Túy Ngọa Trường SinhChương 112: Danh tiếng Túy Tiên
**CHƯƠNG 112: DANH TIẾNG TÚY TIÊN**
Sáng sớm, tại Tổng đà Thiên Đạo Minh.
Lệ Thiên Hành đang ngồi thiền trên một đóa sen vàng khổng lồ, xung quanh là hào quang vạn trượng, khí chất “ta là cái rốn của vũ trụ” tỏa ra nồng nặc. Bỗng nhiên, một viên đệ tử hớt ha hớt hải chạy vào, mặt cắt không còn giọt máu, vừa chạy vừa vấp té sấp mặt ba hiệp liên tiếp.
“Báo… báo… Minh chủ! Không xong rồi! Mười một phân đà… mười một phân đà của chúng ta ở phía Tây…”
Lệ Thiên Hành chậm rãi mở mắt, ánh mắt như điện xẹt: “Bị tập kích? Có bao nhiêu quân lực ma đạo tham gia? Là U Minh Cốc hay là Vạn Yêu Sâm Lâm?”
Viên đệ tử nuốt nước miếng cái ực, lắp bắp: “Dạ… không có quân đội nào cả. Chỉ có… một thằng say, một con rùa, và một tiên tử đang… nhìn trời ngắm mây ạ.”
Lệ Thiên Hành: “???”
Hắn bật dậy, hào quang quanh thân rung rinh như đèn sắp hết pin. “Ngươi nói cái gì? Một tên say mà quét sạch mười một phân đà chỉ trong một đêm? Trận pháp phòng hộ của ta là hàng chợ Ninh Hiệp sao? Đội chấp pháp của ta là bù nhìn rơm sao?”
“Dạ không… là vì… vì tên đó đánh đấm không theo quy tắc nào cả! Hắn cứ vừa uống vừa múa, đám cao thủ nhà mình nhìn hắn múa một hồi thì… say theo luôn, rồi tự lăn ra nôn mửa, sau đó trận pháp tự sụp ạ!”
Lệ Thiên Hành nghe xong mà huyết áp tăng vọt đến mức muốn đột quỵ tại chỗ. Hắn nhìn ra phía chân trời, nơi một vệt sáng mờ ảo mang theo mùi rượu nồng nặc đang tiến về phía này. Hắn thề, nếu bắt được Diệp Vô Ưu, hắn sẽ bắt gã đi cai nghiện suốt đời!
***
Cùng lúc đó, tin tức này như một quả bom nguyên tử nổ tung giữa cái ao làng Tu Chân Giới.
Trên “Linh Thông Mạng” (hệ thống truyền tin bằng bồ câu pháp thuật và ngọc giản), các diễn đàn tu tiên đang cháy máy:
[Top 1 Trending: Một đêm vả mặt 11 phân đà – Sự trỗi dậy của “Lưu Linh phái”?]
[Top 2 Trending: Góc nhìn cận cảnh: Diệp Vô Ưu múa kiếm hay đang nhảy disco?]
[Top 3 Trending: Bí kíp thoát ế: Làm sao để được Hàn Nguyệt Tiên Tử đi theo hộ tống khi đang say?]
Tại một quán trà nhỏ ven đường, một nhóm tán tu đang tụm năm tụm ba, bàn tán xôn xao.
“Các vị có nghe gì chưa? Diệp Vô Ưu, gã lãng tử hay nằm ngủ trên lưng rùa ấy, vừa mới làm một cú ‘chấn động địa cầu’!” một lão giả râu dài, tay cầm quạt giấy vừa đập xuống bàn vừa nói.
“Nghe nói hắn chỉ cần hắt hơi một cái là phân đà Thiên Đạo Minh sập như nhà làm bằng đậu phụ?” Một tiểu bối mắt sáng rực thần tượng hỏi.
“Hắt hơi cái gì! Ta có người họ hàng xa làm quét rác ở phân đà thứ chín kể lại, gã Diệp đó chỉ cần đổ một chén rượu xuống đất, rượu hóa thành sóng thần cuốn phanh hết cả đám thủ vệ. Mà cái chính là rượu đó thơm quá, quân lính vừa bơi vừa tranh thủ hớp vài ngụm, kết quả là chưa kịp rút kiếm đã lăn ra ngủ gật hết rồi!”
Một gã tu sĩ khác chen vào: “Bái phục! Đúng là ‘Trường sinh không tự tại, chẳng thà say một giấc’. Từ nay về sau, thần tượng của ta không phải là Minh chủ Lệ Thiên Hành nữa, mà là Túy Kiếm Tiên!”
Cả quán trà bỗng đồng thanh: “Đúng! Cạn chén vì Túy Kiếm Tiên!”
Thế là, thay vì bàn luận về công pháp tu luyện, cả giới tu tiên bỗng chốc rộ lên phong trào… tìm rượu ngon để đột phá cảnh giới. Giá rượu ở các tửu quán tăng phi mã còn hơn giá xăng ngày lễ.
***
Trong khi đó, “thủ phạm” gây ra cơn địa chấn đang ngồi vắt vẻo trên lưng Lão Quy, chân gác chữ ngũ, tay cầm một cái đùi gà không biết trộm của nhà ai, mặt mũi phê pha như đang ở trên chín tầng mây.
“Hệ thống, ngươi nói xem, danh tiếng của ta giờ đã vang dội chưa?” Diệp Vô Ưu hỏi bằng giọng ngọng nghịu.
[Ting! Hệ thống nhắc nhở: Danh tiếng của ký chủ hiện tại đang ở mức ‘Tiếng xấu vang xa’. Toàn bộ các quán rượu trong bán kính 1000 dặm đã treo biển: ‘Cấm Diệp Vô Ưu và rùa đi cùng’.]
Diệp Vô Ưu suýt thì nghẹn miếng đùi gà: “Cái gì? Bọn họ phân biệt đối xử! Ta giúp họ kích cầu kinh tế rượu chè, sao lại cấm ta?”
[Hệ thống: Bởi vì ký chủ uống rượu toàn ‘quỵt’ nợ bằng cách tặng lại vỏ lạc rang ‘linh lực cao cấp’ (tự xưng), chủ quán không ai dám nhận.]
“Ơ kìa, lạc rang của ta là cực phẩm hệ thống tặng, bọn họ không biết hàng!” Diệp Vô Ưu lẩm bẩm, rồi quay sang nhìn Lục Tuyết Dao đang bay bên cạnh bằng thanh phi kiếm lạnh ngắt. “Này Tuyết Dao muội muội, muội thấy ta có ngầu không?”
Lục Tuyết Dao không thèm liếc nhìn hắn một cái, lạnh lùng đáp: “Ngầu cái gì? Ngươi toàn mùi chua của rượu và mùi dầu mỡ của đùi gà. Nếu không phải vì muốn thấy Lệ Thiên Hành bị ngươi chọc tức chết, ta đã đóng băng ngươi từ lâu rồi.”
Mặc dù nói vậy, nhưng trong lòng nàng lại dấy lên một sự rung động kỳ lạ. Mười một phân đà của Thiên Đạo Minh, mỗi nơi đều có trận pháp nghìn năm, ấy thế mà tên gàn dở này chỉ cần đi loạng choạng vài bước là phá nát hết. Nàng bắt đầu nghi ngờ: “Hay là do mình tu hành quá nghiêm túc nên mới yếu? Có khi nào mình cũng nên thử uống một chén?”
Lão Quy đang bơi trong không khí bỗng thở dài: “Chủ nhân, ngài đừng có ‘flexing’ nữa. Cái Thiên Đạo Lệnh (hàng fake) kia kìa, sao nãy ngài nói nó có thể điều khiển lính canh đi mua rượu mà lão phu thử mãi chẳng thấy ai nghe?”
Vô Ưu híp mắt: “À… chắc tại ngài chưa ‘nạp thẻ’ linh thạch vào lệnh bài đấy. Hệ thống này nó thực dụng lắm.”
[Hệ thống: Ký chủ đừng có vu oan giá họa! Thiên Đạo Lệnh (fake) chỉ có tác dụng với những binh lính có chỉ số IQ thấp hơn hoặc bằng Lão Quy thôi.]
Lão Quy: “Cái hệ thống chết tiệt! Ngươi ám chỉ ai IQ thấp hả?”
Cả đám cứ thế vừa đi vừa cãi nhau chí mạng. Đi ngang qua một tòa thành nhỏ, Vô Ưu bỗng nảy ra ý định quái đản. Hắn rút thanh Mặc Ảnh gỉ sét ra, đứng trên lưng rùa hét lớn:
“Hỡi đồng bào tu sĩ! Thiên Đạo Minh đã mục nát! Hãy về đội của ta, mỗi ngày được phát một hồ lô rượu và hai túi lạc rang! Không cần tập luyện, chỉ cần biết say!”
Tiếng hét được linh lực của cảnh giới Vong Ngã khuếch đại, vang vọng khắp trăm dặm. Kết quả là, cả một đám thanh niên trẻ tuổi trong thành cầm theo bát, ấm, hồ lô ùa ra đường, quỳ xuống hô vang: “Túy Tiên đại nhân vạn tuế! Cho chúng ta theo với!”
Lục Tuyết Dao đưa tay lên trán, thở dài: “Trời ơi, giới tu chân này hỏng thật rồi.”
***
Ở một diễn biến khác, Mị Cơ đang đứng trong mật thất của mình, nhìn vào tấm gương đồng phản chiếu hình ảnh Diệp Vô Ưu. Nàng cảm nhận được cái “Túy Ấn” trên trán mình đang nóng ran mỗi khi Vô Ưu uống rượu.
“Tên khốn kiếp…” Mị Cơ rủa thầm, nhưng gương mặt lại đỏ ửng một cách kỳ lạ. Mỗi lần Vô Ưu say, nàng lại cảm thấy lâng lâng, tâm trí như bị cuốn vào những cơn mộng mị đầy hoa lệ và… nồng nặc mùi cồn. Nàng không biết mình đang hận hắn, hay là đang ‘say’ hắn nữa.
“Chủ nhân, Lệ Thiên Hành đã ra lệnh tổng tấn công. Ngài ấy muốn dùng Vạn Tiên Trận để vây khốn Diệp Vô Ưu tại Thiên Đạo Đỉnh.” Một tên thuộc hạ quỳ dưới chân báo cáo.
Mị Cơ hừ lạnh: “Vạn Tiên Trận? Đối với một kẻ mà ngay cả trời đất cũng không quản được như gã đó, Vạn Tiên Trận chỉ là một cái bình chứa rượu cỡ lớn thôi. Để xem gã ‘vợ chưa cưới’ hụt của ta (Lệ Thiên Hành tự phong) sẽ bị làm nhục thế nào.”
***
Trời chiều buông xuống, bóng của con rùa khổng lồ in dài trên mặt đất. Phía trước họ chính là Thiên Đạo Sơn – nơi ngự trị của quyền lực tối cao giới tu tiên.
Diệp Vô Ưu cầm hồ lô, đứng dậy trên lưng rùa. Gió thổi tung mái tóc bù xù, áo hỷ phục rách nát phất phơ, trông hắn lúc này không hề giống một kẻ say rượu, mà giống một vị thần của tự do đang đi đòi lại công lý cho sư phụ, và tiện thể đòi luôn tiền mua rượu cho quãng đời còn lại.
“Lệ Thiên Hành! Ta đến rồi đây!” Diệp Vô Ưu hét lớn. “Mau mang rượu ngon nhất của ngươi ra, nếu không ta sẽ biến tòa núi này thành một hũ bỗng rượu khổng lồ!”
[Ting! Nhiệm vụ chính tuyến: ‘Đại náo Thiên Đạo Đỉnh’ bắt đầu.]
[Yêu cầu: Làm Lệ Thiên Hành khóc nhè trước mặt đám đông.]
[Phần thưởng: Một năm uống rượu miễn phí tại tất cả các giới và một bộ đồ lót chống tia sét (hàng limited).]
Vô Ưu trợn mắt: “Phần thưởng sau cùng là cái gì vậy hả hệ thống? Ta không cần cái đó! Ta cần lạc rang! LẠC RANG nghe rõ không?”
[Hệ thống: Từ chối phản hồi. Chúc ký chủ đánh đấm vui vẻ, đừng để bị nôn lên người Minh chủ là được.]
“Hừ, chờ đấy.”
Diệp Vô Ưu rút kiếm. Mặc Ảnh Kiếm lúc này không còn gỉ sét như trước, mà tỏa ra một làn khói hổ phách mờ ảo, giống như một dải lụa được dệt từ tinh hoa của rượu ngàn năm. Hắn chỉ nhẹ nhàng vung một cái, một tia kiếm khí mang theo tiếng “Zing!” đầy kiêu ngạo bay thẳng về phía cổng chính Thiên Đạo Minh.
*Bùm!*
Cánh cổng đá vạn năm mang biểu tượng Thiên Đạo uy nghiêm bị chẻ làm đôi, rơi xuống đất tạo thành hình một… cái bát uống rượu.
“Quà gặp mặt đấy, thích không?” Vô Ưu cười hì hì, rồi cùng Lão Quy và Lục Tuyết Dao tiến thẳng vào trong, để lại phía sau một thiên hạ đang nín thở chờ xem màn kịch hay nhất lịch sử tu tiên.
Danh tiếng Túy Tiên, từ giây phút này, không chỉ là lời đồn đại, mà là một sự thật làm đảo lộn cả càn khôn.
“Đi thôi Lão Quy, hôm nay chúng ta sẽ ‘chill’ giữa lòng địch!”
Lão Quy run cầm cập: “Chủ nhân, ‘chill’ thì ‘chill’, nhưng nhớ bảo vệ cái mai của lão phu, lão phu mới sơn lại lớp chống xước đấy!”
“Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!”
Bóng dáng một gã say, một con rùa và một tiên tử dần mất hút trong làn sương mù của đỉnh núi, bắt đầu trận chiến điên rồ nhất mà nhân gian từng chứng kiến.