Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 23: Hồn Trảm Cơ Bản

Cập nhật lúc: 2026-06-26 16:14:39 | Lượt xem: 3

Ánh đèn lồng leo lét hắt hiu trên con phố vắng tanh, chỉ đủ soi rõ vài ba vũng nước đọng sau cơn mưa phùn. Bà Sáu, với chiếc khăn rằn gói ghém mái tóc bạc phơ, ngồi thụp xuống bên gánh chè ế ẩm của mình, tiếng muỗng gõ lách cách vào đáy nồi không còn nhịp nhàng như mọi khi. Trời nhá nhem tối, Thiên Phủ Thành chìm trong màn sương tím nhạt như một tấm voan tang tóc, và cái mùi hoa nhài đêm ngọt lịm, chết chóc cứ quấn lấy từng hơi thở, từng tế bào của bà.
“Chậc, lại cái mùi này!” Bà Sáu lẩm bẩm, nhăn mũi. “Mấy bữa nay hoa nhài mọc đầy đường hay sao ấy, mà ngửi đâu cũng thấy. Ngọt gì mà ngọt gắt, ngọt đến lợm giọng. Chè của tui nấu ngọt thanh mà còn ế chỏng ế chơ, huống chi cái mùi sến sẩm này.”
Khách khứa đâu hết cả rồi không biết. Ngày xưa, giờ này là phố xá tấp nập, tiếng cười nói rộn ràng. Giờ thì ai nấy cũng lầm lũi như cái bóng, ánh mắt trống rỗng như mấy con búp bê sứ bày trong tủ kính. Mấy đứa trẻ con hàng xóm, ngày nào còn chạy nhảy chí chóe, giờ đi qua gánh chè của bà cũng chẳng thèm ngó ngàng, cứ lướt qua như người vô hình. Bà Sáu thở dài, cái thở dài của một người già chứng kiến thế sự đổi thay mà chẳng biết phải làm gì. Bà chỉ biết nấu chè, mà chè giờ cũng chẳng ai muốn ăn.
“Cái thành phố này… coi bộ sắp thành cái vườn hoa dở hơi rồi.” Bà lầm bầm, tay run run múc một chén chè đậu xanh, tự mình húp lấy húp để cho đỡ tủi thân. “Mà hoa gì mà hoa quái, toàn hoa nhài trắng xám. Nhìn ghê chết đi được.”
Bỗng, bà Sáu ngước mắt lên. Một bóng người gầy gò lướt qua đầu con hẻm tối tăm. Đó là Lâm Hạo, cái thằng nhóc “thám tử mùi hương” mà dạo này bà hay thấy. Nó lúc nào cũng lầm lũi, đôi mắt sâu hoắm như chứa cả một bể chuyện buồn, nhưng bước chân thì lại… khác bọt. Không như những người khác cứ lờ đờ, vô định, thằng nhóc này đi đứng có vẻ vội vã, lại còn toát ra cái khí chất “main char” đầy drama. Bà Sáu thấy nó đi được một đoạn, rồi bỗng dưng khựng lại, như vừa “debug” ra cái gì đó trong “code” cuộc đời. Rồi, nó quay phắt người lại, bước chân nhanh hơn hẳn, hướng thẳng vào con hẻm nhỏ dẫn đến tiệm thuốc của Bà Tư Mộc.
“Ủa, lại quay lại tiệm Bà Tư Mộc nữa à?” Bà Sáu lẩm bẩm, rồi lại lắc đầu. “Thôi kệ, chuyện của mấy đứa trẻ. Mình già rồi, chỉ mong bán hết nồi chè này thôi.”
***
Lâm Hạo bước đi trên con đường lát đá, từng bước chân vang vọng trong màn sương tím nhạt, lạnh lẽo. Trong túi áo anh, viên Hồn Thạch màu xanh lam và chiếc Liên Hoa Trấn Hồn Trâm ấm nhẹ như những “trang bị” trấn phái, mang lại chút an ủi giữa cái thế giới “game over” sắp tới. Hồn Thuẫn yếu ớt anh vừa “cast” thành công vẫn bao bọc lấy anh, tạo ra một lớp màng vô hình mỏng manh, giúp anh kháng cự phần nào cái “debuff” mùi hoa nhài chết chóc. Cơ thể anh không còn ê ẩm, rã rời, nhưng tâm trí thì lại bùng nổ những suy nghĩ.
Khứu Giác Hồn Linh của anh, sau khi được Bà Tư Mộc “buff” và tự “luyện cấp” thành công Hồn Thuẫn, giờ đây hoạt động như một cái radar tâm linh “max level”. Anh “ngửi” thấy từng dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm, từng lớp hương hoa nhài xám đang cuộn mình dưới lớp vỏ bọc bình yên giả tạo của Thiên Phủ Thành. Nó không chỉ là mùi hương, nó là một thực thể, một “virus” đang lan tràn, mang theo những mảnh vụn ký ức đau khổ, tiếng vọng của linh hồn bị mắc kẹt, và cả những hình ảnh kinh hoàng chớp nhoáng. Hình ảnh Mai Chi, với nụ hoa nhài xám trắng hé nở trên ngực, đôi mắt trống rỗng, vô hồn, lại hiện về trong tâm trí anh, như một “cutscene” bi kịch không thể xóa bỏ.
“Phòng thủ không đủ.” Anh lẩm bẩm, giọng nói chìm vào màn sương. “Hồn Thuẫn chỉ giúp ta sống sót, giúp ta ‘tank’ sát thương. Nhưng nếu không có khả năng ‘deal damage’, ta sẽ chỉ có thể chạy trốn hoặc bất lực nhìn mọi thứ sụp đổ.” Cái cảm giác bất lực đó, nó còn đáng sợ hơn cả cái chết. Anh không muốn trở thành một “NPC qua đường” yếu ớt, chỉ biết đứng nhìn “boss” càn quét thế giới. Anh đã “nhập game” rồi, đã “thức tỉnh” rồi, thì phải chơi cho ra trò, phải trở thành “main char” đúng nghĩa.
Ý chí chiến đấu bùng lên mạnh mẽ trong lồng ngực anh, thiêu đốt nỗi sợ hãi và sự do dự. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh âm ỉ nóng rát, như một “linh căn” đang thúc giục, một “cánh cổng” đang đòi được mở, một “mod” ẩn đang chờ được kích hoạt. Nó không chỉ là một vết bớt, nó là một lời nhắc nhở về trách nhiệm, về một di sản cổ xưa mà anh đang gánh vác. Nó là “vũ khí tối thượng” mà anh cần phải học cách sử dụng.
“Ta cần một vũ khí. Một thứ gì đó có thể tấn công trực diện vào cái thứ quái gở này, vào những kẻ không hồn, vào cả cái ‘kẻ kiến tạo sự vô hồn’ đứng sau tất cả.” Anh siết chặt nắm tay, cảm nhận sức mạnh tiềm ẩn đang cuộn trào. “Ta không thể để Mai Chi trở thành vô nghĩa… Ta phải làm gì đó.”
Lâm Hạo đột ngột dừng lại giữa con đường. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hoa nhài đêm ngọt lịm len lỏi vào phổi, nhưng lần này, anh đã có thể phân biệt rõ ràng hơn giữa sự mê hoặc của nó và tiếng kêu than câm lặng của những linh hồn bị mắc kẹt. Anh quay đầu, hướng bước chân trở lại con hẻm nhỏ dẫn vào tiệm thuốc của Bà Tư Mộc. Bước chân anh không còn nặng nề sợ hãi mà đầy kiên định, như một “gamer” vừa tìm thấy “quest” mới và quyết tâm “farm” cho bằng được.
***
Tiếng chuông gió kêu khe khẽ khi Lâm Hạo đẩy cánh cửa tiệm thuốc. Mùi thảo mộc khô và trầm hương ấm áp ngay lập tức xua đi cái lạnh lẽo của màn sương và mùi hoa nhài chết chóc bên ngoài, tạo thành một lá chắn kiên cường, bất khuất. Bà Tư Mộc đang ngồi pha chế thuốc ở quầy, lưng quay về phía cửa. Bà không ngẩng đầu, nhưng dường như đã biết anh sẽ quay lại. Mùi hương của bà, một sự pha trộn giữa tri thức cổ xưa và sự bình yên, là một điểm tựa vững chãi giữa thế giới đang mục rữa.
“Bà… con cần thêm sức mạnh.” Lâm Hạo nói, giọng anh khẩn cầu nhưng lại toát lên sự kiên quyết. Anh không muốn lãng phí thời gian. “Con cần thứ gì đó để chiến đấu. Hồn Thuẫn chỉ là phòng thủ. Con không thể cứ mãi ‘hit and run’ như thế này được.”
Bà Tư Mộc đặt lọ thuốc xuống, xoay người lại. Đôi mắt sâu thẳm của bà nhìn Lâm Hạo bằng một ánh mắt phức tạp, như nhìn thấu tâm can anh. “Con trai, ta biết con sẽ trở lại.” Bà nói, giọng điệu điềm tĩnh nhưng lại chứa đựng một sự thấu hiểu sâu sắc. “Hồn Thuẫn là phòng thủ, là lá chắn của linh hồn. Nhưng để chiến đấu, con cần ‘Hồn Trảm’ (Soul Sever).”
Lâm Hạo lắng nghe từng lời của bà, cảm thấy như mình đang được “mentor” tận tình.
Bà Tư Mộc đứng dậy, chậm rãi đi đến bên chiếc bàn gỗ cũ kỹ, nơi có đặt một vài cuốn sách da cổ và những vật phẩm linh tinh. Bà lấy ra một thanh gỗ nhỏ, trông giống một cây đũa phép thô sơ. “Hồn Trảm là kỹ thuật tấn công trực tiếp vào linh hồn đối thủ.” Bà giải thích, vừa nói vừa dùng thanh gỗ vẽ lên không khí những đường nét vô hình. “Nó không gây thương tích vật lý, con trai. Con không thể dùng nó để ‘spam damage’ lên cơ thể vật chất. Nhưng nó có thể làm suy yếu ý chí, gây tổn thương tinh thần, thậm chí làm tan rã tàn hồn của những Kẻ Không Hồn yếu ớt.”
Bà dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Lâm Hạo. “Tuy nhiên, nó là con dao hai lưỡi, một ‘skill’ có ‘cooldown’ cực lâu và ‘mana cost’ cực cao. Mỗi lần thi triển, nó rút cạn Hồn Lực của con rất nhanh. Nếu con không kiểm soát được, con có thể tự làm tổn thương linh hồn mình, hoặc tệ hơn, bị Hồn Lực Ôn Nhiễm của đối thủ ‘phản phệ’, giống như ‘dính debuff’ vậy. Linh hồn con có thể bị tha hóa, bị biến chất, và con sẽ trở thành một đóa hoa vô tri như Mai Chi. Đó là cái giá phải trả.”
Lâm Hạo cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng. Cái giá đó, anh không thể nào chấp nhận được.
“Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay con là ‘linh căn’ đặc biệt, một ‘buff ẩn’ mà không ai có được. Nó có thể khuếch đại Hồn Lực cho Hồn Trảm, biến nó thành một ‘ultimate skill’ mạnh mẽ. Nhưng cũng chính vì vậy, nó là điểm yếu nếu con mất kiểm soát. Khi đó, Hồn Lực Ôn Nhiễm có thể xâm nhập vào con qua chính ‘cánh cổng’ đó. Hãy nhớ, Hồn Trảm chỉ được dùng khi thực sự cần thiết, khi không còn lựa chọn nào khác, khi con đã ‘hết bài’ và buộc phải ‘all-in’.”
Lâm Hạo lắng nghe từng lời, cảm nhận sự nghiêm trọng của vấn đề. Anh cảm thấy vết bớt trên cổ tay mình nóng ran, như đang “hưởng ứng” những lời của Bà Tư Mộc, một sự cộng hưởng kỳ lạ giữa lời cảnh báo và sức mạnh tiềm ẩn.

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Hồn Trảm Cơ Bản - Ảnh minh họa phân cảnh 1

***
Bà Tư Mộc dẫn Lâm Hạo vào một căn phòng nhỏ, ít đồ đạc phía sau tiệm thuốc. Căn phòng này trông như một “phòng tập gym” dành cho Hồn Sư, với vài chiếc đệm ngồi thiền cũ kỹ và những bức phù điêu khắc họa các Hồn Thuật cổ xưa. Mùi thảo mộc ở đây đậm đặc hơn, như để thanh lọc mọi tạp niệm.
Bà Tư Mộc giơ tay, một tàn hồn yếu ớt, mờ nhạt, run rẩy hiện ra trong một chiếc lồng Hồn Lực nhỏ. Đó là một tàn dư linh hồn đã mất hoàn toàn ý thức, có thể là của một con chim nhỏ hoặc một loài vật vô hại nào đó. Nó chỉ là một khối năng lượng mờ ảo, không có hình thù rõ ràng, lay động yếu ớt như ngọn nến trước gió.
“Hãy thử.” Bà Tư Mộc nói, ánh mắt nghiêm nghị. “Dùng ý chí của con, tập trung Hồn Lực vào lòng bàn tay, và ‘chém’ vào tàn hồn này. Đừng sợ, đây chỉ là một tàn hồn yếu ớt, không thể phản phệ con được. Hãy coi nó như một ‘target dummy’ để con làm quen với ‘skill’ mới.”
Lâm Hạo nhắm mắt, hít thở sâu, cố gắng làm theo lời Bà Tư Mộc. Anh dồn ý chí, nỗi đau, giận dữ, và cả quyết tâm sắt đá vào lòng bàn tay phải. Anh cảm thấy Hồn Lực trong cơ thể mình yếu ớt và phân tán, như những sợi tơ mỏng manh khó nắm bắt. Anh cố gắng thu gom chúng, nhưng chúng cứ như cát, trượt khỏi kẽ tay. Đầu óc anh choáng váng, Hồn Lực như bị hút vào một lỗ đen không đáy, không hề có dấu hiệu ngưng tụ hay bùng nổ.
Không có gì xảy ra.
Lâm Hạo cảm thấy một sự thất vọng tràn trề. Anh thở dốc, mồ hôi bắt đầu vã ra. Cảm giác như anh đang cố gắng “hack” một “game” mà mình không có “admin pass”.
Bỗng nhiên, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh bỗng nóng rát dữ dội, không còn là âm ỉ mà là một cơn bỏng cháy. Ánh sáng trắng bạc từ vết bớt lan tỏa, kéo theo một luồng Hồn Lực mạnh mẽ, tinh khiết, như một dòng sông cuộn chảy, dồn thẳng vào lòng bàn tay anh. Đó là Hồn Lực Nguyên Thủy, nguồn gốc của linh căn, một “buff” cực mạnh từ sâu thẳm trong anh.
Lâm Hạo gầm nhẹ trong cổ họng, vung tay về phía tàn hồn. Một luồng sóng năng lượng vô hình, sắc bén như lưỡi dao, vọt ra từ lòng bàn tay anh, lao thẳng vào tàn hồn. Nó không phải là một chiêu thức hoa mỹ, không có ánh sáng chói lòa, chỉ là một sự rung động của không khí, một sự biến động của Hồn Lực.
*Vút!*
Tàn hồn run rẩy dữ dội, phát ra tiếng rít yếu ớt như một tiếng than vãn cuối cùng, rồi tan biến thành những đốm sáng li ti, bay lượn trong không khí như những con đom đóm bạc, rồi biến mất hoàn toàn. Nó đã bị “trảm”, bị “tiêu diệt” ở cấp độ linh hồn.
Lâm Hạo cảm thấy một luồng sức mạnh mới bùng nổ trong lòng bàn tay, một sự kết nối sâu sắc hơn với Hồn Lực. Anh đã làm được! Anh đã có “skill” tấn công! Nhưng ngay lập tức, một cơn đau đầu khủng khiếp ập đến, Hồn Lực trong cơ thể anh như bị hút cạn, để lại một cảm giác trống rỗng, mệt mỏi rã rời. Anh khuỵu một gối xuống, thở dốc, mồ hôi vã ra như tắm. Cảm giác như vừa “spam skill” quá đà, “mana” cạn kiệt.
Bà Tư Mộc nhìn Lâm Hạo với ánh mắt phức tạp, vừa có sự hài lòng, vừa có nỗi lo lắng. “Con đã làm được. Đó là Hồn Trảm. Nhưng con thấy đấy, cái giá không hề nhỏ. Con đã dùng hết gần như toàn bộ Hồn Lực của mình chỉ với một đòn tấn công yếu ớt.”
***
Lâm Hạo ngồi trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ trong tiệm thuốc, Bà Tư Mộc đặt trước mặt anh một bát nước thảo mộc nóng hổi. Anh uống cạn bát nước, cảm thấy Hồn Lực dần phục hồi, nhưng sự mệt mỏi vẫn còn đó, như một lời nhắc nhở về giới hạn của mình. Anh nhìn vào lòng bàn tay mình, nơi luồng sức mạnh vừa bùng nổ. Vết bớt xoắn ốc giờ đây chỉ còn ấm nhẹ, như một con thú cưng vừa “tiêu hao năng lượng” và đang “ngủ đông”.
“Hồn Trảm sẽ là vũ khí sắc bén của con.” Bà Tư Mộc nói, giọng điệu nhẹ nhàng hơn, nhưng ánh mắt vẫn đầy nghiêm nghị. “Nhưng hãy cẩn trọng. Mùi hương của những kẻ không hồn đang nở rộ, chúng không chỉ tước đoạt linh hồn mà còn cố gắng cám dỗ con người bằng Hồn Lực Ôn Nhiễm. Đừng để sức mạnh này làm lu mờ lý trí của con. Đừng biến mình thành kẻ mà con đang chiến đấu. Đừng để ‘sức mạnh’ trở thành ‘quyền lực’ và ‘tha hóa’ con.”
Lâm Hạo ngẩng đầu, ánh mắt kiên định. “Con hiểu, Bà. Con sẽ không để mình bị tha hóa. Con sẽ dùng sức mạnh này để bảo vệ những linh hồn còn sót lại. Con sẽ ‘phá đảo’ cái ‘game’ này, không phải vì sức mạnh, mà vì những người đã mất, vì Mai Chi.” Anh không muốn trở thành một “bad end” của câu chuyện.
Lâm Hạo đứng dậy, cúi đầu thật sâu trước Bà Tư Mộc, một lần nữa bày tỏ lòng biết ơn sâu sắc. Anh quay người, bước ra khỏi tiệm thuốc lần nữa. Tiếng chuông gió lại kêu khe khẽ, nhưng lần này, nó như một lời tiễn biệt đầy ý nghĩa, không còn là lời chúc phúc mà là một lời động viên. Con hẻm tối tăm vẫn đó, mùi hoa nhài đêm vẫn thoang thoảng, nhưng Lâm Hạo không còn cảm thấy cô độc hay sợ hãi. Anh đã có cả “skill công” và “skill thủ”, đã sẵn sàng hơn cho cuộc chiến thực sự. Anh bước đi vững vàng hơn bao giờ hết, ánh mắt kiên định hướng về phía trụ sở của Hoàng Phúc.
***
Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng đổ nát ở rìa Thiên Phủ Thành, nơi màn sương tím nhạt dày đặc nhất, một bóng đen cao lớn, mảnh mai, với vẻ ngoài phi giới tính, xuất hiện. Đó là Dạ Hoa Cảnh, kẻ kiến tạo sự vô hồn, đứng lặng lẽ như một bức tượng sống, hòa mình vào bóng đêm.
Trong lòng bàn tay trắng sứ của kẻ đó, một nụ hoa nhài xám trắng đang từ từ hé nở, những cánh hoa mỏng manh như được làm từ xương cốt, nhụy hoa đen tuyền lấp lánh như một hố đen thu nhỏ. Mùi hương sắc lạnh, ngọt lịm đến ghê người từ đóa hoa lan tỏa, không phải sự mê hoặc thông thường, mà là một sự trống rỗng hoàn hảo, một lời mời gọi đến sự vô tri vĩnh cửu.
Dạ Hoa Cảnh khẽ cong môi, tạo thành một nụ cười khó đoán, đôi mắt đen sâu thăm thẳm không có đồng tử phản chiếu hình ảnh của Thiên Phủ Thành đang chìm trong màn sương tím.
“Kẻ ngửi thấy linh hồn…” Giọng nói của Dạ Hoa Cảnh vang vọng như tiếng chuông vỡ, lạnh lẽo và mê hoặc, xuyên qua không gian, vươn tới tận nơi Lâm Hạo đang bước đi. “Ngươi đã có thêm một món đồ chơi. Ta rất mong chờ xem… ngươi sẽ dùng nó để ‘nở rộ’ thế nào. Mọi sự kháng cự… chỉ khiến tác phẩm của ta thêm phần hoàn mỹ thôi.”
Kẻ đó khẽ nhắm mắt, mùi hương từ đóa hoa trong tay càng nồng đậm hơn, như một lời tuyên bố về sự khởi đầu của một giai đoạn mới trong “tác phẩm nghệ thuật” bệnh hoạn của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8