Cà phê xem bói Trừ TàChương 25: Lời Nguyền Của Đất
Tiếng lạch cạch khô khốc từ ổ khóa vang lên, phá tan sự tĩnh lặng đến ngột ngạt của quán cà phê “Phê” trong ánh bình minh leo lét. Diệp Phi bước vào, bóng anh đổ dài trên nền gạch, kéo theo một luồng khí lạnh lẽo vô hình, như thể anh vừa kéo cả màn đêm âm u của công trường về đây. Sắc mặt anh tái mét, hốc hác hơn đêm qua, quầng thâm dưới mắt lộ rõ mồn một, trông như một con gấu trúc vừa bị hành hạ ba ngày ba đêm không ngủ. Mái tóc bù xù càng khiến anh trông tiều tụy, nhưng đôi mắt sâu thẳm của anh, dẫu mệt mỏi đến cực độ, lại rực lên một sự kiên định đến đáng sợ, như ánh lửa cuối cùng trong một lò than sắp tàn. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh vẫn tỏa ra một luồng khí lạnh lẽo, âm ỉ, như đang thì thầm về những điều kinh hoàng anh vừa chứng kiến.
Thảo Nhi và An An, đang ngồi chờ ở quầy bar trong không khí căng thẳng bao trùm, lập tức đứng bật dậy.
“Chú Phi!” Thảo Nhi thốt lên, giọng cô bé run run, bàn tay vô thức siết chặt chiếc trâm cài tóc hoa sứ đang đeo trên cổ. Nó lạnh buốt, như thể đang phản chiếu sự lạnh lẽo từ bên ngoài. Cô bé thỉnh thoảng liếc nhìn ra cửa, rồi lại nhìn Diệp Phi, ánh mắt đầy lo lắng.
An An thì không nói gì, chỉ nắm chặt ly cà phê đen đá đã nguội ngắt trên tay. Mắt cô dán vào màn hình laptop đang mở, nhưng tâm trí thì lơ lửng ở đâu đó, không hề tập trung vào những dòng tin tức đang chạy. Gương mặt cô nhợt nhạt, lo âu không kém Thảo Nhi.
Diệp Phi không nói một lời. Anh chỉ khẽ gật đầu, đặt chùm chìa khóa lên quầy bar với một tiếng “cạch” nặng nề, rồi ngồi phịch xuống chiếc ghế đối diện, như thể toàn bộ sức lực trong người anh vừa bị rút cạn. Anh thở ra một hơi dài, nặng nề, tựa như đang trút đi gánh nặng vô hình của cả một thành phố đang chìm trong bóng tối. “Đúng là cái kiếp ‘Người Gánh Vác’,” anh nghĩ thầm, “đường tăng đi thỉnh kinh còn có đồ đệ hộ tống, mình đây solo boss xong về còn phải ‘báo cáo công tác’ nữa chứ.”
Thảo Nhi, với đôi tay run rẩy, nhanh chóng pha cho Diệp Phi một tách cà phê nóng, hương thơm dịu nhẹ lan tỏa trong không gian u ám của quán. Cô bé đặt tách cà phê trước mặt anh, ánh mắt đầy xót xa. “Chú Phi uống đi cho ấm người,” cô bé thì thầm.
Diệp Phi nhấp một ngụm, hơi ấm của cà phê lan tỏa trong miệng, nhưng không xua đi được cái lạnh lẽo đã ngấm sâu vào tận xương tủy anh. Giọng anh khàn đặc, mỗi từ thốt ra đều nặng trĩu, như thể anh đang vác hàng tấn đá tảng trên vai.

“Ở công trường… không phải là ma quỷ tự phát,” Diệp Phi bắt đầu, ánh mắt anh nhìn xa xăm, như thể đang nhìn xuyên qua bức tường, trở về khung cảnh kinh hoàng đó. “Tôi đã thấy hàng trăm linh hồn công nhân… bị giam cầm trong một tấm lưới đen kịt. Chúng không có oán hận, cô An An, đồ đệ. Không hề có. Chỉ có sự bối rối và đau khổ tột cùng.”
Anh dừng lại một chút, nhớ về những hình ảnh ám ảnh: những bóng hình mờ ảo đứng bất động, trong tư thế làm việc dở dang, ánh mắt trống rỗng. “Chúng bị mắc kẹt, bị giữ chân ở đó, mãi mãi lặp lại công việc của mình. Như một đoạn phim bị lỗi, cứ tua đi tua lại, không có hồi kết. Thật sự rất… ‘bug’ game.”
An An nắm chặt tay hơn, gương mặt cô nhợt nhạt vì ghê tởm và căm phẫn. “Vậy là Bác Sĩ Cương… hắn ta đã làm điều đó?” cô hỏi, giọng run run.
Diệp Phi gật đầu, ánh mắt anh tối sầm lại. “Hắn ta không chỉ thu hoạch linh hồn, cô An An. Hắn muốn chúng phải đau khổ, phải tan rã trong oán hận. Hắn biến nỗi đau thành một loại năng lượng thô bạo, vặn vẹo, một loại ‘nhiên liệu’ tinh khiết cho mục đích của hắn. Tấm lưới đen đó không chỉ giam cầm, mà còn ép buộc linh hồn phải trải qua nỗi đau liên tục, cho đến khi chúng tan rã thành từng hạt bụi oán khí.” Anh dùng ngón tay gõ nhẹ vào bàn, tạo ra một âm thanh khô khốc, như tiếng linh hồn đang gào thét trong câm lặng. “Đúng là một ‘level max’ của sự biến thái.”
Thảo Nhi siết chặt chiếc trâm cài tóc trên cổ, cô bé nhắm mắt lại. Một làn hơi lạnh buốt len lỏi qua da thịt, tiếng thì thầm vô hình như vọng lại từ rất xa, từ một nơi nào đó đầy rẫy nỗi đau và tuyệt vọng. Cô bé không nhìn thấy gì rõ ràng, nhưng cảm giác u ám, nặng nề ấy thì rõ mồn một, như một bàn tay vô hình đang bóp chặt trái tim cô. “Con… con cảm thấy lạnh buốt, chú Phi,” cô bé thì thầm, “như có ai đó đang khóc ở rất gần.”
An An, sau khi nghe Diệp Phi giải thích, gương mặt cô nhợt nhạt vì ghê tởm và căm phẫn. “Nhưng tại sao lại là công trường đó, anh Phi? Tại sao hắn lại chọn nơi đó để bắt đầu?” cô hỏi, cố gắng giữ giọng bình tĩnh.
Diệp Phi đặt tách cà phê xuống, dựa lưng vào ghế, ánh mắt anh hướng về phía cửa sổ, nơi những tia nắng đầu tiên đang cố gắng len lỏi vào con hẻm. “Mảnh đất đó… nó mang một ‘lời nguyền’ từ rất lâu rồi, cô An An, đồ đệ.” Anh bắt đầu giải thích, giọng anh trầm hơn, như đang kể một câu chuyện cổ tích u ám. “Nó từng là một khu vực chôn cất vô danh từ thời Pháp thuộc, nơi những người nghèo khổ, không nhà không cửa bị vứt bỏ. Sau đó, nó lại là nơi chứng kiến nhiều cái chết oan uổng trong những năm chiến tranh khốc liệt tại Đà Nẵng. Hàng ngàn linh hồn… bị lãng quên, bối rối, đau khổ… tích tụ qua hàng thế kỷ, đã tạo nên một ‘huyệt âm’ tự nhiên, một điểm tụ hội của âm khí và oán niệm.”

Anh hít một hơi thật sâu, rồi tiếp tục: “Việc xây dựng, đào bới đã quấy nhiễu sự an nghỉ của họ, làm yếu đi lớp phong ấn tự nhiên của đất đai. Các linh hồn trở nên dễ bị tổn thương, dễ bị thao túng hơn bao giờ hết. Chúng như những ‘con mồi’ đã bị ‘debuff’ sẵn, chỉ chờ ‘sát thủ’ đến ‘farm’ thôi.”
“Và Bác Sĩ Cương đã lợi dụng điều đó,” An An tiếp lời, giọng cô đầy vẻ căm phẫn.
“Chính xác,” Diệp Phi gật đầu. “Hắn dùng một loại ấn chú cổ xưa, không phải để phong ấn, mà là để ‘kích hoạt’ nỗi đau, sự bối rối của những linh hồn đó, biến chúng thành oán khí tinh khiết. Tấm lưới đen đó không chỉ giam cầm, mà còn là công cụ để ‘tinh chế’ năng lượng tiêu cực, ép buộc linh hồn phải trải qua nỗi đau liên tục, cho đến khi tan rã. Hắn biến chúng thành những ‘pin năng lượng’ di động, liên tục cung cấp oán khí cho hắn.”
Thảo Nhi đột nhiên rùng mình dữ dội, chiếc trâm cài tóc trên cổ cô bé đột ngột lạnh buốt rồi nóng ran, như một vật thể sống đang phản ứng với năng lượng xung quanh. Cô bé nhìn chằm chằm vào khoảng không, đôi mắt mở to, như thể đang nhìn thấy những hình ảnh đau thương từ quá khứ, những linh hồn bị giày vò trong tấm lưới đen. Cô bé không thấy rõ, nhưng cảm giác về nỗi đau, sự tuyệt vọng của họ lại vô cùng chân thực, như một thước phim kinh dị đang chiếu trong tâm trí. “Con… con cảm thấy họ đau lắm, chú Phi,” cô bé thì thầm, nước mắt chực trào ra.
An An, với ánh mắt sắc bén của một phóng viên điều tra, ngay lập tức kết nối những mảnh thông tin rời rạc. “Vậy là hắn đã làm điều này từ rất lâu rồi, đúng không, anh Phi? Các dự án y tế cũ của hắn… những người mất tích… tất cả đều là để thu thập linh hồn và ‘tinh chế’ chúng. Và ‘Huyết Thạch Hồn’ mà tôi thấy trong mơ… nó có phải là công cụ để hắn làm điều đó không?”
Diệp Phi gật đầu, vẻ mặt anh nghiêm trọng đến tột độ. “Chính xác, cô An An. Huyết Thạch Hồn là một pháp khí cổ xưa, có khả năng khuếch đại và chuyển hóa oán khí. Hắn đang tạo ra một ‘dòng chảy ngược của oán khí’ khổng lồ. Một ‘máy xay sinh tố linh hồn’ quy mô lớn.”
An An tiếp lời, giọng cô bé đầy quyết đoán. “Và mục tiêu cuối cùng của hắn là phá vỡ Phong Ấn dưới lòng Đà Nẵng, biến thành vùng đất chết… Ngọn nguồn của tai ương sẽ bắt đầu từ Chùa Linh Ứng trên Sơn Trà, đúng không?”

Diệp Phi nhìn An An với vẻ tán thành, một tia hy vọng lóe lên trong đôi mắt mệt mỏi của anh. “Cô đã nắm được những phần quan trọng nhất, cô An An. Chùa Linh Ứng là một tụ điểm linh khí mạnh mẽ, đồng thời cũng là nơi trấn giữ một phần của Phong Ấn. Hắn muốn lợi dụng cả năng lượng dương và âm để phá vỡ hoàn toàn sự cân bằng. Hắn muốn ‘hack’ cả hệ thống của Đà Nẵng.”
Diệp Phi đứng dậy, bước đến quầy bar, ánh mắt anh quét qua Thảo Nhi và An An. Vẻ uể oải thường trực đã biến mất, thay vào đó là sự kiên định và quyết tâm không lay chuyển. “Chúng ta không còn thời gian để chần chừ. Cuộc chiến này sẽ khó khăn hơn bất cứ điều gì tôi từng đối mặt. Đây không phải là ‘game’ bình thường nữa rồi, đây là ‘survival mode’ của cả thành phố.”
Anh nhìn An An, ánh mắt sắc bén như dao. “Cô An An, cô tiếp tục điều tra. Tìm kiếm mọi thông tin về Bác Sĩ Cương liên quan đến Sơn Trà, đặc biệt là các dự án xây dựng, nghiên cứu cũ, hoặc bất kỳ địa điểm nào gần Chùa Linh Ứng. Bất cứ chi tiết nhỏ nào cũng có thể là mấu chốt. Cô phải cẩn thận. Hắn đã ‘chấm’ cô rồi.”
Sau đó, anh quay sang Thảo Nhi, đặt tay lên vai cô bé. “Đồ đệ, con sẽ ở lại quán. Tiếp tục luyện tập linh cảm với bã cà phê, học cách định hướng và kiểm soát nó. Chiếc trâm sẽ bảo vệ con, nhưng con phải tự mình mạnh mẽ lên. Quán cà phê này là pháo đài của chúng ta. Chúng ta sẽ ‘defend’ ở đây.”
Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ, đôi mắt rực lửa quyết tâm, không còn chút sợ hãi nào. “Con hiểu rồi, chú Phi. Con sẽ cố gắng hết sức! Con sẽ không để Bác Sĩ Cương ‘dắt mũi’ con đâu!”
An An đứng thẳng người, giọng nói kiên định, ánh mắt rực lửa của một phóng viên đã tìm thấy chân lý. “Tôi sẽ không để hắn đạt được mục đích. Đà Nẵng sẽ không trở thành vùng đất chết. Tôi sẽ ‘phơi bày’ hắn ra ánh sáng!”
Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức mạnh, xua tan đi phần nào sự u ám trong quán. “Vậy thì, chúng ta cùng ‘chiến’ thôi.” Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bình minh đang ló dạng, tô điểm những tia nắng đầu tiên lên các tòa nhà chọc trời của Đà Nẵng, vẽ nên một bức tranh về sự sống và hy vọng. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh giờ đây không còn lạnh lẽo hay nhói đau nữa, mà tỏa ra một luồng năng lượng trầm tĩnh nhưng mạnh mẽ, sẵn sàng cho trận chiến sắp tới. Anh biết, đây không còn là cuộc chiến của riêng anh, mà là của cả ba người, cùng nhau, vì Đà Nẵng. “Team up, let’s go!” anh thầm nghĩ, một tia lửa chiến đấu bùng lên trong đôi mắt.