Túy Ngọa Trường Sinh
Chương 111: Quét sạch các chi nhánh Thiên Đạo

Cập nhật lúc: 2026-06-06 18:20:17 | Lượt xem: 11

**CHƯƠNG 111: NHẤT DẠ DIỆT THẬP NHẤT THÀNH – KỸ THUẬT “QUÉT DỌN” BẰNG NỒNG ĐỘ CỒN**

Trên bầu trời vạn dặm, thanh tiên kiếm gỉ sét Mặc Ảnh đang lao đi với tốc độ của một gã say đang chạy trốn cảnh sát giao thông. Khói tỏa ra từ phía sau không phải là linh khí hóa vụ, mà là nồng độ cồn nguyên chất đặc quánh đến mức chim bay ngang qua cũng phải “lảo đảo” rồi rụng như sung.

Diệp Vô Ưu ngồi xếp bằng trên mũi kiếm, tay trái cầm hồ lô Tử Kim, tay phải cầm một miếng đùi gà quay nhai nhồm nhoàm. Hắn nhìn cái bảng điện tử xanh lè đang nhấp nháy trước mắt mà tặc lưỡi.

[Thông báo Hệ thống: Nhiệm vụ “Phá hoại là niềm vui” đã kích hoạt.]
[Mục tiêu: Quét sạch 11 phân đà của Thiên Đạo Minh tại vùng phụ cận U Minh Cốc trong vòng một đêm.]
[Phần thưởng: 10.000 điểm lầy lội, một chai “Tửu Thần Nước Cất” bản giới hạn và danh hiệu “Cơn Ác Mộng Của Các Chủ Thầu Xây Dựng”.]
[Hình phạt nếu thất bại: Ký chủ sẽ phải uống nước lọc trong vòng một tháng.]

“Nước lọc? Ngươi giết ta luôn đi cho rảnh nợ!” Diệp Vô Ưu gào lên với hư không, khuôn mặt đỏ gay vì phẫn nộ (hoặc vì rượu). “Lão Quy, tăng tốc! Chúng ta phải đi ‘tặng quà’ cho lũ Thiên Đạo Minh trước khi trời sáng.”

Lão Quy đang bám chặt vào chuôi kiếm, mai rùa run cầm cập: “Đại ca, ngài lái chậm thôi! Đây là ngự kiếm chứ không phải đi đua xe F1! Tiên tử, cô nói gì đi chứ!”

Lục Tuyết Dao đứng phía sau, tà áo trắng bay phấp phới, gương mặt lạnh lùng vốn có nay lại hiện lên vẻ… tuyệt vọng tinh tế. Nàng nhìn Diệp Vô Ưu, rồi lại nhìn đống đổ nát lùi xa phía sau, thở dài: “Vô Ưu, chúng ta đi đòi nợ, hay là đi hủy diệt thế giới?”

“Tuyết Dao muội tử, muội đừng nói thế, ta là người yêu hòa bình nhất cái giới tu chân này rồi.” Vô Ưu nấc cụng một cái, chỉ xuống tòa thành phía trước – Thanh Vân Thành, nơi đặt phân đà số 1 của Thiên Đạo Minh. “Nhìn xem, chúng ta sẽ bắt đầu bằng cách ‘giải phóng’ nơi này.”

**Phân đà số 1: Thanh Vân Thành.**

Trưởng phân đà là một lão già đạo mạo, tên là Thanh Vân Tử, đang ngồi thiền định thì bỗng nhiên nghe thấy một tiếng nổ lớn. Một mùi rượu nồng nặc tràn ngập cả sảnh đường.

“Kẻ nào?” Thanh Vân Tử quát lớn, rút ra một thanh bảo kiếm sáng loáng.

“Giao hàng đây!” Một giọng nói nhừa nhựa vang lên.

Từ trên trời, một thanh kiếm sắt gỉ to như cái cột đình đâm thẳng xuống sân giữa, kéo theo một gã thanh niên tóc tai bù xù. Diệp Vô Ưu lảo đảo bước xuống, hồ lô rượu vung vẩy: “Nghe nói các người có quỹ dự phòng của Thiên Đạo Minh gửi ở đây? Ta đến để… thanh tra tài chính.”

Thanh Vân Tử tức lộn ruột: “Láo xược! Diệp Vô Ưu, ngươi là tên ma đầu bị truy nã…”

“Ma đầu cái đầu ông!” Vô Ưu vung tay, một dòng rượu từ hồ lô phun ra, hóa thành một bàn tay khổng lồ tát bốp một cái vào mặt lão trưởng phân đà. “Thái Cổ Túy Tiên Quyết: Nhất Tát Tỉnh Mộng!”

Thanh Vân Tử chưa kịp tung chiêu đã bị bàn tay “mùi men” vỗ cho xoay mười tám vòng tại chỗ, đầu óc quay cuồng như ngồi tàu lượn siêu tốc. Vô Ưu không dừng lại, hắn nhảy lên mái nhà, đổ rượu xuống như mưa: “Hệ thống, kích hoạt hiệu ứng ‘Quần thể hưng phấn’!”

[Đã kích hoạt. Nồng độ cồn trong không khí tăng 500%.]

Trong vòng năm phút, toàn bộ cao thủ của phân đà Thanh Vân từ trạng thái sẵn sàng chiến đấu bỗng dưng… khoác vai nhau hát hò. Một tên hộ pháp vốn cực kỳ nghiêm túc nay lại đang ôm cột đình nhảy múa, miệng lầm bầm: “Minh chủ Lệ Thiên Hành là đồ hói đầu… ta muốn đi làm vũ công…”.

Vô Ưu vác bao tải chứa sạch linh thạch trong kho ra, nhảy lên Mặc Ảnh: “Thành thứ nhất, xong! Tiếp theo!”

**Từ phân đà số 2 đến số 5: Những cơn ác mộng mang tên “Rượu”.**

Đêm đó, giới tu tiên chứng kiến một màn “càn quét” mang tính chất tấu hài cực mạnh.

Tại phân đà số 2 (Hỏa Vân Thành), khi đám tu sĩ dùng lửa định thiêu sống Vô Ưu, hắn chỉ việc phun một ngụm rượu ra. Rượu gặp hỏa biến thành một đống “pháo hoa” khổng lồ, nổ tung cả trụ sở phân đà. Diệp Vô Ưu còn tranh thủ dùng lửa đó để nướng vài con linh hạc của địch làm mồi nhắm.

Tại phân đà số 3 (Linh Diệp Thành), nơi nổi tiếng với các trận pháp phòng ngự nghiêm ngặt. Vô Ưu chỉ đơn giản là đi loạng choạng vào tâm trận. Theo lý thuyết “Càng say càng khó đoán”, các trận pháp cảm ứng linh lực đều bị “chập mạch” vì không thể xác định được bước chân của gã này thuộc hệ phái nào. Hắn đi đến đâu, trận pháp vỡ đến đó vì… bối rối.

“Hệ thống, sao bọn này yếu thế?” Vô Ưu vừa bay vừa hỏi.

[Trả lời ký chủ: Không phải chúng yếu, mà là vì chúng quá tỉnh táo. Trong một thế giới đầy những kẻ đa nghi và toan tính, một gã say không có não như ngài chính là thiên địch.]

“Ngươi đang khen hay đang chửi ta đấy?” Vô Ưu trừng mắt.

Lão Quy thở hồng hộc: “Đại ca, mười một thành đấy! Sắp hết đêm rồi, ngài còn sáu thành nữa! Chân tôi ngắn lắm, không chạy bộ kịp đâu!”

“Lên kiếm! Ta sẽ dùng tuyệt chiêu ‘Phóng hỏa đốt kho lương’ phiên bản cao cấp!”

**Phân đà số 6 đến số 10: Tốc độ và sự sỉ nhục.**

Các phân đà tiếp theo thậm chí còn không kịp thấy mặt Diệp Vô Ưu. Họ chỉ thấy một vệt sáng màu tím đen lướt qua, sau đó là một tiếng “Ầm”, và rồi toàn bộ biển hiệu Thiên Đạo Minh bị thay thế bằng tấm bảng: **”Chi nhánh nợ rượu – Chủ nợ: Diệp Vô Ưu”**.

Tại phân đà số 8, Vô Ưu không thèm đánh. Hắn sử dụng “Túy Ý” để tạo ra một ảo trận khiến toàn bộ quân lính Thiên Đạo Minh nhìn nhau ra… những hũ rượu lâu năm. Kết quả là một màn hỗn chiến kịch liệt, người này ôm người kia đòi “mở nắp”, tạo nên một khung cảnh “đam mỹ” kinh hoàng khiến Lục Tuyết Dao phải vội vàng bịt mắt che tai.

“Thật là suy đồi đạo đức!” Tuyết Dao đỏ mặt mắng.

Vô Ưu cười hi hi: “Thế gian là một quán trọ, chúng ta đều là khách qua đường, thỉnh thoảng ôm nhau một cái có sao đâu?”

“Ngươi… đồ vô liêm sỉ!”

**Phân đà số 11: Thành trì cuối cùng – Định Mệnh Thành.**

Đây là phân đà lớn nhất, nơi tập trung hàng ngàn đệ tử tinh anh và một Phó Minh chủ của Thiên Đạo Minh – Triệu Vô Cực. Hắn đã nhận được tin báo và bày sẵn “Thiên La Địa Võng Trận”, thề sẽ băm vằn Diệp Vô Ưu.

“Diệp Vô Ưu! Đêm nay là ngày giỗ của ngươi!” Triệu Vô Cực đứng trên cao quát lớn, kiếm khí ngất trời.

Vô Ưu đứng trên thanh kiếm gỉ, nhìn xuống dưới. Lúc này, hắn đã uống đến bình thứ mười. Đôi mắt hắn không còn vẻ lờ đờ nữa mà sáng rực một cách kỳ lạ. Ánh trăng đổ xuống người hắn, hắt lên một cái bóng dài ngoằng và cô độc.

“Mười thành trước, ta chỉ chơi đùa.” Vô Ưu trầm giọng, giọng nói bỗng trở nên uy nghiêm như một vị thần. “Nhưng nơi này… là nơi đã ký lệnh sát hại sư phụ ta năm xưa.”

Hệ thống bỗng nhiên rung lên:
[Cảnh báo: Nồng độ Túy Ý đạt mức 99%. Trạng thái “Cuồng Ca” đã sẵn sàng.]
[Nhiệm vụ đặc biệt: Chém đứt Định Mệnh. Phần thưởng: Bí mật về cái chết của Tửu Lão Nhân.]

Vô Ưu hít một hơi thật sâu, mùi rượu quanh người hắn bỗng chốc co rụt lại, sau đó bùng nổ. Thanh kiếm gỉ Mặc Ảnh rùng mình, lớp rỉ sét rơi xuống từng mảng, để lại một lưỡi kiếm đen tuyền như hố đen vũ trụ.

“Tuyệt kỹ: Vạn Cổ Trường Không Nhất Túy Đề!”

Vô Ưu không dùng kiếm để chém, hắn dùng kiếm làm bút. Giữa không trung, hắn vung kiếm viết nên một chữ **”TÚY”** khổng lồ.

Chữ viết mang theo sự phẫn nộ của mười năm ẩn nhẫn, mang theo sự tự tại của một kẻ không còn gì để mất. Chữ “Túy” ấy từ trên trời rơi xuống, to như một ngọn núi.

Triệu Vô Cực kinh hãi: “Trận pháp! Chống đỡ!”

Nhưng vô dụng. Chữ “Túy” ấy không đánh vào thể xác, mà đánh vào tâm cảnh. Hàng ngàn đệ tử Thiên Đạo Minh bỗng thấy trời đất đảo lộn. Họ thấy tội ác của mình, thấy những lần hãm hại người lương thiện vì danh lợi, thấy sự trống rỗng trong con đường tu tiên cực đoan.

*Rắc! Rắc!*

Trận pháp vỡ tan. Tòa thành sụp đổ. Không phải vì sức mạnh vật lý, mà vì nền móng đạo tâm của chúng đã bị cơn say của Vô Ưu đánh sập.

Triệu Vô Cực quỳ sụp xuống, miệng nôn ra máu: “Ngươi… đây là sức mạnh gì?”

Vô Ưu từ trên trời hạ xuống, bước qua những đống đổ nát, nhìn thẳng vào mắt hắn: “Đây không phải sức mạnh. Đây là sự tỉnh táo của một kẻ đã say đến tận cùng.”

Hắn nhặt lấy một chiếc lệnh bài mạ vàng của Phó Minh chủ, ném vào hồ lô rượu cho nó tan chảy, rồi quay lưng bước đi.

[Chúc mừng ký chủ hoàn thành nhiệm vụ “Nhất dạ diệt thập nhất thành”!]
[Đánh giá: Quá sức ảo ma! Độ lầy lội đạt cấp SSS!]
[Nhận được vật phẩm: “Thiên Đạo Lệnh (Hàng fake cao cấp)” – Công dụng: Có thể điều khiển phân nửa lính canh Thiên Đạo Minh đi mua rượu cho ngài.]

“Rác rưởi.” Vô Ưu mắng hệ thống một câu, nhưng khóe môi lại khẽ nhếch lên.

Trời vừa hửng sáng.

Phía sau hắn, mười một phân đà sừng sững của Thiên Đạo Minh nay chỉ còn là những đống hoang tàn thơm nồng mùi rượu. Lục Tuyết Dao đứng bên cạnh, nhìn sườn mặt của hắn, bỗng cảm thấy gã nam tử lôi thôi này… dường như gánh vác cả bầu trời.

“Lão Quy, đi thôi.” Vô Ưu vươn vai, một lần nữa lấy hồ lô ra tu một hơi dài. “Chúng ta còn phải đi tìm Lệ Thiên Hành đòi nợ tiền phòng của sư phụ ta mấy năm qua nữa.”

Lão Quy thở dài: “Đại ca, ngài đi đòi nợ hay đi tống tiền vậy?”

“Có gì khác nhau sao?”

Thanh kiếm sắt gỉ lại một lần nữa lao vút lên không trung, mang theo tiếng cười lêu lổng và nồng độ cồn vượt mức cho phép, hướng thẳng về phía trụ sở chính của Thiên Đạo Minh.

Sáng hôm đó, toàn bộ giới tu chân rúng động. Một gã say đã làm điều mà hàng vạn tu sĩ ma đạo không dám làm: Trong một đêm, vả mặt cả một hệ thống quyền lực mạnh nhất thế gian.

Và ở một góc nào đó trên soái hạm, Diệp Vô Ưu đang lầm bầm: “Hệ thống, tại sao phần thưởng lần này không có lạc rang kèm theo? Ta không hài lòng!”

[Hệ thống: …]

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8