Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 46: Bí Mật Dưới Lòng Đất

Cập nhật lúc: 2026-06-30 12:19:01 | Lượt xem: 11

Màn sương tím đặc quánh như một tấm chăn dầy nặng trịch phủ lên U Linh Hà, nuốt chửng mọi âm thanh và ánh sáng, chỉ để lại một màu u ám đến rói lòng. Dòng sông đen kịt, lờ lững trôi như một dải lụa tang tóc, phát ra thứ ánh sáng xanh yếu ớt, ma mị, càng khiến khung cảnh thêm phần rợn người. Những đóa hoa nhài xám trắng, bị biến dị đến dị hợm, mọc dại khắp nơi, từ bờ sông lở loét cho đến những thân cây khô cằn, vươn mình trong màn sương, như những bàn tay vô hồn đang vẫy gọi.
Chiếc xe Hồn Vệ cũ kỹ của Hoàng Phúc khựng lại ở rìa khu vực, động cơ tắt ngúm, để lại một khoảng lặng rợn người. Tiếng gió rít qua những tán cây trơ trụi nghe như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn bị giam cầm, lạnh lẽo đến thấu xương.
Hoàng Phúc bước xuống xe, rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến ra, ánh mắt sắc lẹm quét một vòng. Vết thương sâu hoắm ở vai trái anh ta nhói lên, một cơn đau buốt chạy dọc sống lưng, nhưng anh ta nghiến răng chịu đựng. Mùi hương hoa nhài nồng nặc, ngọt lịm đến ghê người, xộc thẳng vào mũi, bóp nghẹt lồng ngực anh ta. Hoàng Phúc ho khan vài tiếng, cảm giác choáng váng ập đến, nhưng anh vẫn cố gắng giữ vững ý chí, không để bản thân bị mùi hương mê hoặc.
Lâm Hạo cũng bước xuống, Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bùng nổ như một quả bom. Anh “ngửi” thấy một bản giao hưởng chết chóc của hàng ngàn Dư Hồn bị giam cầm, tiếng kêu la, nỗi sợ hãi, sự trống rỗng, và cả những ký ức vụn vỡ cuộn trào như một cơn sóng thần tinh thần. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải anh nóng rát dữ dội, Hồn Thuẫn bao bọc quanh người rung lên kịch liệt, như một tấm kính sắp vỡ vụn. Anh lảo đảo, sắc mặt tái mét, đầu óc quay cuồng như thể có hàng ngàn mũi kim đang đâm xuyên.
“Cậu Hạo, cậu không sao chứ?” Hoàng Phúc vội vã đỡ lấy Lâm Hạo, giọng anh ta căng thẳng, xen lẫn vài tiếng ho khan. “Mùi hương này… thật kinh khủng. Cậu chịu đựng thế nào được?”
Lâm Hạo cố gắng hít thở sâu, bàn tay run rẩy siết chặt chiếc trâm gỗ cũ kỹ trong túi áo. Luồng năng lượng mát lạnh, thuần khiết từ chiếc trâm gỗ lan tỏa, giúp anh thanh lọc phần nào Hồn Lực Ôn Nhiễm đang tấn công, cho phép Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh “sắp xếp” lại mớ thông tin hỗn độn. Anh không còn bị áp đảo hoàn toàn, mà giờ đây, anh có thể “nhìn thấu” được dòng chảy Hồn Lực Ôn Nhiễm, như thể đang đọc một bản đồ năng lượng khổng lồ.
Sắc mặt Lâm Hạo vẫn tái nhợt, giọng anh khẽ run, nhưng ánh mắt đã trở nên kiên định đến lạ thường. “Không sao, Đội trưởng. Nó… giống như một bản giao hưởng hỗn loạn. Nhưng tôi… tôi có thể thấy nó.” Anh đưa tay chỉ về phía giữa U Linh Hà, nơi dòng sông đen kịt uốn lượn. “Nguồn gốc… nằm dưới đó. Một điểm hội tụ khổng lồ của Hồn Lực Ôn Nhiễm, một ‘black hole’ đang hút cạn linh hồn.”
Hoàng Phúc nhìn theo hướng tay Lâm Hạo chỉ, không thấy gì ngoài màn sương và dòng sông tĩnh mịch, nhưng ánh mắt kiên định của Lâm Hạo khiến anh không chút nghi ngờ. Anh tin tưởng tuyệt đối vào khả năng “hack” của “main char” này.
Họ bắt đầu di chuyển dọc bờ sông, tiến về phía điểm mà Lâm Hạo đã chỉ. Càng đến gần, mùi hương hoa nhài càng nồng nặc đến mức muốn xé toạc lồng ngực. Ngay cả Hoàng Phúc, với ý chí sắt đá, cũng cảm thấy đầu óc quay cuồng, buồn nôn, và từng tế bào trong cơ thể như đang bị rút cạn sức sống. Anh ta phải liên tục hít thở sâu, dùng Hồn Lực yếu ớt của mình để chống lại sự xâm lấn của mùi hương.
Lâm Hạo dẫn Hoàng Phúc đến một gò đất cao, nơi hàng ngàn dây leo hoa nhài xám trắng khổng lồ xoắn xuýt vào nhau, tạo thành một kiến trúc hữu cơ kỳ dị. Nó không giống một hang động bình thường, mà giống như một “cánh cổng” khổng lồ, cao khoảng ba mét, được dệt nên từ chính những bông hoa và dây leo biến dị, dẫn xuống lòng đất. Những bông hoa trên “cánh cổng” này to lớn hơn bình thường rất nhiều, cánh hoa dày đặc, có màu tím nhạt ẩn dưới lớp xám trắng, như đang rỉ ra một thứ chất dịch sền sệt, lấp lánh trong ánh sáng yếu ớt của Hồn Lực. Mùi hương từ đây nồng đậm đến mức nghẹt thở, như một bức tường vô hình đang cố gắng đẩy họ lùi lại.
Lâm Hạo đặt bàn tay tái nhợt lên “cánh cổng” hoa lạnh lẽo. Ngay lập tức, vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh bùng sáng rực rỡ, ánh sáng trắng bạc lấp lánh như đang “quét” qua từng bông hoa, từng sợi dây leo, như một máy quét sinh học đang phân tích cấu trúc của nó.
Một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy chế giễu và tự mãn trực tiếp lướt qua tâm trí Lâm Hạo, rõ ràng và sắc nét hơn bất kỳ lần nào trước đây. Đó là giọng nói của Dạ Hoa Cảnh, như thể hắn đang đứng ngay sau lưng anh, thì thầm vào tai: *“Chào mừng, con trai của ‘Hương Hồn’. Ngươi đã tìm thấy cánh cửa đầu tiên của ‘tác phẩm’ ta. Ngươi có đủ dũng khí bước vào không?”*

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Bí Mật Dưới Lòng Đất - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Lâm Hạo rụt tay lại, cảm thấy một ngọn lửa giận dữ bùng lên trong lòng. Hắn đang chơi đùa với anh, và hắn đang chờ đợi. Anh nhìn kỹ hơn vào “cánh cổng” hoa. Dưới lớp hoa nhài dày đặc, anh “thấy” một biểu tượng hình xoắn ốc mờ nhạt, gần như hòa lẫn vào cấu trúc hoa, ẩn hiện trên cánh cổng. Đó là biểu tượng giống hệt vết bớt trên cổ tay anh, một “dấu ấn” mà Dạ Hoa Cảnh đã cố tình để lại, như một lời thách thức bệnh hoạn.
Hoàng Phúc thấy Lâm Hạo phản ứng dữ dội, rút súng Hồn Lực ra, hướng nòng súng vào “cánh cổng” hoa, cảnh giác cao độ. “Cái quái quỷ gì đây, Cậu Hạo? Nó… nó không giống hang động bình thường. Mùi hương này… nó đang cố gắng hút cạn tôi!” Giọng anh ta căng thẳng, xen lẫn sự kinh tởm tột độ.
“Đây là ‘cánh cổng’ của hắn, Đội trưởng,” Lâm Hạo nói, ánh mắt sắc lạnh nhìn chằm chằm vào “cánh cổng” hoa. “Hắn đang chờ chúng ta. Và hắn… hắn đã để lại ‘dấu ấn’ của mình ở đây.” Anh chỉ vào biểu tượng xoắn ốc mờ nhạt trên cánh cổng.
Hoàng Phúc nhìn theo, rồi nhìn vết bớt trên cổ tay Lâm Hạo. “Dấu ấn? Giống vết bớt của cậu sao? Thằng khốn đó… nó đang chơi đùa với chúng ta. Cậu Hạo, chúng ta chắc chắn phải vào không? Có thể có cách khác…” Anh ta không muốn Lâm Hạo mạo hiểm, nhưng sâu thẳm, anh biết không còn lựa chọn nào khác.
Lâm Hạo lắc đầu dứt khoát. “Không. Đây là con đường duy nhất dẫn đến Đóa Hoa Nguyên Thủy. Chúng ta phải tìm cách phong ấn hoặc thanh tẩy nó. Vì Mai Chi… và vì tất cả những linh hồn đã mất.” Giọng anh tuy khẽ nhưng chất chứa một ý chí không thể lay chuyển.
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo, ánh mắt anh ta kiên định đến sắt đá. Vết thương trên vai lại nhói lên, nhưng anh ta không còn để tâm. “Được thôi, Cậu Hạo. Tôi tin cậu. Tôi sẽ là bức tường chắn cho cậu. Nhưng hãy cẩn thận. Tôi có cảm giác… đây sẽ là ‘level boss’ khó nhằn nhất.”
Hoàng Phúc nhanh chóng hành động. Anh ta đặt ba quả lựu đạn Hồn Lực cải tiến, kích hoạt chế độ cảm ứng Hồn Lực, xung quanh lối vào để tạo thành một hệ thống bẫy cảnh báo và phòng thủ. Nếu có bất kỳ Kẻ Không Hồn nào cố gắng thoát ra hoặc tấn công từ phía sau, chúng sẽ phải lãnh đủ. Anh ta đưa cho Lâm Hạo một đèn pin Hồn Lực nhỏ gọn, phát ra ánh sáng trắng bạc yếu ớt, đủ để soi đường trong bóng tối.
Lâm Hạo gật đầu, kích hoạt Hồn Thuẫn của mình. Hồn Thuẫn giờ đây vững chắc hơn bao giờ hết, phát ra ánh sáng màu trắng bạc nhạt, bao bọc lấy anh, cô lập anh khỏi mùi hương chết chóc bên ngoài. Anh siết chặt chiếc trâm gỗ trong tay còn lại, cảm nhận luồng năng lượng mát lạnh từ nó.
Lâm Hạo hít một hơi thật sâu, nén lại mọi nỗi sợ hãi và sự mệt mỏi đang gặm nhấm. Anh bước chân đầu tiên vào bên trong “cánh cổng” hoa. Bóng tối đặc quánh nuốt chửng anh ngay lập tức.
Hoàng Phúc theo sát phía sau, khẩu súng Hồn Lực giương cao, ánh mắt quét xung quanh, cố gắng nhìn xuyên qua bóng đêm. Vết thương trên vai anh ta lại nhói lên, nhưng anh ta không lùi bước, quyết tâm trở thành “tanker” vững chắc nhất cho “main char” của mình.
Ngay khi cả hai đã hoàn toàn vào trong, “cánh cổng” hoa phía sau họ khẽ rung động, những bông hoa và dây leo khép lại một cách chậm rãi, như một cái miệng khổng lồ đang ngậm chặt, phong tỏa hoàn toàn lối ra, nhốt họ vào trong lòng địa ngục.
Mùi hương hoa nhài bên trong trở nên nồng nặc đến mức không thể thở nổi, áp lực tinh thần đè nén mạnh hơn gấp bội, như hàng ngàn tấn nước đang đè lên lồng ngực. Ngay cả Hồn Thuẫn của Lâm Hạo cũng rung lên bần bật, và anh cảm thấy cơn đau đầu âm ỉ trở lại, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
Trong tâm trí Lâm Hạo, tiếng cười khẽ, lạnh lẽo của Dạ Hoa Cảnh vang vọng, lần này rõ ràng hơn bao giờ hết, như đang ở ngay bên cạnh anh, thì thầm xuyên qua Hồn Thuẫn, xuyên qua mọi lớp phòng ngự: *“Chào mừng đến với ‘tác phẩm’ vĩ đại nhất của ta, con trai của ‘Hương Hồn’. Trò chơi… mới chỉ bắt đầu.”*

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8