Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 47: Cuộc Gặp Gỡ Bất Ngờ Trong Bóng Tối

Cập nhật lúc: 2026-06-30 12:21:19 | Lượt xem: 11

Lâm Hạo nhớ lại một lần anh đi ngang qua một tiệm lẩu mắm. Mùi lẩu mắm nồng nặc, nhưng Khứu Giác Hồn Linh của anh lại “decode” ra một thứ khác: mùi “linh hồn đang cãi nhau vì giành miếng lòng heo cuối cùng”. Anh đã suýt ngất xỉu ngay giữa chợ, và Hoàng Phúc, lúc đó còn chưa tin anh, đã phải dùng nước hoa xịt phòng xịt thẳng vào mặt anh, khiến anh vừa cay mắt vừa hít phải mùi “linh hồn hoa lavender đang tuyệt vọng”. Dở khóc dở cười. Giờ thì mùi hoa nhài này còn kinh khủng hơn gấp vạn lần, không có nước hoa nào cứu nổi.

Tiếng cười khẽ, lạnh lẽo của Dạ Hoa Cảnh vẫn còn văng vẳng trong đầu Lâm Hạo, như một đoạn nhạc nền kinh dị tự động phát không thể tắt. Ngay cả khi “cánh cổng” hoa phía sau họ đã khép lại hoàn toàn, nhốt họ vào trong cái bụng của địa ngục, cái tiếng cười đó vẫn bám riết lấy anh, xuyên qua cả Hồn Thuẫn đang rung lên bần bật. Cơn đau đầu âm ỉ lúc nãy giờ đã biến thành một “raid boss” cấp cao, gầm rú trong hộp sọ anh, mỗi nhịp đập như muốn xé toạc màng nhĩ.

Lâm Hạo cảm thấy toàn thân ê ẩm, mệt mỏi rã rời. Hồn Lực trong cơ thể anh như một cục pin điện thoại sắp cạn, chỉ còn vài phần trăm le lói. Anh siết chặt chiếc trâm gỗ cũ kỹ trong tay, luồng năng lượng mát lạnh từ nó chỉ đủ để anh không gục ngã ngay lập tức, chứ không thể xoa dịu hoàn toàn sự tấn công của “mùi hương” đang dâng trào như sóng thần.

“Mẹ kiếp! Mùi này… kinh khủng hơn bên ngoài gấp trăm lần! Nó đang cố gắng hút cạn tôi!” Hoàng Phúc gầm lên, giọng anh ta khản đặc, vẻ mặt trắng bệch như tờ giấy A4 vừa bị dính nước. Vết thương trên vai trái anh lại nhói lên, nhưng anh vẫn kiên cường đứng sát vào Lâm Hạo, thân hình vạm vỡ như một “tanker” chuyên nghiệp đang cố gắng che chắn cho “main char” yếu ớt. Anh nhanh chóng rút đèn pin Hồn Lực ra, bật sáng.

Ánh sáng trắng bạc yếu ớt từ chiếc đèn pin Hồn Lực chỉ đủ để chiếu rọi một không gian hẹp trước mắt họ. Nó không phải là một hang động đá bình thường, mà là một mê cung sống động, rùng rợn. Những bức tường xung quanh được dệt từ hàng ngàn đóa hoa nhài xám trắng biến dị và dây leo quái dị, đan xen vào nhau như những mạch máu khổng lồ đang co bóp nhịp nhàng. Mỗi đóa hoa, mỗi sợi dây leo đều tỏa ra một thứ mùi hương ngọt lịm đến ghê người, như một “buff” độc hại liên tục tick sát thương vào linh hồn họ.

Lâm Hạo cố gắng hít thở sâu, nhưng mỗi hơi thở đều mang theo vị ngọt của sự mục rữa. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh bị quá tải, như một chiếc máy tính chạy quá nhiều tab cùng lúc, liên tục báo lỗi. Hàng ngàn “hương hồn ôn nhiễm” cuộn trào, va đập vào tâm trí anh, mỗi linh hồn là một tiếng kêu gào, một mảnh ký ức đau khổ bị tước đoạt, một bản giao hưởng chết chóc không ngừng vang lên. Anh cảm thấy như mình đang đứng giữa một buổi concert rock của những hồn ma, với âm thanh chói tai và ánh sáng nhấp nháy liên tục.

Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay phải của Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, như một con chip bị overclocking quá mức. Nó không chỉ là một dấu ấn, mà còn là một “ăng-ten” siêu nhạy, liên tục thu nhận tín hiệu từ mọi luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm xung quanh, khiến anh đau đớn tột cùng.

“Cậu Hạo, cậu ổn không?” Hoàng Phúc hỏi lại, giọng anh ta run rẩy hơn một chút. Anh ta cố gắng giữ vững khẩu súng Hồn Lực, nhưng ánh mắt liên tục quét qua những bức tường hoa nhài ghê rợn, như thể sợ hãi chúng sẽ vươn ra và nuốt chửng họ bất cứ lúc nào. “Mùi này… nó đang bóp nghẹt tôi. Tôi cảm thấy như linh hồn mình đang bị rút cạn từng chút một.”

Lâm Hạo siết chặt chiếc trâm gỗ, cố gắng nén cơn đau đầu đang muốn nổ tung. “Chỉ… hơi choáng, Đội trưởng,” anh nói, giọng khản đặc, cố gắng tỏ ra bình tĩnh nhất có thể. “Chúng ta phải đi tiếp. Hắn ta đang chờ.”

Hoàng Phúc gật đầu, khuôn mặt hiện rõ vẻ kiên định, pha lẫn một chút… bất lực đáng yêu. Anh ta biết mình không thể nhìn thấy những thứ Lâm Hạo thấy, hay ngửi thấy những mùi hương Lâm Hạo ngửi. Nhưng anh ta tin Lâm Hạo. Anh ta là “tanker”, và nhiệm vụ của “tanker” là bảo vệ “main char” bằng mọi giá, dù có phải ăn đòn thay hay đứng nhìn “main char” làm phép.

Họ bắt đầu bước đi. Mỗi bước chân đều vang vọng trong không gian tĩnh mịch, bị nuốt chửng bởi mùi hương và áp lực. Con đường phía trước dẫn sâu hơn vào lòng đất, những bức tường hoa nhài xám trắng và dây leo biến dị càng trở nên dày đặc, đan xen vào nhau như một mê cung vô tận.

Cả hai tiến sâu hơn vào hang động. Không gian phía trước dần rộng ra, nhưng vẫn tối tăm và u ám như một cái hố đen nuốt chửng ánh sáng. Chỉ có ánh đèn pin Hồn Lực của Hoàng Phúc le lói, tạo ra những bóng đổ kỳ dị trên những bức tường hoa nhài.

Đột nhiên, một giọng nói trầm thấp, lạnh lẽo, đầy uy quyền vang vọng từ sâu trong bóng tối. Nó không phải là âm thanh vật lý, mà là một luồng ý niệm trực tiếp xuyên thẳng vào tâm trí Lâm Hạo, vượt qua cả Hồn Thuẫn đang cố gắng chống đỡ: *”Kẻ ngửi thấy linh hồn… đã đến.”*

Lâm Hạo và Hoàng Phúc khựng lại đột ngột, như hai con robot vừa bị rút dây điện. Hoàng Phúc lập tức chĩa súng Hồn Lực về phía phát ra âm thanh, ánh mắt sắc bén quét qua bóng tối. “Ai đó?! Lộ diện đi!” Anh ta gầm lên, giọng nói đầy cảnh giác, nhưng Lâm Hạo có thể cảm nhận được một chút run rẩy trong Hồn Lực của anh ta – đó là sự sợ hãi, nhưng cũng là sự phẫn nộ.

Từ sâu trong bóng tối, một bóng người cao lớn, thanh mảnh, chậm rãi bước ra. Nó không phải là một Kẻ Không Hồn lang thang vô định, cũng không phải là một quái vật gớm ghiếc. Nó là một “tác phẩm nghệ thuật” kinh dị, được dệt từ hàng ngàn đóa hoa nhài xám trắng tinh xảo, đan xen vào nhau một cách hoàn mỹ đến đáng sợ. Thân hình nó phát ra ánh sáng mờ ảo, ma mị, như một bức tượng sống được tạc từ nỗi sợ hãi và sự trống rỗng.

Đôi mắt của thực thể hoàn toàn trống rỗng, không có đồng tử, chỉ là một khoảng không đen thẳm phản chiếu hình ảnh méo mó của Lâm Hạo và Hoàng Phúc. Mùi hương hoa nhài từ nó nồng đậm đến mức Lâm Hạo cảm thấy Hồn Thuẫn của mình như sắp vỡ vụn thành từng mảnh. Cơn đau đầu của anh lại bùng lên dữ dội, như có ai đó đang dùng búa tạ đập vào hộp sọ anh liên tục.

Vết bớt hình xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo bùng sáng rực rỡ, đau nhói, như đang cảnh báo anh về mối nguy hiểm tột độ. Nó không chỉ là một tín hiệu, mà còn là một lời cầu cứu, một tiếng gào thét từ sâu thẳm linh hồn.

Bóng người dừng lại cách họ vài mét, đứng yên như một bức tượng sống. Giọng nói của Dạ Hoa Cảnh lại vang lên, lần này rõ ràng hơn, không còn là tiếng vọng mà như đang trực tiếp nói ra từ đôi môi hoa nhài của thực thể: *”Chào mừng, con trai của ‘Hương Hồn’. Ngươi đã đi đúng đường. Ta… đã chờ đợi ngươi.”*

Lâm Hạo cảm thấy lạnh sống lưng. “Con trai của ‘Hương Hồn’”… Hắn ta lại gọi anh bằng cái tên đó. Có ý nghĩa gì? Anh không biết, nhưng anh có cảm giác nó không phải là một lời khen. Có lẽ là một lời nguyền, hay một sự sắp đặt nào đó từ trước. Anh cảm thấy như mình đang bị cuốn vào một cuốn tiểu thuyết mà mình không phải là tác giả, mà chỉ là một nhân vật bị thao túng.

Hoàng Phúc đứng chắn trước Lâm Hạo, ánh mắt kiên định nhìn thẳng vào thực thể hoa nhài. Anh ta biết đây là Dạ Hoa Cảnh, hoặc ít nhất là một phần của hắn. Anh ta đã sẵn sàng cho cuộc đối đầu này.

Không khí trong hang động trở nên đặc quánh, căng thẳng đến nghẹt thở. Hoàng Phúc không chần chừ. “Dạ Hoa Cảnh! Ngươi đã làm gì đội của Trần Phong? Và Mai Chi?!” Anh ta gầm lên, sự phẫn nộ bùng cháy trong đôi mắt. Không đợi đối thủ trả lời, anh ta bóp cò súng Hồn Lực.

Một viên đạn Hồn Lực màu xanh lam lao vun vút trong bóng tối, găm thẳng vào giữa ngực của thực thể hoa nhài. Nhưng điều kinh hoàng xảy ra: viên đạn không gây bất kỳ tổn thương nào. Nó xuyên qua thân hình hoa nhài của thực thể như xuyên qua một làn khói, không để lại dấu vết. Thực thể chỉ khẽ nghiêng đầu, những đóa hoa nhài trên người nó khẽ rung động, phát ra tiếng lách tách nhẹ nhàng, như tiếng cười khẩy, chế giễu.

“Đáng tiếc, Đội trưởng Hoàng Phúc.” Giọng Dạ Hoa Cảnh vang lên, lần này mang theo một sự tự mãn đến ghê người. “Sức mạnh vật lý của ngươi… không thể chạm tới sự trống rỗng hoàn mỹ. Họ không chết. Họ… đã nở rộ. Trở thành một phần của ‘tác phẩm’ vĩ đại nhất của ta. Ngươi cũng có thể.” Hắn ta nói, như thể đang mời gọi Hoàng Phúc tham gia vào một bữa tiệc trà, chứ không phải là một lời đe dọa.

Hoàng Phúc chết lặng. Anh ta đã đoán trước được điều này, nhưng chứng kiến tận mắt vẫn là một cú sốc. “Mẹ kiếp! Cái quái quỷ gì thế này?!” Anh ta gầm lên, tay siết chặt khẩu súng, nhưng không biết phải làm gì nữa. “Thằng khốn! Ngươi sẽ phải trả giá!”

Lâm Hạo cảm thấy Hồn Lực trong cơ thể đang bị rút cạn nhanh chóng, như một chiếc bình bị thủng đáy. Mùi hương nồng nặc và những ảo ảnh từ thực thể hoa nhài cố gắng làm anh lạc lối, kéo anh vào một giấc mơ vĩnh cửu của sự trống rỗng. Anh thấy hình ảnh Mai Chi, Trần Phong, và cả những người dân vô tội khác, tất cả đều đang “nở rộ” thành những đóa hoa trắng xám, cười một nụ cười vô hồn.

“Đội trưởng!” Lâm Hạo siết chặt chiếc trâm gỗ, buộc mình phải tập trung Thiên Nhĩ Hồn Tâm. Anh biết mình không thể gục ngã. Anh phải tìm ra một “lỗ hổng”, một “bug” trong “code” của Dạ Hoa Cảnh. Anh nhắm mắt lại, đẩy Khứu Giác Hồn Linh lên công suất tối đa, cố gắng “nhìn thấu” qua lớp vỏ bọc hoa nhài hoàn mỹ kia.

Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh như một radar siêu nhạy, bùng sáng rực rỡ, đau nhói, nhưng cũng giúp anh xuyên qua lớp vỏ bọc hào nhoáng của thực thể. Anh “thấy” nó không phải là Dạ Hoa Cảnh thật sự. Nó là một vật chứa, một “server phụ” được Dạ Hoa Cảnh tạo ra, hoàn mỹ đến từng đóa hoa, nhưng vẫn chỉ là một vật chứa.

Và rồi, sâu hơn nữa, bên dưới thực thể hoa nhài, bên dưới lòng đất lạnh lẽo, Lâm Hạo cảm nhận được một luồng Hồn Lực Ôn Nhiễm cực kỳ cổ xưa, mạnh mẽ chưa từng thấy. Nó không phải là dòng chảy hỗn loạn như anh từng cảm nhận. Nó là một “trái tim” khổng lồ, đập theo một nhịp điệu bệnh hoạn, liên tục hút cạn Hồn Lực từ mọi thứ xung quanh, và từ đó, phát tán “mùi hương” chết chóc. Đó chính là “Đóa Hoa Nguyên Thủy” mà Trần Phong đã nhắc đến trong lời nhắn cuối cùng.

“Đội trưởng, nó… nó không phải Dạ Hoa Cảnh thật. Nó là một vật chứa hoàn mỹ… nhưng chỉ là một vật chứa!” Lâm Hạo nói, giọng anh đầy gấp gáp. “Nguồn gốc… ở ngay bên dưới chúng ta! Tôi cảm nhận được… một Hồn Lực Ôn Nhiễm cổ xưa, mạnh mẽ chưa từng thấy. Có lẽ đó là… Đóa Hoa Nguyên Thủy!”

Thực thể hoa nhài khẽ nhếch mép, nụ hoa trong tay nó hé nở thêm một cánh, như một lời thừa nhận đầy tự mãn. Giọng Dạ Hoa Cảnh vang lên, không còn là tiếng vọng, mà như một tin nhắn push notification trực tiếp vào tâm trí Lâm Hạo, đầy thích thú và chế giễu: *”Ồ, con trai của ‘Hương Hồn’ quả nhiên không làm ta thất vọng. Khứu giác của ngươi… thật sắc bén. Ngươi đã tìm thấy ‘trái tim’ của ta. Vậy, ngươi sẽ làm gì với nó? Phá hủy? Hay để nó… nở rộ?”*

Hắn ta đang chơi đùa với anh. Hắn ta muốn anh “phá đảo” trò chơi này theo luật của hắn. Nhưng Lâm Hạo sẽ không làm thế. Anh sẽ “hack” cái “game” này theo cách của riêng mình.

Thực thể hoa nhài của Dạ Hoa Cảnh không tấn công nữa. Nó chỉ đứng đó, nhìn Lâm Hạo và Hoàng Phúc bằng đôi mắt trống rỗng nhưng đầy vẻ thích thú. Rồi từ từ, nó bắt đầu lùi vào bóng tối, những đóa hoa trên người nó dần tan chảy vào màn sương tím đặc quánh, như một ảo ảnh đang biến mất.

Giọng Dạ Hoa Cảnh lại vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo, lần này chỉ còn là một tiếng thì thầm, nhưng lại mang theo một lời đe dọa sâu sắc hơn: *”Trò chơi mới chỉ bắt đầu, con trai của ‘Hương Hồn’. Hãy đến đây, và chứng kiến ‘sự nở rộ’ vĩ đại nhất. Ngươi sẽ sớm nhận ra… sự trống rỗng mới là vẻ đẹp hoàn mỹ.”* Tiếng cười lạnh lẽo vang vọng rồi tắt hẳn, để lại một khoảng lặng rợn người.

Mùi hương hoa nhài nồng nặc giảm đi đôi chút, như một làn sóng vừa rút đi, nhưng áp lực tinh thần vẫn còn đó, đè nặng lên mọi giác quan. Hoàng Phúc thở phào nhẹ nhõm, nhưng vẻ mặt anh ta vẫn đầy căng thẳng.

Từ nơi thực thể vừa biến mất, một con đường hẹp, dốc xuống sâu hơn vào lòng đất, hiện ra. Con đường được bao phủ bởi những đóa hoa nhài xám trắng phát sáng yếu ớt, như mời gọi họ bước vào một cõi địa ngục sâu thẳm hơn. Nó trông giống như một “lối đi bí mật” trong một tựa game kinh dị, hứa hẹn những thử thách khó nhằn hơn.

“Mẹ kiếp! Hắn ta đang dẫn dụ chúng ta.” Hoàng Phúc nghiến răng, tay siết chặt khẩu súng Hồn Lực. Vết thương trên vai anh lại nhói lên, nhưng anh không còn để tâm. “Nhưng… chúng ta có lựa chọn nào khác sao, Cậu Hạo?” Anh ta nhìn Lâm Hạo, ánh mắt kiên định nhưng đầy mệt mỏi và phẫn nộ.

Lâm Hạo nhìn con đường dốc xuống, Hồn Thuẫn của anh đã suy yếu đáng kể, nhưng đôi mắt anh ánh lên sự kiên quyết không thể lay chuyển. “Không, Đội trưởng. Hắn ta muốn chúng ta đến đó. Nhưng chúng ta sẽ đến… để kết thúc trò chơi của hắn. Vì Mai Chi. Vì tất cả những linh hồn đã mất.” Giọng anh tuy khẽ nhưng chất chứa một ý chí sắt đá, lạnh lùng. Anh không còn là “main char” bị động nữa. Anh là người sẽ viết lại kịch bản này.

Lâm Hạo đưa tay ra, ra hiệu cho Hoàng Phúc đi theo. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh vẫn âm ỉ nóng rát, như một la bàn dẫn lối, chỉ đường cho họ vào sâu hơn trong lòng đất, nơi “Đóa Hoa Nguyên Thủy” đang chờ đợi.

Cả hai nhìn nhau, trong ánh mắt cả hai là sự mệt mỏi tột cùng, những vết thương thể xác và tinh thần hằn sâu. Nhưng sâu thẳm trong đó, là tia hy vọng le lói, và một quyết tâm mới, lạnh lùng và sắt đá. Họ cùng nhau bước xuống con đường dốc, tiến sâu vào lòng địa ngục, nơi trò chơi của Dạ Hoa Cảnh đang chờ đợi được “phá đảo”.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8