Bách Quỷ Dạ Hành: Kẻ Vẽ Da Lòng NgườiChương 11: Bóng Ma Thành Thị
Lê Nhân nhìn sâu vào đôi mắt bình tĩnh của Bạch Vân, rồi liếc nhanh qua Chú Hùng vạm vỡ đang đứng sừng sững như một pho tượng hộ pháp. Anh đã mệt mỏi với những đêm dài độc hành, với gánh nặng của thù hận và bí ẩn đè nén. Lời đề nghị hợp tác của cô ta, dù đầy rẫy sự ngờ vực, lại mở ra một tia hy vọng.
“Được,” anh nói, giọng dứt khoát hơn anh nghĩ. “Ta sẽ đi cùng các ngươi. Nhưng nếu có bất kỳ điều gì mờ ám, ta sẽ không ngần ngại quay lưng.”
Bạch Vân khẽ mỉm cười, nụ cười thoáng qua như một làn sương sớm. “Chúng ta không kỳ vọng ngươi đặt niềm tin tuyệt đối ngay lập tức. Hành động sẽ chứng minh tất cả.”
Sáng sớm hôm sau, nhóm người rời quán trọ, hòa mình vào dòng người tấp nập của Kinh thành Thăng Long. Đây là lần đầu tiên Lê Nhân đặt chân đến một thành phố lớn đến vậy. Những con phố lát đá xanh rêu, những mái ngói cong vút, những hàng quán bày bán đủ mọi thứ hàng hóa từ lụa là gấm vóc đến đồ gốm sứ tinh xảo. Mùi hương của trầm hương, gia vị và mồ hôi người quyện vào nhau, tạo nên một bản giao hưởng độc đáo của cuộc sống.
Bạch Vân dẫn họ đến một khu phố cổ, nơi những ngôi nhà mái ngói âm dương san sát, nhuốm màu thời gian. Một căn nhà hai tầng với cánh cổng gỗ lim khép hờ là điểm đến của họ. Vừa bước vào sân, một luồng khí lạnh lẽo phả vào mặt Lê Nhân, khiến anh rùng mình.
“Đây là nhà của nạn nhân,” Bạch Vân nói, giọng trầm trọng. “Một vị quan triều đình, Bổn thần Bộ Lễ, tên là Trần Văn Hiến. Ông ta được phát hiện đã chết trong thư phòng vào đêm qua.”
Lê Nhân nhíu mày. “Lại là quan chức?” Anh nhớ đến Tuần phủ Ngô ở Phượng Lai.
Chú Hùng đẩy cánh cửa thư phòng nặng nề. Mùi máu tanh nồng nặc xộc thẳng vào mũi, hòa lẫn với mùi giấy cũ và mực tàu. Lê Nhân bước vào, đôi mắt anh ngay lập tức quét qua căn phòng. Căn phòng không quá lớn, sách vở chất đầy trên các kệ gỗ, một bàn viết lớn đặt giữa phòng với nghiên mực và bút lông còn dang dở. Thi thể Trần Văn Hiến nằm úp mặt trên sàn, máu đã khô lại thành vệt đen sẫm. Nhưng điều khiến Lê Nhân chú ý nhất không phải là thi thể, mà là một vệt đen mờ ảo, như một cái bóng loang lổ, đang lẩn khuất dưới gầm bàn.
“Hắn bị giết bằng một nhát dao chí mạng vào tim,” một trong số các đệ tử của Bạch Vân, một chàng trai trẻ với vẻ mặt nghiêm nghị tên là Minh, lên tiếng. “Không có dấu hiệu chống cự, cũng không có dấu vết đột nhập.”
Lê Nhân quỳ xuống, chạm tay vào vệt bóng mờ ảo. Một cảm giác lạnh buốt chạy dọc sống lưng anh. Đây không phải là tàn dư của một linh hồn bình thường. Nó mang theo một sự tà ác cổ xưa, một cảm giác quen thuộc khiến anh rùng mình.
“Ngươi thấy gì?” Bạch Vân hỏi, đôi mắt cô ta dán chặt vào Lê Nhân.
“Một cái bóng,” Lê Nhân đáp, giọng khẽ. “Nó không phải là linh hồn, nhưng lại mang một luồng khí chất cực kỳ tà ác. Nó giống như… một mảnh vỡ.”
“Mảnh vỡ của cái gì?” Minh hỏi, vẻ mặt đầy nghi hoặc.
“Của một thứ gì đó đã bị xé toạc,” Lê Nhân thì thầm, tâm trí anh quay cuồng với những hình ảnh rời rạc. Một tiếng gầm rú xa xăm, một ánh mắt đỏ ngầu lóe lên trong bóng tối. “Một con quỷ cổ xưa.”
Chú Hùng tiến lại gần, nhìn chằm chằm vào vệt bóng. “Ta không cảm nhận được gì đặc biệt.”
“Chỉ Lê Nhân mới có thể,” Bạch Vân giải thích, giọng điệu có chút tự hào. “Khả năng của anh ta là chìa khóa để chúng ta nhìn thấy những gì bị che giấu.”
Lê Nhân đứng dậy, ánh mắt anh dừng lại trên một bức bình phong đặt ở góc phòng. Trên đó, vẽ một cảnh núi non hiểm trở, mây mù bao phủ. Nhưng dưới con mắt của anh, những đường nét của bức tranh như đang vặn vẹo, biến dạng. Một hình ảnh mờ ảo hiện lên, một khuôn mặt với đôi mắt trống rỗng, đang nhìn chằm chằm vào anh từ trong bức tranh.
“Có gì đó trong bức tranh,” Lê Nhân nói, bước đến gần bức bình phong.
Bạch Vân và những người khác cũng nhìn theo. “Đây là một bức tranh phong cảnh bình thường,” Minh nhận xét.
“Không,” Lê Nhân lắc đầu. “Nó không bình thường. Có một linh hồn bị mắc kẹt ở đây. Một linh hồn bị biến chất.”
Anh đưa tay chạm vào bức tranh. Ngay lập tức, một luồng năng lượng lạnh lẽo truyền qua đầu ngón tay anh, khiến anh rụt tay lại. Bức tranh như sống dậy, những đường nét uốn lượn như những con rắn, và khuôn mặt trống rỗng kia hiện rõ hơn, gần như muốn thoát ra khỏi khung vải.
“Cẩn thận!” Bạch Vân cảnh báo. “Đừng chạm vào nó tùy tiện.”
“Nó bị phong ấn,” Lê Nhân nói, giọng trầm. “Nhưng phong ấn đang yếu đi. Và linh hồn bên trong đang cố gắng thoát ra.”
“Một linh hồn bị biến chất trong tranh?” Chú Hùng lẩm bẩm. “Chuyện này không đơn giản.”
Bạch Vân trầm ngâm nhìn bức tranh. “Có lẽ chúng ta cần tìm hiểu thêm về lịch sử của vị quan này. Và cả lịch sử của bức tranh nữa.”
Lê Nhân gật đầu. Anh cảm thấy một sự liên kết kỳ lạ giữa vụ án này và quá khứ của chính mình. Cái chết của Trần Văn Hiến, vệt bóng mờ ảo, và linh hồn bị mắc kẹt trong bức tranh… tất cả đều gợi cho anh một cảm giác ớn lạnh. Phải chăng, cái bóng của quá khứ, của “Da Lòng Người”, đang tái hiện ở nơi đây, trong lòng kinh thành hoa lệ này?
Cái bóng của quá khứ, liệu có tái hiện? Lê Nhân nhìn chằm chằm vào đôi mắt trống rỗng trong bức tranh, cảm giác như một sợi dây vô hình đang kéo anh về phía vực thẳm của những bí mật đã ngủ yên bấy lâu.