm thấy nó và nhảy vào, có thể sẽ quay lại nhân gian. Nhưng cái tên nói lên tất cả đấy, muốn tìm thấy nó thì phải đạt đến đỉnh cao của sự tuyệt vọng.”

Diệp Vô Ưu nghe xong, mặt bỗng trở nên vô cùng nghiêm túc. Hắn nhìn cái hồ lô rượu vô vị trong tay, nhìn bản thân thân tàn ma dại, rồi nhìn Lục Tuyết Dao đang bị hắn kéo xuống vũng bùn cuộc đời.

“Hệ thống… ngươi thấy ta đã đủ tuyệt vọng chưa?” – Hắn hỏi thầm.

[Ting! Đánh giá cấp độ tuyệt vọng: 99/100. Ký chủ đang là kẻ nghèo nhất, bẩn nhất và vô năng nhất giới tu tiên lúc này. Chỉ thiếu một chút ‘đòn bẩy’ cảm xúc nữa thôi.]

Diệp Vô Ưu hít một hơi sâu (và suýt sặc vì mùi bùn). Hắn bỗng nhiên cười lớn, tiếng cười vang vọng trong màn sương mù, nghe vừa bi tráng vừa… dở hơi.

“Được! Tuyệt vọng đúng không? Để ta cho các ngươi thấy, ngay cả khi tuyệt vọng nhất, ta vẫn có thể… tấu hài!”

Nói đoạn, hắn quay sang Lục Tuyết Dao, quỳ một chân xuống đống bùn lầy, dơ thanh kiếm gỉ lên như thể đang được phong tước Hiệp sĩ:

“Tiên tử xinh đẹp, trong tình cảnh ngàn cân treo sợi bún này, nàng có muốn cùng ta thực hiện một bộ ảnh ‘Sống ảo nơi vực thẳm’ không? Ta thề là ảnh này mà đăng lên ‘Tu Tiên Mạng’, chắc chắn sẽ đạt triệu like!”

Lục Tuyết Dao ngây người nhìn hắn. Trong khoảnh khắc đó, nàng không biết nên khóc hay nên cười, hay nên một kiếm tiễn hắn về chầu ông bà cho rảnh nợ. Nhưng nhìn ánh mắt vẫn sáng rực dù cơ thể nhem nhuốc của hắn, nàng bỗng cảm thấy một tia hy vọng len lỏi.

Có lẽ, chính sự điên rồ và lạc quan đến mức biến thái của gã nát rượu này lại là chìa khóa duy nhất để họ thoát khỏi cõi chết.

Bóng dáng hai người – một người say lướt khướt và một tiên tử dính đầy bùn – bắt đầu dấn thân vào sâu trong màn sương mù vĩnh cửu. Phía sau họ, dấu chân nhanh chóng bị bùn đen lấp đầy, như thể họ chưa từng tồn tại trên cõi đời này.

“Hệ thống, nếu ta sống sót, ta muốn đổi tên thành Diệp Hết Tuyệt Vọng.”

[Ting! Đã ghi nhận. Nhưng hiện tại, hãy tập trung vào việc né cái xúc tu đang vươn ra sau lưng ký chủ kìa. Chúc may mắn!]

“Vãi cả chưởng! Dao Dao cứu ta!!!”

Tiếng la thất thanh của Vô Ưu xé toạc màn sương, báo hiệu một hành trình “trường sinh” mới, đầy máu, nước mắt và chắc chắn là không thiếu những pha xử lý đi vào lòng đất. Họ đã biến mất hoàn toàn vào trong sương mù vĩnh cửu, để lại một chương cũ đầy hỗn loạn và mở ra một tương lai mà ngay cả ông trời cũng phải câm nín.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8