Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 107: Vô Ưu bất lực

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:16:14 | Lượt xem: 12

**Chương 107: Vô Ưu bất lực**

Bầu trời trên đỉnh U Minh Cốc lúc này trông chẳng khác gì một cái đĩa bị sứt mẻ, loang lổ những vệt linh khí vàng kim do xe ngựa của Thiên Đạo Minh để lại. Không khí vẫn còn vương vấn mùi hương nhàn nhạt của Lục Tuyết Dao – cái mùi băng thanh ngọc khiết mà Diệp Vô Ưu vẫn hay lén hít hà mỗi khi nàng không để ý, nay đã bị thay thế bằng mùi cháy khét của sấm sét và vị đắng ngắt của sự… nhục nhã.

Diệp Vô Ưu đứng chết trân tại chỗ, hai tay vẫn giữ tư thế vươn ra không trung như đang muốn nắm lấy một tia sáng cuối cùng, nhưng kết quả chỉ thu về được mấy nắm không khí kèm theo ít bụi đường nồng nặc.

“Ting! Hệ thống nhắc nhở: Mục tiêu ‘Vợ Quốc Dân’ đã bị đăng xuất khỏi khu vực hiện tại. Trạng thái hiện tại của ký chủ: Thất tình toàn diện, linh lực hỗn loạn, độ đẹp trai giảm 15% do mặt mũi lấm lem cát bụi.”

“Câm mồm!” Diệp Vô Ưu gào lên trong tâm trí. “Mày có biết tao đang đau đớn lắm không? Đau đớn là gì mày biết không?”

“Ting! Trả lời ký chủ: Theo dữ liệu mạng hiện đại, ‘đao đớn’ là khi bạn tưởng mình là nam chính ngôn tình cứu mỹ nhân, nhưng thực tế lại là một gã say bị người ta ‘vả’ sấp mặt rồi nhìn mỹ nhân bị mang đi trên xe Rolls-Royce phiên bản tiên hiệp. Xin chia buồn, ký chủ chính là cái loại ‘lốp dự phòng’ không kịp lắp vào xe.”

Diệp Vô Ưu khuỵu xuống, nắm chặt thanh sắt gỉ Mặc Ảnh. Sức mạnh của cảnh giới Cuồng Ca vẫn còn cuộn trào trong huyết quản, nhưng nó giống như một gã khổng lồ đang giận dữ nhưng lại bị nhốt trong một cái lồng làm bằng bún đậu mắm tôm – nó vừa hôi, vừa mềm, lại còn gây ức chế. Sự bất lực này không phải là do hắn không đủ mạnh, mà là do đối phương… giàu quá! Một đám Trưởng lão kéo tới, món pháp bảo nào cũng thuộc hàng “đập tiền vào mà có”, trong khi hắn chỉ có một cái hồ lô rượu cũ và một con rùa chuyên ăn tàn phá hại.

“Lão Quy… mày ra đây cho tao!” Vô Ưu xách cổ con rùa từ túi áo ra, rung lắc điên cuồng như đang vắt nước cam. “Mày là thần thú thượng cổ mà? Sao lúc nãy mày không hóa to ra đè chết cái đám xe ngựa đó? Sao mày lại rụt cổ vào như đúng rồi thế?”

Lão Quy bị lắc đến hoa mắt chóng mặt, bốn cái chân ngắn ngủn quờ quạng trong không trung: “Ối ối! Buông… buông lão đại ra! Thằng oắt con này, ngươi có hiểu đạo lý ‘nhẫn nhục chờ thời’ không? Lúc nãy Thiên Hình mang theo ‘Đồng Tâm Ấn’, đó là khắc tinh của thần thú hệ phòng thủ như ta. Ta mà ló ra là nó thu ta về làm chặn giấy ngay lập tức đấy! Với lại, chính ngươi cũng bị nó dùng linh áp đè cho không ngóc đầu lên được, còn trách ai?”

Vô Ưu buông tay, ngồi bệt xuống một tảng đá vỡ, ánh mắt dại ra: “Tao bất lực thật sự. Tao cứ ngỡ phá vỡ được cái vực U Minh này là có thể đưa nàng đi khắp thế gian, uống rượu ngon nhất, ăn món đỉnh nhất. Kết quả… nàng bị đưa về để ‘chịu phạt’. Mà phạt ở Thiên Đạo Minh thì chắc chắn không phải là chép phạt mười lần nội quy tông môn đâu.”

Nghĩ đến cảnh Lục Tuyết Dao phải quỳ trên đài hành hình, hay tệ hơn là bị nhốt vào cái tháp Chấn Lôi tối om, trái tim của Diệp Vô Ưu đột nhiên thắt lại. Một cảm giác cay nồng không phải từ rượu, mà từ chính lá gan của hắn xông thẳng lên mũi.

Hắn nhìn lại ngọc giản trong tay. Dòng chữ *”Hầm rượu của lão Thiên Hình nằm dưới chân tháp Chấn Lôi. Nhớ mang theo mồi ngon”* vẫn sáng lấp lánh như đang cười nhạo sự ngây thơ của hắn.

“Nàng ấy vẫn còn đùa được… Chết tiệt, Lục Tuyết Dao, nàng có biết nàng làm vậy khiến tôi cảm thấy mình càng giống một gã vô dụng không hả?” Vô Ưu nghiến răng, rồi đột nhiên ngửa cổ nốc cạn hồ lô rượu còn sót lại.

“Ting! Ký chủ sử dụng ‘Túy Phẫn’ quá đà. Cảnh báo: Trí thông minh đang tụt dốc không phanh. Hiện tại chỉ còn tương đương một con cá vàng bị mất trí nhớ.”

“Mặc kệ tao! Cá vàng cũng biết nhảy khỏi bể nước, còn tao sẽ nhảy vào Thiên Đạo Minh!”

Hắn đứng phắt dậy, thanh Mặc Ảnh đột ngột phát ra một tiếng rít trầm đục. Mùi rượu xung quanh hắn không còn nồng nàn thơm lừng nữa, mà mang theo một vị nồng nặc của hỏa hoạn và sự phá hủy. Đây chính là “Tửu Sát” – loại linh lực mà chỉ những kẻ say đến mức muốn đốt cả thế giới mới có thể luyện ra.

Lão Quy nhìn thấy trạng thái của Vô Ưu thì giật nảy mình, vội vàng bò lên vai hắn: “Này, đừng có làm liều! Ngươi định đi thẳng đến Thiên Đạo Viện bây giờ à? Đó là tự sát! Là đi nộp mạng đấy! Ngươi có biết Thiên Đạo Viện có bao nhiêu trận pháp không? Có bao nhiêu con chó săn chỉ chờ ngươi đến để làm món ‘thịt người nấu rượu’ không?”

Vô Ưu lạnh lùng quay sang nhìn Lão Quy, đôi mắt đỏ rực: “Tao không đi nộp mạng. Tao đi… ăn trộm.”

“Ăn trộm?” Lão Quy ngẩn người.

“Tuyết Dao nói cho tao biết hầm rượu nằm ở đâu. Thiên Đạo Minh tu luyện dựa vào linh thạch và trật tự cứng nhắc, vậy thì điểm yếu của bọn chúng chính là sự tự tại. Tao sẽ lẻn vào, uống hết sạch linh tửu mà bọn chúng tích trữ ngàn năm qua. Tao sẽ để bọn chúng thấy rằng, khi một gã lãng tử bị dồn vào đường cùng, hắn sẽ biến thành con sâu rượu đáng sợ nhất lịch sử!”

Nói rồi, Diệp Vô Ưu bước một bước thật dài. Thay vì bước đi loạng choạng của người say, mỗi bước chân của hắn lúc này đều khiến mặt đất nứt toác, để lại một dấu chân cháy sém vị men.

Hệ thống: “Ting! Nhiệm vụ chính tuyến được cập nhật: ‘Chiến dịch thọc gậy bánh xe’. Mục tiêu: Đột nhập Thiên Đạo Minh, giải cứu vợ và khoắng sạch hầm rượu. Phần thưởng: Danh hiệu ‘Thần trộm vùng sâu rượu’ và một lần nâng cấp hồ lô lên phiên bản ‘Chứa được cả đại dương’. Thất bại: Trở thành thái giám canh cổng cho Lệ Thiên Hành.”

“Thái giám? Mày được lắm hệ thống, cái động lực này quá mạnh mẽ rồi đấy!” Vô Ưu nghiến răng ken két.

Hắn đi được vài bước thì khựng lại, mặt méo xệch: “Lão Quy… tao quên mất một việc.”

“Việc gì? Sợ rồi à?”

Vô Ưu gãi đầu, vẻ mặt bất lực quay trở lại: “Không phải… mà là từ đây đến Thiên Đạo Viện đi đường nào? Hồi nãy bọn nó đi nhanh quá, tao chưa kịp… định vị trên Google Map.”

Lão Quy té xỉu từ trên vai hắn xuống đất: “Đúng là cái thằng phá hoại! Linh lực x5 mà trí tuệ x0.5 là có thật! Đi theo lão đại! Nhưng trước hết, ngươi phải nhìn lại cái bộ dạng của ngươi đi. Mặc đồ hỷ rách như xơ mướp, mặt mũi đen thui, vào thành chưa tới cổng đã bị quân canh bắt vì tội ảnh hưởng mỹ quan đô thị rồi!”

Diệp Vô Ưu cúi xuống nhìn mình. Quả thật, trông hắn bây giờ giống một gã ăn xin vừa bị đánh ghen hơn là một kiếm tiên tiêu dao. Hắn thở dài, sự bất lực len lỏi vào từng lỗ chân lông. Ngay cả việc đi cứu vợ mà cũng không có một bộ đồ tử tế, đây quả thực là sự sụp đổ của hình tượng lãng tử.

“Hệ thống, có shop thời trang không? Đổi cho tao bộ nào ngầu ngầu coi.”

“Ting! Hệ thống cửa hàng hiện đang bảo trì do ký chủ quá nghèo, không đủ linh thạch để duy trì server. Gợi ý: Hãy dùng chiêu ‘Vô Sỉ Đại Pháp’, đi mượn (trộm) của nhà dân xung quanh.”

Vô Ưu lẩm bẩm: “Đến cái hệ thống cũng phân biệt đối xử với người nghèo. Được lắm, từ hôm nay Diệp Vô Ưu ta sẽ không còn là người tốt nữa!”

Hắn bắt đầu lùng sục khắp các ngóc ngách còn lại của U Minh Cốc. Thật không may cho một đám thổ phỉ đang trốn trong một hang động gần đó, chúng đang ngồi uống rượu nhạt và bàn chuyện đại sự thì một bóng đen lao vào như một cơn lốc rượu.

“Ê mấy chú!” Vô Ưu xuất hiện, trên tay cầm thanh sắt gỉ, nấc cụt một cái rõ to.

Đám thổ phỉ giật mình rút đao: “Thằng nào? Muốn nộp mạng hả?”

Vô Ưu cười hì hì, nụ cười mà Lão Quy gọi là “điềm báo của thảm họa”: “Cho mượn bộ đồ, thêm mấy bình rượu mạnh nhất các chú có. Không cho thì… anh cho các chú đi ngủ sớm!”

Ba phút sau, Diệp Vô Ưu bước ra khỏi hang với một bộ trường bào màu xám tro trông khá ổn (dù hơi rộng một chút), hông đeo thêm ba bốn cái túi da chứa rượu loại xoàng, và quan trọng nhất là trên tay hắn đang cầm một cái mũ sụp che nửa mặt – trông rất có phong thái của một cao thủ ẩn dật đang… đi bụi.

Đám thổ phỉ bên trong hang nằm la liệt, kẻ thì bị treo ngược lên trần, kẻ thì bị nhét giẻ vào mồm, tất cả đều đang khóc không ra nước mắt vì gặp phải “thằng điên” quá mạnh.

“Đi thôi Lão Quy, điểm dừng chân tiếp theo: Trấn sầm uất nhất dưới chân núi Thiên Đạo.”

Vô Ưu vung tay một cái, một thanh kiếm khí màu tím hiện ra dưới chân. Tuy nhiên, vì đang trong trạng thái “Túy Phẫn” nên thanh kiếm khí cũng không được ổn định, nó cứ giật giật như xe máy sắp hết xăng.

“Này này, ngươi có ngự kiếm được không đấy?” Lão Quy lo lắng hỏi khi thấy Vô Ưu leo lên kiếm mà cứ lảo đảo.

“Yên tâm… tao là Túy Kiếm Tiên mà. Càng đảo… càng an toàn!”

Nói rồi, hắn phóng vút đi, tạo ra một đường bay ngoằn ngoèo như hình chữ Z trên bầu trời, để lại tiếng la hét của Lão Quy và một mùi men nồng nặc cả một vùng.

***

Trong khi đó, tại Thiên Đạo Viện.

Trên đỉnh tháp Chấn Lôi, sương mù vây quanh, sấm sét thỉnh thoảng lại lóe lên xanh lè, trông kinh dị như trong phim kinh dị hạng B. Lục Tuyết Dao đang bị nhốt trong một gian phòng phủ đầy trận pháp cấm chế. Nàng không hề có vẻ gì là sợ hãi, trái lại, nàng đang ngồi xếp bằng, thong dong cầm một bình trà nhỏ (dù trong lòng nàng thầm mong nó là rượu mà Vô Ưu hay uống).

Cửa phòng mở ra, Thiên Hình Trưởng Lão bước vào với gương mặt lạnh như tiền, hoặc ít nhất là lạnh như một cục đá trong tủ đông.

“Tuyết Dao, con có biết tội của mình không?” giọng lão ồm ồm vang vọng.

Lục Tuyết Dao không mở mắt, nhàn nhạt đáp: “Tội của con là đã nhìn thấu cái gọi là ‘Trật tự đạo đức’ giả tạo của Thiên Đạo Minh sao?”

“Láo xược!” Thiên Hình đập bàn (mà phòng này làm gì có bàn, lão đập vào hư không cho nó oai). “Con cấu kết với cái gã nát rượu đó, làm bôi nhọ danh tiếng nghìn năm của tông môn. Minh chủ đã lệnh, nếu con không chịu khai ra chỗ giấu ‘Tử Kim Yêu Hồ’, con sẽ bị tước bỏ tu vi và gả cho thiếu chủ của Huyết Nguyệt Giáo để cầu thân.”

Tuyết Dao đột nhiên mở mắt, một tia lạnh lẽo xoẹt qua: “Các người muốn cái hồ lô đó đến thế sao?”

“Nó chứa bí mật của Thái Cổ Túy Tiên Quyết, thứ có thể đảo lộn trật tự thế giới!”

Tuyết Dao đột nhiên mỉm cười – một nụ cười khiến Thiên Hình Trưởng Lão cũng phải rùng mình. “Vậy thì các người cứ chờ đi. Chủ nhân của cái hồ lô đó… sắp tới rồi. Và hy vọng hầm rượu riêng của trưởng lão vẫn còn nguyên vẹn khi hắn đi khỏi.”

Thiên Hình sững sờ: “Hầm rượu? Tại sao con lại nhắc tới hầm rượu?”

Lão đột nhiên có một linh cảm không lành, giống như kiểu bạn vừa đi làm mà sực nhớ ra mình chưa tắt bếp ga ở nhà vậy.

Lúc này, tại trấn Thanh Vân dưới chân núi, có một gã lôi thôi đang đứng trước cửa một tửu lâu lớn nhất vùng, túi rỗng không nhưng mặt thì vênh lên tận trời.

“Tiểu nhị! Cho hai vò ‘Đại Tuyết Thiêu’, một con gà nướng, và quan trọng nhất là… cho ta nợ!”

Đám đông trong quán lặng đi, rồi bùng lên một trận cười như nổ pháo.

Sự bất lực lớn nhất của một anh hùng, chính là lúc muốn đi cứu thế giới nhưng lại không có tiền trả tiền rượu. Nhưng Diệp Vô Ưu không quan tâm, hắn đang bận nhìn vào hệ thống để tìm xem có cái “buff” nào cho phép ăn quỵt mà không bị đánh không.

Hành trình giải cứu mỹ nhân, xem ra vẫn còn gian nan và… đầy mùi mắm muối.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8