Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 12: Đơn Thuốc Thảo Mộc Và Lời Thì Thầm
Lâm Hạo bước đi trên con đường lát đá ẩm ướt, mỗi bước chân như giẫm lên một miếng bông gòn rã rời. Cơ thể anh vẫn còn ê ẩm, đau buốt từng thớ thịt sau cái đêm chạy trốn khỏi Kẻ Không Hồn như chạy deadline của sếp. Cú sốc tâm lý từ cảnh Mai Chi “nở rộ” cũng như giấc mơ khu vườn kinh dị vẫn còn ám ảnh, tua đi tua lại trong đầu anh như một đoạn phim kinh dị chiếu rạp mà anh lại là diễn viên chính.
Nhưng lạ thay, bước chân anh giờ đây không còn sự hoảng loạn của kẻ chạy trốn, mà thay vào đó là một sự dứt khoát đến lạnh lùng. Anh tự nhủ, “Thôi rồi, số mình chắc phải ‘gánh team’ thật rồi. Mà team này toàn ‘damage’ to, còn mình thì… thôi kệ, được cái ‘buff’ ngửi mùi bá đạo.”
Anh liên tục hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh cái đầu đang ong ong vì đủ thứ mùi hương hỗn tạp. Khứu Giác Hồn Linh của anh, sau bao nhiêu cú sốc, giờ đây như được “nâng cấp” lên một tầm cao mới, bùng nổ dữ dội. Anh cảm nhận rõ ràng mùi hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc len lỏi khắp mọi ngóc ngách Thiên Phủ Thành. Từ những khe nứt tường cũ kỹ bám đầy rêu phong, đến những ô cửa sổ đóng kín của những ngôi nhà trông có vẻ bình yên, mùi hương ấy vẫn ở đó, như một lớp màn vô hình đang siết chặt lấy cả thành phố. Nó không còn là thứ mùi thoang thoảng nữa, mà là một thực thể, một sự hiện diện không thể chối cãi.
Anh liếc nhìn cổ tay phải, vết bớt xoắn ốc vẫn âm ỉ nóng rát, như một lời nhắc nhở thường trực về sự biến đổi đang diễn ra trong chính anh. “Cái bớt này, chắc không phải ‘buff’ đâu, chắc là ‘debuff’ ẩn thôi. Kiểu ‘thấy mùi ma, đau thấu tim’ ấy. Đúng là đời không như mơ, mơ thì toàn thấy hoa nhài xám.”
Hình ảnh Mai Chi với nụ hoa trên ngực, đôi mắt trống rỗng, vô hồn lại hiện về. Nỗi đau đớn vẫn còn đó, bóp nghẹt trái tim anh muốn nghẹt thở, cứ y như mấy đoạn “drama cẩu huyết” trên phim ấy. Mà khổ nỗi, anh lại là nam chính trong cái drama “real life” này mới đau. Nhưng giờ đây, nỗi đau ấy đã hòa quyện với ngọn lửa giận dữ và quyết tâm sắt đá. “Mai Chi… em đã trở thành một đóa hoa vô tri. Tôi sẽ không để điều đó xảy ra với bất kỳ ai khác. Dù có phải ‘farm’ quái hay ‘luyện cấp’ thế nào đi nữa, tôi cũng phải ngăn chặn cái ‘event’ thảm họa này.”
Anh tự hỏi về vết bớt: Nó là gì? Tại sao nó lại phản ứng mạnh như vậy? Nó có liên quan gì đến khả năng ngửi thấy mùi hương của anh? Chắc là một loại “kỹ năng bị động” nào đó mà anh chưa unlock hết. Anh nhận ra mình không thể tiếp tục lẩn trốn hay bất lực như một “NPC qua đường” nữa. Anh cần phải hiểu, cần phải mạnh mẽ hơn, cần phải trở thành một “main char” đúng nghĩa.
Lâm Hạo dừng lại trước một con hẻm nhỏ, tối tăm, dẫn vào tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Hít một hơi thật sâu, anh tự nhủ, “Thôi, ‘boss cuối’ chưa đến, nhưng ‘mini boss’ thì đầy. Giờ thì phải đi hỏi ‘sư phụ’ thôi.” Anh bước vào con hẻm, như chuẩn bị đối mặt với một sự thật lớn lao, hoặc ít nhất là một gói thuốc đắng lè lưỡi.
***
Cánh cửa gỗ cũ kỹ của tiệm thuốc khẽ hé mở, như thể đang chờ đợi anh từ lâu. Lâm Hạo đẩy nhẹ, tiếng kẽo kẹt vang lên trong không gian tĩnh mịch. Bước vào bên trong, một không khí ấm áp, thoang thoảng mùi thảo mộc khô, trầm hương và sách cũ lập tức xoa dịu thần kinh anh. Nó đối lập hoàn toàn với sự hỗn loạn và mùi hương chết chóc bên ngoài, như một ốc đảo yên bình giữa biển cả sóng gió. Ánh sáng dịu nhẹ từ một ngọn đèn dầu đặt trên quầy gỗ cũ kỹ càng làm tăng thêm vẻ huyền bí của nơi này.
Bà Tư Mộc đã ngồi sẵn sau quầy, trước một ấm trà thảo mộc đang bốc hơi nghi ngút. Bà không ngẩng đầu lên chào, cũng không hề ngạc nhiên. Đôi mắt bà sâu thẳm, bình tĩnh nhìn thẳng vào Lâm Hạo, như thể đã biết trước tất cả những gì anh sắp nói, thậm chí là những gì anh đang nghĩ.
Lâm Hạo tiến lại gần, vẻ mặt căng thẳng như sợi dây đàn. Anh không kịp chào hỏi, chỉ buột miệng nói ra những điều đang ám ảnh mình, những mảnh vỡ của nỗi sợ hãi, tuyệt vọng và giận dữ.
“Bà Tư Mộc…” Giọng anh run run, pha lẫn sự bất lực và cả một chút bực bội vì bị đẩy vào cái thế khó này. “Mai Chi… em ấy… đã biến đổi rồi. Con đã thấy, con đã ngửi thấy… và con còn mơ thấy một khu vườn kinh hoàng, nơi những bông hoa mọc ra từ những cơ thể trống rỗng… Cả thành phố này, mùi hương đang lan tràn khắp nơi. Nó cứ như một cái ‘virus’ biến mọi người thành ‘zombie hoa’ vậy bà ạ. Và vết bớt trên tay con… nó đang nóng rát, đau nhói! Cứ như có ai đó đang ‘spam’ tin nhắn cảnh báo trong đầu con vậy!” Anh đưa cổ tay phải ra, vết bớt xoắn ốc vẫn đang âm ỉ phát sáng yếu ớt, như một chiếc đèn pin sắp hết pin nhưng vẫn cố gắng nhấp nháy.
Bà Tư Mộc im lặng lắng nghe, ánh mắt không hề dao động, vẫn bình thản như mặt hồ thu. Bà khẽ nhấp một ngụm trà, hơi ấm từ tách trà bốc lên, hòa cùng mùi thảo mộc, càng khiến không gian thêm phần thanh tịnh. Lâm Hạo cảm thấy mình như đang nói chuyện với một bức tượng sống, nhưng lại là một bức tượng có thể hiểu thấu mọi thứ.
Bà Tư Mộc đặt tách trà xuống, từ từ vươn tay ra, những ngón tay gân guốc, chai sạn nhưng lại rất nhẹ nhàng, chạm nhẹ vào vết bớt trên cổ tay Lâm Hạo. Lâm Hạo khẽ rùng mình, cảm thấy một luồng năng lượng lạnh buốt nhưng cũng rất tinh khiết truyền qua. Nó không gây đau đớn, mà như một dòng suối mát lành chảy qua vết thương bỏng rát, trấn an những cơn sóng Hồn Lực đang cuộn trào trong anh.

“Vết bớt này…” Giọng nói của Bà Tư Mộc chậm rãi, trầm ấm, như tiếng lá rơi trong rừng già. “Nó là chìa khóa. Chìa khóa dẫn lối cho Khứu Giác Hồn Linh của ngươi, Lâm Hạo. Ngươi đã cảm nhận được rồi, phải không? Nó đang thức tỉnh. Giống như một hạt giống đã chôn vùi ngàn năm, nay gặp đúng thời điểm mà nảy mầm vậy.”
Lâm Hạo ngập ngừng. “Chìa khóa gì ạ? Con… con chỉ thấy đau đớn và bất lực. Con không biết phải làm gì để ngăn chặn nó. Con cảm thấy mình như một ‘newbie’ vừa vào game mà đã phải đi đánh ‘final boss’ vậy.”
Bà Tư Mộc rút tay về, ánh mắt vẫn sâu thẳm nhưng giờ đây có thêm một tia nhìn thấu suốt, như nhìn xuyên qua cả linh hồn anh. Bà không trả lời trực tiếp câu hỏi của anh, mà chỉ khẽ lắc đầu. Từ dưới quầy, bà lấy ra một gói thảo mộc khô, gói ghém cẩn thận trong một mảnh vải bố cũ kỹ, nhuốm màu thời gian. Bà đưa nó cho Lâm Hạo.
“Thứ này sẽ giúp ngươi thanh lọc tâm trí, làm dịu nỗi sợ hãi và lắng nghe rõ hơn tiếng vọng của linh hồn. Mùi hương đã thức tỉnh, Lâm Hạo. Đừng sợ, mà hãy lắng nghe… lắng nghe tiếng vọng của linh hồn, cả của ngươi và của những kẻ bị vùi lấp.” Bà Tư Mộc nói, ánh mắt nhìn anh đầy ẩn ý. “Giống như một người nhạc công, muốn chơi được bản nhạc hay, trước tiên phải lắng nghe từng nốt trầm bổng. Ngươi phải lắng nghe, Lâm Hạo. Lắng nghe cả những điều không muốn nghe.”
Lâm Hạo cầm lấy gói thảo mộc, cảm thấy một sự ấm áp truyền vào lòng bàn tay. Anh nhìn chằm chằm vào gói thảo mộc, rồi lại nhìn ánh mắt của Bà Tư Mộc, một sự hoang mang nhưng cũng là một tia hy vọng le lói. “Lắng nghe…?” Anh lẩm bẩm, cảm thấy như mình vừa nhận được một nhiệm vụ phụ cực kỳ khó hiểu từ một “NPC bí ẩn”.
***
Lâm Hạo đứng lặng trong tiệm thuốc, gói thảo mộc trong tay, cố gắng tiêu hóa từng lời mà Bà Tư Mộc vừa nói. Anh ngẩng đầu nhìn ra ngoài ô cửa sổ nhỏ của tiệm thuốc. Màn sương tím nhạt vẫn bao phủ Thiên Phủ Thành, nhưng giờ đây, trong mắt anh, nó không còn là một cảnh tượng mờ mịt của sự sợ hãi. Nó là một bức tranh, một tấm màn che giấu những bí mật đang chờ được khám phá.
“Mùi hương đã thức tỉnh…” Anh tự nhủ. Đó không chỉ là Mùi Hương chết chóc của Kẻ Không Hồn đang lan tràn khắp nơi, mà còn là chính khả năng Khứu Giác Hồn Linh của anh. Nó không còn chỉ là một lời nguyền, một “debuff” khiến anh đau khổ, mà là một công cụ, một “kỹ năng” độc nhất vô nhị. “À, thì ra mình là ‘thám tử mùi hương’ phiên bản tâm linh à? Nghe cũng ‘ngầu’ phết, dù hơi… ‘thối’ tí.”
“Đừng sợ, mà hãy lắng nghe…” Lắng nghe nỗi đau của Mai Chi, lắng nghe sự trống rỗng của những kẻ bị biến đổi, và quan trọng hơn, lắng nghe chính linh hồn đang bùng cháy của mình. Anh phải học cách phân biệt giữa tiếng kêu cứu của linh hồn và những lời thì thầm mê hoặc của Mùi Hương. “Kiểu như ‘phân biệt thật giả’ trên mạng xã hội ấy, nhưng cái này còn ‘real’ hơn nhiều.”
Gói thảo mộc này không phải là một giải pháp thần kỳ, một viên “hack” giúp anh qua màn. Nó là một bước khởi đầu, một “item cơ bản” để anh chuẩn bị cho cuộc chiến mà anh phải đối mặt. Anh cần phải tôi luyện, cần phải học cách kiểm soát khả năng của mình. “Đúng rồi, muốn ‘pro’ thì phải ‘cày’ thôi. Không ‘cày’ thì chỉ có ‘ăn hành’ thôi chứ sao.”
Lâm Hạo cúi đầu thật sâu trước Bà Tư Mộc, ánh mắt anh giờ đây đầy quyết tâm, không còn vẻ hoang mang hay tuyệt vọng nữa. “Con đã hiểu, Bà. Con sẽ lắng nghe. Nghe bằng cả linh hồn, không chỉ bằng mũi nữa.”
Anh quay người, bước ra khỏi tiệm thuốc, đóng cánh cửa lại một cách dứt khoát. Tiếng “cạch” khô khốc vang lên, như đóng lại một chương cũ của cuộc đời anh và mở ra một chương mới.
Lâm Hạo đứng trên con đường quen thuộc, mùi hoa nhài đêm vẫn nồng nặc, bám víu vào từng sợi vải, len lỏi vào từng hơi thở. Nhưng giờ đây anh không còn cảm thấy nỗi sợ hãi tê liệt nữa. Thay vào đó là một sự kết nối kỳ lạ, một sự thôi thúc phải hành động. Anh biết rằng con đường phía trước vô cùng gian nan, đầy rẫy những “quái vật” vô hình và những “cạm bẫy” tâm linh. Nhưng anh đã có một hướng đi.
Bước chân anh dứt khoát hơn bao giờ hết, hướng về mục tiêu tiếp theo – tìm Hoàng Phúc, cần một đồng minh có thể tin tưởng những điều phi lý mà anh cảm nhận được. Anh cần một người có thể “nắm đấm” khi anh “ngửi”. Anh biết, cuộc chiến thực sự của “Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ” đã chính thức bắt đầu, và anh, một “thám tử mùi hương” bất đắc dĩ, sẽ không đứng ngoài cuộc.
Anh bước đi, không hề hay biết, một bóng đen cao lớn, vẻ ngoài phi giới tính, với đôi mắt đen sâu thăm thẳm như hố sâu vũ trụ, đang đứng trên đỉnh một tòa nhà cao tầng gần đó. Kẻ đó khẽ mỉm cười, nụ cười lạnh lẽo đến ghê người, và từ từ giơ một bàn tay trắng sứ lên. Trong lòng bàn tay đó, một nụ hoa nhài xám trắng đang từ từ hé nở, tỏa ra mùi hương nồng đậm hơn gấp vạn lần bất kỳ mùi hương nào Lâm Hạo từng ngửi thấy. Kẻ đó nhìn về hướng Lâm Hạo vừa đi, ánh mắt không có đồng tử phản chiếu hình ảnh của Lâm Hạo nhỏ bé, rồi thì thầm một câu nói, giọng điệu như một làn gió lạnh buốt: “Kẻ ngửi thấy linh hồn… ngươi sẽ sớm hiểu… sự hoàn mỹ của sự trống rỗng.”