Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 14: Những Cuộc Tự Tử Lạ Lùng

Cập nhật lúc: 2026-06-26 15:47:35 | Lượt xem: 2

Sau khi rời khỏi tiệm thuốc của Bà Tư Mộc, Lâm Hạo không còn cảm thấy bước chân nặng nề hay nỗi sợ hãi tê liệt như trước nữa. Thay vào đó là một sự kết nối kỳ lạ với thế giới xung quanh, một thôi thúc mạnh mẽ phải hành động. Khứu Giác Hồn Linh của anh, sau khi được Bà Tư Mộc “buff” nhẹ bằng gói thảo mộc và những lời khuyên sâu sắc, giờ đây như một chiếc radar tâm linh được nâng cấp “max level”, quét sạch mọi “tín hiệu” dù là nhỏ nhất. Anh “ngửi” thấy từng lớp hương, từng dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm đang cuộn mình dưới lớp vỏ bọc bình yên của Thiên Phủ Thành, giống như một lập trình viên nhìn thấu từng dòng code lỗi đang chạy ngầm trong hệ thống.
Anh tiếp tục bước đi, hướng về phía trụ sở của Đội trưởng Hoàng Phúc. Dù biết anh ta là một người thực tế đến mức “khô khan”, nhưng Lâm Hạo tin rằng, với những gì anh đã “đọc” được, Hoàng Phúc sẽ không thể tiếp tục phớt lờ nữa. Anh cần một đồng minh, một “tanker” đáng tin cậy để cùng anh “phá đảo” cái game kinh dị này.
Vừa lúc đó, một mùi hương mới, sắc lạnh và ngọt lịm đến ghê người, đột ngột xộc thẳng vào Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo. Nó không phải mùi hoa nhài quen thuộc từ Kẻ Không Hồn, mà là một sự pha trộn giữa nỗi tuyệt vọng tột cùng và một vẻ an yên đến rợn người, như thể ai đó vừa tìm thấy sự giải thoát trong cái chết. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của Lâm Hạo lập tức âm ỉ nóng rát, báo hiệu một điều gì đó cực kỳ bất ổn.
Anh ngẩng đầu. Xa xa, trên một tòa nhà cao tầng ở khu dân cư sầm uất, có một đám đông đang tụ tập. Tiếng còi hú của Hồn Vệ vang lên thê lương, xé toạc màn sương tím nhạt buổi sớm.
“Chết tiệt, lại nữa rồi!” Lâm Hạo thầm rủa. Khứu Giác Hồn Linh của anh như bị kéo căng ra, những sợi Hồn Lực Ôn Nhiễm vô hình từ tòa nhà kia đang vươn mình, liên kết với không khí xung quanh, tạo thành một mạng lưới tăm tối. Anh biết, một vụ án mới, một bi kịch mới, vừa xảy ra. Và lần này, nó mang một dấu ấn khác biệt.
Anh tăng tốc bước chân, lao về phía đám đông.
***
**SCENE 1: MÙI HƯƠNG TRÊN TÒA NHÀ CAO TẦNG**
Hoàng Phúc đứng đó, ánh mắt nặng trĩu nhìn xuống thi thể người phụ nữ trẻ nằm bất động trên vỉa hè lát đá hoa cương. Đây là vụ thứ ba trong tuần. Ba vụ tự tử. Ba nạn nhân đều là phụ nữ trẻ, không có tiền sử bệnh lý, không có dấu hiệu trầm cảm, không thư tuyệt mệnh, không động cơ rõ ràng. Họ chỉ đơn giản là lặng lẽ đi lên sân thượng, rồi… nhảy xuống.
Mùi hoa nhài thoang thoảng trong không khí. Hoàng Phúc cố gắng gạt bỏ nó, cho rằng đó là mùi hương từ khu vườn tiểu cảnh gần đó. Nhưng không hiểu sao, mùi hương ấy lại gây cho anh cảm giác khó chịu đến lạ, một sự gai gai ở sống mũi, một cơn quặn thắt nhẹ ở dạ dày, khác hẳn mùi hoa nhài bình thường mà anh từng ngửi. Nó không ngọt ngào quyến rũ như những bông hoa trong vườn, mà nó có một sự ngòn ngọt, mê hoặc đến rợn người, như thể nó đang cố gắng che đậy một thứ gì đó kinh tởm hơn bên dưới.
“Thế giới này sao cứ thích ‘buff’ mấy cái vụ án tâm linh thế này nhỉ? Đúng là ‘hệ thống’ muốn mình ‘level up’ bằng cách ‘đánh boss’ khó hơn à?” Hoàng Phúc lẩm bẩm trong đầu, cố gắng dùng những suy nghĩ hài hước để xua đi sự bất an đang dâng trào. Nhưng những lời Lâm Hạo nói về “mùi hương của sự trống rỗng” và Mai Chi, về lão Lưu, về ông Ba… cứ tua đi tua lại trong đầu anh như một đoạn phim quảng cáo lỗi. Anh cảm thấy một vết nứt lớn đang hình thành trong thế giới quan lý trí, thực tế của mình.
Một cảnh sát viên trẻ tuổi, gương mặt còn non choẹt nhưng đã tái mét vì sợ hãi, vội vã chạy đến bên Hoàng Phúc. “Đội trưởng! Chúng tôi đã kiểm tra kỹ rồi. Không có dấu hiệu xô xát hay đột nhập. Các nhân chứng ở tầng dưới nói cô ấy chỉ lặng lẽ đi lên sân thượng vào khoảng 4 giờ sáng, rồi… nhảy xuống. Không một tiếng động, không một lời kêu cứu. Cứ như… cô ấy đang đi dạo vậy.”
Cảnh sát viên ngập ngừng một lát, rồi nói thêm, giọng nhỏ dần: “À, và trước đó vài ngày, hàng xóm nói cô ấy có vẻ thờ ơ, ít nói hơn hẳn. Cứ như người mất hồn ấy ạ. Gọi không thưa, hỏi không đáp, chỉ nhìn chằm chằm vào khoảng không.”
Hoàng Phúc cau mày, cố gắng suy nghĩ logic, nhưng mọi thứ đều vô nghĩa. “Người mất hồn? Ý cậu là gì? Có dấu hiệu trầm cảm không?”
“Không có, Đội trưởng. Cô ấy vẫn đi làm, vẫn ăn uống bình thường. Chỉ là… mất đi sự sống động ấy. Cứ như một cành cây khô vậy.”
Hoàng Phúc nhìn lên ban công trên cao, nơi nạn nhân đã nhảy xuống, cảm thấy một sự lạnh lẽo khó hiểu. Nỗi sợ hãi vô hình len lỏi qua từng thớ thịt, từng tế bào của anh. Anh là một Hồn Vệ, đã đối mặt với bao nhiêu vụ án ghê rợn, nhưng những vụ tự tử “lặng lẽ” này lại khiến anh rùng mình hơn tất cả. Nó như một con quái vật vô hình đang gặm nhấm từ bên trong, không để lại dấu vết.
***
**SCENE 2: TIẾNG VỌNG CỦA Ý CHÍ BỊ TƯỚC ĐOẠT**
“Đội trưởng!”
Giọng nói quen thuộc vang lên, kéo Hoàng Phúc khỏi dòng suy nghĩ hỗn độn. Anh quay lại, ánh mắt ngạc nhiên pha lẫn bực bội khi nhìn thấy Lâm Hạo đang bước đến, bước chân vội vã nhưng đầy kiên định. Thằng nhóc này, sao cậu ta lại ở đây? Đây không phải chỗ cậu ta nên đến!
“Lâm Hạo! Thằng nhóc này, sao cậu lại ở đây? Đây không phải chỗ cậu nên đến!” Hoàng Phúc cau mày, giọng điệu xen lẫn sự lo lắng và bực mình. Anh sợ Lâm Hạo lại gặp nguy hiểm, hay lại nói ra những điều “hoang đường” khiến anh thêm rối trí.
Lâm Hạo không trả lời Hoàng Phúc. Ánh mắt anh tập trung vào thi thể người phụ nữ trẻ trên vỉa hè. Khứu Giác Hồn Linh của anh bùng nổ dữ dội, như một luồng điện chạy dọc sống lưng. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải anh âm ỉ nóng rát, phát ra ánh sáng bạc yếu ớt dưới lớp vải áo, như một “đèn pin” tâm linh chỉ dẫn anh đến với sự thật. Anh cảm nhận được nồng độ Hồn Lực Ôn Nhiễm cực mạnh tại hiện trường, nó đặc quánh và nặng nề, khác hẳn những gì anh từng ngửi thấy.
Anh bước đến gần thi thể, nhắm mắt lại. Không chỉ ngửi thấy mùi hoa nhài nồng nặc, mà anh còn “nhìn” thấy những sợi tơ Hồn Lực Ôn Nhiễm mờ nhạt, màu tím xám, đang từ từ tiêu tán khỏi cơ thể nạn nhân, như những sợi dây marionette vừa bị cắt đứt. Chúng quấn quanh cổ tay, mắt cá chân, và đặc biệt là vùng ngực của cô gái, nơi linh hồn thường trú ngụ. Anh “nghe” thấy những tiếng vọng yếu ớt của nỗi tuyệt vọng, sự trống rỗng và một cảm giác “buông xuôi” đến ghê người. Nó không phải là tiếng gào thét đau đớn, mà là một tiếng thở dài nhẹ nhõm, một sự chấp nhận số phận trong vô thức.
Anh phân biệt được mùi hương này khác với mùi hương từ Mai Chi. Mùi hương của Mai Chi là sự “nở rộ” hoàn toàn, linh hồn bị hút cạn để biến thành một đóa hoa vô tri, một vỏ bọc đẹp đẽ nhưng trống rỗng. Còn mùi hương này, nó là sự “héo tàn” của ý chí, linh hồn không bị hút cạn mà bị “làm rỗng”, bị bẻ gãy khỏi sợi dây liên kết với cơ thể, khiến nạn nhân tự mình tìm đến cái chết trong trạng thái vô cảm. Cứ như thể ai đó đã “format” ổ cứng của họ, xóa sạch mọi dữ liệu cảm xúc, và rồi nhấn nút “shutdown” vậy.
Lâm Hạo mở mắt, nhìn Hoàng Phúc với ánh mắt kiên định, không còn chút hoài nghi hay sợ hãi nào. “Đội trưởng, đây không phải tự tử.” Giọng anh trầm xuống, đầy vẻ nghiêm trọng. “Cô ấy… đã bị tước đoạt ý chí. Mùi hương này… nó làm linh hồn người ta trở nên rỗng tuếch, và họ tự mình kết liễu cuộc đời vì không còn gì để sống.”
Hoàng Phúc cau mày, vẻ khó chịu hiện rõ trên mặt. “Cậu lại nói mấy chuyện hoang đường gì vậy? Bằng chứng đâu? Cậu muốn tôi tin vào cái mùi hương vô hình của cậu à? Tôi là một Hồn Vệ, tôi tin vào mắt thấy tai nghe, vào bằng chứng cụ thể!” Anh ta cố gắng giữ vững lập trường lý trí cuối cùng của mình, nhưng trong lòng đã bắt đầu dao động dữ dội. Mùi hoa nhài ngọt lịm kia vẫn cứ quấn lấy anh, khiến anh cảm thấy khó chịu đến mức muốn nôn ọe.
Lâm Hạo thở dài. “Đội trưởng đã thấy cô ấy thờ ơ, lãnh đạm trước đó chưa? Đó là dấu hiệu. Ý chí của cô ấy bị ăn mòn dần, cho đến khi không còn gì. Mùi hương này là dấu vết của kẻ đã làm điều đó.” Anh chỉ tay vào khoảng không nơi những sợi Hồn Lực Ôn Nhiễm vừa tiêu tán, mặc dù Hoàng Phúc không thể nhìn thấy chúng. “Hắn ta không muốn biến họ thành Kẻ Không Hồn hoàn toàn. Hắn muốn họ tự mình buông bỏ, tự mình ‘tự hủy’ để tạo ra một loại ‘nở rộ’ khác, tinh vi và ám ảnh hơn.”
Anh nhìn Hoàng Phúc với ánh mắt kiên định, như thể anh đang nhìn xuyên thấu vào nỗi hoài nghi sâu thẳm nhất của Đội trưởng. “Tôi sẽ chứng minh cho Đội trưởng thấy.” Lâm Hạo nói, giọng anh tràn đầy sự chắc chắn, như một “main char” vừa tuyên bố sẽ “phá đảo” game.
***
**SCENE 3: LỜI GIẢI ĐÁP TỪ BÀ TƯ MỘC**

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Những Cuộc Tự Tử Lạ Lùng - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Buổi chiều hôm đó, Lâm Hạo lại tìm đến tiệm thuốc cũ kỹ của Bà Tư Mộc. Không khí ấm áp, thoang thoảng mùi thảo mộc khô và trầm hương trong tiệm như một liều thuốc an thần, xoa dịu phần nào sự căng thẳng trong anh.
Anh kể lại vụ án thứ ba, về người phụ nữ trẻ đã tự tử, và những gì anh cảm nhận được từ Khứu Giác Hồn Linh của mình. Anh lo lắng, giọng nói đầy sự bất an. “Bà, Mai Chi bị biến thành Kẻ Không Hồn, sống như một đóa hoa vô tri. Còn những người này, họ tự kết liễu cuộc đời mình trong vô thức… Rốt cuộc ‘mùi hương’ này còn có bao nhiêu cách để hủy diệt con người? Nó cứ như một ‘virus’ đang ‘biến thể’ liên tục vậy.”
Bà Tư Mộc nhấp một ngụm trà thảo mộc, ánh mắt thâm thúy nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương tím nhạt vẫn lơ lửng. “Con à, Đại Kiếp Vô Hồn không chỉ có một mặt. ‘Mùi hương’ ấy là một con dao hai lưỡi, hay đúng hơn, một bông hoa có hàng ngàn cánh độc. Có kẻ bị hút cạn linh hồn hoàn toàn, trở thành vỏ bọc rỗng tuếch, Kẻ Không Hồn như con đã thấy. Có kẻ lại bị nó ăn mòn ý chí, khiến họ tự mình buông bỏ, tìm đến cái chết trong sự thanh thản giả tạo.”
Bà lão đặt chén trà xuống, tiếng va chạm nhẹ nhàng vang lên trong không gian tĩnh lặng. “Cả hai đều là ‘nở rộ’, chỉ là theo những cách khác nhau mà thôi. Một là ‘nở rộ’ thân xác, biến con người thành một phần của ‘vườn hoa vô hồn’. Một là ‘nở rộ’ tâm trí, biến ý chí thành hư vô, để lại một cái xác biết đi, rồi tự động ‘reset’ về trạng thái ‘game over’. Kẻ đứng sau… hắn đang thử nghiệm, con trai à. Hắn muốn tìm ra cách ‘hoàn mỹ’ nhất để biến thế giới này thành khu vườn vô hồn của hắn.”
Lâm Hạo siết chặt nắm tay. “Hắn ta… Dạ Hoa Cảnh…”
Bà Tư Mộc gật đầu, đôi mắt bà đượm buồn. “Chính là hắn. Hắn xem thế giới này như một ‘sandbox game’, và con người là những ‘thí nghiệm’ của hắn. Hắn không chỉ muốn hủy diệt, mà muốn ‘tái tạo’ lại theo lý tưởng bệnh hoạn của mình.”
Bà lão từ từ đứng dậy, đi đến một chiếc tủ gỗ cũ kỹ, lấy ra một chiếc túi vải nhỏ được thêu hình hoa sen bạc đã mờ nét. Bên trong là đầy những cánh hoa sấy khô màu trắng bạc, tỏa ra một mùi hương thanh khiết, mát lạnh, đối lập hoàn toàn với mùi hoa nhài chết chóc.
“Đây là ‘Hồn Hoa Nguyệt Lộ’, con trai.” Bà đặt chiếc túi vào tay Lâm Hạo. “Nó được làm từ những cánh hoa mọc trên đỉnh Cổ Phong Các, nơi Hồn Lực thuần khiết nhất. Nó sẽ giúp Khứu Giác Hồn Linh của con tinh lọc hơn, phân biệt rõ ràng các loại Hồn Lực Ôn Nhiễm. Khi con ngửi thấy mùi hương này, hãy hít sâu. Nó sẽ giúp con ‘nhìn’ rõ hơn những tàn dư của linh hồn bị tổn thương, thậm chí là những ‘dấu vết’ mà người thường không thể thấy.”
Lâm Hạo cầm lấy túi Hồn Hoa Nguyệt Lộ, cảm nhận một luồng Hồn Lực ấm áp, tinh khiết lan tỏa vào lòng bàn tay. Anh biết đây không chỉ là một “item” thông thường, mà là một “trang bị huyền thoại” cho “game” của anh. “Con cảm ơn Bà,” anh nói, giọng đầy thành kính. Anh biết, với vật phẩm này, anh có thể “check debug” kỹ hơn những gì đang diễn ra.
***
**SCENE 4: BẰNG CHỨNG KHÔNG THỂ CHỐI CÃI**
Sáng hôm sau, một vụ tự tử khác, tàn khốc hơn, xảy ra tại một khu phố khác. Nạn nhân là một người đàn ông trung niên, được phát hiện treo cổ trong chính căn nhà của mình.
Hoàng Phúc đã có mặt tại hiện trường. Anh ta không còn vẻ hoài nghi hay cố gắng lý giải bằng logic nữa, mà thay vào đó là sự lo lắng tột độ, gần như tuyệt vọng. Mùi hoa nhài ở đây nồng nặc hơn nhiều, ngọt lịm đến mức khiến anh ta cảm thấy đầu óc choáng váng, buồn nôn, như thể có hàng trăm bông hoa đang nở rộ ngay bên trong phổi. Anh ta phải cố gắng lắm mới không gục xuống.
Lâm Hạo đến nơi, khuôn mặt anh tái nhợt nhưng ánh mắt kiên định. Anh ta ngay lập tức lấy túi Hồn Hoa Nguyệt Lộ ra, hít sâu một hơi. Một luồng khí mát lạnh xộc thẳng vào Khứu Giác Hồn Linh, mọi giác quan của anh như được khuếch đại lên gấp bội. Anh “nhìn” thấy những sợi Hồn Lực Ôn Nhiễm dày đặc hơn, đen sẫm hơn, quấn chặt lấy thi thể người đàn ông như những sợi dây leo ma quái.
Anh bước đến gần, cúi xuống kiểm tra. Và rồi, anh phát hiện ra nó. Trên cổ tay nạn nhân, dưới lớp da nhợt nhạt, một vết bớt mờ nhạt hình nụ hoa nhài xám trắng đang bắt đầu hé nở. Nó rất nhỏ, mờ ảo, nhưng rõ ràng. Nó không phải là một vết bầm tím, cũng không phải là một vết bẩn. Đó là một dấu ấn, một “dấu hiệu nhận biết” không thể chối cãi của sự “nở rộ” vật lý, dù mới ở giai đoạn đầu.
“Đội trưởng!” Lâm Hạo khẩn trương gọi, giọng anh đầy sự sốc và kinh hoàng. “Nhìn đây! Đây không phải chỉ là sự ăn mòn ý chí nữa. Đây là dấu hiệu của sự ‘nở rộ’ vật lý, dù mới ở giai đoạn đầu!”
Hoàng Phúc đang cố gắng trấn tĩnh dạ dày đang quặn thắt, quay lại nhìn theo ngón tay Lâm Hạo. Anh ta nhìn chằm chằm vào vết bớt mờ trên cổ tay nạn nhân. Anh ta dụi mắt, cố gắng tin rằng đó chỉ là một vết bầm tím hoặc vết bẩn, một ảo giác do mùi hương gây ra. Nhưng hình dạng của nụ hoa quá rõ ràng, quá… hoàn mỹ.
Và rồi, điều kỳ lạ xảy ra. Trong một phần nghìn giây, khi Hoàng Phúc nhìn chằm chằm vào vết bớt, một ánh tím xám mờ ảo, như những sợi tơ vô hình mà Lâm Hạo thường “thấy”, lóe lên quanh nụ hoa. Nó lập tức biến mất khi anh chớp mắt, nhanh đến mức anh không thể xác định liệu mình có thực sự nhìn thấy nó hay không. Nhưng cái cảm giác rợn người mà nó mang lại thì chân thật đến đáng sợ.
Mùi hương hoa nhài ngọt lịm như muốn siết chặt lấy tâm trí anh, ép buộc anh phải chấp nhận một sự thật kinh hoàng. Thế giới quan lý trí của anh ta sụp đổ hoàn toàn, tan thành từng mảnh như thủy tinh vỡ. Anh ta cảm thấy rùng mình, không phải vì lạnh, mà vì nỗi sợ hãi tột cùng đang bao trùm lấy anh.
“Lâm Hạo… rốt cuộc… chuyện quái quỷ gì đang xảy ra vậy?” Hoàng Phúc thốt lên, giọng run rẩy, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng cũng tràn ngập sự chấp nhận. Anh ta ngẩng đầu nhìn Lâm Hạo, như thể anh đang nhìn thấy một vị cứu tinh, hoặc một người điên. “Cái mùi hương này… nó đang ở khắp mọi nơi. Tôi… tôi ngửi thấy nó rõ ràng hơn bao giờ hết. Và tôi… tôi vừa thấy… một cái gì đó…” Anh ta ngập ngừng, không dám nói hết câu, vì chính anh cũng không tin vào điều mình vừa thoáng thấy.
Lâm Hạo nhìn Đội trưởng Hoàng Phúc, ánh mắt anh đầy sự thông cảm. Anh biết, Hoàng Phúc vừa trải qua một “cú sốc hệ thống” cực mạnh, thế giới của anh ta đã hoàn toàn bị “reset”.
***
**SCENE 5: LIÊN MINH BẮT ĐẦU**
Tối muộn trong văn phòng của Hoàng Phúc. Ánh đèn vàng yếu ớt hắt xuống bản đồ Thiên Phủ Thành trải rộng trên bàn, nơi những vòng tròn đỏ đánh dấu các vụ mất tích và tự tử chồng chất lên nhau, trông như một vết thương đang mưng mủ.
Hoàng Phúc hút một hơi thuốc lá thật sâu, làn khói trắng cuộn xoáy trong không khí trước khi tan biến. “Tôi không thể tin được… nhưng tôi không thể không tin.” Anh ta nhìn Lâm Hạo, ánh mắt không còn chút hoài nghi nào, chỉ còn lại sự mệt mỏi và một quyết tâm mới vừa được nhen nhóm. “Được rồi, Lâm Hạo. Cậu nói đi, chúng ta phải làm gì? Cứ thế này thì Thiên Phủ Thành sẽ thành ‘Vườn Hồn’ mất.”
Lâm Hạo bước đến gần bản đồ, đặt túi Hồn Hoa Nguyệt Lộ lên bàn. “Chúng ta cần tìm ra nguồn gốc của ‘mùi hương’ trong khu vực này. Nó đang lan tỏa theo một cách có chủ đích, như thể có ai đó đang ‘trồng cấy’ nó vậy. Tôi có thể ‘đánh hơi’ được các điểm nóng, các ‘ổ dịch’ Hồn Lực Ôn Nhiễm.” Anh chỉ vào vài khu vực trên bản đồ. “Với Hồn Hoa Nguyệt Lộ này, tôi có thể cảm nhận rõ hơn, thậm chí là ‘phân tích’ được ‘tín hiệu’ của từng loại ‘nở rộ’.”
Hoàng Phúc gật đầu. “Vậy thì, tôi sẽ dùng quyền hạn của mình để che chắn cho cậu. Chúng ta sẽ làm việc này một cách bí mật. Hội Đồng Hồn Sư sẽ không tin chúng ta, và có thể còn gây cản trở. Họ quá bám víu vào những gì họ biết, vào những trận pháp cũ kỹ mà không nhận ra ‘kịch bản’ đã thay đổi rồi.” Anh ta bắt đầu đánh dấu các khu vực trên bản đồ theo lời Lâm Hạo, một sự hợp tác ngầm đã được thiết lập. “Cậu cần bất cứ thông tin gì về các vụ mất tích, các báo cáo lạ lùng trong những khu vực mà cậu đánh dấu, tôi sẽ cung cấp. Coi như tôi là ‘support’ của cậu vậy.”
Lâm Hạo cảm nhận một “cái nhìn” lạnh lẽo, theo dõi từ xa, như thể Dạ Hoa Cảnh đang hài lòng với “trò chơi” của mình, nhìn hai con “quái vật cấp thấp” này đang cố gắng “phản kháng”. Anh siết chặt nắm tay, vết bớt trên cổ tay anh lại một lần nữa âm ỉ nóng rát, như một lời nhắc nhở về “trùm cuối” đang dõi theo. “Kẻ đó đang quan sát chúng ta, Đội trưởng. Hắn ta muốn xem chúng ta sẽ phản ứng thế nào. Hắn ta muốn thấy chúng ta tuyệt vọng, muốn chúng ta ‘game over’.”
Hoàng Phúc và Lâm Hạo nhìn nhau. Trong ánh mắt Hoàng Phúc không còn sự sợ hãi đơn thuần, mà thay vào đó là một ngọn lửa kiên cường. Anh ta đã hoàn toàn chấp nhận thế giới mới, chấp nhận vai trò “tanker” bất đắc dĩ của mình. Liên minh giữa thế giới lý trí và thế giới tâm linh đã chính thức được thiết lập, không phải trên giấy tờ hay lời thề, mà bằng sự tin tưởng tuyệt đối vào nhau.
Cuộc chiến chống lại “Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ” đã bước sang một giai đoạn mới, nguy hiểm và cá nhân hơn bao giờ hết. Lâm Hạo biết, đây mới chỉ là khởi đầu của một hành trình dài, một “questline” đầy rẫy những thử thách, nhưng anh không còn đơn độc nữa. Anh có một “NPC hướng dẫn” uyên bác và một “tanker” đáng tin cậy. Anh, một “thám tử mùi hương” bất đắc dĩ, đã sẵn sàng để “phá đảo” cái “game” kinh dị này, dù cho “trùm cuối” có biến hóa khôn lường đến đâu.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8