Cà phê xem bói Trừ Tà
Chương 36: Bác Sĩ Cương Lộ Diện Tại Bệnh Viện Cũ

Cập nhật lúc: 2026-07-11 18:40:34 | Lượt xem: 19

Diệp Phi siết chặt vô lăng, chiếc xe cũ kỹ của anh lao vun vút trên đường, xé toang màn đêm dày đặc. Tiếng gió rít bên tai nghe như tiếng thì thầm của hàng ngàn linh hồn vô định, và ánh đèn đường lướt qua nhanh đến chóng mặt. Anh nhìn thẳng về phía trước, nơi những tòa nhà cao tầng chọc trời dần lùi lại phía sau, nhường chỗ cho bóng dáng hùng vĩ của bán đảo Sơn Trà. Nơi đó, một “final boss stage” đang chờ đợi.
An An ngồi cạnh, vẫn còn run rẩy nhẹ sau những gì đã trải qua ở bệnh viện cũ, nhưng đã dần bình tĩnh hơn. Đôi mắt cô bé dán chặt vào gương chiếu hậu, như sợ hãi điều gì đó sẽ đuổi theo từ phía sau. Chiếc vòng gỗ trầm trên cổ tay Diệp Phi vẫn ấm nóng, nhưng không còn nhói đau. Anh biết, đó là dấu hiệu cho thấy anh đã “full mana” trở lại, sẵn sàng cho trận chiến sắp tới.
Bỗng nhiên, một giọng nói trầm thấp, đều đều nhưng đầy uy lực vang vọng trực tiếp trong tâm trí cả hai, cắt ngang tiếng gió rít và tiếng động cơ xe. Nó không phải âm thanh từ bên ngoài, mà là một “tin nhắn trực tiếp” được gửi thẳng vào não bộ, lạnh lẽo đến thấu xương.
**“Diệp Phi. Ngươi đã đến đúng lúc.”**
Diệp Phi giật mình, chiếc xe loạng choạng một chút trước khi anh kịp giữ vững tay lái. Anh không cần quay đầu lại để biết ai đang nói. Giọng nói này, cái thần thái này, chỉ có thể là của một “pro player” đang tự mãn với “chiến tích” của mình.
An An bên cạnh khẽ rên lên một tiếng, hai tay ôm chặt lấy đầu. Cô bé cũng nghe thấy. Đôi mắt sắc sảo của cô phóng viên trợn tròn, ánh lên vẻ kinh hoàng tột độ.

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bác Sĩ Cương Lộ Diện Tại Bệnh Viện Cũ - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Bác… Bác Sĩ Cương?” An An thều thào, giọng nói lạc đi.
Tiếng cười khẩy, khô khốc như tiếng xương cốt va vào nhau, lại vang lên trong đầu họ. **“Ồ, cô phóng viên nhỏ. Trực giác của cô quả không tồi. Đáng tiếc, cô lại quá tò mò.”** Giọng hắn đầy vẻ mỉa mai, như đang bình luận về một “NPC” vô dụng trong game.
Diệp Phi siết chặt vô lăng, gân xanh nổi lên trên mu bàn tay. “Ngươi muốn gì?” Anh nghiến răng, cố gắng giữ bình tĩnh. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh lại bắt đầu rung lên bần bật, khí lạnh từ bệnh viện cũ dường như vẫn còn vương vấn trong không gian, bị kéo dài theo sợi dây liên kết tâm linh.
**“Muốn gì ư?”** Bác Sĩ Cương đáp lại, giọng điệu như đang giảng bài cho một đứa trẻ. **“Ta muốn thứ mà ta xứng đáng có. Quyền năng, kiến thức, và một ‘thế giới’ nơi ta là ‘developer’ duy nhất.”** Hắn ngừng lại một chút, như đang thưởng thức sự im lặng đầy căng thẳng. **“Và ngươi, Diệp Phi, đang là một ‘bug’ khó chịu trong ‘hệ thống’ của ta. Cái ‘lab’ cũ của ta… ngươi đã ‘dọn dẹp’ khá sạch sẽ đấy. Nhưng ngươi nghĩ thế là đủ sao?”**
An An run rẩy nhìn Diệp Phi, đôi môi tái nhợt. Cô bé đã hiểu. Diệp Phi đã giúp linh hồn kỹ sư và các công nhân siêu thoát, và Bác Sĩ Cương đã biết. Hắn đang ở bệnh viện cũ, chứng kiến tất cả.
“Ngươi đã… thu giữ… linh hồn?” An An lắp bắp hỏi, cố gắng đối diện với nỗi sợ hãi. “Ngươi đã ép buộc họ… đau khổ?”

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bác Sĩ Cương Lộ Diện Tại Bệnh Viện Cũ - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Bác Sĩ Cương lại cười, lần này tiếng cười vang vọng trong tâm trí họ nghe rợn người hơn. **“Tất nhiên rồi, cô bé. Những linh hồn đó, họ chỉ là ‘nguyên liệu thô’ thôi. Bị mắc kẹt trong vòng lặp vô nghĩa của nỗi đau, sự bối rối… thật lãng phí làm sao. Ta chỉ ‘tái cấu trúc’ họ một chút, biến nỗi đau đó thành ‘năng lượng’ tinh khiết. Một quá trình ‘tối ưu hóa’ mà thôi.”** Hắn nói một cách thản nhiên, như thể đang nói về việc thu gom rác thải. **“Ngươi có biết, oán khí tinh khiết từ những linh hồn bị ép buộc đau khổ còn mạnh hơn gấp bội so với oán khí tự nhiên không? Đó là ‘nhiên liệu’ cao cấp nhất cho ‘nghi lễ cuối cùng’ của ta.”**
Diệp Phi cảm thấy một cơn buồn nôn dâng lên. Hắn không chỉ tàn độc, mà còn biến thái. Biến nỗi đau của người khác thành thú vui, thành công cụ để đạt được mục đích ích kỷ. “Ngươi là đồ quỷ dữ!” Diệp Phi gầm lên, không kìm được sự phẫn nộ. Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh nóng rực lên, cảm giác như đang đốt cháy da thịt, như muốn xé toạc cái giọng nói ghê tởm kia ra khỏi tâm trí anh.
**“Quỷ dữ?”** Bác Sĩ Cương nhại lại, giọng điệu đầy chế giễu. **“Diệp Phi, ngươi vẫn còn non nớt lắm. Thế giới này là một ‘game’ lớn, và ta chỉ đang ‘chơi’ theo ‘luật’ của riêng ta thôi. Ngươi muốn bảo vệ ‘nhân loại’? Muốn giúp ‘linh hồn siêu thoát’? Thật nực cười! Họ chỉ là ‘code lỗi’ trong ‘hệ thống’ thôi. Ta sẽ ‘debug’ tất cả, và tạo ra một ‘patch’ mới hoàn hảo hơn.”**
Hắn dừng lại, rồi giọng nói trở nên lạnh lẽo hơn bao giờ hết. **“Cái ‘Huyết Thạch Hồn’ ở bệnh viện cũ, nó vẫn đang ‘hoạt động’ đấy. Nó sẽ tiếp tục ‘thu hoạch’ những linh hồn yếu ớt còn sót lại. Nhưng đó chỉ là ‘farm’ phụ thôi. ‘Main quest’ của ta đang ở Sơn Trà. Nơi đó, ta sẽ phá vỡ ‘Phong Ấn’ cổ xưa, và biến Đà Nẵng thành ‘server’ riêng của ta. Một ‘vùng đất chết’ đúng nghĩa, nơi ta là ‘chúa tể’ của tất cả các ‘linh hồn’ và ‘thực thể’.”**
An An nín thở, cô bé cảm nhận được một luồng năng lượng đen kịt, lạnh lẽo đang lan tỏa từ phía sau, như một cái bóng khổng lồ đang bám theo chiếc xe của họ. “Hắn… hắn muốn biến Đà Nẵng thành… thành một cái nghĩa địa khổng lồ sao?”
**“Chính xác!”** Giọng Bác Sĩ Cương tràn đầy sự khoái trá. **“Và ngươi, Diệp Phi, ‘Người Gánh Vác’ cuối cùng của dòng họ, sẽ là ‘vật hiến tế’ quý giá nhất cho nghi lễ đó. Dòng máu của ngươi, linh lực của ngươi… sẽ là ‘chìa khóa’ để ‘unlock’ quyền năng vĩnh cửu. Ngươi không thể trốn tránh số phận của mình đâu. Ngươi là ‘mảnh ghép’ cuối cùng mà ta cần!”**

Truyện Cà phê xem bói Trừ Tà - Bác Sĩ Cương Lộ Diện Tại Bệnh Viện Cũ - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Diệp Phi đột ngột đạp phanh, chiếc xe rít lên ken két, suýt nữa thì đâm vào dải phân cách. Anh quay phắt sang nhìn An An, đôi mắt sâu thẳm ánh lên sự kiên định đến đáng sợ. “An An, nghe đây. Hắn đang cố gắng ‘hack’ tâm trí chúng ta. Đừng để hắn ‘dắt mũi’. Chúng ta sẽ không để hắn làm được điều đó. Không bao giờ.”
Anh nhìn thẳng vào hư không, vào cái giọng nói đang vang vọng trong đầu mình. “Ngươi sẽ không bao giờ đạt được mục đích đó, Bác Sĩ Cương. Đà Nẵng không phải là ‘server’ của ngươi, và linh hồn không phải là ‘code’ để ngươi thao túng. Ngươi sẽ phải trả giá cho tất cả những gì ngươi đã làm.”
**“Ồ? Mạnh miệng lắm, Diệp Phi.”** Giọng Bác Sĩ Cương chợt trở nên sắc lạnh, không còn chút đùa cợt nào. **“Nhưng ngươi có biết, ta đã chờ đợi ngày này hàng thế kỷ rồi không? Ta đã ‘nâng cấp’ bản thân, đã ‘thu hoạch’ đủ ‘nhiên liệu’. Ngươi chỉ là một ‘player’ nhỏ nhoi, cố gắng ‘phá game’ của ta thôi. Ta sẽ cho ngươi thấy, ‘kẻ sáng tạo’ mới là người có quyền định đoạt.”**
Đột nhiên, một luồng khí lạnh buốt, thấu xương ập đến, mạnh hơn bất kỳ thứ gì họ từng cảm nhận. Chiếc vòng trầm trên cổ tay Diệp Phi nóng bỏng đến mức anh cảm thấy như da thịt đang bị nung chảy. Tiếng rít vô thanh vang vọng trong tâm trí họ, không phải của Bác Sĩ Cương, mà là của một thực thể khác, một thứ gì đó cổ xưa và đầy giận dữ đang bắt đầu thức tỉnh từ phía Sơn Trà. Đó là một lời cảnh báo, một lời đe dọa trực tiếp từ “final boss” thực sự, đang được Bác Sĩ Cương “triệu hồi”.
**“Hẹn gặp lại ngươi ở ‘final boss stage’, Diệp Phi. Và lần này, sẽ không có ‘respawn’ đâu.”**
Giọng Bác Sĩ Cương và luồng khí lạnh buốt đột ngột biến mất, để lại một khoảng trống rỗng đáng sợ trong tâm trí họ. Không gian bên trong xe trở nên tĩnh lặng đến mức đáng sợ, chỉ còn tiếng tim đập thình thịch của An An và Diệp Phi.
An An thở hổn hển, cả người run rẩy. Cô bé quay sang nhìn Diệp Phi, đôi mắt vẫn còn đọng nước nhưng đã không còn vẻ hoảng loạn. Thay vào đó là sự kiên định đến kinh ngạc. “Anh Diệp Phi… hắn… hắn thật sự… thật sự muốn biến Đà Nẵng thành địa ngục…”
Diệp Phi khởi động lại xe, ánh mắt anh nhìn thẳng về phía trước, về phía ngọn núi Sơn Trà đang chìm trong bóng đêm. “Hắn sẽ không làm được đâu, An An.” Giọng anh khàn đặc, nhưng đầy sắt đá. “Chúng ta sẽ không để hắn làm được điều đó.” Chiếc vòng trầm trên cổ tay anh vẫn còn hơi ấm, như một lời nhắc nhở về trách nhiệm nặng nề đang đè lên vai anh.
Thời gian không còn nhiều. Trận chiến cuối cùng đã chính thức “mở màn”. Và Diệp Phi, “main char” bất đắc dĩ, đã sẵn sàng “combat” đến cùng.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8