Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị
Chương 24: Khoa Phát Triển Ý Tưởng Mới

Cập nhật lúc: 2026-07-06 12:04:30 | Lượt xem: 12

Gió chiều từ phía sông Hàn thổi thốc vào con hẻm nhỏ ở khu An Hải, mang theo cái vị mặn mòi đặc trưng của muối biển lẫn trong cái se lạnh của buổi hoàng hôn đang buông xuống. Nguyễn Văn Khoa đứng lặng người giữa ngã ba hẻm, chiếc áo thun in hình ban nhạc indie đã sờn rách ở gấu áo khẽ bay phần phật. Cậu thọc sâu hai tay vào túi quần jeans, nơi có mấy cây bút chì 2B và gôm tẩy đang nằm lổn nhổn, cảm nhận cái lạnh luồn qua những thớ vải mỏng manh.
Trước mặt Khoa là một bức tường gạch cũ kỹ của một căn nhà không có người ở. Lớp vôi vữa màu vàng chanh của những thập niên trước đã bong tróc gần hết, lộ ra những viên gạch chỉ đỏ sậm, xù xì và loang lổ những mảng rêu xanh thẫm. Khoa đưa bàn tay hơi run rẩy ra, chậm rãi áp lòng bàn tay vào bề mặt thô ráp của bức tường. Cảm giác ẩm ướt, lạnh buốt và có chút ram ráp của cát bụi bám vào da thịt. Đối với một sinh viên mỹ thuật nhạy cảm như Khoa, bức tường này không phải là một đống bê tông phế thải đang chờ giải tỏa, mà là một thực thể sống. Cậu nhắm mắt lại, cố gắng thực hiện cái thao tác mà cậu tự gọi là “sync” – đồng bộ hóa tần số tâm hồn mình với không gian xung quanh, một “kỹ năng” mà cậu vô tình ngộ ra sau khi được chủ quán Phê gieo cho quẻ Dịch đầu đời.
Trong bóng tối của tâm trí, Khoa nghe thấy những âm thanh vô hình. Tiếng lách cách của những chiếc xích lô cũ chở khách du lịch đi qua những con đường rợp bóng cây của Đà Nẵng xưa; tiếng cười giòn giã của những đứa trẻ chơi nhảy dây dưới bóng mát của mái hiên ngói âm dương; và cả tiếng thở dài trĩu nặng của những kiếp người đã từng nương náu dưới mái nhà này qua bao mùa mưa bão. Những ký ức ấy, những câu chuyện không lời ấy, đang rỉ rả tuôn ra từ những vết nứt trên tường, như những dòng dữ liệu cổ xưa bị bỏ quên trong một chiếc ổ cứng bám đầy bụi bặm.
Mùi khói bếp ngai ngái từ một gian nhà đối diện bay ra, quyện với mùi cá kho nghệ đậm đà thơm nức mũi, đột ngột kéo Khoa trở lại với thực tại phũ phàng. Cái bụng của cậu khẽ biểu tình bằng một tiếng rướu dài. Cậu lôi chiếc điện thoại thông minh màn hình đã nứt một đường chéo từ trong túi ra. Trên màn hình khóa là năm cuộc gọi lỡ từ “Mẹ” và một tin nhắn dài dằng dặc từ “Ba” hiện lên như một dòng thông báo lỗi hệ thống đầy tính đe dọa:
*“Khoa, học hành đến đâu rồi? Sắp tốt nghiệp đến nơi rồi mà suốt ngày thấy cắm đầu đi lang thang ngoài đường. Lo mà làm cái CV cho tử tế, ba nhờ người quen xin cho vào phòng thiết kế của công ty in ấn dưới Hòa Khánh rồi. Lương cứng bảy triệu, làm tốt thì tăng lương. Đừng có mơ mộng vẽ vời ba cái thứ tranh ảnh vô bổ nữa, nghệ thuật không mài ra ăn được đâu con ạ. Liệu mà lo liệu!”*
Khoa thở dài một tiếng thườn thượt, cảm thấy lồng ngực mình như bị một tảng đá ngàn cân đè nặng. Nỗi sợ hãi và sự hoài nghi về bản thân – những “phần mềm độc hại” vốn đã bị quét sạch một phần sau buổi uống cà phê ở quán Phê – giờ đây lại có xu hướng “tái nhiễm” và bùng phát mạnh mẽ. Cậu tự giễu bản thân. Nếu cuộc đời này là một tựa game nhập vai thế giới mở, thì cậu chắc chắn là một NPC cấp thấp, không có trang bị xịn, không có kỹ năng đặc biệt, lại đang cố chấp nhận một nhiệm vụ ẩn có độ khó cấp SSS mà không có bất kỳ sách hướng dẫn nào.
Cậu nhìn xuống cuốn sổ phác thảo cầm trên tay. Những trang giấy sần sùi màu ngà chứa đựng những nét vẽ chì dứt khoát, tái hiện lại những góc phố rêu phong, những cụ già ngồi têm trầu với nụ cười móm mém, hay hình ảnh chiếc cầu Rồng phun lửa lồng ghép trong những họa tiết cổ tự. Những nét vẽ ấy rất đẹp, có hồn, và chắc chắn sẽ đủ để cậu nhận được một điểm số an toàn từ hội đồng giám khảo của trường đại học. Nhưng trong thâm tâm, Khoa cảm thấy không cam lòng.
“Nếu mình chỉ vẽ những thứ này lên một tấm toan canvas, mang đến phòng triển lãm máy lạnh mát rượi của trường, treo lên tường cho vài giảng viên và sinh viên đi qua đi lại ngó nghiêng, rồi sau đó xếp xó vào một góc kho bám đầy mạng nhện… thì những câu chuyện này có thật sự được sống?” Khoa tự hỏi, giọng nói thầm thì trôi tuột vào khoảng không im lìm của con hẻm.
Cậu muốn nhiều hơn thế. Cậu khao khát một sự bùng nổ, một sự kết nối thực sự giữa nghệ thuật và cuộc sống đời thường. Cậu muốn những bức tường cũ kỹ, câm lặng này phải cất tiếng nói. Cậu muốn những người dân lao động nghèo khổ đi qua con hẻm này mỗi ngày, những bà cụ bán hàng rong, những anh xe ôm công nghệ mệt mỏi sau những cuốc xe dài, khi nhìn lên bức tường sẽ nhìn thấy chính câu chuyện của họ, nhìn thấy linh hồn của thành phố mà họ đang sống, để rồi cảm thấy một chút ấm áp, một chút an ủi giữa cuộc mưu sinh nhọc nhằn.
“Street art… Nghệ thuật đường phố. Tại sao lại không chứ?” Một ý tưởng táo bạo, điên rồ bỗng chốc lóe lên trong đầu Khoa như một dòng code chạy mượt mà sau khi được sửa lỗi.
Cậu sẽ biến những bức tường rêu phong, đổ nát của những con hẻm cổ ở An Hải thành một không gian kể chuyện khổng lồ. Một dự án nghệ thuật công cộng mang tên “Đà Nẵng: Ký Ức Và Tương Lai”. Cậu sẽ không vẽ những hình thù graffiti nổi loạn, khó hiểu của phương Tây, mà sẽ dùng chính chất liệu văn hóa dân gian, những câu chuyện lịch sử, những mảnh ký ức vụn vặt của người dân nơi đây, kết hợp với những đường nét hiện đại, những mảng màu neon rực rỡ để tạo nên một sự giao thoa độc đáo giữa cũ và mới, giữa truyền thống và công nghệ.
Nhưng ngay sau sự phấn khích tột độ ấy, nỗi sợ hãi lại ập đến như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu. Vẽ tranh tường công cộng ở Việt Nam chưa bao giờ là một chuyện dễ dàng. Cậu lấy tư cách gì để vẽ lên tường nhà người khác? Người dân có chửi cậu là kẻ phá hoại, vẽ bậy bạ bôi bẩn mỹ quan đô thị không? Rồi chính quyền địa phương có đến “hỏi thăm” giấy phép kinh doanh, giấy phép hoạt động nghệ thuật không? Và quan trọng nhất, tiền mua sơn, mua cọ, mua giàn giáo lấy ở đâu ra khi trong tài khoản ngân hàng của cậu chỉ còn vỏn vẹn chưa đầy hai trăm nghìn đồng, chỉ đủ ăn mì tôm qua ngày?

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Khoa Phát Triển Ý Tưởng Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Đầu óc Khoa quay cuồng trong một mớ hỗn độn của những câu hỏi không có lời đáp. Cậu cảm thấy mình giống như một lập trình viên đang cố gắng chạy một dự án lớn nhưng hệ thống liên tục báo lỗi “Out of Memory” vì thiếu tài nguyên. Trong lúc bế tắc nhất, gương mặt điềm tĩnh, đôi mắt sâu thẳm như hồ nước mùa thu của người đàn ông trung niên ở quán Phê bỗng hiện lên trong tâm trí cậu.
“Anh Diệp…” Khoa khẽ gọi tên vị đạo sĩ ẩn dật. Cậu biết, chỉ có người đàn ông ấy, với tách cà phê kỳ lạ và những quẻ Dịch thâm sâu, mới có thể giúp cậu “debug” được cái mớ bòng bong này.
Khoa dứt khoát đóng cuốn sổ phác thảo lại, nhét vội cây bút chì vào túi quần, rồi rảo bước nhanh ra khỏi con hẻm cổ kính. Cậu cần phải đến quán Phê ngay lập tức.
***
Quán Phê vào buổi chiều muộn mang một vẻ tĩnh lặng đến lạ thường, hoàn toàn tách biệt với cái không khí ồn ào, náo nhiệt của những con phố lớn ngoài kia. Kể từ khi những tin đồn ác ý về việc “quán cà phê yểm bùa”, “thầy bói dạo lừa đảo” do Lão Đại tung ra lan truyền khắp các trang mạng xã hội, lượng khách vãng lai ghé quán đã giảm đi rõ rệt. Những chiếc bàn gỗ lim trống trải nằm im lìm dưới ánh đèn vàng ấm áp. Nhưng đối với Diệp Phàm, sự vắng vẻ này không hề làm anh bận lòng. Trái lại, nó trả lại cho quán cái không gian thanh tịnh vốn có, một môi trường hoàn hảo để anh điều hòa khí vận và tịnh hóa tâm hồn sau những màn đối đầu căng thẳng với tà khí từ phía Cầu Rồng.
Mùi hương trầm dịu nhẹ, thanh khiết tỏa ra từ chiếc lư hương đồng nhỏ trên bàn thờ cổ, quyện với mùi thơm nồng nàn, ấm áp của hạt cà phê Robusta vừa được rang xay, tạo nên một “bức tường bảo vệ” vô hình, ngăn cách mọi sự nhiễu loạn của thế giới phàm trần bên ngoài. Diệp Phàm đang đứng sau quầy bar, tỉ mẩn dùng một chiếc khăn vải cotton mềm mại để lau chùi những chiếc tách sứ Bát Tràng. Động tác của anh chậm rãi, nhịp nhàng và chuẩn xác đến từng milimet, như thể anh đang thực hiện một bài quyền pháp dưỡng sinh hơn là làm công việc dọn dẹp thông thường.
Tiếng chuông gió treo trước cửa quán bỗng vang lên một chuỗi âm thanh lách cách, giòn giã nhưng có chút dồn dập, báo hiệu có người bước vào. Diệp Phàm không cần ngẩng đầu lên cũng có thể cảm nhận được luồng khí vận quen thuộc đang tiến vào. Đó là một luồng khí rực rỡ sắc màu, tràn đầy năng lượng sáng tạo của tuổi trẻ nhưng lại đang dao động dữ dội, hỗn loạn và có chút nghẹt thở, giống như một bức tranh sơn dầu chưa kịp khô đã bị một cơn mưa rào dội thẳng vào.
“Anh Diệp!” Giọng nói của Khoa vang lên, có chút hổn hển và vội vã.
Diệp Phàm nhẹ nhàng đặt chiếc tách sứ xuống khay, ngẩng đầu lên nhìn cậu thanh niên trẻ. Khoa đứng đó, tóc tai hơi rối bù vì gió biển, đôi mắt sáng lên một sự phấn khích kỳ lạ nhưng khuôn mặt lại lộ rõ vẻ mệt mỏi và lo âu.
“Đến rồi à? Ngồi đi,” Diệp Phàm nói, giọng điệu bình thản, trầm ấm như một dòng nước mát lành xoa dịu đi sự nôn nóng trong lòng Khoa. “Hôm nay không uống cà phê phin nữa nhé. Tôi pha cho em một tách trà hoa cúc mật ong ấm để định thần.”
Khoa gật đầu, kéo một chiếc ghế gỗ cạnh quầy bar rồi ngồi sụp xuống. Cậu đặt cuốn sổ phác thảo lên mặt bàn gỗ lim một cách nâng niu, nhưng hai bàn tay vẫn không ngừng đan chéo vào nhau, thể hiện sự bối rối tột độ.
“Anh Diệp, em… em vừa có một ý tưởng điên rồ lắm,” Khoa ngập ngừng mở lời, ánh mắt dò xét phản ứng của chủ quán Phê. “Em không muốn làm một đồ án tốt nghiệp thông thường nữa. Em muốn chơi lớn. Em muốn thực hiện một dự án nghệ thuật đường phố, vẽ tranh tường trên khắp các bức tường cũ ở con hẻm cổ bên An Hải. Em muốn biến cả con hẻm thành một cuốn sách lịch sử bằng hình ảnh, kể về ký ức và tương lai của Đà Nẵng.”

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Khoa Phát Triển Ý Tưởng Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Diệp Phàm lặng lẽ lắng nghe, tay vẫn thoăn thoắt chuẩn bị trà. Anh cho những bông hoa cúc chi khô màu vàng óng vào một chiếc ấm đất nung nhỏ, rót nước sôi vào để tráng trà, rồi lại rót thêm nước nóng, đậy nắp lại để trà ngấm dần. Khói trà bốc lên nghi ngút, mang theo hương thơm thanh tao, ngọt dịu của mật ong rừng.
“Ý tưởng rất tốt,” Diệp Phàm bình luận ngắn gọn khi đặt tách trà nóng hổi trước mặt Khoa. “Nhưng tôi thấy trong mắt em không chỉ có sự hào hứng, mà còn có cả một nỗi sợ hãi rất lớn. Em đang lo lắng điều gì?”
Khoa đỡ lấy tách trà, hơi ấm từ gốm sứ truyền qua lòng bàn tay giúp cậu bình tâm lại đôi chút. Cậu nhấp một ngụm nhỏ, vị ngọt thanh của mật ong và vị đắng nhẹ của hoa cúc lan tỏa nơi đầu lưỡi, chạy dọc xuống cuống họng, mang lại một cảm giác dễ chịu lạ thường.
“Em sợ nhiều thứ lắm, anh Diệp,” Khoa cúi đầu, nhìn vào những cánh hoa cúc đang trôi lững lờ trong tách trà. “Ba mẹ em phản đối kịch liệt. Ba muốn em đi làm thiết kế văn phòng cho ổn định, coi nghệ thuật là thứ viển vông. Rồi em sợ người dân ở đó họ không đồng ý cho em vẽ. Em sợ chính quyền sẽ phạt vì tội bôi bẩn cảnh quan. Và cái khó nhất là… em không có tiền. Sơn vẽ chuyên dụng ngoài trời rất đắt, rồi còn cọ, còn giàn giáo… Một mình em, làm sao gánh nổi một dự án lớn như thế này? Em cảm thấy mình giống như một kẻ ảo tưởng sức mạnh, đang cố gắng xây một tòa lâu đài trên cát vậy.”
Diệp Phàm khẽ mỉm cười. Anh bước ra từ sau quầy bar, đi đến bên cạnh Khoa, lặng lẽ mở cuốn sổ phác thảo của cậu ra. Những trang giấy hiện lên với những nét vẽ chì sống động, những mảng khối được phân chia một cách khoa học nhưng không mất đi sự mềm mại, bay bổng. Anh có thể nhìn thấy rõ cái “thần” trong từng nét vẽ của Khoa, đó là thứ năng lượng chân thật, thuần khiết nhất của một người nghệ sĩ chân chính, hoàn toàn đối lập với thứ khí vận giả tạo, đầy mùi tiền bạc và tà thuật của Lão Đại.
“Khoa này, em có biết tại sao người ta lại sợ hãi trước những ý tưởng mới không?” Diệp Phàm hỏi, mắt vẫn nhìn vào bức phác thảo chiếc cầu Rồng lồng trong họa tiết cổ.
Khoa ngơ ngác lắc đầu: “Dạ, vì nó rủi ro quá ạ?”
“Không chỉ có thế,” Diệp Phàm chậm rãi giải thích. “Người ta sợ vì những ý tưởng mới thường phá vỡ cái ‘trật tự’ cũ kỹ, an toàn mà họ đã quen thuộc. Ba mẹ em sợ vì họ muốn bảo vệ em theo cách của họ, một cách thực dụng nhưng an toàn. Người dân sợ vì họ chưa hiểu em định mang lại điều gì cho họ. Nhưng trong Dịch Lý có một quẻ gọi là quẻ ‘Càn’ – tượng trưng cho sự sáng tạo, cho sức mạnh khởi đầu của trời đất. Quẻ Càn nói rằng: ‘Thiên hành kiện, quân tử dĩ tự cường bất tức’. Nghĩa là trời đất vận hành mạnh mẽ, người quân tử phải tự mình nỗ lực không ngừng, không được tự mãn cũng không được tự ti.”
Anh dừng lại một chút, nhìn thẳng vào mắt Khoa, ánh mắt chứa đựng sự minh triết và lòng trắc ẩn sâu sắc: “Dự án của em không phải là một sự bôi bẩn, mà là một sự ‘khai thông’. Những con hẻm cổ kia đang bị nghẹt thở bởi sự lãng quên, bởi lớp bụi của thời gian và cả những luồng tà khí hỗn tạp đang bao trùm thành phố. Em dùng nét vẽ của mình để khơi thông dòng chảy khí vận của nơi đó, giúp người dân tìm lại ký ức, tìm lại niềm tự hào. Đó là một việc làm công đức, thuận theo tự nhiên, tại sao phải sợ?”
“Nhưng… còn vấn đề kinh phí, và sự phản đối của mọi người thì sao anh?” Khoa vẫn chưa hết băn khoăn.
Diệp Phàm đi đến chiếc bàn thờ nhỏ, lấy ra bộ ba đồng xu cổ bằng đồng đã nhẵn bóng. Anh đặt chúng vào lòng bàn tay, khẽ lắc nhẹ. Tiếng đồng xu chạm vào nhau lách cách, khô khốc vang lên trong không gian tĩnh lặng của quán.
“Chúng ta hãy hỏi ý kiến của trời đất xem sao,” Diệp Phàm nói.

Truyện Ẩn Sĩ Cafe Phố Thị - Khoa Phát Triển Ý Tưởng Mới - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Anh gieo ba đồng xu xuống mặt bàn gỗ lim. Ba đồng xu xoay tròn vài vòng rồi dừng lại. Diệp Phàm quan sát các mặt sấp ngửa của đồng xu, ghi chép lại hào thứ nhất. Anh lặp lại động tác đó thêm năm lần nữa, cho đến khi một quẻ Dịch hoàn chỉnh được lập ra trên mặt bàn.
Khoa nín thở quan sát từng động tác của Diệp Phàm, tim đập thình thịch như thể cậu đang chờ đợi kết quả của một kỳ thi sinh tử.
Diệp Phàm nhìn quẻ Dịch, đôi lông mày khẽ nhướng lên một cách tinh tế, rồi anh khẽ gật đầu: “Quẻ ‘Địa Sơn Khiêm’, biến sang quẻ ‘Lôi Địa Dự’. Đây là một điềm báo cực kỳ thú vị.”
“Nghĩa là sao hả anh Diệp?” Khoa nôn nóng hỏi.
“Quẻ Khiêm tượng trưng cho sự khiêm tốn, nhún nhường, ẩn mình,” Diệp Phàm chậm rãi giải thích. “Nó khuyên em rằng, khi bắt đầu dự án này, đừng làm rầm rộ, đừng phô trương, cũng đừng cố chứng tỏ cái tôi nghệ sĩ của mình quá mức. Hãy tiếp cận người dân bằng sự chân thành, khiêm cung nhất. Hãy lắng nghe câu chuyện của họ trước khi đặt nét vẽ đầu tiên. Khi em hạ mình xuống, đất sẽ nâng em lên. Còn quẻ Dự là tượng trưng cho sự vui vẻ, hòa hợp, sự đồng thuận của đám đông. Điều này có nghĩa là, nếu em đi đúng hướng, dùng sự chân thành để thuyết phục, em sẽ nhận được sự ủng hộ nhiệt liệt từ cộng đồng. Sự phản đối ban đầu chỉ là một ‘bức tường lửa’ thử thách lòng kiên trì của em mà thôi.”
Nghe đến đây, Khoa cảm thấy một luồng điện chạy dọc sống lưng. Những lời giải đoán của Diệp Phàm không chỉ là những lời bói toán mơ hồ, mà nó giống như một bản thiết kế chiến lược, một “hướng dẫn debug” cực kỳ chi tiết và thực tế cho dự án của cậu.
“Còn về vấn đề tiền bạc,” Diệp Phàm mỉm cười, một nụ cười hóm hỉnh và đầy ẩn ý. “Em quên là chúng ta đang sống trong thời đại công nghệ 4.0 rồi sao? Em có tài năng, có ý tưởng tốt, tại sao không thử dùng sức mạnh của cộng đồng? Có những thứ gọi là ‘gọi vốn cộng đồng’ (crowdfunding), hay đơn giản là dùng mạng xã hội để lan tỏa thông điệp chân thật. Khi khí vận của dự án này đủ mạnh, tự khắc sẽ thu hút những nguồn lực phù hợp đến hỗ trợ. ‘Đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu’, những người có cùng tần số sẽ tự tìm thấy nhau.”
Khoa đập tay xuống bàn, đôi mắt sáng rực lên như vừa ngộ ra chân lý: “Đúng rồi! Sao em không nghĩ ra nhỉ? Em có thể quay lại quá trình em khảo sát con hẻm, phỏng vấn những cụ già ở đó, chia sẻ những bức phác thảo này lên các hội nhóm yêu Đà Nẵng, yêu nghệ thuật. Em sẽ kêu gọi mọi người quyên góp sơn cũ không dùng đến, hoặc góp một chút kinh phí nhỏ. Em không cần những nhà tài trợ lớn với những điều khoản ràng buộc thương mại, em cần sự chung tay của những người thật sự yêu nơi này!”
Sự bế tắc, lo âu trong lòng Khoa hoàn toàn tan biến, thay vào đó là một dòng chảy năng lượng sáng tạo cuồn cuộn, mạnh mẽ chưa từng có. Bàn tay cậu không còn run rẩy nữa. Cậu cảm thấy mình đã sẵn sàng đối mặt với mọi thử thách, sẵn sàng “combat” với mọi “bức tường lửa” bảo thủ để mang lại sức sống mới cho con hẻm cổ.
Diệp Phàm nhìn sự thay đổi trong khí vận của Khoa, luồng khí hỗn loạn lúc trước giờ đây đã ngưng tụ lại thành một luồng ánh sáng màu xanh lá cây rực rỡ, mang năng lượng của sự sinh trưởng, của mùa xuân và hy vọng. Anh thầm nghĩ, hạt giống thứ hai của anh đã thật sự bén rễ và đang vươn mình mạnh mẽ.
“Cảm ơn anh Diệp! Thực sự cảm ơn anh rất nhiều!” Khoa đứng dậy, cúi đầu chào Diệp Phàm với sự tôn kính và biết ơn vô hạn. “Em phải về chuẩn bị kế hoạch ngay đây. Em sẽ chứng minh cho mọi người thấy nghệ thuật đường phố có thể làm được những điều kỳ diệu!”
“Đi đi,” Diệp Phàm gật đầu nhẹ. “Nhớ kỹ lời khuyên của quẻ Khiêm. Chân thành và khiêm tốn là chiếc chìa khóa vạn năng nhất.”
Khoa ôm chặt cuốn sổ phác thảo vào lòng, rảo bước nhanh ra khỏi quán Phê. Bóng cậu khuất dần dưới ánh đèn đường vừa mới thắp sáng, nhưng luồng khí vận tươi mới, đầy hy vọng của cậu thì vẫn còn vương lại, sưởi ấm cả một góc quán nhỏ.
Diệp Phàm quay trở lại sau quầy bar, thu dọn tách trà của Khoa. Anh nhìn chiếc chuông gió đang khẽ đung đưa trong gió chiều, phát ra những tiếng kêu thanh mảnh. Một mảnh ghép nữa đã được đặt vào đúng vị trí của nó trên bàn cờ khí vận của thành phố này. Cuộc chiến chống lại bóng tối của lòng tham và sự dối trá vẫn còn rất gian nan, nhưng với những người đồng hành đầy nhiệt huyết như Thanh Tuyền, Hoàng Quân và giờ là Văn Khoa, Diệp Phàm biết rằng ánh sáng của sự chân thật và bình yên chắc chắn sẽ tìm được đường trở lại phố thị Đà Nẵng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8