Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ
Chương 64: Hồn Lực Kết Nối

Cập nhật lúc: 2026-06-30 13:08:23 | Lượt xem: 11

Hoàng Phúc đỡ Lâm Hạo, người đang run rẩy ngồi bệt dưới đất. “Cậu Hạo… cậu làm được rồi! Cậu cứu mọi người!” Anh nhìn quanh, những người dân còn sống sót đang run rẩy tập trung lại, ánh mắt đầy sợ hãi nhưng cũng pha lẫn sự biết ơn.
Lâm Hạo lảo đảo đứng dậy, nhặt mảnh vỡ từ Kẻ Kiến Tạo Vô Hồn. Khứu Giác Hồn Linh của anh, dù yếu ớt và đau nhức, vẫn cố gắng “đọc” được mảnh ký ức: một bản đồ cổ xưa mờ nhạt về Tây U Linh Hà, một hang động ẩn giấu, và một biểu tượng xoắn ốc lớn hơn, phức tạp hơn trên một phiến đá dưới lòng đất. Anh nhận ra đây không chỉ là một manh mối, mà là một phần của “chìa khóa” mà Bà Tư Mộc đã nhắc đến, một mảnh ghép quan trọng để “tái cấu trúc” Đóa Hoa Nguyên Thủy.
“Đội trưởng… chúng ta có thêm manh mối rồi.” Lâm Hạo thều thào, giọng anh khản đặc. “Đóa Hoa Nguyên Thủy không phải là ‘trái tim’ để hủy diệt… mà là một ‘phong ấn’ đã bị phá vỡ. Mảnh vỡ này là một phần ‘bản đồ’ để tìm cách ‘tái cấu trúc’ nó. Dạ Hoa Cảnh không muốn hủy diệt thế giới, hắn muốn ‘tái tạo’ nó theo cách của hắn, biến tất cả thành những ‘tác phẩm’ trống rỗng. Chúng ta phải ngăn hắn lại, không phải bằng cách tiêu diệt, mà là ‘vá lỗi’ cái ‘game’ này.”
Hoàng Phúc dứt khoát gật đầu. Anh biết họ đã kiệt sức, cả thể xác lẫn tinh thần, nhưng nhiệm vụ còn dang dở. Hoàng Phúc nhìn những người dân còn sống sót đang run rẩy tập trung lại, và những Kẻ Không Hồn bất động như những bức tượng hoa nhài. “Vậy là… chúng ta vẫn còn hy vọng. Được thôi, Cậu Hạo. Tôi sẽ là ‘tanker’ của cậu đến cùng. Chúng ta sẽ ‘reset’ cái game của Dạ Hoa Cảnh, ‘update’ nó theo cách của chúng ta. Vì Mai Chi… và vì tất cả những người đã bị hắn biến thành ‘tác phẩm’!”
Lâm Hạo cảm nhận sự gắn kết sâu sắc với Hoàng Phúc, một tia ấm áp len lỏi qua sự mệt mỏi và nỗi đau, như một “buff” tinh thần quý giá. Anh nhìn về phía Tây, nơi U Linh Hà đang chờ đợi, với một ánh mắt kiên định không thể lay chuyển. Cuộc chiến này, không chỉ là của riêng anh, mà là của cả nhân loại.
Hoàng Phúc và Lâm Hạo, kiệt sức nhưng với quyết tâm mới và một manh mối quan trọng trong tay, cùng nhau rời khỏi khu chợ đêm tan hoang. Họ bước đi trong màn sương tím đã mỏng bớt, hướng về U Linh Hà một lần nữa, hai bóng người cô độc nhưng kiên cường. Mảnh vỡ trong tay Lâm Hạo âm ỉ nóng ấm, như một lời hứa và một la bàn dẫn lối cho cuộc chiến sắp tới, cuộc chiến để “vá lỗi” thế giới này.
***
**Chương 64: Hồn Lực Kết Nối**
Con đường mòn dẫn về U Linh Hà vốn đã hun hút, nay lại càng thêm thê lương dưới màn sương tím đặc quánh. Hoàng Phúc và Lâm Hạo lảo đảo bước đi, mỗi bước chân như muốn sụp đổ. Chiếc xe Hồn Vệ đã “hết đát” từ đời nào, giờ chỉ còn là một đống sắt vụn nằm chỏng chơ đâu đó giữa Vườn Hồn. Cả hai giờ đây chỉ còn biết dựa vào đôi chân và ý chí mong manh của mình.
Đội trưởng Hoàng Phúc loạng choạng, vết thương sâu ho vai trái rỉ máu liên tục, nhuộm đỏ một mảng áo Hồn Vệ. Sắc mặt anh trắng bệch như tờ giấy, đôi môi khô khốc, và những cơn ho khan dữ dội liên tục xé toạc lồng ngực. Cái mùi hoa nhài chết chóc kia, nó không chỉ là mùi hương nữa, nó là một loại “virus” tâm linh, đang cố gắng “hack” bộ não anh, bóp nghẹt anh từ bên trong. Anh cố gắng giữ vững khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, nhưng ánh mắt đã bắt đầu lờ đờ, mọi thứ xung quanh như muốn nhòe đi, chỉ chực chờ gục ngã.
“Cậu Hạo…” Giọng Hoàng Phúc khản đặc, ho sù sụ, gần như thều thào. “Tôi… tôi không biết còn trụ được bao lâu. Mùi này… nó đang bóp nghẹt tôi. Giống như… bị ‘lag’ đến chết vậy.”
Lâm Hạo bước đi bên cạnh, toàn thân ê ẩm rã rời, Hồn Lực trong cơ thể anh như một cục pin đã “cháy” hết, chỉ còn lại cái vỏ trống rỗng. Anh ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch vào lòng, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt, nhưng cơn đau đầu âm ỉ đã biến thành một “raid boss” cấp cao, liên tục tung “skill” giáng thẳng vào thái dương. Thiên Nhĩ Hồn Tâm của anh vẫn bị quá tải, thu nhận hàng ngàn tiếng kêu gào, tiếng thì thầm của Dư Hồn bị giam cầm trong màn sương, như một “radio” bị nhiễu sóng liên tục.
Nhìn Hoàng Phúc vật vã, nỗi tuyệt vọng dâng lên trong lòng Lâm Hạo. Anh cảm nhận được sự suy yếu của người đồng đội, và điều đó khiến Hồn Lực của anh cũng dao động theo. Hình ảnh Mai Chi với đôi mắt trống rỗng, và đội Trần Phong bị biến thành những “tác phẩm hoa” kinh dị hiện lên, ám ảnh anh về sự bất lực. Chẳng lẽ anh lại phải nhìn thêm một người nữa bị “delete” linh hồn sao?
“Đội trưởng…” Giọng Lâm Hạo yếu ớt, nhưng ánh mắt anh kiên định, cố gắng truyền thêm chút sức mạnh tinh thần. “Đừng bỏ cuộc. Chúng ta sắp tới rồi.”
Hoàng Phúc lảo đảo, suýt ngã sấp mặt xuống nền đất ẩm ướt. Lâm Hạo vội đỡ lấy, cảm nhận hơi ấm cơ thể Hoàng Phúc đang lạnh dần, như một “NPC” sắp mất máu tới ngưỡng tử vong. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay Lâm Hạo đột nhiên âm ỉ nóng rát, không phải vì đau đớn, mà như một lời nhắc nhở, một gợi ý về tiềm năng chưa được khai thác. Nó giống như một “hint” từ game, mách nước cho anh một “skill” ẩn vậy.
Lâm Hạo nhớ lại lời Bà Tư Mộc về “Hồn Lực Liên Kết” giữa các Hồn Sư, dù bà chỉ nói đến việc truyền năng lượng giữa những người có Hồn Lực mạnh mẽ. Nhưng anh thì sao? Anh không thể truyền Hồn Lực trực tiếp cho Hoàng Phúc, anh còn đang “cạn pin” đây. Nhưng liệu anh có thể dùng khả năng đặc biệt của mình, kết hợp với vết bớt xoắn ốc, để tạo một liên kết độc đáo với Hoàng Phúc, dù Hoàng Phúc không phải Hồn Sư? Đó là hy vọng duy nhất, một “bug” trong hệ thống mà anh có thể khai thác.
***
Lâm Hạo đỡ Hoàng Phúc ngồi tựa vào một gốc cây mục nát, thân cây phủ đầy rêu phong và những nụ hoa nhài xám trắng đang hé nở, trông y hệt một “asset” cũ kỹ trong game. Anh đặt phiến đá Hồn Hóa Thạch xuống đất, hít thở sâu, cố gắng tập trung toàn bộ Hồn Lực và ý chí còn sót lại, dù chúng gần như cạn kiệt đến mức báo động đỏ.
“Đội trưởng…” Lâm Hạo nói, giọng anh có chút run rẩy nhưng đầy kiên quyết. “Tôi sẽ thử một cách. Có thể nó sẽ giúp anh. Dù không chắc… nhưng chúng ta không còn lựa chọn nào khác. Coi như… ‘roll’ một lần cuối vậy.”
Hoàng Phúc nhìn Lâm Hạo bằng ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy tin tưởng, gật đầu yếu ớt. Anh biết Lâm Hạo đang “đánh cược” tất cả, và anh cũng không còn gì để mất.
Lâm Hạo đặt bàn tay tái nhợt lên vai Hoàng Phúc, ngay gần vết thương đang rỉ máu. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay phải anh bùng sáng rực rỡ một màu trắng bạc, như một mạch điện đang được kích hoạt, một “chip” bí ẩn đang khởi động.
Lâm Hạo nhắm mắt, dồn toàn bộ Khứu Giác Hồn Linh và ý niệm vào vết bớt, tưởng tượng một sợi dây vô hình kết nối linh hồn anh với Hoàng Phúc, tạo ra một trường năng lượng bảo vệ. Hồn Lực trong cơ thể anh bị rút cạn nhanh chóng, như một dòng sông đang chảy xiết khô cạn, chỉ còn trơ đáy.
Một luồng năng lượng mát lạnh, thuần khiết từ vết bớt lan tỏa, nhẹ nhàng bao bọc Hoàng Phúc. Mùi hoa nhài chết chóc xung quanh dường như bị đẩy lùi một chút, như thể có một “anti-virus” vừa được cài đặt. Vết thương của Hoàng Phúc bớt nhức nhối hơn, và sự choáng váng giảm đi rõ rệt. Anh cảm thấy như vừa được “buff” một lớp giáp vô hình.
“Cái gì thế này…?” Hoàng Phúc mở to mắt, kinh ngạc, giọng bớt khản hơn, dù vẫn còn chút ho. “Cảm giác… nhẹ nhõm hơn nhiều. Mùi hương… yếu đi rồi! Cậu Hạo, cậu… cậu đã làm gì vậy?”
Lâm Hạo mở mắt, sắc mặt anh càng tái nhợt hơn, gần như trong suốt, nhưng ánh mắt rực sáng. Anh cảm nhận được Hoàng Phúc rõ ràng hơn, như thể anh đang nhìn qua đôi mắt của Hoàng Phúc, nghe bằng tai của Hoàng Phúc. Anh cũng cảm thấy một áp lực nhẹ ở vai mình, phản ứng với cơn đau của Hoàng Phúc – một cái giá phải trả. Cái “Hồn Cảm Cộng Hưởng” này đúng là một con dao hai lưỡi, một “skill” bá đạo nhưng “mana cost” cũng kinh khủng.
“Tôi… tôi nghĩ chúng ta đã thành công.” Lâm Hạo thều thào, giọng anh yếu ớt nhưng đầy quyết tâm. “Đây là Hồn Cảm Cộng Hưởng. Nó không phải truyền Hồn Lực trực tiếp, mà tôi dùng Khứu Giác Hồn Linh và vết bớt để tạo ra một ‘trường cảm ứng linh hồn’ xung quanh Đội trưởng. Trường này sẽ giúp Đội trưởng chống lại mùi hương như một Hồn Thuẫn thụ động, và tôi có thể ‘nhìn thấy’ những ‘dấu vết’ Hồn Lực Ôn Nhiễm thông qua anh. Nhưng… nó rút Hồn Lực của tôi rất nhanh. Giống như… tôi đang ‘share data’ liên tục vậy.”
***

Truyện Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở Rộ - Hồn Lực Kết Nối - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Họ đứng dậy, tiếp tục đi bộ. Hoàng Phúc cảm thấy bước chân nhẹ nhàng hơn, tinh thần minh mẫn hơn, không còn cảm giác muốn gục ngã nữa. Anh vẫn cảnh giác, khẩu súng Hồn Lực luôn sẵn sàng, nhưng không còn bị mùi hương làm choáng váng. Anh trở thành một “cảm biến di động” đúng nghĩa, một “camera 360 độ” cho Lâm Hạo.
Đột nhiên, Lâm Hạo khựng lại. Ánh mắt anh sắc lạnh, nhìn về phía trước. Anh cảm nhận được một “dấu vết” Hồn Lực Ôn Nhiễm mờ nhạt, di chuyển rất nhanh từ phía trước, thông qua “trường cảm ứng” của Hoàng Phúc. Anh thấy rõ ràng hơn về hướng và tốc độ của nó, như thể có một “ping” hiện lên trên màn hình radar tâm linh của anh.
“Đội trưởng! Bên trái! Có thứ gì đó đang đến… rất nhanh!” Lâm Hạo cảnh báo, giọng anh gấp gáp.
Hoàng Phúc lập tức phản ứng, rút khẩu súng Hồn Lực đã cải tiến, chĩa về phía Lâm Hạo vừa chỉ. Hắn cảm nhận được một luồng khí lạnh lướt qua, nhưng không còn bị ảo ảnh mùi hương che mắt, phản ứng nhanh hơn đáng kể. Cái “Hồn Cảm Cộng Hưởng” này đúng là một “cheat code” trong những tình huống như thế này.
Một Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh cao gầy, mờ ảo, với những cánh hoa nhài xám trắng mọc trên vai, lao ra từ màn sương, tấn công Hoàng Phúc. Nó là một trong những kẻ đã bám theo họ từ Vườn Hồn cũ, một “stalker” dai dẳng.
“Chết tiệt! Nó đây rồi!” Hoàng Phúc gầm lên.
Hoàng Phúc nổ súng Hồn Lực. Viên đạn màu xanh lam xuyên qua Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh, nhưng nó chỉ khựng lại một chút rồi tiếp tục lao tới. Hồn Cảm Cộng Hưởng giúp Hoàng Phúc cảm nhận được lực tác động yếu ớt của đòn tấn công, biết rằng nó chỉ là một “debuff” nhỏ.
Lâm Hạo, dù kiệt sức, vận dụng Hồn Lực còn sót lại vào vết bớt, khuếch đại Hồn Cảm Cộng Hưởng. Anh “nhìn thấu” được “điểm yếu” của Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh thông qua sự kết nối với Hoàng Phúc, một vị trí cụ thể trên ngực nó, nơi Hồn Lực Ôn Nhiễm tập trung mỏng nhất.
“Đội trưởng! Ngực phải của nó! Bắn vào ngực phải!” Lâm Hạo hét lên.
Hoàng Phúc không chần chừ, tin tưởng Lâm Hạo tuyệt đối. Hắn bắn thêm một phát nữa, lần này chính xác vào vị trí Lâm Hạo chỉ. Một pha “no-scope” thần sầu.
Kẻ Không Hồn Huyễn Ảnh rú lên một tiếng the thé, tan biến thành hàng ngàn cánh hoa nhài xám trắng li ti bay lượn trong không khí, như thể vừa bị “render” lỗi. Một “bông hoa pha lê” màu trắng trong suốt rơi xuống đất, trông y hệt một “loot box” vừa được “drop”.
Lâm Hạo quỵ xuống, thở hổn hển, Hồn Lực hoàn toàn cạn kiệt. Vết bớt xoắn ốc âm ỉ nóng rát, báo hiệu sự cạn kiệt, như một đèn báo “low battery” nhấp nháy liên tục.
Hoàng Phúc vội vàng đỡ lấy Lâm Hạo. “Cậu Hạo! Cậu ổn chứ? Khả năng này… nó thật sự hiệu quả! Chúng ta đã làm được!”
***
Hoàng Phúc cẩn thận nhặt “bông hoa pha lê” lên, đưa cho Lâm Hạo. “Chúng ta đã làm được. Cậu Hạo, cậu đúng là ‘main char’ của tôi. Tôi sẽ là ‘tanker’ của cậu đến cùng, bất kể ‘raid boss’ hay ‘level’ khó khăn đến đâu!”
Lâm Hạo mỉm cười yếu ớt, cảm nhận sự tin tưởng tuyệt đối từ Hoàng Phúc. Anh đặt tay lên vai Hoàng Phúc, truyền đi một luồng Hồn Lực an ủi yếu ớt (nhờ sự duy trì của Hồn Cảm Cộng Hưởng, dù tốn kém), như một “heal” nhỏ.
Đột nhiên, một luồng ý niệm lạnh lẽo, đầy tự mãn lướt qua tâm trí Lâm Hạo, xuyên qua cả Hồn Cảm Cộng Hưởng, như một “notification” từ “admin” của game.
*“Con trai của ‘Hương Hồn’… ngươi lại tìm ra một ‘lối đi’ mới. Thú vị. Nhưng trò chơi này… còn nhiều ‘cấp độ’ hơn ngươi tưởng. Ta chờ ngươi… ở U Linh Hà.”*
Lâm Hạo nhíu mày, ánh mắt rực cháy. Anh biết Dạ Hoa Cảnh đang quan sát họ, và đã nhận ra “Hồn Cảm Cộng Hưởng”. Hắn coi đây là một màn “update” đáng giá trong “game” của hắn.
“Hắn… hắn biết rồi.” Lâm Hạo thều thào, giọng anh khản đặc. “Hắn đang chờ chúng ta ở U Linh Hà. Hắn muốn chúng ta đến ‘Vườn Địa Ngục’ của hắn.”
“Vậy thì chúng ta sẽ đến.” Hoàng Phúc dứt khoát, siết chặt khẩu súng Hồn Lực. “Dù hắn có là ‘raid boss’ hay gì đi nữa, tôi sẽ ‘cover’ cho cậu. Chúng ta sẽ ‘reset’ cái game này, ‘update’ nó theo cách của chúng ta. Vì Mai Chi… và vì tất cả những linh hồn đã mất, những ‘NPC’ đã bị hắn biến thành ‘tác phẩm’!”
Lâm Hạo gật đầu. Vết bớt xoắn ốc trên cổ tay anh âm ỉ nóng ấm, không còn đau đớn mà là ngọn lửa ý chí, la bàn dẫn lối cho cuộc chiến sắp tới.
Họ đứng dậy, tiếp tục hành trình về phía U Linh Hà, hai bóng người cô độc nhưng kiên cường, giờ đây được liên kết bằng một sợi dây vô hình của Hồn Cảm Cộng Hưởng và ý chí không thể dập tắt.
***
Xa xa trên một ngọn tháp hoa nhài cao nhất trong Vườn Hồn, Dạ Hoa Cảnh đứng đó, đôi mắt không đồng tử dõi theo bóng dáng hai người đang tiến về U Linh Hà.
Nụ hoa nhài xám trắng trong lòng bàn tay Dạ Hoa Cảnh khẽ rung động và hé nở thêm một cánh, như một “progress bar” đang dần hoàn thành.
“Tác phẩm của ta…” Dạ Hoa Cảnh nở một nụ cười lạnh lẽo, thì thầm. “Ngươi càng cố gắng, càng khiến nó trở nên ‘hoàn mỹ’ hơn. Hãy đến… và chứng kiến ‘sự nở rộ’ vĩ đại nhất.”
Một cánh hoa nhỏ xíu khẽ rụng xuống từ nụ hoa, tan biến vào màn sương tím, như một lời hứa hẹn và một lời đe dọa.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8