Túy Ngọa Trường SinhChương 101: Tỉnh dậy trong hang hoang
**CHƯƠNG 101: TỈNH DẬY TRONG HANG HOANG**
Diệp Vô Ưu cảm thấy linh hồn mình vừa trải qua một chuyến du lịch miễn phí đến chín tầng địa ngục, mà phương tiện di chuyển lại là một chiếc máy giặt lồng đứng đang bật chế độ vắt cực khô.
Cái cảm giác đau đớn này… nó lạ lắm. Nó không phải kiểu đau thấu xương của các bậc đại hiệp trong tiểu thuyết hay mô tả, mà là kiểu đau giống như bạn vừa mới “quẩy” tới bến ở bar xuyên đêm, sau đó bị mười con Hỏa Kỳ Lân nhảy Disco trên người, rồi cuối cùng kết thúc bằng việc lăn xuống cầu thang bộ của một tòa cao ốc trăm tầng.
Hắn cố gắng mấp máy mi mắt. Một tia sáng yếu ớt lọt vào, đâm thẳng vào con ngươi khiến hắn đau nhói.
“Ting! Hệ thống nhắc nhở: Ký chủ đã hoàn thành kỳ tích ‘Nhảy vực không chết’. Phần thưởng: Một vé tham gia câu lạc bộ ‘Những người tàn tật kiên cường’. Hiện tại tình trạng của ngài là: Phế vật cấp độ SSS.”
Giọng nói cơ khí của hệ thống vang lên trong đầu, vẫn cái tông điệu tưng tửu và đậm mùi cà khịa như mọi khi. Diệp Vô Ưu cố chửi một câu, nhưng thứ âm thanh phát ra từ cổ họng hắn chỉ là một tiếng “khẹc” khô khốc, nghe giống như con vịt bị bóp cổ hơn là một vị Túy Kiếm Tiên phong trần.
“Hệ… thống… ta… vcl…”
“Ting! Phát hiện ký chủ muốn sử dụng ngôn từ thiếu văn minh. Cảnh báo: Với lượng linh lực hiện tại là 0.0001, việc chửi thề có thể khiến ngài bị đứt hơi và đăng xuất khỏi nhân sinh ngay lập tức. Đề nghị ngài nằm im và làm một bãi rác thải hữu cơ ngoan ngoãn.”
Diệp Vô Ưu nằm bẹp trên nền đất lạnh lẽo, bắt đầu dùng chút ý thức tàn tạ để kiểm tra “tài sản” còn lại.
Kinh mạch? Đứt như dây đàn bị đem đi nướng mực.
Đan điền? Trống rỗng đến mức có thể nghe thấy tiếng gió mùa đông bắc lùa qua.
Tử Kim Yêu Hồ? Cái hồ lô quý giá giờ nằm chỏng chơ bên cạnh, trên thân xuất hiện một vết nứt to tướng như vết rách của trái tim một kẻ thất tình. Rượu bên trong đã chảy sạch bách, không còn lấy một giọt để giải sầu.
Mặc Ảnh kiếm? Thanh kiếm gỉ vốn đã phèn, giờ trông không khác gì một thanh sắt nướng thịt xiên vỉa hè bị vứt vào bãi phế liệu mười năm.
“Thế này thì trường sinh cái gì nữa? Đây là ‘Trường Nằm’ thì đúng hơn!” Diệp Vô Ưu gào thét trong lòng.
Hắn cố sức quay đầu sang bên cạnh. Dưới ánh sáng lờ mờ của đống lửa sắp tàn, một bóng dáng thanh tú đang ngồi khoanh chân tu luyện. Dù y phục trắng tinh khôi của Lục Tuyết Dao giờ đã lấm lem bùn đất, rách mướp vài chỗ trông như mốt thời trang “cái bang deluxe”, nhưng khí chất lạnh lùng thoát tục của nàng vẫn khiến cái hang động ẩm thấp này trở nên sang chảnh hơn hẳn.
Nhìn thấy Tuyết Dao vẫn bình an, Vô Ưu bỗng cảm thấy lòng mình nhẹ đi một chút. Nhưng cái “chút nhẹ” đó nhanh chóng bị thay thế bởi sự tự ái của một nam nhi đại trượng phu (đang ăn bám).
Hắn, Diệp Vô Ưu, truyền nhân của Túy Tiên, kẻ từng một tay cầm bình rượu, một tay chém tan thiên hạ, giờ đây ngay cả việc đuổi một con ruồi trên mũi chắc cũng phải làm đơn xin phép hệ thống.
“Ngài tỉnh rồi à?”
Giọng nói lạnh như tiền của Lục Tuyết Dao vang lên. Nàng mở mắt, đôi đồng tử trong vắt như hồ nước mùa thu nhìn chằm chằm vào hắn. Trong ánh mắt đó không có sự khinh bỉ, chỉ có một chút mệt mỏi và… sự thương hại?
Thà nàng cứ khinh bỉ hắn đi, hắn còn thấy quen. Cái sự thương hại này đối với một kẻ “tự luyến” cấp độ tối đa như Vô Ưu chẳng khác nào xát muối ớt vào lòng.
“Ta… chưa chết… nhưng cũng sắp rồi…” Vô Ưu thều thào, cố gắng nặn ra một nụ cười “bad boy” thương hiệu, dù thực tế trông hắn lúc này chỉ giống như một miếng giẻ lau bếp bị bỏ quên.
Lục Tuyết Dao đứng dậy, bước đến gần hắn. Nàng đặt bàn tay mát lạnh lên trán hắn, khẽ nhíu mày: “Kinh mạch của ngài… đã hoàn toàn nát vụn. Linh căn cũng bị chấn động mạnh. Hiện tại, ngài không khác gì một phàm nhân không có võ công.”
Vô Ưu thở dài, mắt nhìn lên trần hang: “Nói ngắn gọn là ta đã trở thành phế nhân, đúng không? Kiểu motif cũ rích trong mấy quyển tiểu thuyết ba xu, main chính bị phế rồi mới tìm được kỳ ngộ ấy. Hệ thống, kịch bản tiếp theo có phải là ta lượm được nhẫn của một lão gia gia nào đó không?”
“Ting! Trả lời ký chủ: Nhẫn của lão gia gia thì không có, nhưng ‘lão quy’ thì đang nằm dưới mông ngài đấy.”
Vô Ưu giật mình (một cách yếu ớt), nhận ra mình đang nằm trên một cái mai rùa cứng ngắc. Lão Quy tội nghiệp bị hắn đè lên, bốn chân đang quào quào trong không khí, miệng lầm bầm: “Cái thằng trời đánh thánh đâm… uống cho lắm vào rồi đổ nợ lên đầu lão già này… Nặng như lợn thế này mà bắt ta làm đệm lót… Gặp lại sư phụ ngươi, ta nhất định sẽ đòi tiền bảo hiểm lao động!”
Lục Tuyết Dao ngồi xuống cạnh hắn, đưa một cái bát gỗ chứa thứ chất lỏng màu đen sền sệt, bốc mùi nồng nặc như sự kết hợp giữa tất thối mười ngày và thuốc bắc bị cháy.
“Uống đi. Đây là thuốc ta hái quanh hang động. Nó không giúp ngài hồi phục tu vi, nhưng ít nhất sẽ giữ cho ngài không chết vì viêm phổi.”
Vô Ưu nhìn bát thuốc, rồi nhìn tiên tử xinh đẹp trước mặt, đau đớn thốt lên: “Dao Dao à, chúng ta có thể thương lượng không? Ta thà chết vì say còn hơn chết vì ngộ độc thực phẩm từ tay nàng. Nhìn màu thuốc này, ta thấy cửa tử còn sáng sủa hơn.”
“Uống.” Tuyết Dao chỉ nói đúng một chữ, nhưng hàn khí phát ra từ nàng đủ để khiến bát thuốc đóng băng nửa phần.
Vô Ưu nhắm mắt, nín thở, uống một hơi. Cái vị đắng kinh hoàng lan tỏa, khiến hắn có cảm giác như mọi dây thần kinh vị giác đang thực hiện một vụ tự sát tập thể.
“Khụ… khụ… Hệ thống! Cứu! Ta thấy linh hồn mình đang bay ra ngoài kìa!”
“Ting! Hệ thống đánh giá: Sức chống chịu độc tố tăng 0.1%. Ký chủ quả là có năng khiếu làm chuột bạch thử thuốc.”
Sau khi chịu đựng cơn hành hạ của bát “tiên dược”, Vô Ưu nằm vật ra, thở dốc. Hắn nhận ra một thực tế tàn khốc: Trong cái thế giới tu tiên cá lớn nuốt cá bé này, một phế nhân như hắn giờ đây chỉ là một gánh nặng.
Bên ngoài hang động, tiếng gào rú của gió dữ và tiếng gầm của linh thú thỉnh thoảng lại vọng vào. Quân đoàn Thiên Đạo Minh chắc chắn đang lùng sục khắp nơi. Lệ Thiên Hành sẽ không để hắn yên. Mị Cơ thì chắc chắn đang thèm khát được “sưu tầm” nốt cái linh hồn nát bét của hắn.
“Này, Tuyết Dao…” Vô Ưu khẽ gọi.
“Gì?”
“Nàng đi đi. Ta bây giờ là một cục nợ di động. Mang theo ta, nàng không thoát nổi đâu. Ta sẽ ở đây, dùng thanh sắt gỉ này đấu với bọn chúng. Biết đâu trong lúc đường cùng, ta lại đột phá ‘Túy Ngọa Phế Nhân Cảnh’ thì sao?”
Lục Tuyết Dao nhìn hắn bằng ánh mắt như nhìn một kẻ bị thiểu năng trí tuệ. Nàng không nói gì, chỉ lặng lẽ cầm lấy thanh Mặc Ảnh kiếm, bắt đầu mài nó lên một phiến đá.
“Ta không có thói quen bỏ mặc vật nuôi.” Nàng thản nhiên nói.
“Vật nuôi?! Ta là Túy Kiếm Tiên! Là người đàn ông khiến cả giới tu tiên phải đau đầu!” Vô Ưu gào lên (trong suy nghĩ, còn bên ngoài vẫn là tiếng khè khè).
“Ngài của ngày xưa có thể là thế. Còn ngài của bây giờ… đến con kiến cũng có thể bắt nạt ngài. Nên yên lặng đi, nếu không muốn ta ném ngài ra ngoài cho bọn Huyết Nguyệt Lang làm bữa tối.”
Diệp Vô Ưu ngậm miệng. Hắn uất ức. Hắn tủi thân. Hắn cảm thấy cuộc đời mình như một bộ phim hài kịch đen tối mà mình là diễn viên chính kiêm bao cát cho đạo diễn xả stress.
“Hệ thống, ngươi nói xem, giờ ta phải làm gì? Tu vi mất sạch, hồ lô thì hỏng, ngay cả gái cũng khinh thường ta. Hay là ngươi buff cho ta cái gì đó đi? Một bộ ‘Phế Vật Nghịch Thiên Quyết’ chẳng hạn?”
“Ting! Rất tiếc, hệ thống hiện đang trong quá trình bảo trì do ký chủ chơi quá tay khiến máy chủ bị quá tải. Hiện tại chỉ có thể cung cấp chức năng: Tự an ủi tâm hồn.”
“Là cái quái gì?”
“Ting! Bạn không phải là phế vật, bạn chỉ là đang trong quá trình tích lũy sự vô dụng để bùng nổ vào một ngày nào đó không xác định. Cố lên, kẻ thất bại của tôi!”
Vô Ưu muốn đập đầu vào mai Lão Quy mà chết cho xong. Đúng lúc này, từ sâu trong hang tối, có tiếng sột soạt tiến lại gần.
Lục Tuyết Dao lập tức đứng dậy, tay cầm kiếm, hơi lạnh tỏa ra khiến những giọt nước đọng trên trần hang đóng băng tức thì. Một bóng đen nhỏ bé, lủi thủi bò ra từ kẽ đá. Đó là một con linh chuột có đôi tai dài ngoằng, trên cổ đeo một cái túi vải nhỏ.
Con chuột nhìn thấy Vô Ưu, mắt lóe lên tia sáng tinh quái. Nó bò đến bên cạnh hắn, từ trong túi vải lôi ra một miếng bánh bao mốc meo và một mẩu tin nhắn nhỏ.
Vô Ưu nỗ lực dùng đôi tay run rẩy cầm lấy tờ giấy. Trên đó viết vẻn vẹn vài chữ bằng thứ mực nặc mùi rượu rẻ tiền:
“Đừng có chết đấy thằng ranh. Rượu ngon chưa uống hết, nợ chưa trả xong, không được phép đi gặp Diêm Vương. – Tửu Lão Nhân (P/s: Bánh bao này ta nhặt được trên đường đi chơi, ăn tạm cho đỡ đói).”
Vô Ưu sững sờ. Sư phụ? Ông ấy vẫn còn sống? Hay đây là tin nhắn từ dưới âm phủ gửi lên bằng dịch vụ vận chuyển hỏa tốc?
Nỗi đau buồn vì cái chết của sư phụ trước đó vốn đã đóng băng trong tim hắn, nay bỗng dưng nứt ra một khe hở. Hắn nhìn miếng bánh bao mốc, cảm thấy vị cay xè nơi sống mũi.
“Lão già thối tha… đến cả khi ta phế, lão vẫn thích hành hạ ta bằng thứ đồ ăn này sao?”
Hắn đưa miếng bánh bao lên miệng, cắn một miếng. Vị nó kinh tởm không kém bát thuốc của Tuyết Dao, nhưng một luồng hơi ấm kỳ lạ bỗng nhiên lan tỏa từ bao tử ra khắp tứ chi.
“Ting! Phát hiện nguồn năng lượng lạ: ‘Bánh Bao Của Sự Sống’. Kinh mạch phục hồi: 0.000001%. Ký chủ đã nhận được hiệu ứng: ‘Bất Tử Trong Sự Nhục Nhã’.”
Vô Ưu bỗng nhiên cười, một nụ cười sặc mùi tự giễu nhưng bắt đầu mang theo một tia ngông cuồng vốn có.
“Được lắm! Các ngươi muốn ta phế? Ta sẽ phế cho các ngươi xem. Thiên Đạo Minh, Lệ Thiên Hành, Mị Cơ… Các ngươi cứ đợi đấy. Để xem một kẻ ‘vô dụng’ như Diệp Vô Ưu này sẽ làm loạn cái tu tiên giới này như thế nào mà không cần đến linh lực!”
Hắn quay sang Tuyết Dao, mắt sáng quắc: “Dao Dao, nàng có biết cái gì là đáng sợ nhất đối với một tu sĩ không?”
Lục Tuyết Dao tra kiếm vào vỏ, hỏi: “Cái gì?”
“Đó là một kẻ đã mất tất cả, kể cả cái liêm sỉ cuối cùng.”
Nói rồi, hắn quay sang hệ thống: “Này, hệ thống bảo trì xong chưa? Ta muốn đổi nhiệm vụ. Không cần tu tiên nữa, hãy đưa ta cái nhiệm vụ nào giúp ta trở thành ‘Thiên hạ đệ nhất lừa đảo’ hoặc ‘Đệ nhất bám váy phụ nữ’ đi. Ta nghĩ mình có khiếu đấy.”
“Ting! Hệ thống cạn lời. Đang cập nhật gói ‘Tu tiên kiểu Chí Phèo’ cho ký chủ. Chúc ngài lên đường bình an trên con đường bôi tro trát trấu vào mặt tổ tông.”
Diệp Vô Ưu nhếch môi. Say ư? Hắn không còn rượu. Kiếm ư? Hắn không còn lực. Nhưng hắn còn cái miệng và một hệ thống đầy rẫy những chiêu trò bẩn bựa.
Trong hang hoang, một kế hoạch tẩu thoát điên rồ nhất lịch sử đang dần hình thành trong cái đầu vốn chỉ toàn chứa hơi rượu của Vô Ưu. Cuộc hành trình “Trường Sinh” của hắn chính thức bước sang một chương mới: Chương của một phế nhân đi chọc điên cả thế giới.
“Lão Quy, chuẩn bị đi, chúng ta sắp đi lừa… à không, đi truyền đạo rồi!”
Lão Quy thở dài một tiếng não nề, rồi thu mình vào trong mai: “Xong đời rồi. Cái giới tu tiên này đến lúc mạt vận rồi…”
Bên ngoài, tuyết bắt đầu rơi, che lấp lối vào hang, như muốn giấu đi cái mầm mống hỗn loạn mang tên Diệp Vô Ưu đang chuẩn bị tái xuất nhân gian theo cách “ô dề” nhất có thể.