Túy Ngọa Trường SinhChương 116: Thu thập nguyên liệu cuối cùng
**CHƯƠNG 116: CHIẾN DỊCH “TRỘM NƯỚC” VÀ CHỈ SỐ LIÊM SỈ CHẠM ĐÁY**
Ánh nắng ban mai của vùng tiên giới không hề dịu dàng như trong mấy cuốn tiểu thuyết ngôn tình ba xu mà Diệp Vô Ưu hay đọc. Ngược lại, nó xối thẳng vào mặt hắn như một gáo nước lạnh giữa mùa đông, kèm theo đó là tiếng thông báo của Hệ thống – thứ âm thanh mà hắn thề là còn đáng ghét hơn cả tiếng chuông báo thức sáng thứ Hai.
【Ting! Chúc mừng ký chủ đã sống sót sau một đêm “khởi nghiệp” đầy drama.】
【Nhiệm vụ khẩn cấp: Tử Kim Yêu Hồ của ngài đang rò rỉ như vòi nước hỏng. Nếu không tìm được “Vạn Năm Hoa Linh Dịch” tại thượng nguồn Bách Hoa Thần Khê để trám vết nứt, hồ lô sẽ nổ tung, và ngài sẽ trở thành kẻ tu tiên đầu tiên chết vì bị rượu đè.】
【Thời gian còn lại: 12 giờ.】
【Phần thưởng: 500 điểm Lãng tử và một chiếc “Vé ưu đãi xóa nợ liêm sỉ”.】
“Cái quái gì là xóa nợ liêm sỉ?” Diệp Vô Ưu bật dậy, xoa xoa cái đầu đau như búa bổ. “Mi định bảo ta làm chuyện gì biến thái nữa đúng không?”
Hệ thống không trả lời, chỉ hiện lên một cái biểu tượng mặt cười đầy ẩn ý.
Bên cạnh hắn, Lão Quy đang ngáy o o, chân rùa vẫn còn kẹp chặt một bình rượu rỗng. Lục Tuyết Dao thì ngồi cách đó mười trượng, thanh kiếm Băng Hàn đặt ngang gối, gương mặt lạnh lùng như vừa mới ăn xong một tấn kem cốt dừa. Còn Lý Phàm? Cậu chàng đang hí hửng ghi chép gì đó vào cuốn sổ tay, miệng lẩm bẩm: “Ký sự theo chân Đại ca: Ngày thứ X, Đại ca nôn ra cả cầu vồng…”
– “Anh em ơi, dậy thôi! Deadline dí sát mông rồi!” – Vô Ưu hét lên, giọng khàn đặc.
Lão Quy mở mắt, nhìn Vô Ưu với ánh mắt khinh bỉ:
– “Đừng gọi lão phu là anh em. Lão phu sống mấy vạn năm rồi, tính theo vai vế thì ngươi phải gọi lão phu là Tổ tiên tổ tông tổ bố…”
– “Im ngay trước khi ta đem ngươi đi hầm cách thủy với gừng!” – Vô Ưu xách mai rùa lên, rung lắc điên cuồng. – “Chúng ta phải tới Bách Hoa Thần Khê ngay bây giờ!”
—
Bách Hoa Thần Khê vốn là thánh địa của những “beauty blogger” giới tu tiên. Nước ở đây không chỉ ngon, nồng nàn vị rượu mà còn có tác dụng dưỡng nhan cực tốt. Vì thế, xung quanh khu vực này lúc nào cũng tràn ngập những tiên tử quần áo là lượt, đang tạo dáng chụp ảnh (à không, là lưu giữ ảnh chiếu thần niệm) bên dòng suối.
Vừa đặt chân tới rìa Thần Khê, Diệp Vô Ưu đã thấy một hàng dài tu sĩ đang đứng xếp hàng. Phía trước có một cái bảng gỗ to đùng: “KHU VỰC VIP – MIỄN TIẾP LÃNG TỬ VÀ SÚC VẬT”.
Vô Ưu nhìn bộ đồ hỷ phục rách rưới của mình, rồi nhìn sang con rùa đang ngoáy mũi, cảm thấy cái bảng này dường như là dành riêng cho đội hình của mình vậy.
– “Chào đồng chí bảo vệ!” – Vô Ưu tiến lên, nở nụ cười thương hiệu “răng môi lẫn lộn”. – “Cho hỏi muốn lên thượng nguồn thì phải làm sao?”
Tên bảo vệ, một kẻ có cái cằm nhọn hoắt và ánh mắt coi người bằng nửa con mắt, khinh khỉnh đáp:
– “Thượng nguồn là nơi tọa lạc của ‘Bách Hoa Tiên Tử’. Chỉ những ai có ‘Phong độ ngời ngời’ hoặc ‘Thiên phú thơ văn’ mới được vào. Nhìn ngươi… trông giống kẻ trốn nợ hơn là tu sĩ. Đi ra chỗ khác cho người ta check-in!”
Lục Tuyết Dao tiến lên một bước, hàn khí tỏa ra khiến tên bảo vệ rùng mình:
– “Chúng ta có việc gấp.”
Tên bảo vệ thấy gái đẹp, thái độ quay ngoắt 180 độ, nhưng vẫn lắc đầu:
– “Tiên tử thì vào được, nhưng gã nát rượu và con rùa này thì miễn. Trừ khi… các người vượt qua được thử thách ‘Hồn Thơ Túy Ý’ của trận pháp canh cổng.”
Hệ thống ngay lập tức nhảy ra:
【Ting! Bắt đầu chuỗi thử thách ‘Văn chương là phù du, mặt dày là vĩnh cửu’. Hãy đối thơ với Trận pháp hộ môn. Nội dung phải đạt trình độ ‘khiến người nghe muốn đi đầu thai’.】
Vô Ưu thở dài: “Nghề của ta rồi.”
Trận pháp hộ môn hiện ra dưới hình dạng một cái đầu tượng đá cổ quái. Tượng đá lên tiếng, giọng trầm hùng:
– “Câu đầu: ‘Trời xanh mây trắng nắng vàng’…”
Mọi người xung quanh nín thở. Thường thì người ta sẽ đối là: “Sơn hà cẩm tú, rộn ràng sắc xuân” hoặc gì đó thanh cao.
Vô Ưu không cần suy nghĩ, hét lớn:
– “Thế sao ta vẫn cứ bàng hoàng vì… viêm màng túi!”
Tĩnh lặng. Cả khu vực bỗng chốc im phăng phắc như tờ.
Lục Tuyết Dao lấy tay che mặt, ước gì mình có thể hóa thành tảng băng để khỏi phải đứng cạnh tên này. Lý Phàm thì mắt sáng rực: “Đỉnh quá! Thơ của đại ca thật là sát thực tế!”
Tượng đá rung chuyển, dường như nó cũng đang bị sốc văn hóa. Sau một hồi nấc cụt, nó tiếp tục:
– “Câu thứ hai: ‘Trăm năm trong cõi người ta’…”
Vô Ưu múa may quay cuồng, chân nam đá chân chiêu, tung chiêu kết thúc:
– “Uống chưa hết hũ đã ra… nằm đường!”
“Rắc!” – Một tiếng nứt vang lên từ bức tượng. Trận pháp hộ môn lần đầu tiên trong lịch sử ngàn năm bị sụp đổ hoàn toàn do ngộ độc ngôn từ. Cánh cổng thượng nguồn mở toang, tên bảo vệ ngất xỉu tại chỗ với bọt mép sùi ra.
—
Vào đến thượng nguồn, cảnh sắc còn kinh hoàng hơn. Thay vì hoa thơm cỏ lạ, nơi này mọc đầy những “Túy Mộng Điệp” – loại bướm có thể khiến người ta ảo giác nếu hít phải phấn hoa của chúng.
– “Này Vô Ưu, có gì đó không ổn.” – Lục Tuyết Dao cảnh giác, kiếm trong tay run nhẹ.
– “Ổn mà! Ta thấy có nhiều cô gái xinh đẹp đang vẫy tay gọi ta kia kìa!” – Vô Ưu cười hì hì, lao thẳng về phía trước.
Lão Quy hét lên: “Thằng ngu! Đó là mấy gốc cây ăn thịt người đấy!”
Vô Ưu lúc này đã hoàn toàn rơi vào trạng thái “vừa say vừa phê”. Trong mắt hắn, mấy gốc dây leo hung tợn là những mỹ nữ chân dài đang mời rượu. Hắn rút thanh sắt gỉ Mặc Ảnh ra, nhưng không phải để chém mà là để… múa cột trên một thân cây cổ thụ.
– “Đại ca! Đừng múa nữa! Nó sắp nuốt anh rồi!” – Lý Phàm gào lên.
【Ting! Ký chủ đang thi triển thần thông mới: ‘Vong Ngã Vũ Điệu’ (Điệu múa quên mình… và quên luôn cả mặt mũi). Tác dụng: Làm đối thủ bối rối đến mức không buồn tấn công.】
Quả thật, cái cây cổ thụ kia sau khi nhìn thấy những động tác “vặn vẹo” gợi đòn của Vô Ưu, nó bỗng dưng thu cành lại, run rẩy như gặp phải thứ gì đó vô cùng dơ bẩn. Con quái vật thực vật lần đầu tiên cảm thấy buồn nôn.
Lục Tuyết Dao tận dụng cơ hội, tung ra một chiêu “Băng Phong Thiên Lý”, đóng băng toàn bộ lũ bướm ảo giác, mở đường máu tiến thẳng vào đài phun nước ở trung tâm.
Ở đó, một dòng nước màu vàng óng, tỏa ra mùi hương nồng đậm của rượu nếp lên men vạn năm đang chảy róc rách. Đó chính là Vạn Năm Hoa Linh Dịch.
“Nhanh! Múc nó đi!” – Lão Quy giục.
Nhưng ngay khi Vô Ưu cầm Tử Kim Yêu Hồ tiến lại gần, mặt nước bỗng nhiên sủi bọt, một bóng người thanh thoát hiện ra. Đó là một mỹ nhân mặc áo bào kết bằng cánh hoa, tay cầm một dải lụa dài, gương mặt xinh đẹp nhưng ánh mắt lại chứa đầy sự oán hận.
– “Kẻ nào dám làm ô uế thánh địa bằng thứ văn chương rác rưởi vừa nãy?” – Bách Hoa Tiên Tử lạnh lùng quát.
Vô Ưu nấc cụt một cái, giơ hũ rượu lên:
– “Chào chị gái! Em là người giao hàng đây. Cho em xin ít nước về nấu canh, hồ lô nhà em đang bị hành kinh… à nhầm, bị nứt!”
Bách Hoa Tiên Tử tức đến tím mặt:
– “Láo xược! Ngươi chính là gã lãng tử bị Thiên Đạo Minh truy nã sao? Nhìn chẳng có chút khí chất nào cả. Để ta thay trời hành đạo, tiêu diệt cái ‘thảm họa thẩm mỹ’ này!”
Dải lụa hoa bay tới như một con rồng uốn lượn, mang theo sức mạnh của cảnh giới Tứ Cảnh đỉnh phong. Vô Ưu vẫn đứng đó, mặt đỏ gay.
【Ting! Gợi ý từ hệ thống: Để đánh bại Bách Hoa Tiên Tử, ký chủ cần thực hiện chiêu ‘Trêu Hoa Ghẹo Nguyệt Level Max’. Hãy tiến lên và… xin chữ ký của cô ấy vào chỗ nhạy cảm.】
“Hệ thống, mi có thể lương thiện hơn một chút không?” – Vô Ưu lẩm bẩm, nhưng chân vẫn bước tới theo một quỹ đạo vô cùng ảo diệu.
Mỗi khi dải lụa sắp chạm vào người, Vô Ưu lại ngả người ra sau như không xương, thực hiện bộ pháp “Túy Bộ” đã được nâng cấp lên cảnh giới “Quên Cả Trọng Lực”.
– “Này cô em, đừng nóng!” – Vô Ưu áp sát, miệng thở ra hơi rượu khiến Tiên tử choáng váng. – “Thực ra ta là fan cuồng của cô đấy. Cô có thể ký tên vào… mặt trong của hồ lô này được không?”
Bách Hoa Tiên Tử chưa bao giờ gặp kẻ nào trơ tráo như vậy. Nàng ta đỏ mặt (vì giận hay vì ngượng thì chưa biết), tung ra vạn cánh hoa bay như mưa kiếm.
– “Vô Ưu, cẩn thận!” – Lục Tuyết Dao phi kiếm tới trợ chiến.
Cuộc chiến bỗng chốc trở thành một mớ hỗn độn hài hước. Lục Tuyết Dao nỗ lực đánh đấm nghiêm túc, trong khi Diệp Vô Ưu cứ như đang chơi trò “mèo vờn chuột”, thỉnh thoảng lại đưa tay ra vuốt râu (à, vuốt tóc) và nói những câu sến súa học được từ mấy bộ phim truyền hình cẩu huyết.
– “Hoa dù đẹp cũng không bằng mắt nàng…” – Vô Ưu né một đường lụa, tiện tay ngắt một bông hoa nhét vào túi áo. – “Nhưng nước suối của nàng thì ta nhất định phải lấy!”
Tận dụng lúc Tiên tử đang bận đối phó với những bông tuyết của Tuyết Dao, Vô Ưu tung mình lên không trung, lộn ba vòng rồi hạ cánh… bằng mặt xuống dòng nước linh dịch.
“Chụp lấy!” – Hắn gào lên, dìm cái Tử Kim Yêu Hồ xuống tận đáy suối.
Dòng nước vàng óng bị hút vào hồ lô như lốc xoáy. Vết nứt trên bề mặt hồ lô bắt đầu lành lại với tốc độ mắt thường có thể thấy được, phát ra ánh sáng tím đen lung linh.
Bách Hoa Tiên Tử phát hiện mình bị lừa, thét lên:
– “Ngươi dám trộm nước tắm của ta?!”
Vô Ưu đang uống dở một ngụm nước suối, nghe thấy chữ “nước tắm”, bỗng khựng lại, mặt chuyển từ đỏ sang xanh, rồi từ xanh sang trắng.
“Oẹ…” – Hắn phun toàn bộ ra đất. – “Cái gì? Đây là nước tắm của cô á?”
– “Đúng vậy! Vạn Năm Hoa Linh Dịch chính là do hoa của ta tinh luyện mà thành, hằng ngày ta đều ngâm mình ở đây!” – Nàng ta cười lạnh.
Lão Quy đang định thò cổ xuống uống trộm một ngụm, nghe xong cũng lập tức rụt cổ lại như lò xo:
– “Trời ơi, thảo nào mùi vị… đậm đà thế!”
Diệp Vô Ưu đứng dậy, lau miệng, lấy lại vẻ lãng tử (giả tạo):
– “Thảo nào… vị rượu này lại có chút mùi phấn son và vị đắng của sự độc thân lâu ngày. Chị gái à, nước tắm của chị hơi nồng đấy, lần sau nhớ dùng thêm sữa tắm thảo dược nhé!”
Bách Hoa Tiên Tử điên tiết thực sự. Nàng quyết tâm liều mạng với gã này. Nhưng ngay lúc đó, cả vùng thượng nguồn bỗng nhiên rung chuyển. Một đạo uy áp khủng khiếp từ trên trời giáng xuống.
【Cảnh báo: Thiên Đạo Minh đã định vị được vị trí của ký chủ. Lệ Thiên Hành đang gửi ‘Thiên Đạo Pháp Thân’ tới đây! Chạy ngay đi trước khi biến thành nộm rùa!】
– “Chuồn thôi anh em!” – Vô Ưu không chút do dự, xách cổ áo Lý Phàm, đá mông Lão Quy một cái để lão biến hình to ra, rồi kéo tay Lục Tuyết Dao nhảy lên lưng rùa.
– “Đứng lại đó, đồ nát rượu!” – Tiếng thét của Bách Hoa Tiên Tử vang vọng phía sau, nhưng Lão Quy đã tăng tốc, lao đi như một chiếc mô tô nước đời mới, để lại một dải bọt nước tung trắng xóa và một dòng suối giờ đây đã bị… hút cạn hơn một nửa.
Ngồi trên lưng rùa, Diệp Vô Ưu ôm cái hồ lô đã được sửa chữa hoàn chỉnh, cảm thấy đời vẫn còn tươi đẹp chán.
– “Tuyết Dao này, nàng có muốn nếm thử nước tắm của tiên tử không?” – Vô Ưu nhe răng cười, giơ hồ lô ra.
– “CÚT!”
Một cú đá mang theo hàn băng vĩnh cửu vang lên, và Diệp Vô Ưu lại một lần nữa thực hiện chiêu thức quen thuộc nhất của mình: Bay tự do từ lưng rùa xuống rừng sâu phía dưới.
—
**Thông báo từ hệ thống:**
*Chủ nhân vừa hoàn thành nhiệm vụ ‘Sửa hồ lô bằng nước tắm’.*
*Phần thưởng: 500 điểm Lãng tử.*
*Danh hiệu mới đạt được: ‘Kẻ Trộm Nước Tắm Đại Tài’.*
*Điểm liêm sỉ hiện tại: -100 (Cảnh báo: Bạn đang dần trở thành mối nguy hại cho nền văn minh nhân loại).*
Diệp Vô Ưu nằm dưới hố, vừa xoa mông vừa lầm bẩm:
“Liêm sỉ có uống được không? Không! Nhưng nước tắm tiên tử thì… thực ra cũng không tệ lắm, hơi ngọt.”
**[Hết Chương 116]**