Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 34: An An Phát Hiện Bệnh Viện Cũ Bị Bỏ Hoang

Cập nhật lúc: 2026-07-11 17:57:37 | Lượt xem: 12

An An không biết mình đã “cày cuốc” bao nhiêu đêm rồi. Mấy cái quầng thâm dưới mắt giờ đây có thể “flex” được giải “Panda mắt thâm của năm” rồi chứ chả đùa. Căn phòng trọ nhỏ của cô biến thành một cái “war room” đúng nghĩa: màn hình laptop sáng trưng, iPad mở Google Maps, điện thoại liên tục đổ chuông báo tin tức, và một núi giấy tờ, bản đồ, bài báo cũ vương vãi khắp nơi. Mùi cà phê đen đá và mì gói trộn lẫn với mùi mực in, tạo nên một “vibe” rất… phóng viên điều tra kiêm “game thủ” đang trong mùa “rank” cao điểm.
Cô bé phóng viên trẻ tuổi gỡ cặp kính cận, day day sống mũi. Cái “notification” từ Bác Sĩ Cương – đóa hoa sứ trắng nhuốm máu trên bậc cửa – vẫn còn ám ảnh cô. Nó không chỉ là lời cảnh báo, mà còn là một cái “diss” cực mạnh, kiểu “tao biết mày đang làm gì, và tao có thể ‘ghé thăm’ mày bất cứ lúc nào”. An An cảm thấy một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng mỗi khi nghĩ đến. Nhưng cái sợ hãi đó, thay vì khiến cô “quit game”, lại kích hoạt cái “main character energy” trong cô mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Mày muốn ‘chơi lớn’ à, Bác Sĩ Cương? OK, ‘game on’ luôn!” An An lẩm bẩm, ném cặp kính xuống bàn và với lấy ly cà phê đen đá đã nguội ngắt. “Để xem ai ‘hack’ được hệ thống của ai trước.”
Nhiệm vụ của cô là “debug” mọi thông tin liên quan đến Bác Sĩ Cương ở Sơn Trà. Nhưng Sơn Trà rộng lớn như một cái “open world map” khổng lồ, và hắn thì quá xảo quyệt, cứ như một “pro player” ẩn danh chuyên đi “gank” linh hồn. An An biết, nếu cứ “farm” ở Sơn Trà, cô sẽ mất rất nhiều thời gian, mà thời gian thì “limited”. Diệp Phi đã nói, hắn đang chuẩn bị “nghi lễ cuối cùng”. Tức là “timer” đang chạy rồi. Cô cần một “shortcut”, một “hint” rõ ràng hơn.
Cô quay lại với chồng tài liệu cũ mèm, những bài báo từ những năm trước, những bản tin địa phương bị lãng quên. An An có một “skill” đặc biệt: cô có thể nhìn thấy những “glitch” trong dữ liệu. Những điểm bất thường, những thông tin bị bỏ qua, những sự kiện không khớp. Cô cuộn chuột liên tục, lướt qua hàng trăm, hàng ngàn trang tin tức, báo cáo dự án, thông cáo báo chí của các tập đoàn lớn nhỏ. Cứ như đang “loot” đồ trong một cái “dungeon” cũ kỹ.
“Dự án từ thiện… Bác Sĩ Cương… từ thiện… từ thiện…” An An lặp đi lặp lại, ngón tay gõ nhịp trên bàn phím. Hắn là một “bề ngoài hoàn hảo”, một nhà từ thiện đạo mạo. Chắc chắn những “side quest” của hắn phải được che đậy bằng những hành động “thiện nguyện” hào nhoáng.
Và rồi, một dòng tin tức cũ mèm, gần như bị chôn vùi dưới hàng trăm tin tức “drama” showbiz và “hot trend” mới nhất, đập vào mắt An An.
**“Dự án ‘Ngôi nhà hy vọng’ của Bác Sĩ Cương: Kỳ vọng về trung tâm phục hồi chức năng hiện đại.”**
An An nheo mắt. “Ngôi nhà hy vọng”? Nghe “deep” vậy? Dòng tin này có từ cách đây gần năm năm, cùng thời điểm với vụ mất tích hàng loạt mà chú Sáu đã nhắc đến. Cô nhấn vào link. Bài báo nói về một dự án xây dựng trung tâm phục hồi chức năng cho trẻ em khuyết tật và người già neo đơn, do Bác Sĩ Cương đứng tên và tài trợ chính. Địa điểm được nhắc đến là “khu đất cũ của Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng, nay đã bỏ hoang, nằm gần khu đô thị mới đang phát triển”.
“Bingo!” An An thốt lên, suýt làm đổ ly cà phê. “Khu đô thị mới! Cái chỗ chú Phi vừa ‘combat’ với linh hồn công nhân!”
Cô tiếp tục đào sâu. Bài báo thứ hai, vài tháng sau đó: **“Dự án ‘Ngôi nhà hy vọng’ bị đình chỉ vô thời hạn: Vấn đề pháp lý hay do tâm linh?”**
An An bật cười khẩy. “Ồ, ‘tâm linh’ luôn cơ à? Cái ‘plot twist’ này đúng ‘gu’ của mình rồi!”
Cô đọc kỹ bài báo đình chỉ. Lý do được đưa ra rất chung chung: “vấn đề tài chính nội bộ”, “thay đổi quy hoạch đô thị”, “lo ngại về môi trường đất”. Nhưng dưới phần bình luận, An An tìm thấy những “hint” giá trị hơn. Những lời đồn đại, những câu chuyện “creepy pasta” địa phương:
* “Nghe nói đất đó dữ lắm, ngày xưa là nơi chôn người không có mồ mả.”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - An An Phát Hiện Bệnh Viện Cũ Bị Bỏ Hoang - Ảnh minh họa phân cảnh 1

* “Bị ma ám đó. Công nhân xây dựng cứ thấy bóng trắng lướt qua, rồi ốm đau liên miên.”
* “Có người còn bảo nghe thấy tiếng trẻ con khóc ban đêm trong bệnh viện cũ, dù nó bỏ hoang cả chục năm rồi.”
* “Bác Sĩ Cương bỏ ngang là phải rồi, đất đó đâu phải muốn đụng vào là đụng.”
An An cảm thấy toàn thân nổi da gà. “Đây rồi. Đúng là ‘lore’ mà Diệp Phi cần.”
Cô nhanh chóng kiểm tra vị trí của bệnh viện cũ trên Google Maps. Nó nằm cách khu đô thị mới không xa, ẩn mình trong một con hẻm nhỏ, bao quanh bởi những khu dân cư cũ kỹ và vài bãi đất trống. Hình ảnh vệ tinh cho thấy một quần thể kiến trúc cũ kỹ, tường vôi bong tróc, mái ngói rêu phong, cây cối mọc um tùm che gần hết các tòa nhà. Đúng là một bệnh viện cũ bị bỏ hoang, một nơi lý tưởng để “farm” oán khí.
An An bắt đầu suy luận:
* Bác Sĩ Cương là một “thiên tài” trong việc che đậy. Hắn dùng vỏ bọc “từ thiện” để tiếp cận một “điểm nóng tâm linh” (bệnh viện cũ vốn đã có nhiều linh hồn).
* Hắn không xây dựng “Ngôi nhà hy vọng” để giúp đỡ ai, mà để thực hiện những “thí nghiệm” đen tối của mình.
* Cái “dự án bị hủy bỏ” có thể không phải là một thất bại, mà là một hành động có chủ đích của Bác Sĩ Cương để “dọn dẹp hiện trường” sau khi đã thu hoạch đủ hoặc đã hoàn thành một giai đoạn nào đó của nghi lễ.
* Và bây giờ, hắn đã chuyển “địa bàn” lên Sơn Trà, nơi có linh khí mạnh mẽ hơn, quy mô lớn hơn để chuẩn bị cho “nghi lễ cuối cùng”.
“Hắn không phải là ‘player’ bình thường, mà là một ‘dev’ chính hiệu rồi,” An An lẩm bẩm. “Tự tạo ‘bug’, tự ‘exploit’, tự ‘fix’… Cái tầm này thì đúng là ‘trùm cuối’ rồi.”
Cô nhìn chằm chằm vào bản đồ. Bệnh viện cũ. Khu đô thị mới. Sơn Trà. Tất cả đều là những “nodes” trong cái “mạng lưới thu hoạch” khổng lồ của Bác Sĩ Cương. Hắn không chỉ thu hoạch linh hồn, hắn còn “tái cấu trúc” chúng, biến nỗi đau thành năng lượng. Và có lẽ, bệnh viện cũ này là nơi hắn đã bắt đầu, là cái “tutorial level” trước khi hắn “lên cấp” và chuyển sang “hard mode” ở Sơn Trà.
Một suy nghĩ chợt lóe lên trong đầu An An, khiến cô rùng mình. Cái mùi hoa sứ. Mùi hoa sứ nồng nặc, tanh tưởi mà cô đã ngửi thấy trong giấc mơ, và Thảo Nhi cũng ngửi thấy khi đối mặt với bóng ma ở quán. Mùi hoa sứ úa tàn mà Diệp Phi đã nói là “signature” của Bác Sĩ Cương.
Cô lục tìm trong các bức ảnh cũ của bệnh viện, những bức ảnh chụp trước khi nó bị bỏ hoang hoàn toàn. Và rồi, cô tìm thấy. Một cây hoa sứ cổ thụ, thân cây to lớn, cành lá sum suê, đứng sừng sững ngay giữa sân bệnh viện. Cây hoa sứ, biểu tượng của sự thanh khiết, giờ đây lại mang mùi vị của cái chết và nỗi đau trong tâm trí An An.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - An An Phát Hiện Bệnh Viện Cũ Bị Bỏ Hoang - Ảnh minh họa phân cảnh 2

“Không thể nào…” An An thì thầm. “Hắn đã ‘cắm trại’ ở đó, ‘farm’ linh hồn dưới bóng cây hoa sứ đó. Rồi sau khi ‘farm’ xong, hắn ‘phủi đít’ đi, để lại cái ‘dungeon’ này trống rỗng.”
Nhưng liệu nó có thực sự trống rỗng?
An An nhớ lại lời của Diệp Phi: “Hắn muốn con sợ hãi, kiểm tra giới hạn và linh cảm của con bé.” Và chiếc trâm hoa sứ của Thảo Nhi. Cái mùi hoa sứ. Tất cả đều liên kết một cách rợn người.
Tâm trí An An bắt đầu xoay vòng. Cô cảm thấy một sự thôi thúc mạnh mẽ phải đến đó. Đến cái bệnh viện cũ đó. Có lẽ, có lẽ những “dư ảnh” của Bác Sĩ Cương vẫn còn vương vấn ở đó. Hoặc những “lore” ẩn giấu mà chỉ có thể “unlock” khi đến tận nơi.
“Nếu đây là nơi hắn bắt đầu, thì chắc chắn sẽ có ‘dấu vết’,” cô tự nhủ. “Một cái ‘log file’ nào đó, một ‘Easter egg’ về kế hoạch của hắn.”
Nhưng rồi, sự sợ hãi lại dâng lên. Cái cảm giác bị theo dõi. Đóa hoa sứ nhuốm máu. Bác Sĩ Cương là một “boss” quá mạnh, quá xảo quyệt. Liệu cô có nên đi một mình? Hay nên báo cho Diệp Phi?
Diệp Phi đang chuẩn bị cho “main quest” ở Sơn Trà. Anh không thể phân tâm. Thảo Nhi thì đang trong giai đoạn “training”. An An biết, cô là “intelligence” của đội. Cô phải “scout” trước. Cô phải tìm hiểu.
“Mình là phóng viên điều tra mà,” cô cố gắng trấn an bản thân. “Bằng chứng, sự thật, đó là ‘mục tiêu’ của mình. Không thể để ‘boss’ lộng hành được.”
Cô nhìn vào đồng hồ. Đã gần nửa đêm. Đà Nẵng chìm trong màn đêm tĩnh mịch, nhưng trong tâm trí An An, một cuộc chiến đang diễn ra. Cô hít thở sâu, cố gắng điều hòa nhịp tim đang đập thình thịch.
“OK, An An. ‘Level up’ thôi,” cô tự nhủ, đứng dậy và bắt đầu thu dọn đồ đạc. Máy ảnh, điện thoại, pin dự phòng, đèn pin, một chai nước suối, và một cái… xịt khoáng nhỏ. “Phải giữ ‘visual’ ổn định chứ, lỡ gặp ‘boss’ mà mặt mũi xanh lè thì mất ‘mood’ lắm!”
Cô mặc một chiếc áo khoác mỏng, quần jean, và đôi giày thể thao quen thuộc. Cô liếc nhìn đóa hoa sứ đã khô héo trên bàn làm việc. Nó vẫn trắng tinh, nhưng vệt máu đỏ tươi đã biến thành một màu nâu sẫm, khô khốc. Một lời nhắc nhở.
“‘Risk it for the biscuit’ thôi,” cô lẩm bẩm, mở cửa phòng.
Con hẻm nhỏ tĩnh lặng đến rợn người. Gió đêm lùa qua, mang theo hơi lạnh từ biển. An An bước đi, từng bước chân vang vọng trong màn đêm. Cô đến bãi đậu xe, mở khóa chiếc xe máy cũ kỹ của mình. Tiếng động cơ nổ lạch bạch phá tan sự im lặng, khiến cô giật mình.
Trên đường đi, An An liên tục nhìn vào gương chiếu hậu. Cô có cảm giác như có ai đó đang dõi theo mình. Một cái bóng. Một luồng khí lạnh. Nhưng khi cô quay lại, chỉ có con đường vắng vẻ và những cột đèn đường mờ ảo.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - An An Phát Hiện Bệnh Viện Cũ Bị Bỏ Hoang - Ảnh minh họa phân cảnh 3

“Chắc là mình ‘halu’ rồi,” cô cố gắng nghĩ tích cực, mặc dù lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi. “Hay là ‘boss’ đang ‘stream snipe’ mình nhỉ? Cay thế!”
Cuối cùng, cô đến được khu vực lân cận bệnh viện cũ. Không khí ở đây đặc quánh một sự nặng nề, ẩm mốc và mùi hoa sứ nồng nặc, tanh tưởi hơn cả trong giấc mơ của cô. Những tòa nhà cao tầng của khu đô thị mới hiện lên xa xa như những bóng ma khổng lồ, còn bệnh viện cũ thì chìm sâu trong bóng tối, chỉ có ánh trăng lờ mờ rọi xuống những bức tường rêu phong.
An An tắt máy xe, rút chìa khóa. Cô nhìn vào cổng bệnh viện. Một cánh cổng sắt hoen gỉ, dây leo chằng chịt, tấm biển “Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng” đã mờ nhạt, chỉ còn những nét chữ xiêu vẹo. Nó trông hệt như một cái cổng vào địa ngục.
“Vibe check: fail toàn tập,” An An nuốt nước bọt, cố gắng giữ vẻ bình tĩnh. “Đây đúng là cái ‘dungeon’ mà ‘boss’ Bác Sĩ Cương từng ‘cày’ rồi.”
Cô bước chậm rãi đến gần cổng, lấy điện thoại ra, bật chế độ quay phim. Dù sợ hãi, bản năng phóng viên của cô vẫn mạnh hơn tất cả. Cô muốn ghi lại mọi thứ, mọi chi tiết.
Khi đến gần cổng, một cơn gió lạnh buốt đột ngột thổi qua, khiến An An rùng mình. Không phải gió bình thường, mà là một luồng khí lạnh thấu xương, mang theo một cảm giác nặng nề, u ám. Chiếc điện thoại trong tay cô bỗng giật nhẹ, màn hình nhấp nháy một cái rồi tối đen.
“What the…?” An An lắc lắc điện thoại. Nó không lên nguồn nữa. Pin vẫn đầy mà?
Cô cảm thấy một sự bất lực dâng trào. Công nghệ cao của cô, những thiết bị hiện đại của cô, tất cả đều vô dụng trước cái năng lượng vô hình này. Cứ như có một trường năng lượng nào đó đang “mute” mọi thứ điện tử.
An An hít một hơi thật sâu, nhìn vào cánh cổng sắt. Phía sau nó, những tòa nhà đổ nát ẩn hiện trong bóng tối, như những con quái vật đang ngủ say. Cô có thể cảm nhận được, không phải bằng mắt, mà bằng một thứ linh cảm kỳ lạ, rằng nơi này không hề trống rỗng. Nó vẫn “sống”, theo một cách nào đó.
Và rồi, một âm thanh khẽ khàng lọt vào tai cô. Tiếng nước chảy. Không phải tiếng nước mưa hay tiếng cống rãnh, mà là tiếng nước chảy nhỏ giọt, đều đặn, từ sâu bên trong bệnh viện. Kèm theo đó là một mùi hương. Không phải mùi hoa sứ nữa, mà là một mùi hương khác, thoang thoảng, ngọt ngào một cách kỳ lạ, xen lẫn với mùi tanh nồng của kim loại gỉ sét và… máu.
An An đứng hình. Mùi máu.
Cô không biết đó là gì, nhưng một điều chắc chắn: cái bệnh viện cũ này không chỉ là một nơi bị bỏ hoang. Nó là một cái “lab” cũ của Bác Sĩ Cương. Và hắn đã để lại một thứ gì đó ở đây. Một thứ gì đó… vẫn còn đang hoạt động.
An An siết chặt nắm tay. Mặc dù sợ hãi tột độ, một tia lửa tò mò và quyết tâm vẫn bùng cháy trong đôi mắt sắc sảo của cô. Cô sẽ không lùi bước. Cô sẽ tìm ra sự thật.
“‘Plot twist’ này… đúng là căng thật,” cô thì thầm, dợm bước về phía cánh cổng. “Nhưng ‘player’ này sẽ không ‘afk’ đâu, Bác Sĩ Cương!”
Cô đưa tay chạm vào cánh cổng sắt lạnh lẽo, một cảm giác rợn người chạy dọc cánh tay. Cô đẩy nhẹ. Cánh cổng kêu kẽo kẹt, mở ra một khoảng trống vừa đủ cho một người đi qua.
Bên trong, bóng tối sâu thẳm, nuốt chửng mọi thứ. Và cái mùi hương ngọt ngào, tanh tưởi kia, giờ đây càng trở nên rõ ràng hơn, như một lời mời gọi chết chóc.
An An hít một hơi thật sâu, bước vào. Cái bệnh viện cũ bị bỏ hoang này, có lẽ, chính là “gốc rễ” của mọi tai ương. Và cô, An An, sẽ là người “hack” được nó.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8