Cà phê xem bói Trừ TàChương 35: Diệp Phi Giao Tiếp Với Linh Hồn Của Kỹ Sư
Diệp Phi đạp phanh két một tiếng, chiếc xe cũ kỹ trượt dài trên nền nhựa ẩm ướt rồi dừng phịch trước cánh cổng hoen gỉ của Bệnh viện Đa khoa Đà Nẵng cũ. Mệt mỏi ư? Đó là cảm giác của một kiếp trước rồi. Giờ đây, trong lồng ngực anh chỉ còn sự thôi thúc rực lửa, một nỗi lo lắng đến nghẹt thở cho An An. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay anh không chỉ nhói, mà là *đập thình thịch* liên hồi, như một trái tim thứ hai đang gào thét báo động, nồng độ âm khí ở đây đã vượt xa cái công trường cũ, chạm ngưỡng “level max”.
Anh tắt máy xe, im lặng quan sát. Cánh cổng sắt hoen gỉ khẽ hé mở, như một cái miệng đen ngòm đang chờ chực nuốt chửng bất cứ kẻ nào cả gan bước vào. Anh nhận ra đây chính là “cánh cổng địa ngục” mà An An đã dũng cảm đẩy nhẹ và bước qua. Cái con bé này, đúng là “main character energy” nhưng lại thiếu “skill protect” trầm trọng.
Một làn gió lạnh buốt thấu xương lùa qua, mang theo mùi hương hoa sứ nồng nặc đến gai người. Không phải mùi thơm dịu của hoa sứ bình thường, mà là một mùi tanh tưởi, ngọt lịm một cách ghê rợn, như thể hàng tấn hoa đã úa tàn trên xác chết. Diệp Phi rùng mình. Anh nhận ra đây không chỉ là mùi hoa sứ đơn thuần, mà là mùi của oán khí đã được “tái cấu trúc” một cách tinh vi, bị ép buộc “tinh luyện” đến mức trở thành một thứ chất lỏng vô hình. Đây chính là “hương vị” đặc trưng của Huyết Thạch Hồn, của sự thao túng tột cùng từ Bác Sĩ Cương. Hắn ta đúng là một “pro gamer” trong việc biến nỗi đau thành “năng lượng farm”.
Diệp Phi rút chiếc túi vải nhỏ của Ông Kim ra, kiểm tra lọ “dịch thanh tẩy” và tấm bản đồ “điểm nóng” tâm linh. Anh hít một hơi thật sâu, cảm nhận sự nặng nề của trách nhiệm đè lên vai. “Game này không thể ‘solo’ nữa rồi,” anh thầm nghĩ, lòng đầy quyết tâm. “Nhưng trước tiên, phải ‘save’ An An đã.”
Anh bước qua cánh cổng sắt kẽo kẹt. Bóng tối dày đặc như một thực thể sống nuốt chửng anh, hút cạn mọi ánh sáng và âm thanh. Anh bật đèn pin chuyên dụng. Ánh sáng yếu ớt chỉ đủ soi rõ vài mét phía trước, nhảy múa trên những mảng tường ẩm mốc, bong tróc và những vết ố đen loang lổ như máu khô.
Không gian bên trong u ám, ẩm mốc. Tiếng nước nhỏ giọt đều đặn vọng lại từ đâu đó trong sâu thẳm bệnh viện, như tiếng đếm ngược của một chiếc đồng hồ tử thần. Tiếng gió rít qua những ô cửa sổ vỡ, tạo thành một bản giao hưởng chết chóc, khiến Diệp Phi cảm thấy như mình đang lạc vào một bộ phim kinh dị hạng B, nhưng cái “vibe” này thì “real” hơn bao giờ hết.
Anh cảm nhận được vô số linh hồn yếu ớt, mờ ảo lảng vảng khắp nơi. Chúng không tấn công, không gào thét, chỉ hiện diện, tạo ra một cảm giác lạnh lẽo, tuyệt vọng và đau khổ đến tận cùng. Đây là những linh hồn bệnh nhân, người nhà, y tá đã chết ở đây, bị oán khí của Bác Sĩ Cương áp chế đến mức không thể siêu thoát hay phản kháng. Chúng như những “NPC” bị “bug” trong một thế giới ảo, chỉ biết lặp lại những hành động vô nghĩa trong vô vọng.
Diệp Phi đi chậm rãi, cảnh giác cao độ. Ánh đèn pin của anh quét qua một vật nhỏ nằm dưới sàn. Chiếc điện thoại của An An. Màn hình tối đen, nứt một mảng nhỏ, như một mảnh vỡ của hy vọng. Anh cúi xuống, chạm nhẹ vào nó. Một luồng năng lượng yếu ớt, hoảng loạn và có dấu hiệu bị “nhiễm” oán khí của An An còn lưu lại. Cô bé vẫn còn sống, nhưng tinh thần đã bị ảnh hưởng nặng nề. “An An, đừng ‘afk’ giữa trận thế này chứ,” anh lẩm bẩm, lòng nóng như lửa đốt.
Anh đi theo dấu vết năng lượng của An An, xuyên qua các phòng bệnh rỗng tuếch, những giường bệnh hoen gỉ nằm trơ trọi như những bộ xương sắt. Trên tường, anh thấy những hình vẽ nguệch ngoạc bằng chất lỏng đen khô cứng, giống như những ký tự cổ xưa đã bị xóa vội, nhưng vẫn còn lưu lại những “dư ảnh” của sự tà ác. Những dụng cụ y tế cũ kỹ vương vãi trên sàn, nhưng lại có những vết cháy xém hoặc vết cắt lạ lùng, không phải do thời gian hay hoen gỉ, mà như thể chúng đã được dùng trong một nghi lễ kinh hoàng nào đó. Đây không chỉ là một bệnh viện cũ, đây là một “lab” của Bác Sĩ Cương, nơi hắn ta đã “mod” cả linh hồn.

Anh tiến vào một khu vực sâu hơn, nơi mùi hoa sứ và mùi tanh nồng của kim loại gỉ sét trở nên đậm đặc nhất, gần như gây nghẹt thở. Mùi máu tươi, trộn lẫn với mùi thuốc sát trùng đã cũ, tạo thành một hỗn hợp kinh tởm đến mức Diệp Phi cảm thấy buồn nôn. Anh nhận ra đây chính là “trái tim” của cái “lab” mà Bác Sĩ Cương đã thiết lập, nơi hắn ta “farm” oán khí.
Và rồi, Diệp Phi nghe thấy. Tiếng thở dốc yếu ớt. Tiếng lẩm bẩm không rõ lời. Từ phía cuối hành lang. An An!
Diệp Phi đẩy mạnh tấm bạt đen đã rách nát, bước vào một căn phòng mổ cũ. Ánh đèn pin của anh quét qua khung cảnh kinh hoàng.
An An đang co ro trong một góc phòng, toàn thân run rẩy bần bật, như một chú mèo con bị bỏ rơi trong bão tuyết. Đôi mắt cô bé mở to vô hồn nhìn chằm chằm vào khoảng không, miệng lẩm bẩm những điều vô nghĩa, như thể đang nói chuyện với một thực thể vô hình nào đó. Cô bé bị choáng ngợp bởi oán khí, tinh thần bị ảnh hưởng nặng nề đến mức không thể cử động hay nói chuyện, nhưng Diệp Phi cảm nhận được, vẫn còn một tia ý thức mong manh, một ngọn lửa nhỏ đang lay lắt trong đôi mắt cô.
Xung quanh An An là những hình ảnh mờ ảo của các linh hồn trẻ em, bệnh nhân, y tá – nhưng chúng không phải là những linh hồn bình thường. Chúng bị “biến dạng”, đôi mắt đỏ ngầu, thân thể méo mó một cách kinh dị, lặp đi lặp lại những hành động vô nghĩa, như những con rối bị điều khiển bởi một sợi dây vô hình. Một linh hồn trẻ em liên tục cầm ống tiêm đâm vào không khí, tiếng “phập” vô hình vang vọng trong tâm trí Diệp Phi. Một linh hồn y tá mờ ảo cúi xuống, liên tục lau đi vết máu không tồn tại trên sàn nhà, gương mặt vặn vẹo trong nỗi đau vô tận. Chúng đang bị Bác Sĩ Cương “tái cấu trúc”, biến thành những “công cụ” vô tri, bị ép buộc trải qua nỗi đau đớn lặp đi lặp lại để sản sinh oán khí. Đây đúng là “horror game” phiên bản “real life” mà Bác Sĩ Cương đã tạo ra.
Mùi hoa sứ ở đây nồng nặc đến mức gây buồn nôn, khiến Diệp Phi cảm thấy choáng váng dù đã có chiếc vòng trầm bảo vệ. Ở trung tâm phòng, trên bàn mổ cũ, có một bệ đá nhỏ khắc những ký tự cổ xưa, những hình thù ghê rợn. Và trên đó, một vật phẩm lấp lánh màu đỏ sẫm, tỏa ra luồng khí đen kịt và rung động liên tục, như một trái tim đang đập – chính là **Huyết Thạch Hồn**. Nó đang hoạt động hết công suất, “hút” năng lượng từ những linh hồn bị “tái cấu trúc” xung quanh.
Ngay khi Diệp Phi bước vào, các linh hồn “tái cấu trúc” quay đầu lại, đôi mắt đỏ ngầu chằm chằm nhìn anh, phát ra những tiếng rít vô thanh đầy thù hận, lao về phía anh như những con thú bị bỏ đói, những “zombie” trong game muốn “cắn” người chơi. Một sự nhói đau trong đầu ập đến, Diệp Phi biết đó là “tác dụng phụ” khi anh bị tấn công bởi quá nhiều oán khí.
Một linh hồn khác, rõ ràng hơn, cao lớn hơn, xuất hiện ở phía sau Huyết Thạch Hồn. Đó chính là **Linh hồn kỹ sư mất tích**. Anh ta nhìn Diệp Phi với ánh mắt đầy đau khổ và một tia hy vọng mong manh, như thể đang cầu cứu, nhưng cơ thể anh ta cũng bị bao bọc bởi một lớp sương đen mỏng, cho thấy anh ta cũng đang bị thao túng, bị giam cầm. Anh ta cố gắng nói điều gì đó nhưng chỉ phát ra tiếng rít nghẹn ngào, vô vọng, như một “bug” trong hệ thống âm thanh.
Diệp Phi không chần chừ. Anh nhanh chóng rút lọ “dịch thanh tẩy” từ túi ra. Anh mở nắp, rảy một ít chất lỏng trong suốt lên chiếc vòng trầm trên cổ tay. Chiếc vòng lập tức tỏa ra ánh sáng xanh lam dịu nhẹ, lan ra thành một vòng tròn bảo vệ quanh An An và anh. Ánh sáng xanh đẩy lùi các linh hồn “tái cấu trúc” đang lao tới. Chúng rít lên đau đớn và lùi lại một khoảng, không dám vượt qua làn sương xanh dịu mát. Diệp Phi biết, đây chỉ là giải pháp tạm thời, như một “buff” nhỏ để câu giờ.

Anh đặt tay lên vai An An, truyền một chút linh lực trấn an, giúp cô bé dần lấy lại ý thức. An An khẽ rên rỉ, chớp mắt bối rối, ánh mắt dần có tiêu cự. Cô bé vẫn còn run rẩy, nhưng đã không còn vẻ vô hồn như trước.
Anh quay sang linh hồn kỹ sư. Diệp Phi rảy một ít “dịch thanh tẩy” lên linh hồn kỹ sư. Lớp sương đen bao bọc linh hồn kỹ sư mỏng đi rõ rệt, anh ta trở nên trong suốt hơn và ánh mắt sáng lên vẻ nhận thức, như một bức tranh được tẩy đi lớp bụi thời gian.
Diệp Phi nhắm mắt, tập trung toàn bộ tinh thần lực, tạo một kết nối sâu sắc với linh hồn kỹ sư. Thông tin ập đến trong tâm trí anh dưới dạng những hình ảnh, cảm xúc và những mảnh ký ức rời rạc, như một “lore dump” trực tiếp từ “NPC”:
* **Hình ảnh 1:** Bác Sĩ Cương, với nụ cười ghê rợn, đang thực hiện một nghi lễ phức tạp, dùng Huyết Thạch Hồn như một cái máy hút, “rút” linh hồn ra khỏi cơ thể người sống, rồi “ép” chúng vào những cái lồng năng lượng vô hình. Hắn ta không giết chết, mà chỉ “thu hoạch”, biến con người thành những “pin sạc” sống.
* **Hình ảnh 2:** Các linh hồn bị ép buộc phải trải qua nỗi đau, sự hoảng loạn liên tục. Nỗi đau của chúng được Huyết Thạch Hồn “tái cấu trúc” thành một loại năng lượng đen kịt, tinh khiết – **oán khí**. Đây chính là “nhiên liệu” để Bác Sĩ Cương “cày cấp”.
* **Cảm xúc 1:** Sự căm phẫn, khinh bỉ của Bác Sĩ Cương đối với sự sống và cái chết thông thường. Hắn tin rằng hắn có thể tạo ra một “thế giới mới” bằng cách kiểm soát linh hồn, trở thành “developer” tối thượng.
* **Thông điệp cấp bách:** Linh hồn kỹ sư truyền đạt cảm giác cấp bách tột độ. Nghi lễ đã tiến đến giai đoạn cuối cùng. Bác Sĩ Cương đã chuyển các “điểm thu hoạch” chính lên Sơn Trà. Nơi này chỉ là “phòng thí nghiệm” cũ, giờ đây hắn đang “nâng cấp” lên một “dungeon” lớn hơn.
* **Lời cảnh báo cụ thể:** Diệp Phi thấy hình ảnh Bác Sĩ Cương đang di chuyển một vật thể lớn, hình trụ, đen kịt, được khắc đầy ký tự cổ xưa – một phần khác của Huyết Thạch Hồn hoặc một pháp khí chủ chốt khác – đến một hang động bí mật gần Chùa Linh Ứng trên Sơn Trà. Đó là nơi hắn sẽ thực hiện nghi lễ cuối cùng để phá vỡ Phong Ấn và tạo ra “dòng chảy ngược” oán khí vĩnh viễn, biến Đà Nẵng thành “vùng đất chết”, một “server” riêng của hắn.
Diệp Phi cảm nhận được sự kiệt sức của linh hồn kỹ sư. Anh rảy thêm dịch thanh tẩy lên linh hồn kỹ sư. Linh hồn kỹ sư gật đầu biết ơn, mỉm cười buồn nhưng thanh thản, rồi tan biến thành những đốm sáng lấp lánh bay lên trần nhà, tìm thấy sự siêu thoát. Anh ta đã “log out” khỏi thế giới này, cuối cùng cũng được giải thoát.

Diệp Phi mở mắt, nhìn sang An An. Cô bé đã tỉnh táo hơn rất nhiều, nhưng vẫn còn hoảng loạn.
“Anh Diệp Phi… em… em thấy… em thấy hắn… hắn đã làm gì…” An An thều thào, nước mắt lưng tròng, nhưng đôi mắt cô bé đã lấy lại được sự sắc sảo, sự tò mò của một phóng viên. Cô bé đã “thức tỉnh” năng lực của mình, không còn chỉ là “người chơi hệ tâm linh” thụ động nữa.
Diệp Phi gật đầu, “Anh biết. Giờ không phải lúc. Chúng ta phải đi. Ngay lập tức.” Anh biết, mọi chi tiết An An vừa thấy cũng chính là những gì anh vừa “đọc” được từ linh hồn kỹ sư.
Diệp Phi đỡ An An đứng dậy. Anh nhìn lướt qua Huyết Thạch Hồn đang đặt trên bệ đá, nó vẫn rung động và tỏa ra oán khí. Anh biết mình không thể đối phó với nó lúc này. Nó là một “boss” phụ, nhưng mục tiêu chính là “final boss” ở Sơn Trà.
Anh rảy thêm dịch thanh tẩy phía sau lưng, tạo một lớp bảo vệ tạm thời. Làn sương xanh dịu nhẹ bao phủ họ, khiến các linh hồn “tái cấu trúc” rít lên giận dữ nhưng không dám vượt qua.
Diệp Phi nhanh chóng kéo An An ra khỏi phòng mổ, xuyên qua hành lang u ám và ra khỏi bệnh viện. Anh đẩy An An vào ghế phụ của xe, rồi tự mình ngồi vào ghế lái.
Anh khởi động xe, lao đi. Trên đường về, An An dần bình tĩnh lại. Cô bé kể lại những gì mình đã cảm nhận và thấy được (tiếng khóc, hình ảnh méo mó, mùi hoa sứ nồng nặc, cảm giác bị hút cạn năng lượng) – những chi tiết mà Diệp Phi không cần nghe vẫn biết, nhưng việc An An kể lại cho thấy cô bé đang dần chấp nhận thế giới này, chấp nhận vai trò “support” đắc lực của mình.
Diệp Phi nhìn xa xăm về phía Bán đảo Sơn Trà, nơi ánh đèn thành phố vẫn còn lấp lánh nhưng ẩn chứa một mối đe dọa khủng khiếp. “Hắn đang ở đó. Nghi lễ đã bắt đầu. Thời gian không còn nhiều.”
Anh siết chặt vô lăng, chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nóng rực lên, không phải vì đau đớn mà vì năng lượng chiến đấu bùng cháy. “Main char” đã “full mana”, sẵn sàng “combat”.
“Chúng ta phải đến Sơn Trà. Ngay bây giờ. Trước khi quá muộn.” Diệp Phi nói với giọng khàn đặc, đầy quyết tâm, ánh mắt anh phản chiếu hình ảnh ngọn núi Sơn Trà hùng vĩ, nơi trận chiến cuối cùng đang chờ đợi. “Sơn Trà… là ‘final boss stage’.”