Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 1: Tiếng Thở Dài Của Thành Trì

Cập nhật lúc: 2026-06-25 15:02:54 | Lượt xem: 11

Bầu trời phía trên Thiên Phủ Thành hôm nay có màu xám xịt của một chiếc nồi lẩu bị bỏ quên ba ngày dưới gầm giường. Một cơn mưa phùn lạnh lẽo, nhớp nháp bắt đầu dội xuống, mang theo cái lạnh thấu xương và thứ mùi vị mà Lâm Hạo ghét nhất: mùi của sự tuyệt vọng tập thể.

Đối với một thanh niên bình thường, thời tiết này chỉ đơn giản là báo hiệu cho một ngày doanh thu ế ẩm và đôi tất bốc mùi vì lội nước. Nhưng đối với Lâm Hạo – một kẻ sở hữu cái mũi thính đến mức có thể ngửi thấy cả vị tiền lương đang vơi dần trong ví – thì đây là một cực hình đúng nghĩa.

“Hắt xì!”

Lâm Hạo dụi dụi cái mũi đỏ ửng, kéo sụp chiếc mũ vải thô màu xám tro xuống sát chân mày. Anh đứng nép vào dưới mái hiên của một cửa tiệm bán bùa hộ mệnh đã đóng cửa, tay phải đút sâu vào túi áo khoác, ngón tay khẽ miết lên vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay. Vết bớt hôm nay ngứa ngáy một cách kỳ lạ, cứ thỉnh thoảng lại nhói lên một nhịp như thể có con kiến lửa nào đó đang nhảy disco bên dưới lớp da của anh.

“Mẹ kiếp, cái thời tiết chó má này.” Lâm Hạo lầm bầm chửi thầm, giọng điệu tràn đầy sự tự giễu.

Xung quanh anh, dòng người tị nạn đang chen chúc nhau di chuyển. Họ là những kẻ chạy trốn từ các vùng đất hoang tàn bên ngoài, mang theo những bao tải rách nát và những gương mặt tái mét vì đói khát. Đi qua mũi Lâm Hạo là một tổ hợp mùi hương vô cùng phong phú và “gợi cảm”: mùi mồ hôi chua loét tích tụ nhiều ngày, mùi bùn đất nhão nhoét trộn lẫn với phân ngựa, và đặc biệt là mùi của sự sợ hãi – một thứ mùi hôi hám, hanh hao, giống như mùi của một đống lá khô bị đốt dở trong một nghĩa địa bỏ hoang.

Ở phía trên cao kia, màng chắn năng lượng của trận pháp phòng thủ Thiên Phủ Thành đang rung lên những nhịp điệu uể oải. Ánh sáng vàng nhạt của nó thỉnh thoảng lại lóe lên rồi tắt ngấm, phát ra tiếng “o o” trầm đục như tiếng ngáy của một lão béo bị viêm xoang mãn tính. Ai cũng biết cái trận pháp cổ xưa này đang gánh còng lưng cả thành phố, nhưng nhìn cái vẻ dặt dẹo của nó, Lâm Hạo luôn có cảm giác nó sẽ “tự hủy” vào bất cứ lúc nào.

“Bùa hộ mệnh Hồn Lực chính tông đây! Chỉ ba mươi đồng một lá, đeo vào người bảo đảm sương mù không dám tới gần, mùi hương không dám bén mảng! Mua nhanh kẻo hết, số lượng có hạn!”

Tiếng rao lanh lảnh của một gã bán hàng rong vang lên cắt ngang dòng suy nghĩ của Lâm Hạo. Anh liếc mắt nhìn sang, chỉ thấy gã nọ đang vẫy vẫy những lá bùa màu vàng xỉn vẽ nguệch ngoạc bằng mực đỏ. Lâm Hạo khịt mũi một cái, trong lòng không khỏi phun tào: *Chính tông cái búa! Mùi giấy bản rẻ tiền trộn với mỡ lợn thối thế kia mà cũng dám bảo là bùa Hồn Lực. Đeo cái này vào người thì chưa bị ‘Mùi Hương’ nuốt chửng đã bị lũ chó hoang đuổi theo cắn chết vì thèm thịt mỡ rồi.*

Lâm Hạo lắc đầu, ôm chặt kiện hàng nhỏ bọc trong tấm vải chống nước vào lồng ngực gầy gò của mình. Anh chỉ là một “Phàm Hồn” – từ ngữ hoa mỹ mà thế giới này dùng để chỉ những kẻ phế vật không có lấy một chút Hồn Lực nào trong người. Trong khi người ta thức tỉnh năng lượng siêu nhiên, bay lượn vù vù, ngưng khí thành binh để làm anh hùng cứu thế giới, thì Lâm Hạo lại thức tỉnh một cái mũi thính hơn chó nghiệp vụ. Sứ mệnh của anh trong cái thế giới rách nát này, đáng buồn thay, chỉ là đi giao những kiện hàng lặt vặt để đổi lấy vài mẩu bánh mì khô khốc.

“Đúng là ảo ma Canada thật sự. Người ta xuyên không hay thức tỉnh thì làm vương làm tướng, còn mình thì thức tỉnh cái mũi để đi ngửi nách thiên hạ.” Lâm Hạo thở dài, tiếp tục bước đi trên con đường lát đá trơn trượt.

Tránh né những vũng nước bẩn và những ánh mắt nghi kị của đám Hồn Vệ mặc giáp sắt đang tuần tra – những kẻ tỏa ra mùi rỉ sét và mùi rượu nồng nặc để át đi nỗi sợ – Lâm Hạo rẽ vào một góc quảng trường nhỏ.

Và ngay lập tức, cái mũi của anh được cứu rỗi.

Một mùi hương trong trẻo, ngọt ngào và ấm áp như ánh nắng ban mai đột ngột ập vào khoang mũi anh, đánh tan đi tất cả những thứ mùi u ám, thối rữa xung quanh. Đó là một mùi hương pha trộn giữa dầu thông, giấy mới và mùi của một linh hồn hoàn toàn nguyên vẹn, tràn đầy nhựa sống.

Lâm Hạo không cần nhìn cũng biết đó là ai. Anh ngẩng đầu lên, quả nhiên nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang ngồi dưới một chiếc ô rách nát ở góc quảng trường.

Mai Chi.

Cô gái nhỏ nhắn với mái tóc xoăn nhẹ màu hạt dẻ bồng bềnh đang chăm chú đưa những nét cọ lên một tấm bảng gỗ lớn. Giữa cái thành phố xám xịt và đầy rẫy sự tuyệt vọng này, cô giống như một đốm lửa nhỏ bướng bỉnh không chịu tắt. Bức tranh của cô vẽ về một cánh đồng hoa hướng dương rực rỡ dưới bầu trời xanh ngắt – một khung cảnh xa xỉ mà người dân Thiên Phủ Thành từ lâu đã quên mất dạng hình.

“Anh Hạo!”

Mai Chi ngẩng đầu lên, đôi mắt to tròn màu nâu sáng lấp lánh sự tinh nghịch khi nhìn thấy anh. Cô đặt cây cọ xuống, vẫy vẫy bàn tay đang dính đầy màu vẽ màu vàng chanh về phía anh. Nụ cười của cô rạng rỡ đến mức dường như có thể xua tan đi cả cơn mưa phùn đáng ghét đang rơi.

“Trông anh lúc nào cũng như bị mất sổ gạo thế kia. Có phải lại thức đêm đọc mấy cuốn tiểu thuyết cấm của Bà Tư Mộc đúng không?” Mai Chi trêu chọc, giọng nói lanh lảnh như tiếng chuông gió.

Lâm Hạo bước đến dưới mái che của cô, khẽ thở phào một hơi. Ở gần cô, anh mới cảm thấy mình thực sự đang sống, chứ không phải là một cái xác biết đi đang chờ ngày bị “khai hoa”.

“Đừng có nói oan cho người lương thiện. Anh là đang bận rộn với sự nghiệp cứu rỗi cái dạ dày của mình.” Lâm Hạo tự giễu, rồi liếc nhìn bức tranh của cô. “Vẽ đẹp đấy, nhưng dạo này đói kém thế này, ai lại rảnh rỗi đi mua tranh hoa hoét của em chứ?”

“Anh thì biết cái gì về nghệ thuật!” Mai Chi bĩu môi, nhưng rồi cô nhanh chóng thọc tay vào chiếc túi vải bên hông, lôi ra một chiếc bánh ngọt nhỏ được bọc cẩn thận trong giấy dầu và nhét vào tay Lâm Hạo. “Ăn đi này, một người khách tốt bụng đã tặng em đấy. Trông anh gầy như bộ xương khô di động rồi, em không muốn ngày nào đó phải đi nhặt xác bạn mình đâu.”

Lâm Hạo nhìn chiếc bánh ngọt vẫn còn hơi ấm, trong lòng dâng lên một luồng ấm áp kỳ lạ. Nhưng ngay sau đó, anh khẽ cau mày. Anh đưa chiếc bánh lên gần mũi, khịt khịt hai cái.

Không có mùi lạ. Vẫn là mùi bột mì và đường mật thuần túy.

Anh thở phào, nhưng sự cảnh giác trong lòng vẫn không hề giảm bớt. Lâm Hạo nhìn thẳng vào mắt Mai Chi. Đôi mắt cô vẫn trong vắt như nước hồ mùa thu, không có một chút vẩn đục nào của sắc tím vô hồn. Mùi hương của cô vẫn sạch sẽ, tràn đầy nhựa sống.

“Mai Chi này,” Lâm Hạo hạ thấp giọng, vẻ mặt trở nên nghiêm túc hơn thường ngày. “Vẽ xong bức này thì dọn đồ về sớm đi. Dạo này… anh ngửi thấy mấy thứ không hay ho lắm trong thành phố đâu. Không khí dạo này không an toàn.”

Mai Chi hơi ngẩn ra trước sự nghiêm túc đột ngột của anh, nhưng rồi cô lại nở nụ cười tinh nghịch quen thuộc, gõ nhẹ cán cọ vào trán anh:

“Em biết rồi mà, anh Hạo cứ lo xa như ông cụ non ấy. Thiên Phủ Thành có trận pháp bảo vệ của các Hồn Sư vĩ đại, làm sao mà có chuyện gì được. Anh cứ yên tâm đi giao hàng đi!”

Lâm Hạo thở dài. Sự hồn nhiên của cô là thứ đáng quý nhất, nhưng trong cái thời đại này, nó cũng là thứ dễ vỡ nhất. Anh không nói thêm gì nữa, chỉ nhận lấy chiếc bánh ngọt, nhét vào túi áo rồi quay người bước đi.

“Về sớm đấy!” Anh ngoái đầu lại nhắc nhở một câu.

“Biết rồi, biết rồi! Anh đi cẩn thận!” Tiếng Mai Chi vọng lại từ phía sau, ấm áp và tràn đầy năng lượng.

Lâm Hạo tiếp tục hành trình giao hàng của mình. Nhưng khi bóng tối bắt đầu nhen nhóm ở các góc phố, tâm trạng của anh lại càng trở nên nặng nề hơn.

Khi mặt trời hoàn toàn khuất sau những bức tường thành khổng lồ, bầu trời chuyển sang một màu tím than đáng sợ – màu sắc giống như một vết bầm tím trên da thịt của một tử thi. Đúng lúc này, trận pháp hộ mệnh của thành phố bỗng nhiên rực sáng lên trong giây lát. Những đường vân năng lượng khổng lồ chạy dọc trên bầu trời như những mạch máu phát sáng, rồi nhanh chóng mờ nhạt đi.

Cùng lúc đó, một tiếng “o o” trầm đục, kéo dài và run rẩy vang vọng khắp không gian. Nó không còn là tiếng ngáy uể oải nữa, mà nghe giống như một tiếng thở dài bất lực, một tiếng rên rỉ đau đớn của một thực thể đang kiệt sức.

“Tiếng thở dài của thành trì…” Lâm Hạo lẩm bẩm, bước chân của anh vô thức nhanh hơn.

Người dân trên đường phố dường như cũng cảm nhận được điều gì đó. Họ im lặng một cách đáng sợ, vội vã thu dọn đồ đạc, đóng chặt cửa nhà. Những tiếng “cạch, cạch” của then cửa gỗ vang lên liên tiếp, biến những con phố sầm uất ban ngày thành những hành lang đá lạnh lẽo và hoang vắng của một hầm mộ khổng lồ.

Lâm Hạo đi bộ một mình qua những con hẻm nghèo nát ở khu vực rìa thành phố. Nơi đây ánh sáng của những viên Hồn Thạch công cộng rất yếu ớt, thỉnh thoảng lại nhấp nháy như muốn tắt hẳn. Không khí đột ngột trở nên lạnh buốt, một cái lạnh không phải do thời tiết, mà là cái lạnh thấm sâu vào trong xương tủy, khiến da gà của anh nổi lên cuồn cuộn.

*Nhói!*

Cổ tay phải của Lâm Hạo đột ngột đau nhói lên như bị một thanh sắt nung đỏ dí vào. Anh suýt nữa thì hét lên, vội vàng giữ chặt lấy cổ tay. Vết bớt hình xoắn ốc bên dưới lớp áo khoác đang nóng rực lên, đập thình thịch theo nhịp tim của anh.

Cùng lúc đó, một mùi hương cực kỳ lạc lỏng và dị thường xuất hiện trong không khí.

Nó ngọt ngào. Ngọt ngào đến mức điên rồ.

Nó giống như mùi của hàng vạn bông hoa nhài đêm đang nở rộ cùng một lúc dưới ánh trăng. Nhưng ẩn sau cái ngọt ngào, mê hoặc đến tê dại cả da đầu đó, lại là một vị tanh nồng của máu tươi đã đông cứng và mùi mục rữa lạnh lẽo của thịt da đang phân hủy dưới lòng đất sâu.

Khứu giác của Lâm Hạo ngay lập tức bị bóp nghẹt. Anh ho sặc sụa, hai tay bịt chặt lấy mũi nhưng thứ mùi hương đó dường như không cần thông qua đường hô hấp, nó trực tiếp xuyên qua da thịt, thấm thẳng vào linh hồn anh, mang theo một sự trống rỗng vô hạn.

*Không xong rồi!* Lâm Hạo thầm nghĩ, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. *Cái mùi này… đây chính là mùi hương của sự trống rỗng! Mùi của những kẻ không hồn!*

Bản năng sinh tồn của một “Phàm Hồn” gào thét trong đầu anh: *Chạy! Chạy ngay lập tức! Đừng có tò mò, tò mò là đầu thai sớm đấy!*

Lâm Hạo quay người định bỏ chạy về phía con đường lớn. Nhưng hai chân anh bỗng nhiên nặng trĩu như bị đổ chì. Thứ mùi hương kia nồng nặc đến mức tạo ra một áp lực vô hình, bóp nghẹt khí quản của anh, khiến đầu óc anh quay cuồng. Trong cơn mơ màng, một giọng nói thì thầm vô hình như đang dẫn dụ bước chân anh, ép anh phải quay đầu lại.

Anh không thể kiểm soát được cơ thể mình nữa. Bước chân anh lảo đảo, chậm rãi tiến về phía một con ngõ cụt tối tăm, nơi ánh sáng của viên Hồn Thạch không thể chiếu tới.

Mùi hương hoa nhài đêm càng lúc càng nồng đậm, nồng đến mức Lâm Hạo cảm thấy như mình đang lội qua một vũng mật ong đặc quánh và chết chóc.

Dưới ánh trăng mờ nhạt lọt qua khe hở của hai bức tường đá cao vút, Lâm Hạo nhìn thấy một bóng người đang ngồi gục đầu vào góc tường.

Đó là một người đàn ông trung niên. Dựa vào bộ quần áo rách rưới bốc mùi rượu rẻ tiền, Lâm Hạo nhận ra đây là lão Lưu – một kẻ nghiện rượu tồi tàn thường xuyên nằm ăn vạ ở đầu ngõ nhà anh để xin tiền lẻ. Lão Lưu lúc này đang ngồi xếp bằng, hai tay buông thõng trên mặt đất, đầu ngoẹo sang một bên một cách phi tự nhiên.

“Lão… lão Lưu?” Lâm Hạo run rẩy cất tiếng gọi, giọng nói nhỏ đến mức chính anh cũng suýt không nghe thấy.

Không có tiếng trả lời.

Không gian im lặng đến mức Lâm Hạo có thể nghe thấy tiếng tim mình đang đập liên hồi như trống trận. Anh nín thở, cố gắng quan sát. Lão Lưu không hề di chuyển. Lồng ngực của lão hoàn toàn phẳng lặng, không có một nhịp phập phồng nào của sự hô hấp. Lão không thở. Lão giống như một bức tượng sáp được tạo hình một cách vụng về.

Lâm Hạo nuốt nước bọt một cái ực, lấy hết can đảm tiến thêm một bước.

Đúng lúc này, một đám mây đen trên trời trôi qua, để lộ ra ánh trăng nhợt nhạt chiếu rọi thẳng vào con ngõ cụt. Ánh sáng lạnh lẽo phủ lên khuôn mặt của lão Lưu, và cảnh tượng hiện ra trước mắt khiến da đầu của Lâm Hạo hoàn toàn tê dại, tim như ngừng đập trong một giây.

Đôi mắt của lão Lưu đang mở trừng trừng. Nhưng bên trong đôi mắt ấy không còn tròng đen hay lòng trắng nữa. Chúng đã biến thành hai hốc mắt hoàn toàn trống rỗng, sâu thẳm và đen ngòm, phản chiếu ánh trăng một cách vô hồn như hai giếng nước cạn. Làn da của lão trắng bệch một cách bất thường, mịn màng và không tì vết giống như một con búp bê sứ rẻ tiền, hoàn toàn mất đi những nếp nhăn và vẻ khắc khổ của một kẻ nghiện rượu trước đây.

Và kinh khủng nhất…

Ngay tại phần xương quai xanh bị rách toác của lão, nơi da thịt đáng lẽ phải chảy máu, thì lại không có một giọt máu nào. Thay vào đó, một mầm cây màu trắng xám, mềm mại và dẻo dai như mô thịt người đang chậm rãi nảy mầm ra ngoài. Đầu của mầm cây ấy là một nụ hoa nhài màu tím nhạt, kích thước bằng nắm tay đứa trẻ, đang từ từ hé nở từng cánh một dưới ánh trăng.

Mỗi khi một cánh hoa hé ra, thứ mùi hương ngọt ngào chết chóc kia lại bùng phát mạnh mẽ hơn, cuốn theo những tàn dư linh hồn cuối cùng của lão Lưu tan biến vào hư không.

Lão Lưu đã mất đi linh hồn. Lão đã trở thành một “Kẻ Không Hồn”. Và cơ thể lão lúc này chỉ là một chậu đất dinh dưỡng, một cái xác rỗng tuếch đang nuôi dưỡng cho “sự nở rộ” của đóa hoa tà ác kia.

*Mẹ ơi! Người ta trồng hoa trên ban công, ông này chơi lớn trồng hoa trên xương quai xanh luôn à?!*

Một ý nghĩ đầy sự hoảng loạn và tự giễu xẹt qua đầu Lâm Hạo để giúp anh không bị phát điên vì sợ hãi. Đây không phải là truyền thuyết cổ xưa mà Bà Tư Mộc hay kể nữa. Đây là sự thật! Đại Kiếp Vô Hồn đã lẻn vào trong thành! Nó đang nở rộ ngay trước mắt anh!

Nỗi sợ hãi tột độ cuối cùng cũng đánh thức bản năng sinh tồn của Lâm Hạo. Luồng khí lạnh từ vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải đột ngột bùng phát, chạy thẳng lên não bộ, giúp anh lấy lại quyền kiểm soát cơ thể.

Lâm Hạo lùi lại một bước, gương mặt cắt không còn một giọt máu.

*Rắc!*

Trong sự hoảng loạn, gót giày của anh vô tình dẫm phải một mảnh chai rượu vỡ trên mặt đất. Tiếng động giòn giã vang lên, xé toạc sự tĩnh lặng chết chóc của con ngõ cụt.

Ngay lập tức, cơ thể của lão Lưu khẽ giật nảy lên một cái.

Cái cổ ngoẹo sang một bên của lão từ từ dựng thẳng dậy. Tiếng xương cổ gãy răng rắc “rắc, rắc” vang lên ghê rợn trong đêm tối. Khuôn mặt trắng bệch, không có biểu cảm, cùng đôi mắt đen ngòm trống rỗng của lão từ từ quay ngoắt lại, hướng thẳng về phía Lâm Hạo đang đứng.

Đóa hoa nhài tím trên ngực lão rung rinh, tỏa ra một làn sương mù màu tím nhạt, mỏng manh nhưng mang theo một lực hút vô hình, như muốn kéo cả linh hồn của Lâm Hạo ra ngoài để nhập tiệc.

“Ét o ét! Toang thật rồi!”

Lâm Hạo hét lên một tiếng thất thanh trong lòng. Anh không màng đến thể diện của một đấng nam nhi nữa, cũng chẳng thèm nghĩ xem kiện hàng trên tay có bị hỏng hay không. Anh quay ngoắt người lại, vắt chân lên cổ mà chạy trối chết ra khỏi con ngõ tối.

“Chạy! Chạy nhanh còn kịp đầu thai!”

Lâm Hạo dùng hết sức bình sinh của một kẻ chưa từng tập thể dục quá mười phút một ngày để chạy. Đôi chân anh guồng điên cuồng trên mặt đường lát đá trơn trượt. Phía sau lưng anh, anh có thể nghe thấy tiếng bước chân lê lết, nặng nề nhưng vô cùng đều đặn đang bám theo.

Và đáng sợ hơn cả là cái mùi hương hoa nhài đêm ngọt ngào kia. Nó giống như một bóng ma vô hình, không ngừng bám đuổi theo sau lưng anh, len lỏi vào từng kẽ tóc, từng thớ áo, cố gắng kéo anh trở lại với sự tĩnh lặng vĩnh hằng của hư vô.

Thiên Phủ Thành ngoài kia vẫn đang đứng sừng sững dưới cơn mưa phùn lạnh lẽo, trận pháp phòng ngự vẫn phát ra những tiếng thở dài uể oải. Nhưng Lâm Hạo biết, đêm nay, sự bình yên giả tạo của thành phố này đã hoàn toàn bị xé toạc.

Mùi hương của những kẻ không hồn… đã bắt đầu nở rộ ngay từ bên trong.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8