Túy Ngọa Trường SinhChương 102: Sự chăm sóc của Tuyết Dao
**CHƯƠNG 102: SỰ CHĂM SÓC CỦA TUYẾT DAO**
“Ting! Chúc mừng ký chủ đạt được thành tựu: ‘Phế Vật Đỉnh Cấp – Kẻ Ăn Bám Xuyên Lục Địa’. Phần thưởng: Một đôi mắt nhìn thấu hồng trần (thực chất là nhìn đâu cũng thấy khổ) và một gói ‘Cẩm nang làm nũng để tồn tại’.”
Diệp Vô Ưu mở mắt ra, đập vào mặt hắn không phải là trần nhà xa hoa của tửu lầu, cũng chẳng phải ánh hào quang rực rỡ của tiên giới, mà là… một tảng đá xám xịt có rêu mọc xanh mướt. Đầu hắn đau như thể vừa bị mười con Hỏa Kỳ Lân dẫm qua dẫm lại, mà cái eo thì mỏi nhừ, cảm giác như bộ khung xương này đã đến kỳ hạn bảo trì từ ba ngàn năm trước.
“Hệ thống, ngươi có thể thôi cái giọng điệu mỉa mai đó được không? Ta đang là bệnh nhân đấy!” Diệp Vô Ưu gầm gừ trong tâm thức.
“Ting! Hệ thống đang ở chế độ ‘Chí Phèo’. Ký chủ đừng đòi hỏi sự tử tế ở một cái máy đang phải chứng kiến cảnh chủ nhân của mình biến thành một bao tải thịt không hơn không kém.”
Vô Ưu hít một hơi thật sâu, định bụng đứng dậy làm một động tác xoay người thật ngầu lòi để lấy lại thể diện. Nhưng không, thực tế vả cho hắn một cú sưng mặt. Vừa mới nhấc người lên được ba centimet, cái lưng của hắn đã phát ra tiếng “răng rắc” giòn tan như tiếng bánh đa nướng.
“Ách…”
Hắn rên lên một tiếng, rồi đổ rụp xuống đống cỏ khô. Đúng lúc này, một bàn tay lành lạnh nhưng mềm mại đặt lên trán hắn.
“Đừng cử động, vết thương của huynh lại hở ra bây giờ.”
Giọng nói ấy thanh lãnh như suối chảy, nhưng trong bối cảnh hang đá hoang vu này, nó chẳng khác gì tiếng chuông cứu rỗi nhân gian. Lục Tuyết Dao – nàng Hàn Nguyệt Tiên Tử mà cả tu tiên giới vừa sợ vừa kính – đang quỳ bên cạnh hắn. Nhưng nhìn nàng lúc này, Diệp Vô Ưu suýt chút nữa thì rớt hàm.
Đâu rồi bộ tiên y trắng tinh khiết phát ra hào quang “người lạ chớ gần”? Đâu rồi thanh linh kiếm tỏa hơi lạnh thấu xương? Trước mặt hắn giờ là một cô gái mặc bộ đồ vải thô màu xám tro, ống tay áo xắn cao, vạt áo còn dính chút bùn đất. Đặc biệt nhất là mái tóc vốn được búi tỉ mỉ, nay lại dùng một dải vải rách buộc hờ, trông chẳng khác gì một thôn nữ vừa đi làm đồng về.
“Tuyết… Tuyết Dao? Nàng bị trộm lột đồ à? Hay là Thiên Đạo Minh đã nghèo đến mức tịch thu cả đồng phục nhân viên?” Vô Ưu lắp bắp, đôi mắt tròn xoe kinh ngạc.
Lục Tuyết Dao không giận, nàng chỉ khẽ nhíu mày, đưa một bát nước nóng (thực chất là nước lã đun sôi trong một cái nồi sứt mẻ) tới gần môi hắn: “Uống đi. Từ giờ đừng gọi ta là Hàn Nguyệt Tiên Tử nữa. Ta đã chặt đứt ngọc bài tông môn, cũng đã phế bỏ công pháp của Thiên Đạo Minh. Giờ ta chỉ là một người phàm… đi cùng một kẻ phế vật.”
Vô Ưu sững sờ. Nước nóng tràn vào cổ họng làm hắn tỉnh táo hơn chút đỉnh. Nàng bỏ tất cả? Vì hắn? Một kẻ mà giờ đây đến việc tự đuổi ruồi trên mặt cũng thấy khó khăn?
“Ting! Cảm xúc ký chủ dao động. Hệ thống phát hiện độ ‘Simp’ của nữ chính đã vượt ngưỡng 99%. Gợi ý: Hãy nắm lấy tay nàng và nói một câu sến súa, điểm ‘Bám Váy’ sẽ tăng mạnh.”
“Cút!” Vô Ưu chửi thầm trong đầu, nhưng nhìn đôi bàn tay vốn dĩ chỉ dùng để cầm kiếm nay lại đỏ ửng vì hơ lửa nấu nước, lòng hắn bỗng thắt lại.
“Nàng điên rồi.” Vô Ưu thở dài, giọng khàn đặc. “Lục Tuyết Dao, nàng là thiên tài nghìn năm có một. Đi theo ta, nàng sẽ phải ăn cám, ngủ hang, bị đám tiểu nhân truy đuổi. Đáng lẽ ra nàng nên giao ta cho Lệ Thiên Hành, lấy một cái giải thưởng ‘Anh hùng diệt trừ ma đầu’ rồi về thăng chức tăng lương chứ!”
Lục Tuyết Dao đặt bát xuống, nhìn thẳng vào mắt hắn. Đôi mắt ấy không còn lạnh lùng như băng tuyết, mà ẩn chứa một sự kiên định đến đáng sợ: “Ăn cám cũng được, ngủ hang cũng không sao. Ít nhất ở đây, ta không phải nghe những lời đạo đức giả. Diệp Vô Ưu, huynh nói huynh muốn ‘Trường Sinh’ để thưởng thức mỹ tửu. Vậy bây giờ không có linh lực, huynh có định từ bỏ không?”
Vô Ưu nhếch môi cười khổ: “Tửu tiên mà không có rượu, kiếm tiên mà không có kiếm… Chậc, giờ ta chỉ là một con sâu rượu đang bị cai nghiện bắt buộc thôi.”
“Vậy thì để ta nuôi con sâu rượu đó.” Nàng nói một cách thản nhiên, như thể đang nói về việc thời tiết hôm nay hơi nhiều mây.
Nói xong, nàng đứng dậy, quay lưng về phía hắn để nhóm lửa. Vấn đề là ở chỗ, một “Tiên tử” từ nhỏ đã được người hầu kẻ hạ, chỉ cần vẫy tay là có thuật pháp làm nóng, thì việc nhóm lửa bằng đá đánh lửa quả thực là một bộ phim hài kịch tính.
“Cạch! Cạch! Phụt…”
“Khụ khụ!” Khói bốc lên nghi ngút nhưng lửa thì chẳng thấy đâu. Lục Tuyết Dao bị khói hun cho đỏ cả mắt, mặt lấm lem than đen như mèo hoè.
Diệp Vô Ưu nằm trên cỏ, dù đau nhưng vẫn không nhịn được mà phun ra một câu: “Dao Dao này, nàng đang định nhóm lửa hay định dùng hỏa công tiêu diệt cái hang này thế? Khói thế này, nếu không phải ta chết vì thương tích thì cũng chết vì ngạt thở mất thôi.”
Tuyết Dao quay lại, đôi mắt rưng rưng vì khói nhìn hắn, trong tay vẫn cầm cục đá đánh lửa: “Huynh im đi! Tại cái cục đá này nó không có… tính linh!”
“Đúng đúng, nó là đá phản bội, đá phản cách mạng.” Vô Ưu cười hì hì, cố sức nhích lại gần. “Lại đây, để ‘Phế vật vương’ chỉ cho nàng một chiêu. Nhóm lửa không cần linh lực, chỉ cần… mặt dày thôi.”
Sau một hồi loay hoay (với sự chỉ đạo mồm tài tình của Vô Ưu và sự lóng ngóng của Tuyết Dao), ngọn lửa cuối cùng cũng cháy lên. Hơi ấm lan tỏa. Lục Tuyết Dao bưng ra một cái bát khác, lần này bên trong có cái gì đó sền sệt, màu tím tái rất đáng ngờ.
“Cái… cái gì đây? Độc dược à? Mị Cơ phái nàng đến đầu độc ta đúng không?” Vô Ưu xanh mặt.
Tuyết Dao đỏ mặt, giọng lí nhí: “Là… cháo khoai rừng. Ta mới hái ở sau núi.”
Vô Ưu nhìn bát cháo, rồi nhìn gương mặt kỳ vọng của nàng. Hắn hiểu rồi, nhân sinh của hắn chính thức chuyển sang chế độ “Sinh tồn kinh dị”. Hắn múc một thìa, can đảm đưa vào miệng.
“Ting! Phát hiện vật thể lạ có độ độc tố tương đương với một con rắn hổ mang cấp thấp. Ký chủ nhận được hiệu ứng: ‘Vị giác tê liệt’. Điểm cảm động tăng 10.”
Vô Ưu nuốt xuống một cách khó khăn, cảm giác như một khối bê tông vừa rơi xuống dạ dày. Nhưng hắn vẫn nở một nụ cười rạng rỡ: “Ngon! Ngon tuyệt vời! Đúng là sơn hào hải vị cũng không bằng cháo của Dao Dao. Nàng có thiên bẩm làm đầu bếp… trong giới ám sát đấy.”
Tuyết Dao nghe câu đầu thì vui mỉm cười, nghe câu sau thì tiện tay vả nhẹ vào vai hắn một cái: “Huynh còn đùa được là còn khỏe chán.”
Trong ánh lửa bập bùng, sự tĩnh lặng bao trùm hang đá. Lục Tuyết Dao bắt đầu thu xếp lại đống đồ đạc nghèo nàn. Nàng xé nát mấy tấm lụa cao cấp – vốn là pháp bảo phòng thân – để làm thành băng gạc mới cho hắn. Mỗi động tác của nàng đều vụng về nhưng cực kỳ cẩn thận.
“Tại sao?” Vô Ưu đột nhiên hỏi. “Nàng vốn có thể sống một đời vinh hoa, được vạn người tôn sùng.”
Tuyết Dao dừng tay, nhìn ra ngoài cửa hang, nơi tuyết đang rơi dày đặc: “Vinh hoa mà lòng trống rỗng thì có ích gì? Thiên Đạo Minh dạy ta diệt dục, dạy ta tuân theo trật tự. Nhưng khi nhìn thấy huynh, một kẻ nát rượu luôn miệng nói lời xằng bậy nhưng lại dám một mình đối đầu với cả thế giới để bảo vệ đạo nghĩa của bản thân… ta mới nhận ra, ta sống mấy trăm năm qua chỉ như một con búp bê bằng băng.”
Nàng cúi xuống, buộc lại vết thương cho hắn, hơi thở của nàng phả vào da thịt khiến Vô Ưu cảm thấy ngứa ngáy một cách kỳ lạ.
“Giờ ta không còn là Hàn Nguyệt Tiên Tử, huynh cũng không còn là Túy Kiếm Tiên. Hai kẻ bần hàn nương tựa vào nhau, chẳng phải cũng là một loại ‘Tự tại’ sao?”
Vô Ưu lặng im. Hắn cảm nhận được sức nặng của tình cảm này. Nó nặng hơn cả thanh Mặc Ảnh kiếm, nồng hơn cả hũ rượu “Tan nát con tim”.
“Chậc, nếu lão sư phụ mà còn sống, chắc chắn lão sẽ mắng ta là đồ hèn, chỉ biết dựa vào phụ nữ.” Vô Ưu tự giễu.
“Lão Quy đâu?” Hắn hỏi để lảng tránh không khí quá đỗi sến súa này.
Ngay lập tức, từ trong xó hang, một cái mai rùa nhỏ xíu run rẩy bò ra. Lão Quy ló đầu lên, đôi mắt ti hí nhìn quanh rồi thở dài một tiếng còn não nề hơn cả tiếng sấm: “Ta đây… ta đang bận tính xem với cái tài nấu nướng của Tiên tử, chúng ta còn sống được mấy ngày nữa. Tiểu tử Vô Ưu, ngươi quả là số hưởng. Một bên là ‘vợ hiền’ nấu độc dược, một bên là hệ thống chửi rủa, còn có lão già này hộ pháp. Nhân sinh của ngươi đạt đến đỉnh cao của sự ‘ố dề’ rồi đấy.”
“Lão già kia, cẩn thận ta mang ngươi đi hầm canh bây giờ!” Vô Ưu mắng.
“Hứ! Có giỏi thì ra đây mà bắt. Giờ ngươi ngay cả con ốc sên cũng bò nhanh hơn đấy!” Lão Quy khinh khỉnh rồi lại rúc vào mai.
Lục Tuyết Dao cười khẽ, tiếng cười tan vào gió tuyết. Đêm đó, trong hang đá ẩm thấp, một đại mỹ nhân từng được cả giới tu tiên quỳ lạy lại nằm ngủ cạnh một tên “phế nhân” nhem nhuốc.
Vô Ưu không ngủ được. Hắn nhìn vào giao diện hệ thống.
“Hệ thống, ngươi nói xem, phế nhân thì có cách nào trở lại không?”
“Ting! Có. Nhưng con đường ‘Túy Ngọa Trường Sinh’ của ký chủ đã thay đổi. Trước đây huynh uống rượu để lấy linh lực. Bây giờ, huynh phải học cách ‘Say trong cuộc đời thực’. Khi nào huynh đạt đến cảnh giới ‘Mặt dày vô đối, liêm sỉ là phù vân’, lúc đó sức mạnh thực sự mới quay lại.”
“Ngươi đang xúi giục ta làm kẻ xấu đúng không?”
“Không, ta đang xúi ký chủ làm một lãng tử chân chính. Lãng tử không phải là kẻ có kiếm mạnh, mà là kẻ khi không có gì trong tay, vẫn khiến cả thiên hạ phải nghiêng ngả vì cái thái độ của mình.”
Vô Ưu nhếch môi. Được thôi. Thiên Đạo Minh muốn hắn thành phế vật? Hắn sẽ cho chúng thấy một phế vật “high-class” là như thế nào.
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu tiên xuyên qua kẽ đá, Diệp Vô Ưu gọi Tuyết Dao đang vừa tỉnh giấc:
“Dao Dao, giúp ta một việc.”
“Huynh muốn gì? Đau ở đâu à?” Nàng hốt hoảng.
“Không. Giúp ta sửa lại tóc tai một chút. Dù là phế vật, nhưng cũng phải là phế vật đẹp trai nhất vùng này. Chúng ta sẽ xuống núi.”
“Xuống núi? Thiên Đạo Minh đang lùng sục khắp nơi đấy!”
Vô Ưu nháy mắt, một ánh mắt đầy vẻ lưu manh thường thấy: “Nguy hiểm nhất chính là nơi an toàn nhất. Chúng ta sẽ vào thị trấn, ta sẽ làm thầy bói, nàng sẽ làm… vợ thầy bói. Chúng ta sẽ lừa… à không, kiếm sống bằng ‘tâm linh’. Với cái vẻ đẹp ‘băng thanh ngọc khiết’ này của nàng, chỉ cần đứng đó thôi là tiền rụng như mưa rồi.”
Lục Tuyết Dao đứng hình ba giây, sau đó nàng phì cười, cái cười rạng rỡ làm cả hang đá tối tăm bừng sáng: “Huynh đúng là đồ không biết xấu hổ.”
“Hàn Nguyệt Tiên Tử, từ giờ nàng phải làm quen với điều đó đi. Vì từ nay, liêm sỉ của chúng ta… đã bị chó tha mất rồi!”
Hệ thống âm thầm thông báo: “Ting! Độ bá đạo của ký chủ tăng 0.1%. Kích hoạt kỹ năng bị động: ‘Lưỡi Không Xương’. Chúc mừng ký chủ chính thức bước chân vào con đường hành nghề lừa đảo chuyên nghiệp.”
Lão Quy từ trong góc lầm bầm: “Xong rồi, giới tu tiên sắp có một đôi vợ chồng lừa đảo cấp bậc thần thánh. Ta có nên đổi tên thành Quy Thần Toán để kiếm thêm chút tiền mua bã rượu không nhỉ?”
Và thế là, một “phế nhân” cùng một “cựu tiên tử” bắt đầu bước những bước đầu tiên rời khỏi sự che chở của mây mù, tiến thẳng về phía nhân gian xô bồ. Một chương mới mở ra, không có kiếm quang rực rỡ, chỉ có những chiêu trò dở khóc dở cười của một kẻ lãng tử không còn gì để mất.