Mùi Hương Của Những Kẻ Không Hồn Đang Nở RộChương 96: Tiếng Kêu Của Quá Khứ
“Cậu Hạo… cái mùi này… nó… nó quá nặng. Thằng nhóc, mày sao thế?”
Giọng Hoàng Phúc khản đặc, cố gắng trấn tĩnh bản thân, nhưng sự cảnh giác trong ánh mắt anh không hề suy giảm khi anh quét khẩu súng Hồn Lực qua những bóng hình mờ ảo trong màn sương tím đặc quánh. Mỗi hơi thở của anh đều nặng nề, cổ họng khô rát như bị đốt cháy bởi thứ mùi hoa nhài ngọt lịm, chết chóc đang len lỏi vào từng tế bào. Vết thương sâu hoắm ở vai trái vẫn nhức nhối dữ dội, rỉ ra thứ máu đen sẫm, như một lời nhắc nhở không ngừng về mức độ nguy hiểm của vùng đất này. U Linh Hà, đúng như cái tên của nó, là một địa ngục của những linh hồn.
Lâm Hạo theo sau, toàn thân ê ẩm rã rời, mỗi bước chân đều như dẫm trên gai. Hồn Lực trong cơ thể anh đã cạn sạch đến tận cùng, chỉ còn lại một khoảng trống lạnh lẽo, hút cạn mọi sinh khí. Cơn đau đầu từ Thiên Nhĩ Hồn Tâm giáng xuống như búa bổ, không ngừng “debug” những dòng “code” lỗi trong tâm trí anh, tái hiện những hình ảnh kinh hoàng. Anh ôm chặt phiến đá Hồn Hóa Thạch vào ngực, cố gắng hấp thụ chút năng lượng yếu ớt, trong khi chiếc trâm gỗ của Bà Tư Mộc trên cổ áo phát ra ánh sáng xanh nhạt yếu ớt, như một ngọn đèn pin sắp hết pin, cố gắng lọc bớt mùi hương nồng nặc đang bao vây họ.
Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay Lâm Hạo âm ỉ nóng rát, rung bần bật, không còn chỉ lối rõ ràng mà như một tín hiệu cảnh báo cực độ, một “bug report” không ngừng kêu gào trong tiềm thức. Màn sương tím cuộn xoáy dày đặc hơn, hoa nhài xám trắng mọc thành những vòm cung kỳ dị, như một hành lang ma mị dẫn sâu vào lòng đất, nuốt chửng mọi ánh sáng. Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất U Linh Hà vang vọng, không còn là âm thanh xa xăm mà giờ đây nó rung chuyển cả mặt đất dưới chân họ, như nhịp tim của một con quái vật khổng lồ đang thức tỉnh.
Chợt, Khứu Giác Hồn Linh của Lâm Hạo đột ngột bùng lên dữ dội, không phải bởi mùi hương ôn nhiễm quen thuộc, mà bởi một “mẫu hương” hoàn toàn khác biệt, quen thuộc đến đau lòng: mùi hoa nhài ngọt ngào, sắc lạnh, tinh khiết đến rợn người. Mùi hương này giờ đây không còn sự sống động, không còn chút hơi ấm nào của một linh hồn đang tồn tại, mà thay vào đó là một vẻ tĩnh lặng, vô cảm đến đáng sợ, nhưng lại nồng đậm hơn bao giờ hết, như một đóa hoa đã nở rộ hoàn mỹ, tỏa ra thứ hương thơm chết chóc của sự trống rỗng.
Lâm Hạo khựng lại đột ngột, sắc mặt tái mét, đôi môi mỏng run rẩy. Anh ngước nhìn, đôi mắt sâu thẳm mở to, gần như không dám tin vào những gì Khứu Giác Hồn Linh đang mách bảo.
Trước mắt họ, giữa lòng hành lang hoa nhài xám trắng, một bóng hình đứng đó. Cô vẫn xinh đẹp, mái tóc hạt dẻ bồng bềnh rũ xuống vai, đôi mắt to tròn, nhưng giờ đây chúng vô hồn, trống rỗng, không một tia sáng, không một cảm xúc. Cơ thể cô được dệt từ những đóa hoa nhài xám trắng tinh khiết, dây leo quấn quýt lấy thân hình mảnh mai, tạo thành một vẻ đẹp siêu thực, hoàn mỹ đến ghê rợn, như một tác phẩm điêu khắc sống động từ cõi chết. Cô không cử động, chỉ đứng đó, như một bức tượng sống, tỏa ra mùi hương mê hoặc chết người, chính là Mai Chi.
“Mai… Mai Chi…” Lâm Hạo thều thào, giọng nghẹn lại trong cổ họng, ánh mắt dán chặt vào hình bóng quen thuộc nhưng xa lạ kia. Nỗi đau xé lòng ập đến, như một dòng điện chạy dọc sống lưng, khiến anh lạnh toát.
Hoàng Phúc vội vã đỡ lấy Lâm Hạo khi thấy anh loạng choạng, ánh mắt đầy lo lắng và phẫn nộ hướng về phía Mai Chi. Dù anh không thể nhìn thấy những đóa hoa nhài xám trắng trên người cô một cách rõ ràng như Lâm Hạo, nhưng anh cảm nhận được một luồng áp lực tinh thần cực lớn từ mùi hương mê hoặc đó. Nó như một bàn tay vô hình đang bóp nghẹt trái tim anh, cố gắng hút cạn ý chí. Anh cố gắng dùng ý chí kiên định để chống lại, đồng thời quét súng cảnh giác xung quanh, tìm kiếm bất kỳ mối đe dọa vật lý nào ẩn trong màn sương.
Lâm Hạo quỵ xuống hoàn toàn, nôn khan dữ dội, không phải vì Hồn Lực cạn kiệt mà vì nỗi đau tinh thần tột cùng đang xé nát anh. Cơ thể anh run rẩy không ngừng, Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng yếu ớt, rồi lại chập chờng, như một “mạch điện” đang quá tải, sắp sửa “crash game”. Máu tươi rỉ ra từ mũi Lâm Hạo, chảy thành dòng trên cằm, nhỏ xuống nền đá ẩm ướt.
Anh dồn chút Hồn Lực còn sót lại, cố gắng cưỡng ép kích hoạt Thiên Nhĩ Hồn Tâm để “nhìn thấu” Mai Chi. Hành động này khiến anh đau đớn tột độ, đầu óc quay cuồng như bị xé toạc, như thể có hàng ngàn con dao đang rạch vào từng dây thần kinh.
Thiên Nhĩ Hồn Tâm của Lâm Hạo bị cưỡng bức mở toang, không phải thấy “lỗ hổng” hay “đường mạch” của Kẻ Không Hồn thông thường, mà là một tàn dư Hồn Lực yếu ớt, mờ nhạt, cuộn xoáy trong lồng ngực Mai Chi. Tàn dư đó không phát ra tiếng nói, mà là một **”Tiếng Kêu Của Quá Khứ”** – một chuỗi Hồn Ngữ hỗn loạn, cảm xúc và ký ức vụn vỡ liên tục dội vào tâm trí Lâm Hạo. Anh nghe thấy tiếng cười trong trẻo của Mai Chi khi cô vẽ tranh đường phố, ánh mắt lấp lánh sự tinh nghịch và đam mê, mùi hương trong trẻo của cô trước kia, mùi của nhựa sống và niềm vui. Rồi tất cả biến thành một nỗi buồn vô tận, cô đơn đến tột cùng, như một lời từ biệt không thành, một khúc ca bi thương không lời.
Một khung cảnh ngắn ngủi lướt qua tâm trí Lâm Hạo, như một đoạn “flashback” bị lỗi, nhấp nháy liên tục: Mai Chi mỉm cười rạng rỡ, đang vẽ một đóa hoa hướng dương rực rỡ trên bức tường đổ nát của Thiên Phủ Thành, ánh nắng ban mai chiếu rọi mái tóc hạt dẻ của cô, khiến nó lấp lánh như những sợi vàng. Mùi hương của cô khi ấy là sự sống, là niềm hy vọng, giờ đây chỉ còn là tàn dư của một linh hồn đang bị giam cầm, bị bóp méo thành vẻ đẹp chết chóc.

Lâm Hạo cảm thấy linh hồn mình như bị xé toạc, bị chia năm xẻ bảy. Anh nhận ra Mai Chi không còn là Mai Chi nữa, cô đã trở thành một “tác phẩm” của Dạ Hoa Cảnh, một vỏ bọc trống rỗng ôm lấy nỗi buồn vĩnh cửu, bị mắc kẹt trong một nhà tù của sự “hoàn mỹ” bệnh hoạn.
Tiếng cười lạnh lẽo, tự mãn vang vọng trong tâm trí Lâm Hạo và Hoàng Phúc, như một “developer” điên đang tận hưởng thành quả của “kiệt tác” mình tạo ra. *“Ngươi đã thấy chưa, con trai của ‘Hương Hồn’? Đây là sự hoàn mỹ. Một kiệt tác không tì vết, không còn cảm xúc, không còn đau khổ. Mai Chi… đã được giải thoát. Ngươi không thể cứu vãn một thứ đã được nâng cấp đến mức này. Hãy từ bỏ, và trở thành một phần của sự vĩnh cửu này.”* Giọng hắn đầy mê hoặc, chế giễu, như đang tận hưởng nỗi đau và sự bất lực của Lâm Hạo.
“Đồ khốn! Ngươi đã làm gì cô ấy?! Ngươi là đồ quái vật! Ta sẽ không bao giờ để ngươi thắng!” Hoàng Phúc gầm lên, chĩa súng vào không gian trống rỗng, vào nơi ý niệm của Dạ Hoa Cảnh vừa lướt qua. Anh tức giận tột độ, ho ra máu đen sẫm, nhưng ánh mắt vẫn rực cháy ngọn lửa phẫn nộ. Anh muốn “bắn sập server” của tên điên này, muốn phá hủy tất cả những gì hắn đã tạo ra.
“Không… không thể nào… Mai Chi…” Lâm Hạo quỵ xuống, giọng khản đặc, đau đớn đến tột cùng, máu mũi chảy dài, nhỏ xuống nền đá lạnh lẽo.
Dạ Hoa Cảnh (Ý niệm): *”Một đóa hoa… vĩnh cửu, không héo tàn. Ngươi cũng có thể, kẻ vá lỗi bé nhỏ của ta. Hãy nhìn đi, vẻ đẹp của sự trống rỗng.”* Giọng hắn vẫn đều đều, tự mãn, như đang thuyết giảng về một chân lý bệnh hoạn.
Mùi hương của Mai Chi vẫn nồng nặc, mê hoặc, nhưng ánh mắt Lâm Hạo dần thay đổi. Nỗi đau vẫn còn đó, nhưng giờ đây nó hòa lẫn với sự phẫn nộ và một ý chí kiên định lạnh lùng như thép, cứ như anh vừa “respawn” với “buff” mới, mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Anh nhìn thẳng vào Mai Chi, không còn là ánh mắt tuyệt vọng mà là một quyết tâm sắt đá, một lời thề không thể phá vỡ. Máu mũi ngừng chảy, Hồn Nguyên Ấn Ký trên cổ tay anh bùng sáng ổn định trở lại, như một ngọn lửa âm ỉ nhưng không bao giờ tắt.
Hoàng Phúc đặt bàn tay nặng nề lên vai Lâm Hạo, truyền một luồng Hồn Lực tinh khiết yếu ớt từ ý chí kiên định của mình. Anh gật đầu dứt khoát, ánh mắt không còn sự sợ hãi mà là sự tin tưởng tuyệt đối vào người đồng đội đang quỳ dưới đất.
Lâm Hạo siết chặt cuốn nhật ký Trần Khang vào ngực, như thể nó là một phần của linh hồn anh, một lời hứa với những người đã ngã xuống.
“Ngươi… Dạ Hoa Cảnh… đã biến Mai Chi thành một ‘bug’ kinh hoàng.” Giọng Lâm Hạo khàn đặc, nhưng rõ ràng và dứt khoát, ánh mắt nhìn thẳng vào Mai Chi, như thể anh đang nói chuyện với chính Dạ Hoa Cảnh. “Nhưng ta… ta sẽ không để ngươi biến cô ấy thành ‘kiệt tác’ trống rỗng của ngươi. Ta sẽ ‘vá lỗi’ này! Ta sẽ ‘update’ thế giới này… theo cách của chúng ta!” Từng lời anh nói ra đều đanh thép, như một “admin” đang tuyên bố “ban” vĩnh viễn một “hacker” đã phá hoại hệ thống.
“Đúng vậy, Cậu Hạo! Chúng ta sẽ ‘vá lỗi’ nó!” Hoàng Phúc siết chặt vai Lâm Hạo, ánh mắt kiên định, giọng dứt khoát. “Tôi sẽ ‘tank’ cho cậu đến hơi thở cuối cùng! ‘Reset’ cái ‘game’ chết tiệt này, thằng nhóc!” Anh nhìn Mai Chi lần cuối, ánh mắt đầy xót xa nhưng cũng kiên định, cứ như một “NPC” trung thành vừa “unlock” thêm “skill support” mới, sẵn sàng chiến đấu đến cùng.
Dạ Hoa Cảnh (Ý niệm, giọng nói hơi ngạc nhiên pha lẫn thích thú bệnh hoạn): *”Ồ? Ngươi vẫn còn sức mạnh để chống lại ta sao, kẻ vá lỗi bé nhỏ? Rất thú vị… Rất thú vị! Vậy thì hãy đến đi… Thư viện Hồn Lực đang chờ đợi các ngươi. Hãy xem, ngươi có thể tạo ra ‘kiệt tác’ nào từ những ‘lỗi lầm’ của ta!”* Giọng hắn vang vọng, đầy thách thức, cứ như một “developer” điên đang hóng xem “player” sẽ “exploit bug” của hắn như thế nào, một nụ cười lạnh lẽo, đầy ẩn ý.
Lâm Hạo và Hoàng Phúc nhìn nhau, gật đầu dứt khoát. Dù kiệt sức và bị thương, họ cùng nhau đứng dậy, từng bước chân nặng nề nhưng đầy quyết tâm. Họ quay lưng lại Mai Chi, quay lưng lại “kiệt tác” bệnh hoạn của Dạ Hoa Cảnh, bước sâu hơn vào U Linh Hà, tiến về phía Thư viện Hồn Lực.
Hồn Nguyên Ấn Ký của Lâm Hạo bùng sáng rực rỡ, không chỉ chỉ đường mà còn như một ngọn hải đăng của ý chí, đẩy lùi màn sương tím xung quanh họ, tạo ra một “safe zone” nhỏ, nơi ý chí của con người vẫn còn được bảo toàn.
Tiếng đập mạnh mẽ, trầm đục từ sâu trong lòng đất U Linh Hà vẫn vang vọng, nhưng giờ đây nó không còn là tiếng chuông báo tử mà là nhịp điệu của một cuộc chiến sắp đến, một “battle theme” hùng tráng. Bóng tối và những bông hoa nhài xám trắng nuốt chửng bóng dáng họ, nhưng ngọn lửa ý chí trong họ vẫn rực cháy, không thể bị “delete”, không thể bị “format”. Họ sẽ “update” thế giới này, bằng mọi giá, vì những linh hồn đã mất và vì một tương lai không còn sự trống rỗng. Cuộc hành trình vào lòng địa ngục vẫn tiếp diễn.