Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 25: Bông Hoa Nở Rộ Trên Bức Tường
Điện thoại trong tay Lâm Hạo đột ngột rung lên bần bật, phá vỡ sự tĩnh lặng đến rợn người của con phố vắng vẻ. Anh đang bước đi, ánh mắt kiên định xuyên qua màn sương tím lãng đãng, nhưng sâu thẳm trong đôi mắt hổ phách nhạt màu vẫn ẩn chứa một vẻ căng thẳng tột độ. Khứu Giác Hồn Linh của anh, sau cú “buff” của Bà Tư Mộc và pha “luyện cấp” tự thân, giờ đây hoạt động như một hệ thống radar tâm linh siêu việt, “ngửi” thấy từng dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm đang cuộn mình dưới lớp vỏ bọc bình yên giả tạo của Thiên Phủ Thành. Nhưng giờ đây, những dòng chảy đó không còn là những mạch ngầm đơn lẻ, mà đã hòa vào nhau, tạo thành một cơn lũ hỗn loạn, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, đe dọa nhấn chìm mọi thứ.
Màn hình điện thoại hiện lên cái tên “Đội trưởng Hoàng Phúc”. Lâm Hạo không chần chừ, lập tức bắt máy.
“Cậu Hạo… cậu đang ở đâu?” Giọng Hoàng Phúc vang lên qua điện thoại, gấp gáp đến mức méo mó, pha lẫn sự kinh hoàng tột độ, như thể anh ta vừa chứng kiến tận thế. “Mau đến khu chung cư cũ phía Tây thành! Ngay lập tức! Tôi… tôi đã thấy rồi… một cái gì đó… không thể tin được! Cả bức tường… nó… nó đang nở rộ!”
Chữ “nở rộ” như một tiếng sét đánh ngang tai Lâm Hạo, khiến anh giật nảy mình. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải của anh lập tức âm ỉ nóng rát, không còn là sự cảnh báo mơ hồ nữa, mà là một tiếng chuông báo động vang dội, không thể rõ ràng hơn về nguy hiểm cận kề. Anh siết chặt điện thoại, không chần chừ một giây, lập tức chuyển từ đi bộ sang chạy nước rút. Mỗi bước chân của anh trên con đường lát đá ẩm ướt là một sự thôi thúc mạnh mẽ từ linh hồn, một lời thúc giục không thể cưỡng lại, như thể có một “timer” vô hình đang đếm ngược. Anh lao đi, vượt qua những con phố vắng vẻ, những bóng người lướt qua như những con ma không hồn, ánh mắt chỉ hướng về phía khu chung cư cũ, nơi giọng nói của Hoàng Phúc đã vỡ vụn trong nỗi sợ hãi tột cùng.
—
Khu chung cư cũ phía Tây thành hiện ra trước mắt Lâm Hạo như một công trình kiến trúc bị nguyền rủa, ẩn mình trong màn sương tím dày đặc. Một đám đông nhỏ hiếu kỳ, gồm vài người dân hiếu kỳ và một vài Hồn Vệ với gương mặt tái mét, đang bị phong tỏa ở một khoảng cách an toàn. Họ xì xào bàn tán, giọng nói thì thầm run rẩy, ánh mắt không ngừng đổ dồn vào con hẻm tối tăm phía sau khu chung cư. Mùi hoa nhài đêm ở đây nồng nặc đến mức có thể cắt đôi không khí, ngọt lịm đến ghê người, như một lớp đường hóa học phủ lên sự mục ruỗng.
Lâm Hạo lao vào khu vực phong tỏa, ánh mắt quét tìm Hoàng Phúc. Anh thấy Đội trưởng Hoàng Phúc đang đứng khoanh tay, nhưng dáng vẻ vạm vỡ, rắn rỏi thường ngày giờ đây lại như một bức tượng đá. Khuôn mặt anh ta trắng bệch, không còn một giọt máu, đôi môi mím chặt đến mức bật máu, ánh mắt nhìn chằm chằm vào bức tường cũ kỹ trong hẻm với vẻ trống rỗng, tuyệt vọng, như thể linh hồn đã bị hút cạn một nửa.
“Đội trưởng Hoàng Phúc… chuyện gì đã xảy ra?” Lâm Hạo hỏi, giọng nói trầm và căng thẳng.
Hoàng Phúc không trả lời ngay lập tức. Anh ta chỉ dùng bàn tay run rẩy, gân guốc chỉ vào bức tường, đôi môi mấp máy không thành tiếng, như thể cổ họng bị nghẹn ứ bởi nỗi kinh hoàng.
Lâm Hạo quay sang nhìn theo hướng tay Hoàng Phúc. Cảnh tượng đập vào mắt anh khiến Hồn Thuẫn yếu ớt của anh, thứ vừa được “cast” thành công, gần như sụp đổ ngay lập tức. Cả bức tường, từ dưới đất lên đến tận tầng hai, không còn là gạch đá cũ kỹ, rêu phong nữa. Nó đã bị bao phủ hoàn toàn bởi hàng trăm, hàng ngàn đóa hoa nhài trắng muốt, to lớn một cách bất thường. Những cánh hoa trắng tinh khôi nhưng lại hằn rõ những đường vân xám như mạch máu, uốn lượn ngoằn ngoèo, nhụy hoa đen tuyền lấp lánh như lỗ hổng không đáy, như thể nó đang nuốt chửng ánh sáng. Chúng mọc xoắn xuýt vào nhau, uốn lượn như những con rắn bị nguyền rủa, tạo thành một tấm thảm hoa ghê rợn, đẹp đến mức đáng sợ, như một tác phẩm nghệ thuật bị nguyền rủa từ một chiều không gian khác.
Mùi hoa nhài đêm từ bức tường bùng lên dữ dội, nồng nặc đến nghẹt thở, không chỉ ngọt lịm mà còn có một vị tanh nhẹ, như mùi máu khô và mùi đất mục. Một cảm giác lạnh lẽo, hư vô len lỏi vào tâm trí Lâm Hạo, cố gắng xuyên thủng Hồn Thuẫn của anh. Đầu óc anh choáng váng, như bị nhấn chìm trong một biển sương mù. Hồn Thuẫn của anh bị áp chế đến mức anh cảm thấy nó đang run rẩy, sắp vỡ tan. Vết bớt trên cổ tay anh nóng rực dữ dội, như muốn đốt cháy da thịt anh, báo hiệu sự nguy hiểm đang ở mức cực điểm.
Lâm Hạo cố gắng hít sâu, dồn toàn bộ ý chí để chống lại sự mê hoặc của mùi hương. Anh vội vàng thò tay vào túi áo, nắm chặt viên Hồn Thạch màu xanh lam mà Bà Tư Mộc đã tặng. Viên đá phát ra ánh sáng xanh lam yếu ớt, như một ngọn đèn trong đêm tối, truyền một luồng năng lượng ấm áp, thanh lọc vào cơ thể anh, giúp anh ổn định Hồn Lực, giảm bớt sự choáng váng.
Anh nhắm mắt lại, kích hoạt Khứu Giác Hồn Linh “max level” của mình. Anh “quét” qua bức tường hoa. Anh không chỉ ngửi thấy, mà còn “nhìn” thấy một dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm khổng lồ, như một mạng lưới sinh học khổng lồ đang vươn rộng ra từ bức tường, cắm sâu vào lòng đất và vươn lên không trung, hút cạn sự sống từ mọi thứ xung quanh để nuôi dưỡng những đóa hoa vô tri đó. Anh “nghe” thấy hàng trăm tiếng vọng linh hồn yếu ớt, lẫn lộn trong mùi hương, không phải là tiếng kêu than đau đớn, mà là những tiếng thở dài tuyệt vọng, những lời thì thầm về sự giải thoát khỏi đau khổ, về sự tĩnh lặng vĩnh cửu. Đó là những linh hồn đã chấp nhận số phận, chấp nhận sự trống rỗng như một lối thoát.
“Cậu thấy không, Lâm Hạo?” Hoàng Phúc thì thầm, giọng khàn đặc, ánh mắt vẫn còn nguyên vẻ tuyệt vọng. “Cái thứ chết tiệt đó… nó không chỉ là một bông hoa nhỏ nữa… nó đang nuốt chửng cả Thiên Phủ Thành. Và… tôi vẫn ngửi thấy… cái mùi hương đó… Nó đang ám ảnh tôi… nó muốn tôi… cũng trở thành một đóa hoa!” Hoàng Phúc khuỵu nhẹ gối, ôm đầu, cố gắng chống lại sự mê hoặc đang xâm chiếm tâm trí anh. Lý trí khoa học của anh đã hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho nỗi sợ hãi nguyên thủy nhất.
Một Hồn Vệ, gương mặt non choẹt nhưng đã tái mét vì sợ hãi, tiến đến gần Hoàng Phúc, báo cáo: “Đội trưởng, chúng tôi đã cố gắng nhổ bỏ, nhưng chúng mọc lại ngay lập tức, và mùi hương khiến một số lính cảm thấy buồn nôn, chóng mặt, thậm chí… mất ý chí.” Hắn ta run rẩy chỉ vào một vài Hồn Vệ khác đang lảo đảo, ánh mắt lờ đờ như người mộng du.
Hoàng Phúc gật đầu, ra hiệu cho Hồn Vệ đó giữ khoảng cách, ánh mắt anh ta đã hoàn toàn sụp đổ, nhưng từ sâu thẳm trong đôi mắt đó, một tia giận dữ và quyết tâm le lói bùng cháy. Anh đã chấp nhận sự thật kinh hoàng, và giờ đây, nỗi sợ hãi đã biến thành một ngọn lửa căm thù.
—
Lâm Hạo và Hoàng Phúc lùi về một góc khuất hơn, tránh xa mùi hương nồng nhất từ bức tường hoa. Lâm Hạo vẫn nắm chặt viên Hồn Thạch, cảm thấy luồng năng lượng ấm áp từ nó giúp anh giữ vững tâm trí, ngăn không cho mùi hương chết chóc xâm chiếm hoàn toàn.

“Đội trưởng Hoàng Phúc,” Lâm Hạo hít sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, giọng nói trầm và rõ ràng, như một “leader” đang lên kế hoạch “raid boss”. “Đây chính là sự ‘nở rộ’ mà Bà Tư Mộc đã nói. Và… tôi nghĩ tôi đã hiểu ‘Đóa hoa’ mà Mai Chi đã thì thầm.”
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo đầy mong đợi, một tia hy vọng mong manh le lói trong đôi mắt tuyệt vọng của anh. Anh ta đã hoàn toàn đặt niềm tin vào Lâm Hạo, vào khả năng đặc biệt của “thằng nhóc thám tử mùi hương” này.
“Nó không chỉ là những bông hoa vật chất mọc ra. ‘Đóa hoa’ là một biểu tượng… một lý tưởng bệnh hoạn.” Lâm Hạo giải thích, ánh mắt sắc sảo nhìn thẳng vào bức tường hoa đang uốn lượn. “Kẻ đứng sau… Dạ Hoa Cảnh… nó không muốn hủy diệt thế giới một cách đơn thuần, mà muốn ‘tái tạo’ nó. Biến mọi linh hồn thành những đóa hoa vô tri, hoàn hảo theo cách của nó. Mai Chi… cô ấy là một trong những ‘mầm hoa’ đầu tiên… và bức tường này… là một ‘cánh hoa’ khác đang vươn mình, một phần của ‘Vườn Hồn’ mà nó đang kiến tạo.”
Anh dừng lại một chút, nhớ lại cảm giác “một cái nhìn” lạnh lẽo từ Dạ Hoa Cảnh mà anh đã cảm nhận nhiều lần. “Tôi đã cảm nhận được… một ‘cái nhìn’ từ xa, Đội trưởng Hoàng Phúc. Kẻ đó đang quan sát chúng ta, coi mọi sự chống cự của chúng ta chỉ làm ‘tác phẩm’ của nó thêm phần hoàn mỹ. Nó muốn thấy chúng ta tuyệt vọng, muốn thấy chúng ta ‘nở rộ’ theo ý muốn của nó.”
Hoàng Phúc siết chặt tay, nhìn vào bức tường hoa với ánh mắt giận dữ bùng cháy, hoàn toàn không còn vẻ hoài nghi nào. “Một lý tưởng bệnh hoạn… Vậy chúng ta phải làm gì? Phá hủy nó? Đốt cháy nó? Tôi đã cử người thử rồi, nó không có tác dụng! Chúng tôi đã dùng hỏa công, nhưng ngọn lửa không thể bén vào những đóa hoa đó, thậm chí còn khiến mùi hương bùng lên dữ dội hơn!”
“Phá hủy trực tiếp không được.” Lâm Hạo lắc đầu. “Chúng ta phải tìm cách… thanh lọc hoặc phong ấn nguồn gốc. Bức tường này… nó không phải nguồn gốc chính, mà là một ‘điểm mạch’ của Hồn Lực Ôn Nhiễm, một ‘cổng phụ’ của cái ‘Vườn Hồn’ khổng lồ mà tôi đã ‘ngửi’ thấy trong giấc mơ. Chúng ta cần tìm ra ‘hạt giống’ đang nuôi dưỡng nó, hoặc ít nhất là ngăn chặn sự lan tỏa của điểm mạch này.”
Lâm Hạo đề xuất kế hoạch, giọng nói đầy quyền lực và tự tin, như một “leader” thực thụ. “Đội trưởng Hoàng Phúc, anh hãy dùng quyền hạn của mình để phong tỏa khu vực này, thông báo có ‘mầm bệnh lạ’ hoặc ‘khí độc’ cần cách ly nghiêm ngặt để giữ dân chúng tránh xa và tạo vỏ bọc cho tôi. Tôi sẽ dùng Khứu Giác Hồn Linh của mình để dò tìm ‘gốc rễ’ của đóa hoa trên bức tường, tìm ra ‘lỗ hổng’ hoặc ‘hạt giống’ đang nuôi dưỡng nó. Tôi cũng cần lấy mẫu Hồn Lực Ôn Nhiễm từ những bông hoa này để Bà Tư Mộc phân tích. Bà ấy có thể tìm ra ‘công thức’ hoặc ‘điểm yếu’ của chúng.”
Hoàng Phúc gật đầu dứt khoát, ánh mắt kiên định, không còn chút do dự nào. “Được! Tôi sẽ làm tất cả những gì có thể. Cậu… cậu hãy cẩn thận. Tôi sẽ là người che chắn cho cậu, Lâm Hạo. Chúng ta sẽ cùng nhau ‘phá đảo’ cái ‘game’ chết tiệt này!”
Hai người nhìn nhau, sự tin tưởng tuyệt đối đã được thiết lập. Liên minh giữa “thám tử mùi hương” và “đội trưởng cảnh sát” đã chính thức được hình thành, không chỉ trên lời nói mà còn trong ánh mắt và ý chí. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và họ không còn đơn độc.
—
Trên đỉnh một tòa nhà cao tầng đổ nát ở rìa Thiên Phủ Thành, bị bao phủ bởi màn sương tím nhạt, Dạ Hoa Cảnh đứng lặng lẽ. Vẻ ngoài phi giới tính của kẻ đó, làn da trắng sứ không tì vết, đôi mắt đen sâu thẳm, không có đồng tử, chỉ có một khoảng không vô tận phản chiếu hình ảnh của thế giới đang “nở rộ”. Trong lòng bàn tay kẻ đó, một nụ hoa nhài xám trắng đang từ từ hé nở, tỏa ra mùi hương mê hoặc đến chết người.
Kẻ đó khẽ mỉm cười, một nụ cười lạnh lẽo, không chút cảm xúc, nhưng đầy sự thỏa mãn mang tính phân tích, như một nghệ sĩ đang chiêm ngưỡng tác phẩm vĩ đại của mình.
“Ồ, ngươi đã bắt đầu hiểu rồi sao, con trai của ‘Hương Hồn’?” Dạ Hoa Cảnh thì thầm, giọng nói du dương nhưng rợn người, như tiếng gió thoảng qua từ vực sâu, như đang nói với chính mình, hoặc với Lâm Hạo qua làn sương. “Trò chơi càng ngày càng thú vị. Hãy cứ chống cự đi… Sự tuyệt vọng của ngươi… sẽ làm cho ‘Đóa Hoa Nguyên Thủy’ của ta… nở rộ càng thêm hoàn mỹ.”
Một cơn gió lạnh thổi qua, cuốn theo mùi hương chết chóc, lan tỏa khắp Thiên Phủ Thành, mang theo tiếng cười khẽ của Dạ Hoa Cảnh, như một lời tuyên bố về giai đoạn tiếp theo của “tác phẩm nghệ thuật” bệnh hoạn.
—
Quay trở lại con hẻm, Hoàng Phúc nhanh chóng ra lệnh cho Hồn Vệ thực hiện phong tỏa, đưa ra lý do “mầm bệnh lạ có khả năng lây nhiễm cao” hoặc “khí độc nguy hiểm” cần cách ly nghiêm ngặt để giữ dân chúng tránh xa. Anh ta tự mình giám sát công tác, ánh mắt sắc bén và quyết đoán, không còn chút do dự nào.
Lâm Hạo nhìn chằm chằm vào bức tường hoa. Vết bớt trên cổ tay anh vẫn âm ỉ nóng rát, như một lời nhắc nhở về kẻ thù đang quan sát, về gánh nặng và trách nhiệm của anh. Anh siết chặt nắm tay, hít một hơi thật sâu, cảm nhận Hồn Lực trong mình dù còn yếu ớt nhưng đã được tôi luyện, đã trở nên kiên cường hơn bao giờ hết.
Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và anh không còn đơn độc.