Âm Thanh Cuối Cùng Của Bảng Cầu Cơ
Chương 1: Bóng Đêm Trên Cầu Hiền Lương

Cập nhật lúc: 2026-07-03 18:50:44 | Lượt xem: 25

Sáng sớm, cái ánh nắng yếu ớt của Quảng Trị những năm 2000 lười biếng len qua khe cửa sổ cũ kỹ, cố gắng chiếu rọi vào căn phòng đang chìm trong bóng tối. Nhưng nó chỉ đủ sức làm rõ hơn những hạt bụi lơ lửng trong không khí, như thể đang nhảy múa một điệu vũ tang tóc. Phước, năm hai mươi tuổi, giật mình bật dậy từ một cơn mơ, mồ hôi lạnh ướt đẫm lưng áo. Anh thở dốc, hai tay bấu chặt lấy ga giường, cảm giác như vừa chạy marathon xuyên qua một cánh đồng toàn… linh hồn.
Căn phòng bừa bộn như bãi chiến trường sau một cuộc đột kích của đội quân “lười biếng cấp độ vũ trụ”. Sách vở, băng đĩa nhạc cũ, vỏ gói mì tôm chất đống lung tung, tạo nên một “tác phẩm nghệ thuật” trừu tượng mà chỉ có Phước mới đủ dũng cảm sống chung. Giữa mớ hỗn độn đó, trên chiếc bàn học đã bong tróc lớp sơn, một tấm ảnh chân dung của Ngọc vẫn chễm chệ, phủ một lớp bụi mỏng tang như tấm màn voan của những kỷ niệm đã hóa tro tàn. Ngọc trong ảnh cười thật tươi, đôi mắt trong veo như giọt sương mai, mái tóc dài óng ả xõa ngang vai. Một vẻ đẹp thanh thoát, dịu dàng, đúng chuẩn “crush quốc dân” của mọi chàng trai tuổi mới lớn.
Phước nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, ánh mắt anh trũng sâu, quầng thâm dưới mắt như hai vết mực tàu lem luốc trên giấy bản. Đó là dấu ấn của những đêm dài mất ngủ, của hàng triệu suy nghĩ và nỗi đau cứ xoáy vào tâm can anh. Anh cảm thấy một sự tội lỗi đè nặng, như tảng đá ngàn cân đè lên lồng ngực. Một năm rồi, kể từ ngày Ngọc rời đi, mang theo cả một phần linh hồn của Phước. Mọi thứ xung quanh anh dường như cũng mất đi màu sắc, chỉ còn lại những gam màu xám xịt của sự hoài niệm và hối tiếc.
Anh với tay, rút một điếu thuốc lá Sài Gòn đặc biệt từ gói, châm lửa. Ngọn lửa nhỏ lập lòe trong bóng tối, như một đốm hy vọng mong manh giữa biển đêm tuyệt vọng. Khói thuốc lảng bảng bay lên, tạo thành những vòng xoáy hư ảo, rồi tan biến vào không khí tĩnh mịch. Anh nhìn theo làn khói, tự hỏi liệu linh hồn Ngọc có đang ở đâu đó, nhìn anh, hay cô đã hoàn toàn biến mất, như làn khói vô định kia?
Bên ngoài con hẻm nhỏ, tiếng rao hàng của người bán xôi vọng vào, lanh lảnh nhưng lại nghe xa xăm như đến từ một thế giới khác: “Ai xôi nóng đây! Xôi đậu xanh, xôi gấc đây!”. Rồi tiếng xe đạp lộc cộc của chị bán bún riêu, tiếng trẻ con cười đùa, tiếng người lớn í ới gọi nhau. Cuộc sống đời thường vẫn tiếp diễn, hối hả và ồn ã, như chưa từng có sự mất mát nào xảy ra. Chỉ mình Phước, vẫn mắc kẹt trong cái kén của nỗi đau, bị cô lập giữa dòng chảy vô tình của thời gian. Anh tự thấy mình giống như một con cá mắc cạn, vùng vẫy trong vũng nước cạn khô của quá khứ, trong khi dòng sông cuộc đời vẫn cứ cuồn cuộn chảy trôi. “Đúng là số phận main character hệ ‘sad boy’ có khác,” anh tự nhủ, “người ta thì ‘flex’ cuộc sống sang chảnh, mình thì ‘flex’ sự thâm quầng và nỗi ám ảnh.”
Anh nhắm mắt lại, cố gắng xua đi những hình ảnh vừa rồi trong mơ, nhưng vô ích. Giấc mơ ấy, nó cứ lặp đi lặp lại, như một cuộn phim cũ kỹ bị kẹt, chiếu đi chiếu lại cùng một phân cảnh kinh hoàng.
***
Khung cảnh chuyển sang một buổi chiều tà lãng mạn trên Cầu Hiền Lương. Nắng vàng như mật rót xuống dòng sông Bến Hải, nhuộm đỏ cả một vùng trời. Ngọc đứng đó, mái tóc dài óng ả bay trong gió, chiếc áo dài trắng tinh khôi phấp phới. Cô quay lại nhìn Phước, mỉm cười. Nụ cười ấy, rạng rỡ như ánh mặt trời, ấm áp như làn gió mùa hạ.
“Anh Phước! Anh chậm quá!” Giọng Ngọc trong veo, lảnh lót như tiếng chuông gió.
Phước cảm thấy trái tim mình đập mạnh. Anh cố gắng chạy đến, gọi tên Ngọc. “Ngọc! Anh đến đây!” Mỗi bước chân anh như nặng trĩu, dù anh đã cố gắng hết sức. Cảm giác như có một lực vô hình đang níu giữ anh lại, không cho anh đến gần cô.

Truyện Âm Thanh Cuối Cùng Của Bảng Cầu Cơ - Bóng Đêm Trên Cầu Hiền Lương - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Ngọc vẫn cười, nhưng nụ cười dần trở nên xa cách. Cô quay lưng lại, bước đi. Từng bước, từng bước một, xa dần. Phước cảm thấy một sự thôi thúc dữ dội phải giữ cô lại. Anh không thể để cô đi. Anh hét lên, gọi tên cô, nhưng giọng nói như bị bóp nghẹt trong cổ họng.
“Ngọc! Đừng đi!”
Hình ảnh Ngọc bỗng mờ đi, như một bức tranh bị nhòe nước. Đôi mắt trong veo của cô dần trở nên trống rỗng, không một tia cảm xúc. Nụ cười trên môi cô đông cứng lại, méo mó một cách kỳ dị, không còn vẻ trong sáng, dịu dàng vốn có. Một cảm giác lạnh lẽo đột ngột ập đến, xuyên thấu da thịt, buốt giá đến tận xương tủy. Cùng lúc đó, một tiếng gió rít qua khe cửa cũ, rất khẽ, nhưng lại rất rõ ràng trong tâm trí Phước, đủ khiến anh sởn gai ốc. Tiếng rít ấy không giống tiếng gió thông thường, nó mang theo một âm hưởng ma mị, như tiếng thì thầm của một thứ gì đó vô hình, đang cố gắng chạm vào anh.
Phước giật mình lần nữa, bật mở mắt. Anh vẫn đang ngồi trên giường, mồ hôi lạnh vã ra như tắm. Tim anh đập thình thịch trong lồng ngực, như muốn nhảy ra khỏi lồng xương sườn. “Lại là giấc mơ đó,” anh lẩm bẩm, giọng khàn đặc. “Đúng là tâm hồn phong phú của một người thất tình có khác, toàn mơ thấy ‘drama’ không à.” Anh xoa xoa thái dương, cố gắng xua đi cái cảm giác rờn rợn còn vương lại. Giấc mơ ấy, nó không chỉ là nỗi ám ảnh, mà còn là một lời nhắc nhở không ngừng về cái ngày định mệnh ấy, cái ngày mà anh đã đánh mất Ngọc, ngay trên cây cầu Hiền Lương, nơi tình yêu của họ từng nở rộ.
***
Phước lê bước ra khỏi nhà, cái bóng của anh đổ dài trên con hẻm nhỏ, gầy gò và xiêu vẹo. Con hẻm vẫn vậy, những ngôi nhà mái ngói cũ kỹ chen chúc nhau, tường vôi đã bong tróc, lộ ra lớp gạch đỏ sậm rêu phong. Tiếng đài cassette từ một nhà nào đó vọng lại một bài hát thịnh hành của MTV thập niên 2000, giai điệu Pop-Ballad u sầu như đang hát hộ nỗi lòng của anh. Tiếng xe máy cà tàng, tiếng xe đạp lộc cộc, tiếng còi xe lam leng keng, tất cả tạo nên một bản giao hưởng ồn ào rất đặc trưng của Quảng Trị đầu thiên niên kỷ mới. Anh đi qua những hàng quán vỉa hè nghi ngút khói, mùi phở, mùi bún bò, mùi cà phê sữa đá quyện vào nhau, đánh thức cái dạ dày đang biểu tình dữ dội của anh. Nhưng Phước chẳng buồn để tâm. Trong đầu anh chỉ có một suy nghĩ duy nhất: Ngọc.
Anh đi bộ vô định, đôi chân cứ thế đưa anh đến một nơi quen thuộc mà anh vẫn luôn né tránh: Cầu Hiền Lương. Cầu Hiền Lương, chứng nhân lịch sử, giờ đây trong mắt Phước lại trở thành một biểu tượng của sự chia ly và nỗi đau. Dù là ban ngày, ánh nắng vẫn rải đầy mặt cầu, nhưng khi Phước bước lên, anh vẫn cảm thấy một luồng khí lạnh buốt lướt qua, không khí xung quanh cầu dường như đặc quánh và nặng nề hơn. Một cảm giác rờn rợn chạy dọc sống lưng, như có ai đó đang thì thầm vào tai anh những câu chuyện chưa kể. Anh rùng mình, cố gắng bước nhanh hơn, nhưng ánh mắt vẫn vô thức liếc nhìn xuống dòng sông Bến Hải đang chảy lững lờ. Nơi đó, một năm về trước, Ngọc đã vĩnh viễn rời xa anh. “Đúng là ‘tâm linh không đùa được đâu’,” Phước tự nhủ, “chắc tại mình yếu bóng vía nên mới cảm nhận được mấy cái ‘vibe’ rợn người này.”
Phước rẽ vào một con hẻm khác, tìm đến quán net quen thuộc. Quán net “Anh Hùng Bàn Phím” của chú Năm, với những chiếc máy tính cấu hình “khủng” (theo tiêu chuẩn 2000) và đường truyền dial-up ì ạch, nơi tụ tập của đủ loại “game thủ” từ học sinh cấp 2 đến những anh thanh niên lông bông. Tiếng click chuột, tiếng gõ bàn phím lạch cạch, tiếng “đế chế” (Age of Empires) ồn ào, tiếng chửi thề của mấy đứa thua game tạo nên một thứ âm thanh hỗn độn mà Phước đã quá quen thuộc.
“Ê Phước! Lại đây làm ván đế chế không?” Tiếng Thái, bạn thân của Phước, cất lên. Thái, trái ngược với Phước, có vẻ ngoài khỏe khoắn, năng động. Gương mặt điển trai, sáng sủa, mái tóc cắt gọn gàng, và nụ cười thường trực trên môi – đúng chuẩn “hot boy” của xóm. Anh đang ngồi trước máy tính, tay cầm chuột thoăn thoắt điều khiển đội quân nông dân trong game, nhưng khi thấy Phước, anh liền tắt máy, quay sang nhìn bạn với vẻ lo lắng.
“Mày lại thức trắng đêm hả? Nhìn mày như ma đói vậy, xanh xao hơn cả con zombie trong Resident Evil,” Thái cau mày, “mày xem, quầng thâm dưới mắt mày còn to hơn cả cái đĩa CD nữa kìa. Ra ngoài đi dạo đi, đừng ru rú trong nhà mãi thế. Ngọc mất rồi, mày phải chấp nhận chứ. Mày cứ ủ rũ thế này, Ngọc trên trời cũng không an lòng đâu.”

Truyện Âm Thanh Cuối Cùng Của Bảng Cầu Cơ - Bóng Đêm Trên Cầu Hiền Lương - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Phước lảng tránh ánh mắt của Thái, ánh mắt anh vô định nhìn vào màn hình máy tính đang tắt ngúm. “Tao không sao. Mày cứ chơi đi.” Giọng anh khàn đặc, yếu ớt.
Thái thở dài thườn thượt, “Trời ơi là trời! Thằng này, mày cứ thế này thì làm sao khá nổi? Sống thế này có khác gì ‘đắp chiếu’ sớm đâu. Hay đi xem phim, xem Biệt Động Cảnh hay phim ‘bom tấn’ Việt Nam gì đó đi. Hoặc qua nhà tao ăn cơm mẹ nấu đi. Mẹ cũng lo cho mày lắm đó. Mày cứ như người mất hồn vậy.”
Phước khẽ lắc đầu, “Thôi, tao không có hứng.”
Thái nhìn Phước, ánh mắt tràn đầy sự bất lực và lo lắng. Anh biết, những lời khuyên của mình chẳng thấm vào đâu với Phước lúc này. Nỗi đau của Phước quá lớn, nó đã biến anh thành một con người khác, một cái bóng của chính mình. Thái tự thấy mình giống như một người đang cố gắng kéo một kẻ đang chìm xuống khỏi vũng lầy, nhưng kẻ đó lại không muốn được cứu. “Đúng là tình bạn ‘cẩu lương’ không dành cho những kẻ yếu tim,” Thái thầm nghĩ, “mày cứ ‘flex’ nỗi buồn thế này, tao cũng muốn ‘flex’ sự bất lực của mình quá.”
***
Phước ngồi vào một máy tính trống, bật lên. Cái tiếng “tít tít” đặc trưng của modem dial-up vang lên, rồi những dòng chữ xanh lè hiện ra trên màn hình đen sì, báo hiệu sự kết nối thành công với “thế giới phẳng”. Anh lướt web vô định, tìm kiếm các tin tức cũ về tai nạn giao thông, về những cái chết bí ẩn, như thể đang muốn tìm một lời giải đáp nào đó cho cái chết của Ngọc. Anh gõ từ khóa “Cầu Hiền Lương tai nạn” vào ô tìm kiếm của Google (phiên bản 2000, dĩ nhiên). Hàng loạt kết quả hiện ra, nhưng không có gì mới mẻ, chỉ là những thông tin cũ rích mà anh đã đọc đi đọc lại hàng trăm lần.
Trong lúc anh đang lơ đãng lướt xuống, một quảng cáo pop-up bỗng hiện lên, nhấp nháy liên hồi. Hoặc có thể, anh vô tình click vào một đường link dẫn đến một diễn đàn tâm linh cũ kỹ (phongthuy69.com), giao diện xanh đỏ tím vàng lòe loẹt, đúng chuẩn “gu thẩm mỹ” của internet đầu thế kỷ 21. Trên diễn đàn, hàng loạt các chủ đề về “linh hồn người chết”, “cách liên lạc với thế giới bên kia”, “những câu chuyện ma có thật” hiện ra, như một mê cung đầy cám dỗ.
Phước dừng lại ở một bài viết có tiêu đề “Bảng Cầu Cơ – Cánh Cửa Kết Nối Với Người Đã Khuất”. Đôi mắt anh mở to, như bị hút chặt vào từng dòng chữ. Bài viết mô tả bảng cầu cơ (Ouija board) một cách chi tiết, từ cách chế tạo đơn giản bằng giấy và bút, đến cách sử dụng, những quy tắc cần tuân thủ, và cả những câu chuyện “thành công” rợn người về việc liên lạc với linh hồn. “Mấy cái chuyện này cứ như phim kinh dị hạng B vậy,” Phước tự nhủ, nhưng trong lòng anh lại dấy lên một tia hy vọng điên cuồng. “Nếu thật sự có cách liên lạc với Ngọc… thì sao?”
Tiếng chuột click lạch cạch của những game thủ xung quanh, tiếng bàn phím gõ lộc cộc, tiếng game ồn ào, tất cả dường như tan biến. Chỉ còn Phước và màn hình máy tính, nơi hình ảnh một tấm bảng với các chữ cái và con số hiện ra, cùng với một con trỏ hình trái tim. Anh đọc đi đọc lại bài viết, từng từ, từng chữ, như thể đang tìm kiếm một bí kíp võ công thất truyền. “Kết nối với người đã khuất,” cái cụm từ đó cứ vang vọng trong đầu anh, như một lời mời gọi đầy ma mị. “Đúng là ‘drama’ chưa bao giờ ngừng nghỉ,” anh nghĩ, “mình đang trên đường trở thành ‘pháp sư online’ hay gì đây?”
***

Truyện Âm Thanh Cuối Cùng Của Bảng Cầu Cơ - Bóng Đêm Trên Cầu Hiền Lương - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Phước rời quán net, đầu óc vẫn còn quay cuồng với những suy nghĩ về bảng cầu cơ. Anh đi bộ về nhà, buổi chiều tà đã buông xuống, nhuộm một màu cam đỏ lên những mái nhà cũ kỹ. Gió thổi hiu hiu, mang theo mùi khói bếp và mùi đất ẩm.
Anh đi ngang qua nhà Bà Tư. Bà Tư, một cụ bà đã ngoài 70, dáng người nhỏ nhắn, lưng hơi còng. Mái tóc bạc phơ được búi gọn gàng, khuôn mặt hằn sâu những nếp nhăn của thời gian. Bà đang quét sân, tay cầm chiếc chổi tre cũ kỹ, tiếng chổi xào xạc trên nền đất. Bà dừng lại, ngước nhìn Phước. Đôi mắt nhỏ nhưng sắc sảo của bà nhìn anh, ánh mắt đầy sự từng trải và một nỗi lo lắng khó gọi tên.
“Cháu Phước… dạo này nhìn cháu xanh xao quá. Người ta nói, có những cánh cửa không nên mở ra đâu cháu à,” Bà Tư buông lời, giọng bà trầm đục, như tiếng gió luồn qua kẽ lá khô. “Một khi đã mở, thì khó lòng đóng lại lắm. Nhớ lấy lời bà.” Bà lắc đầu khẽ, ánh mắt vẫn không rời khỏi Phước, như thể bà đã nhìn thấy một điều gì đó kinh khủng đang chờ đợi anh.
Phước hơi giật mình, lời nói của Bà Tư nghe sao mà trùng hợp với những gì anh vừa đọc trên mạng đến thế. Anh gật đầu chào Bà Tư một cách miễn cưỡng, “Dạ, cháu chào Bà Tư ạ. Cháu biết rồi ạ.” Rồi anh đi tiếp, không quá để tâm đến lời nói của bà. Anh tự nhủ: “Mấy lời mê tín của người già thôi mà, chắc bà lại xem phim ma nhiều quá rồi.” Dù vậy, trong sâu thẳm, một cảm giác bất an mơ hồ vẫn len lỏi vào tâm trí anh.
***
Phước về đến nhà. Căn phòng lại chìm trong bóng tối và sự tĩnh mịch quen thuộc. Anh bật đèn, ánh sáng vàng yếu ớt chiếu rọi căn phòng, nhưng không đủ để xua đi cái cảm giác lạnh lẽo đang bao trùm.
Anh ngồi xuống bàn học, nhìn chằm chằm vào tấm ảnh của Ngọc. Nụ cười của cô trong ảnh vẫn rạng rỡ, nhưng giờ đây trong mắt Phước, nó lại mang một vẻ gì đó u buồn, như thể cô đang cố gắng nói với anh điều gì đó.
Hình ảnh bảng cầu cơ từ bài viết trên mạng lại hiện lên trong tâm trí anh, rõ ràng và sống động. Nỗi khao khát được nói chuyện với Ngọc, được biết sự thật về cái chết của cô, dâng lên mạnh mẽ, lấn át mọi nỗi sợ hãi, mọi lời cảnh báo. “Mình phải làm điều này,” anh tự nhủ. “Mình nợ Ngọc một lời giải thích. Mình nợ cô ấy sự thật.”
Phước đứng dậy, đi về phía tủ sách cũ kỹ. Anh lục lọi trong mớ sách báo cũ, tìm kiếm một cuốn sổ tay đã ố vàng và một cây bút chì cùn. Anh trải cuốn sổ ra trên bàn, mở đến một trang trắng.
Bằng những nét vẽ nguệch ngoạc nhưng đầy quyết tâm, anh bắt đầu phác thảo những hình ảnh đầu tiên của bảng cầu cơ, dựa trên trí nhớ từ bài viết. Anh vẽ một vòng tròn lớn, chia thành các ô chữ cái từ A đến Z, các số từ 0 đến 9, và hai từ “YES” (ĐÚNG) và “NO” (KHÔNG). Ánh mắt anh vừa quyết tâm, vừa ẩn chứa một sự điên dại, như một kẻ đang đứng bên bờ vực, sẵn sàng lao mình xuống vực sâu vì một tia hy vọng mong manh. “Đúng là ‘main character’ hệ ‘liều ăn nhiều’ có khác,” anh nghĩ, “dù biết ‘plot twist’ kiểu gì cũng ‘bay màu’ nhưng vẫn phải lao vào.”
Tiếng gió rít khe khẽ bên ngoài cửa sổ, giống hệt tiếng thì thầm trong giấc mơ của anh, lại vang lên. Lần này, nó rõ ràng hơn, như một lời nhắc nhở, một lời cảnh báo từ một thế lực vô hình. Phước khẽ rùng mình, lông tơ trên cánh tay dựng đứng. Nhưng anh không dừng lại. Bàn tay anh vẫn tiếp tục vẽ, từng nét, từng nét một, như thể đang vẽ nên số phận của chính mình. Anh đã quyết định. Anh sẽ mở cánh cửa đó, dù phải trả bất cứ cái giá nào.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8