Cà phê xem bói Trừ TàChương 26: Thảo Nhi Thấy Bóng Ma Trực Diện
“Trời đất quỷ thần ơi, ai mà nghĩ có ngày mình lại làm barista kiêm ‘radar’ dò ma chứ? Kiểu này chắc phải đổi tên quán thành ‘Phê – Chuyên cà phê và drama tâm linh’ quá!” Thảo Nhi lẩm bẩm, tay lau chùi quầy bar một cách chậm chạp, vô hồn. Bình thường, cô bé là ‘vitamin D’ di động của quán, năng lượng tràn trề như pin Duracell mới sạc. Nhưng hôm nay, ‘pin’ của Thảo Nhi đang báo động đỏ, sắp ‘sập nguồn’ đến nơi. Chú Phi vừa rời quán để đi ‘farm kinh nghiệm’ ở Sơn Trà, để lại cô bé một mình ‘defend’ cái pháo đài cà phê này. Nghe thì oách, nhưng thực tế là đang ‘solo’ với nỗi sợ hãi cấp độ max.
Chiếc trâm cài tóc hoa sứ bằng bạc, giờ được cô bé đeo thành mặt dây chuyền, bỗng dưng lạnh buốt một cách khó chịu, như thể vừa ngâm trong nước đá. Rồi lại ấm lên, ấm nóng ran, cứ như có nhịp đập bất thường bên trong. Thảo Nhi vô thức siết chặt nó, cảm giác bất an dâng lên cuồn cuộn. Cô bé liếc nhìn ra ngoài cửa kính, nơi ánh nắng Đà Nẵng vẫn rực rỡ nhưng lại mang theo một cảm giác ớn lạnh kỳ lạ. Cứ như có ai đó đang dõi theo, một ánh mắt vô hình, lạnh lẽo, khiến da gà cô bé nổi lên từng đợt.
“Thôi nào Thảo Nhi, mày phải tập trung! Chú Phi nói phải ‘cảm nhận’, phải ‘bắt sóng’ mà. Đừng có ‘tưởng tượng’ linh tinh nữa,” cô bé tự nhủ, hít một hơi thật sâu, cố gắng làm theo lời Diệp Phi đã dạy. Cô bé nhắm mắt lại, đặt tay lên chiếc trâm, cố gắng ‘reset’ lại tâm trí. Thảo Nhi cảm nhận được. Một luồng năng lượng lạnh lẽo, âm u, như một làn sương mỏng đang len lỏi khắp quán, luồn lách qua từng kẽ bàn, từng chiếc ghế. Nó không phải gió, cũng không phải hơi lạnh từ máy điều hòa. Nó là… một cái vibe rất lạ, rất sai, rất ‘creepy’ luôn.
Thảo Nhi mở bừng mắt, lắc đầu quầy quậy. “Không, không, chắc chắn là mình đang bị ‘ám ảnh’ bởi mấy cái chuyện chú Phi kể rồi. Não bị ‘lag’ chứ ma quỷ gì tầm này!” Cô bé cố gắng cười gượng, nhưng nụ cười méo xệch hơn cả cái bánh mì baguette bị xe cán. Để phân tán sự chú ý, Thảo Nhi quyết định tự pha cho mình một tách cà phê sữa đá, món ‘comfort food’ duy nhất có thể kéo cô bé ra khỏi mớ bòng bong tâm linh này. Tiếng lạch cạch của ly tách, tiếng nước chảy từ máy pha cà phê… những âm thanh quen thuộc bỗng trở nên sống động một cách đáng sợ, như thể đang cố gắng lấn át một thứ gì đó vô hình khác.
Cô bé cầm tách cà phê ấm trên tay, hơi nóng phả vào mặt, mang theo mùi thơm quen thuộc. Thảo Nhi hít một hơi thật sâu, cảm thấy tinh thần ổn định hơn một chút. Cô bé định đưa tách lên miệng, uống một ngụm để ‘buff’ lại năng lượng sắp cạn kiệt.
Đúng lúc đó, mọi âm thanh trong quán bỗng dưng… ‘mute’. Tiếng xe cộ ngoài đường, tiếng chim hót líu lo, thậm chí cả tiếng máy pha cà phê đang chạy, tất cả đều biến mất. Một sự im lặng đáng sợ bao trùm lấy không gian, nặng nề đến mức Thảo Nhi cảm thấy như có một bức tường vô hình đang đè nén lồng ngực mình. Tim cô bé đập thình thịch, như tiếng trống dồn dập trong một bộ phim kinh dị sắp đến cao trào.
Một làn hơi lạnh buốt như băng ập đến, không phải từ cửa hay điều hòa, mà từ ngay trước mặt Thảo Nhi. Lạnh đến thấu xương, lạnh đến mức cô bé cảm thấy từng tế bào trên cơ thể mình đang đông cứng lại. Mùi hoa sứ nồng nặc, ngọt ngào nhưng lại tanh tưởi, ẩm mốc, xộc thẳng vào mũi, khiến cô bé rùng mình.

Thảo Nhi từ từ ngẩng đầu lên, ánh mắt đầy sợ hãi và hoài nghi.
Và rồi… cô bé thấy.
Trước mặt Thảo Nhi, cách cô bé chưa đầy một cánh tay, là một **bóng người mờ ảo, nhưng hình dáng rõ ràng** của một người phụ nữ. Cô ta mặc một bộ áo dài trắng cũ kỹ, dường như đã bạc màu theo thời gian, chất liệu vải lụa mềm mại nhưng lại phảng phất vẻ mục nát. Mái tóc đen dài, dày và thẳng, buông xõa che gần hết khuôn mặt, chỉ để lộ một phần gò má trắng bệch và đôi môi khô nứt.
Nhưng điều đáng sợ nhất là đôi mắt. Đôi mắt lộ ra sau mái tóc dài của bóng ma trống rỗng, vô hồn, không có một chút cảm xúc nào. Chúng sâu hoắm, đen kịt như hai hố đen nuốt chửng mọi ánh sáng, nhưng lại mang theo một sự lạnh lẽo thấu xương và một dấu ấn tính toán quen thuộc mà Thảo Nhi đã từng cảm nhận được từ Bác Sĩ Cương. Nó không phải là ánh mắt của một linh hồn đau khổ, mà là ánh mắt của một công cụ, một thứ gì đó đã bị tước đoạt linh hồn và chỉ còn lại sự trống rỗng cùng mục đích.
Thảo Nhi hoàn toàn đông cứng. Cô bé đứng bất động như một bức tượng sáp, không thể cử động dù chỉ một ngón tay. Mọi nơ-ron thần kinh trong não bộ đều như bị ngắt kết nối, không thể truyền lệnh. Cô bé cố gắng hét lên, cố gắng tạo ra một âm thanh nào đó để xua đi nỗi sợ hãi đang bóp nghẹt mình, nhưng cổ họng như bị bóp chặt bởi một bàn tay vô hình, không một âm thanh nào thoát ra được. Toàn thân cô bé run rẩy bần bật, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng, chân tay tê liệt, cảm giác như máu trong huyết quản đã ngưng chảy.
Chiếc trâm cài tóc trên cổ Thảo Nhi đột ngột **nóng rực lên, nóng đến bỏng rát**, và rung lắc dữ dội như thể đang cố gắng thoát ra khỏi lớp áo của cô bé. Nó phát ra một luồng năng lượng ấm áp nhưng yếu ớt, như một lá chắn vô hình mong manh đang cố gắng chống lại luồng khí lạnh lẽo từ bóng ma. Nhờ nó, Thảo Nhi không bị mất đi hoàn toàn ý thức, cô bé vẫn giữ được một phần nhận biết, không hoàn toàn tê liệt bởi nỗi sợ hãi. Cô bé cảm nhận được bóng ma không di chuyển, không tấn công vật lý, chỉ đứng đó, nhìn chằm chằm vào cô bé, như đang ‘quét’ qua tâm trí cô bé, truyền vào một nỗi sợ hãi nguyên thủy và một cảm giác bị ‘chấm’ sâu sắc hơn.
Một thông điệp lạnh lẽo, vô thanh, nhưng lại vang vọng rõ mồn một trong tâm trí Thảo Nhi, như một câu nói thì thầm trực tiếp vào linh hồn cô bé: *“Ngươi… thuộc về… hắn…”*

Tiếng ‘tách’ khô khốc.
Cánh cửa quán cà phê “Phê” bật mở, mang theo một làn gió nhẹ và ánh nắng chói chang của buổi chiều Đà Nẵng.
Ngay khi cánh cửa bật mở, một luồng khí lạnh buốt xen lẫn sự phẫn nộ quen thuộc của Diệp Phi ập vào quán, xua đi màn sương âm u đang bao trùm. Cùng lúc đó, bóng ma trước mặt Thảo Nhi đột ngột chao đảo, tan biến nhanh chóng như một làn khói đen, không để lại bất kỳ dấu vết nào ngoài mùi hoa sứ tanh tưởi vẫn còn vương vấn trong không khí.
Diệp Phi bước vào, gương mặt hốc hác vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt sắc lạnh như dao găm. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh nhói lên dữ dội, nóng rực, báo hiệu một sự kiện tâm linh vừa xảy ra, một tàn dư oán khí còn sót lại trong không gian.
Anh nhìn thấy Thảo Nhi. Cô bé đang ngã khuỵu xuống sàn, co ro như một con mèo con bị bỏ rơi giữa trời đông. Toàn thân run rẩy bần bật, trán lấm tấm mồ hôi lạnh, đôi mắt thất thần nhìn chằm chằm vào khoảng không nơi bóng ma vừa đứng. Tách cà phê sữa đá trên tay cô bé đã rơi xuống đất, vỡ tan tành, chất lỏng màu nâu sữa lênh láng trên sàn nhà, tạo thành một vệt dài như máu.
“Đồ đệ! Con không sao chứ? Chuyện gì đã xảy ra?” Giọng Diệp Phi trầm khàn, mang theo sự lo lắng tột độ. Anh nhanh chóng quỳ xuống bên cạnh Thảo Nhi, đỡ cô bé dậy, cảm nhận hơi lạnh toát ra từ cơ thể cô bé. Anh đưa tay vỗ nhẹ lên vai Thảo Nhi, truyền một chút linh lực trấn an, cố gắng xua đi nỗi sợ hãi đang bủa vây cô bé.
Thảo Nhi ôm chặt lấy Diệp Phi, vùi mặt vào ngực anh, khóc nấc lên, giọng nói đứt quãng vì sợ hãi. “Ch… chú Phi… con… con thấy… nó… nó đứng ngay đây… nó nhìn con… nó nói… con… thuộc về… hắn…”

Diệp Phi ôm Thảo Nhi chặt hơn, ánh mắt anh tối sầm lại. Anh nhìn ra ngoài cửa, nơi ánh nắng vẫn đang chiếu rọi nhưng anh chỉ thấy một bóng tối vô hình đang lẩn khuất. Sự tức giận bùng lên trong lòng anh, thiêu đốt mọi sự mệt mỏi. “Chú biết. Hắn ta đã đến. Hắn muốn con biết hắn có thể chạm tới con bất cứ lúc nào.” Anh hít một hơi thật sâu, cố gắng giữ bình tĩnh, nhưng trong lòng đã nổi lên sóng gió. “Bác Sĩ Cương… Ngươi dám.” Giọng anh trầm khàn, như tiếng gầm gừ bị kìm nén, đầy sự phẫn nộ và quyết tâm.
Thảo Nhi ngồi trên ghế, vẫn còn hơi run rẩy, nhưng đã bình tĩnh hơn một chút nhờ vòng tay của Diệp Phi và tách trà gừng nóng anh vừa pha cho. Hơi ấm của trà lan tỏa trong lòng bàn tay, xua đi phần nào cái lạnh lẽo còn vương vấn.
Diệp Phi ngồi đối diện, gương mặt anh nghiêm nghị hơn bao giờ hết. “Con đã làm rất tốt, đồ đệ. Chiếc trâm đã bảo vệ con, giúp con không bị hắn hoàn toàn khống chế tinh thần. Nhưng đây chỉ là khởi đầu.” Anh nhìn thẳng vào mắt Thảo Nhi, ánh mắt sâu thẳm ẩn chứa sự lo lắng nhưng cũng đầy kiên định. “Bác Sĩ Cương muốn con sợ hãi. Hắn muốn con biết hắn có thể chạm tới con dù chú có ở đây hay không. Hắn đang kiểm tra giới hạn của con, kiểm tra xem linh cảm của con mạnh đến đâu, và con có thể chịu đựng được đến mức nào.”
Thảo Nhi cúi đầu, nhìn chiếc trâm cài tóc trên cổ mình. Nó giờ đã nguội lạnh, nhưng vẫn nhói đau âm ỉ, như một lời nhắc nhở về khoảnh khắc kinh hoàng vừa qua. Cô bé hít một hơi run rẩy, rồi ngẩng đầu lên, ánh mắt từ sợ hãi chuyển sang kiên định một cách lạ thường. “Con… con hiểu, chú Phi. Con sẽ không sợ nữa. Con sẽ học… con sẽ giúp chú. Con sẽ không để hắn ‘dắt mũi’ con đâu!” Giọng cô bé vẫn còn khàn đặc, nhưng không còn run rẩy, thay vào đó là sự quyết tâm sắt đá.
Diệp Phi khẽ mỉm cười, một nụ cười hiếm hoi nhưng đầy sức mạnh, như một lời động viên vô hình. “Tốt lắm, đồ đệ của chú. Từ bây giờ, việc huấn luyện sẽ nghiêm khắc hơn rất nhiều. Con đã chính thức bước chân vào cuộc chiến này rồi, con hiểu chứ?”
Thảo Nhi gật đầu mạnh mẽ. “Con hiểu. Con sẵn sàng.”
Diệp Phi nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi bóng tối của màn đêm bắt đầu bao trùm Đà Nẵng, nuốt chửng những tia nắng cuối cùng. Anh cảm nhận một luồng năng lượng lạnh lẽo từ xa, biết Bác Sĩ Cương vẫn đang theo dõi, vẫn đang chờ đợi. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh tỏa ra năng lượng mạnh mẽ, trầm tĩnh, như một lời hứa, một lời thề. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và Thảo Nhi giờ đây, không còn là một nhân viên pha chế hồn nhiên, mà là một phần không thể tách rời của nó.