Đại Đạo Ẩn Trong Thành Phố: Người Gác Đền Giữa Ngã Ba Thế GiớiChương 20: Sự Thật Về Thiên Môn
Màn đêm buông xuống Thiên Môn Đại Đô, mang theo một cơn mưa lất phất, không đủ lớn để gột rửa đường phố nhưng đủ để phủ lên thành phố một tấm màn u buồn, trầm lắng. Trong Bình An Trà Quán, không gian tĩnh mịch đến lạ. Lục Trần ngồi sau quầy, không pha trà, cũng không đọc sách. Hắn nhắm mắt, cố gắng điều tức, xoa dịu cơn đau nhói âm ỉ nơi đan điền, dư âm của trận chiến vừa qua với Pháp Tướng Ma Quân. Luồng linh lực hỗn loạn và dao động ma khí dữ tợn từ vết nứt không gian vẫn còn vương vấn trong tâm trí hắn, nhắc nhở về mối đe dọa thường trực đang rình rập. Dù đã có Hồ Ly Nguyệt hỗ trợ củng cố phong ấn ở Đông Sơn Phố, và Diệp Linh Chi đang điều tra Tập đoàn Thiên Khải, gánh nặng trên vai hắn vẫn không hề vơi bớt.
Hắn cảm nhận được sự hiện diện của Đại Vương Mèo đang cuộn tròn trên quầy, hơi thở đều đều, giả vờ ngủ nhưng đôi mắt xanh biếc thỉnh thoảng hé, ánh lên vẻ lo lắng. Cảm giác được một đồng minh, dù chỉ là một con mèo mướp lười biếng, cũng khiến sự cô độc ngàn năm của Lục Trần dịu đi phần nào. Hắn biết, cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn không còn đơn độc.
—
Diệp Linh Chi ngồi trong không gian cổ kim giao duyên, trước chiếc bàn gỗ trầm mặc. Ánh sáng từ màn hình laptop và những chiếc đèn lồng cổ treo lơ lửng hòa vào nhau, tạo nên một không khí vừa hiện đại vừa huyền bí. Các cuộn da cổ với những ký tự phức tạp, khó hiểu được trải rộng trên mặt bàn, xen kẽ với những biểu đồ năng lượng, thuật toán mã hóa và dữ liệu thu thập được từ Tập đoàn Thiên Khải hiển thị trên màn hình laptop.
Nàng day day thái dương, cảm thấy đầu óc quay cuồng. Những ký tự cổ xưa trên da thú dường như nhảy múa, những dòng code hiện đại trên màn hình cũng trở nên mơ hồ, khó nắm bắt. Nàng lẩm bẩm những câu hỏi không lời đáp: “Đây là ngôn ngữ của năng lượng? Hay là một loại mật mã cổ đại? Chúng có liên quan gì đến những gì Tập đoàn Thiên Khải đang làm? Làm sao một thứ cổ xưa như vậy lại liên kết với công nghệ hiện đại đến thế?”
Chiếc Minh Linh Giới trên ngón tay áp út của nàng âm ỉ tỏa ra một luồng năng lượng mát lạnh. Nó giúp nàng cảm nhận được sự hỗn loạn của những dòng năng lượng ngầm dưới Thiên Môn – linh khí thuần khiết, ma khí âm u, và cả năng lượng công nghệ lạnh lẽo. Thiên Phú Linh Cảm của nàng trỗi dậy mạnh mẽ, như một chiếc la bàn không ngừng xoay vòng, chỉ hướng đến những điểm dao động bất thường. Nhưng tất cả chỉ là những mảnh ghép rời rạc, không có một “khung sườn” nào để sắp xếp chúng, khiến nàng cảm thấy bế tắc.
Nàng nhìn vào một tấm bản đồ ngầm của Thiên Môn Đại Đô trên laptop. Trên đó, những đường năng lượng cổ xưa được phác thảo bằng những nét vẽ tay tinh xảo, đan xen với những đường cáp quang, hệ thống cống ngầm và đường điện hiện đại. Tất cả tạo thành một mê cung phức tạp, không lối thoát, như một ma trận khổng lồ mà nàng không thể tìm ra quy luật.
Một cảm giác bất lực dâng trào trong lòng nàng. Nàng đã cố gắng hết sức, dùng mọi khả năng suy luận, mọi kiến thức công nghệ mà nàng có. Nhưng thế giới này, những bí mật này, dường như nằm ngoài mọi giới hạn hiểu biết của nàng. Nàng thở dài nặng nề, gập laptop lại, tựa lưng vào ghế, nhắm mắt lại trong sự mệt mỏi và bế tắc, gần như muốn bỏ cuộc. Toàn bộ trọng trách bảo vệ Thiên Môn, tìm kiếm lỗ hổng của Tập đoàn Thiên Khải, dường như quá sức đối với một người phàm như nàng.
—
Lục Trần bước vào không gian cổ kim giao duyên, không gây một tiếng động nào. Hắn đứng lặng lẽ một lúc, quan sát Diệp Linh Chi đang nhắm mắt, cảm nhận sự bế tắc và tuyệt vọng đang bao trùm lấy nàng. Ánh mắt hắn hiện lên sự thấu hiểu sâu sắc, xen lẫn một chút ưu tư. Hắn đã trải qua cảm giác này hàng ngàn năm, sự bất lực khi đối mặt với những điều vượt quá khả năng, gánh nặng của một mình hắn phải gánh chịu.

Giọng nói trầm ấm, khẽ khàng của Lục Trần vang lên, phá vỡ sự im lặng nặng nề trong căn phòng, như một làn gió nhẹ xua tan mây mù: “Ngươi đang gặp khó khăn trong việc sắp xếp những mảnh ghép đó?”
Diệp Linh Chi giật mình mở mắt, đôi mắt nàng vẫn còn vương vẻ mệt mỏi và bối rối, nhưng khi nhìn thấy Lục Trần, một tia hy vọng yếu ớt lóe lên. “Chủ quán… Em… em không hiểu. Tất cả những gì em cảm nhận được, những gì em đọc được… chúng quá vĩ đại, quá hỗn loạn, nhưng lại không có một trật tự nào cả. Em không biết bắt đầu từ đâu, cũng không biết phải tin vào điều gì nữa.” Nàng lắc đầu nhẹ, sự tuyệt vọng hiện rõ trên khuôn mặt thanh tú.
Lục Trần tiến lại gần, động tác chậm rãi, ung dung. Hắn rót một chén trà sen mới, hương trà thoang thoảng bay lên, dịu đi không khí căng thẳng trong căn phòng. Hắn đặt chén trà trước mặt nàng, rồi ánh mắt nhìn thẳng vào mắt Diệp Linh Chi, kiên định nhưng chất chứa gánh nặng ngàn năm.
“Đó là vì ngươi đang cố gắng đọc một cuốn sách mà không biết nó là một phần của cả một thư viện, một thư viện trải dài qua vô số vũ trụ.” Lục Trần nói, giọng hắn trầm ấm, mỗi từ đều mang theo sức nặng của sự thật. Hắn dừng lại một chút, để những lời nói đó thấm vào tâm trí Diệp Linh Chi.
“Đã đến lúc ngươi cần biết toàn bộ sự thật.” Ánh mắt Lục Trần trở nên sắc bén hơn, nhưng vẫn ẩn chứa nỗi cô độc. “Ta là Người Gác Đền của Thiên Môn Đại Đô.”
Một sự tĩnh lặng bao trùm căn phòng. Diệp Linh Chi hoàn toàn choáng váng. Chén trà trên tay nàng suýt rơi xuống, may mắn nàng kịp thời giữ lại. Khuôn mặt nàng trắng bệch, mắt nàng mở lớn, không thể thốt nên lời. Nàng cảm thấy như toàn bộ thế giới quan của mình vừa sụp đổ, những mảnh vỡ của hiện thực vỡ vụn trước mắt. “Người… Người Gác Đền?” Nàng lẩm bẩm, giọng khàn đặc.
Lục Trần gật đầu, khuôn mặt vẫn điềm tĩnh, nhưng có một sự nặng nề toát ra từ hắn, như một bức tường thành cổ kính đang gánh chịu phong ba bão táp của hàng ngàn năm. “Và Thiên Môn Đại Đô… nó không chỉ là một thành phố. Nó là một Ngã Ba Thế Giới.”
Một khoảnh khắc im lặng kéo dài, chỉ có tiếng thở dốc nặng nề của Diệp Linh Chi. Nàng nhìn Lục Trần, rồi nhìn ra xung quanh, như thể đang cố gắng tìm kiếm một lời giải thích nào đó cho những gì vừa nghe, một bằng chứng để phủ nhận sự thật kinh hoàng này. Nhưng tất cả những gì nàng thấy chỉ là sự tĩnh mịch của không gian cổ kim giao duyên, và ánh mắt sâu thẳm, chất chứa sự mệt mỏi của Người Gác Đền.
—
Lục Trần tiếp tục nói, giọng điệu trầm ấm nhưng mỗi từ đều mang sức nặng của ngàn năm lịch sử, giúp Diệp Linh Chi từng bước sắp xếp những gì nàng đã cảm nhận, biến những mảnh ghép hỗn loạn thành một bức tranh dần hoàn chỉnh.

“Thế giới mà ngươi biết, thế giới phàm nhân này, chỉ là một lớp vỏ bọc mỏng manh.” Lục Trần chậm rãi giải thích, ánh mắt hắn như xuyên thấu không gian, nhìn về những điều xa xăm. “Dưới nó, và đôi khi xen kẽ với nó, là vô số tiểu thế giới khác nhau.”
Diệp Linh Chi, dù vẫn còn sững sờ, nhưng bản năng phóng viên và trí tuệ của nàng không cho phép nàng im lặng hoàn toàn. Nàng cố gắng trấn tĩnh, giọng nói run run: “Tiểu thế giới? Như những câu chuyện cổ tích hay phim khoa học viễn tưởng mà chúng ta vẫn xem sao?”
“Chính xác, nhưng chúng là hiện thực.” Lục Trần khẳng định, giọng điệu không chút dao động. “Từ tiên hiệp cổ đại, nơi linh khí dồi dào và tu sĩ phi thăng, ma giới hoang tàn, nơi ma khí xâm thực và yêu quỷ hoành hành, đến khoa học kỹ thuật siêu việt với những công nghệ vượt xa trí tưởng tượng của ngươi, thần thoại nơi các vị thần và yêu quái trong truyền thuyết còn tồn tại, và cả những thế giới đã bị hủy diệt, chỉ còn lại tàn dư năng lượng.”
Lục Trần khẽ phẩy tay. Không khí trước mặt họ rung động nhẹ. Diệp Linh Chi “thấy” một mô hình ba chiều thu nhỏ, trong suốt của Thiên Môn Đại Đô hiện ra, lấp lánh như tinh thể. Từ thành phố, vô số luồng sáng màu sắc khác nhau liên tục chảy vào và ra, tạo thành một mạng lưới phức tạp. Luồng xanh lam thuần khiết của tiên hiệp, đỏ sẫm của ma giới, vàng kim của khoa học viễn tưởng, và cả những luồng xám tro của thế giới đã chết, tất cả hòa quyện vào nhau. Linh Chi cảm nhận được sự hỗn loạn nhưng cũng là sự cân bằng mong manh, giống như những gì nàng đã cảm nhận qua Minh Linh Giới, nhưng giờ đã có hình hài, rõ ràng hơn bao giờ hết.
“Những luồng sáng đó là các điểm giao thoa, các ‘cánh cổng’ vô hình kết nối Thiên Môn với các tiểu thế giới.” Lục Trần giải thích, chỉ vào những điểm sáng lấp lánh trên mô hình. “Có những điểm tự nhiên như Công viên Thiên Đình, nơi ngươi đã cảm nhận được sự hỗn loạn của tinh linh. Có những điểm do cổ nhân tạo ra như Tháp Đồng Hồ Cổ, mắt trận quan trọng của Linh Nguyên Cổ Trận mà Tập đoàn Thiên Khải đang nhắm tới. Và có cả những vết nứt bất ngờ, đột ngột xuất hiện và biến mất, như vết nứt ta đã vá ở bức tường quán trà này.” Hắn chỉ vào những điểm trên mô hình, nơi Diệp Linh Chi cảm thấy năng lượng dao động mạnh nhất, nơi Thiên Phú Linh Cảm của nàng từng cảnh báo.
“Linh khí ở Thiên Môn không thuần túy như ở các tiểu thế giới tiên hiệp. Nó là sự pha trộn của vạn vật, của các loại năng lượng từ vô số thế giới, tạo nên Hỗn Nguyên Khí.” Lục Trần tiếp lời. “Và Đại Đạo không chỉ ẩn trong núi rừng, trong những nơi thanh tịnh. Nó còn ẩn trong nhịp đập của thành phố này, trong từng dòng chảy của thông tin, của kinh tế, của sự sống và cái chết.”
Hắn chỉ vào những vùng màu đỏ sẫm đang xâm lấn mô hình Thiên Môn, cùng với những điểm ánh sáng công nghệ lạnh lẽo đang cố gắng “khóa” các luồng sáng khác. “Ma Quân Hắc Ảnh muốn phá hủy sự cân bằng này, biến Thiên Môn thành một Ma Vực, gieo rắc hỗn loạn và hủy diệt. Tập đoàn Thiên Khải thì muốn chiếm đoạt, điều khiển năng lượng của nó, phá vỡ quy luật tự nhiên, biến Thiên Môn thành một công cụ của riêng chúng. Cả hai đều là hiểm họa khôn lường, đang đẩy Thiên Môn đến bờ vực sụp đổ.”
Lục Trần hạ tay xuống, mô hình ba chiều biến mất vào hư vô, như chưa từng tồn tại. Ánh mắt hắn hiện lên sự cô độc tột cùng, một nỗi buồn sâu thẳm của kẻ đã chứng kiến bao thăng trầm, bao sự hủy diệt của các thế giới. “Trách nhiệm của ta, với tư cách là Người Gác Đền, là bảo vệ sự cân bằng đó. Sửa chữa vết nứt, ngăn chặn xâm lấn, duy trì trật tự. Một gánh nặng kéo dài ngàn năm, không ngừng nghỉ.”
Diệp Linh Chi như bị hút vào câu chuyện, chứng kiến sự thật kinh hoàng nhưng cũng đầy vĩ đại. Ban đầu là nỗi sợ hãi tột độ khi nhận ra sự mong manh của thế giới nàng đang sống. Rồi chuyển sang sự sửng sốt, thấu hiểu khi những mảnh ghép thông tin trong đầu nàng đột nhiên khớp vào nhau. Thiên Phú Linh Cảm của nàng trỗi dậy mạnh mẽ, giúp nàng kết nối tất cả những gì đã cảm nhận được với lời giải thích của Lục Trần, tạo thành một bức tranh hoàn chỉnh, sống động trong tâm trí. Nàng cảm thấy một sự lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khi nhận ra sự mong manh của cuộc đời phàm nhân và sự vĩ đại, nhưng cũng đầy bi ai, của Lục Trần.
Nàng buông chén trà xuống bàn, hai tay nắm chặt đến trắng bệch. Nàng nhìn Lục Trần với ánh mắt vừa kinh ngạc, vừa bi ai, vừa chất vấn. Tất cả những gì nàng từng biết, từng tin tưởng, giờ đây đã hoàn toàn sụp đổ.

—
Diệp Linh Chi hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh, nhưng đôi mắt vẫn ánh lên sự hoài nghi và giằng xé. Nàng đứng bật dậy, cảm thấy một sự bất lực và tức giận khi phải đối mặt với một sự thật quá lớn, quá sức chịu đựng của nàng.
“Tại sao… tại sao lại là em?” Giọng nàng run run, nhưng ẩn chứa một sự kiên quyết, pha lẫn chút tức giận. “Tại sao lại kéo em vào chuyện này? Em chỉ là một người phàm… không hiểu gì về thế giới này cả! Đây là một gánh nặng quá sức!” Nàng không thể chấp nhận được việc mình bỗng chốc trở thành một phần của cuộc chiến vũ trụ này.
Lục Trần vẫn ngồi yên, ánh mắt nhìn thẳng vào nàng, giọng điệu có chút mệt mỏi nhưng chân thành, không hề có ý giấu giếm hay lừa dối. “Bởi vì ngươi không phải người phàm tầm thường.” Hắn nói, mỗi lời đều như một nhát dao cắt vào sự hoài nghi của nàng. “Thiên Phú Linh Cảm của ngươi là độc nhất vô nhị. Ngươi có khả năng nhìn thấy những gì người khác không thể, cảm nhận được những dao động mà người phàm không hay biết. Và quan trọng hơn… ngươi có trí tuệ và sự dũng cảm để đối mặt với nó.”
Hắn đặt tay lên chiếc Minh Linh Giới trên ngón tay nàng, một luồng năng lượng ôn hòa truyền qua. “Chiếc nhẫn này sẽ giúp ngươi kết nối với Đại Đạo Đô Thị, giúp ngươi ‘đọc’ được ngôn ngữ của năng lượng, hiểu được những gì Tập đoàn Thiên Khải đang làm với Tháp Đồng Hồ Cổ, và cách chúng thao túng nó. Trí tuệ và góc nhìn hiện đại của ngươi là điều mà ta, một Người Gác Đền cổ xưa, không thể có được.”
Lục Trần khẽ thở dài, một tiếng thở dài hiếm hoi để lộ sự yếu đuối và mệt mỏi sâu thẳm. “Ta đã gánh vác trách nhiệm này quá lâu, quá cô độc. Ta cần một người có thể nhìn thấy bức tranh toàn cảnh, một người có thể giúp ta tìm ra những điểm yếu của kẻ địch mà ta không thể thấy được bằng những phương pháp cổ xưa. Ngươi… là hy vọng đó.”
Diệp Linh Chi nhìn vào ánh mắt mệt mỏi nhưng đầy hy vọng của Lục Trần. Nàng cảm nhận được gánh nặng vô tận và sự cô độc ngàn năm của hắn, như một bức tường thành kiên cường nhưng đang dần bị bào mòn bởi thời gian và chiến tranh. Sự tức giận trong lòng nàng tan biến, thay vào đó là sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn sâu sắc. Nàng nhìn xuống chiếc Minh Linh Giới lấp lánh trên ngón tay, rồi nhìn lại những cuộn da cổ và chiếc laptop. Một tia sáng bỗng bừng lên trong mắt nàng – nàng đã tìm thấy “chìa khóa” để sắp xếp thông tin, những mảnh ghép rời rạc bỗng nhiên khớp vào nhau trong tâm trí nàng, tạo thành một sơ đồ mạch lạc.
“Em… em hiểu rồi, Chủ quán.” Nàng hít sâu một hơi nữa, giọng nói đã vững vàng hơn, mang theo sự kiên định mới, không còn chút run rẩy hay tuyệt vọng nào. “Em sẽ làm. Em sẽ không để Chủ quán đơn độc nữa.”
Từ sợ hãi, hoài nghi và tức giận, Diệp Linh Chi đã chuyển sang thấu hiểu sâu sắc, đồng cảm và cuối cùng là sự kiên định, quyết tâm. Gánh nặng ngàn năm của Lục Trần dường như đã được san sẻ một phần. Diệp Linh Chi đứng dậy, ánh mắt đã thay đổi, không còn sự bối rối mà thay vào đó là sự sắc bén của một người đã nhìn thấy sự thật và chấp nhận nó. Nàng cầm lấy cuộn da cổ và mở laptop, bắt đầu nhìn mọi thứ dưới một góc độ hoàn toàn mới, đầy tập trung và quyết tâm. Lục Trần mỉm cười nhạt, một nụ cười hiếm hoi mang theo sự nhẹ nhõm. Hắn lặng lẽ quay đi, để nàng tiếp tục công việc của mình.
—
Lục Trần trở lại quầy pha trà trong Bình An Trà Quán, ánh sáng đô thị bên ngoài cửa sổ vẫn rực rỡ, hối hả. Hắn nhắm mắt, tiếp tục điều tức, cố gắng xoa dịu cơn đau nhói ở đan điền. Linh lực trong cơ thể hắn vẫn suy yếu, chưa hoàn toàn hồi phục sau những trận chiến liên tiếp, nhưng tinh thần hắn đã vững vàng hơn rất nhiều.
Vẫn còn gánh nặng to lớn trên vai, nhưng hắn không còn cảm thấy cô độc nữa. Một tia hy vọng le lói trong tâm trí hắn, về một tương lai mà Thiên Môn Đại Đô sẽ được bảo vệ không chỉ bởi một mình hắn. Cuộc chiến thực sự đã bắt đầu, và hắn đã có thêm một đồng minh đáng giá, một người phàm không hề tầm thường.
Lục Trần mở mắt, nhìn ra cửa sổ quán trà, nơi ánh đèn đô thị vẫn rực rỡ, dòng xe cộ vẫn hối hả không ngừng. Hắn biết, Thiên Môn Đại Đô đang đứng trước một cuộc chiến sinh tử, nhưng lần này, hắn không còn phải đối mặt một mình. Nụ cười nhạt hiện trên môi hắn, xen lẫn sự mệt mỏi và một chút hy vọng, như ánh sáng đầu tiên của một ngày mới sau đêm dài bão tố.