Tiên Giới Có Quán Cà Phê
Chương 15: Thách Thức Của Đế Vương

Cập nhật lúc: 2026-07-20 15:41:22 | Lượt xem: 5

Thể loại: Huyền Huyễn
Cổ Thiên Đế ngồi xuống. Bàn gỗ lim cổ kính. Ánh mắt ngài quét qua toàn bộ Thanh Tâm Quán, rồi dừng lại trên Diệp Vô Ưu. Vẻ ngoài lão nhân phàm tục, nhưng khí chất đế vương nội liễm đã bị Diệp Vô Ưu nhìn thấu.
Ngài không nói một lời, chỉ khẽ gật đầu. Ánh mắt dò xét tinh vi, chứa đựng sự chờ đợi: Diệp Vô Ưu sẽ làm gì? Sẽ pha chế thứ gì?
Diệp Vô Ưu mỉm cười nhẹ, ánh mắt đáp lại. Y hiểu rõ, vị Tiên Đế này muốn thử, muốn xem y có nhìn thấu “Đạo” và nút thắt của ngài không.
Lạc Lạc ở quầy pha chế, cô bé tò mò. Sư phụ hiểu ý lão gia không lời, nhưng cô bé không dám hỏi, tiếp tục phục vụ khách. Đôi lúc, cô bé liếc nhìn về phía sư phụ, rồi lại nhìn vị khách đặc biệt.
Các Tiên Nhân khác trong quán im lặng, vẫn giữ trật tự, tập trung chờ cà phê. Một luồng áp lực vô hình bao quanh bàn gỗ lim, khiến họ tự giác tránh né, không dám chú ý quá mức.
Diệp Vô Ưu quay lại quầy, chậm rãi chọn hạt cà phê. Màu sắc đặc biệt, hương thơm khác lạ, không giống loại thường dùng. Đây là những hạt được tôi luyện qua những cảm xúc phàm trần sâu sắc nhất.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Thách Thức Của Đế Vương - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Y bắt đầu pha chế. Động tác xay hạt, rót nước, khuấy đều, tất cả chậm rãi như một nghi lễ cổ xưa. Linh khí trong quán không hề khuấy động, nhưng một luồng Đạo Vận vô hình, cổ xưa, trầm mặc, từ từ lan tỏa, nhẹ nhàng chạm vào Thần Hồn Cổ Thiên Đế.
Hương cà phê không nồng, dịu nhẹ, thanh thoát, nhưng ẩn chứa sự dày dặn của năm tháng, của trải nghiệm, của cô đơn trên đỉnh cao, của gánh nặng hàng triệu sinh linh.
Diệp Vô Ưu đặt ly cà phê màu hổ phách, làn hơi mỏng manh như sương khói, trước mặt Cổ Thiên Đế.
“Vị khách nhân, đây là ‘Đạo Cà Phê Vô Ưu’, dành cho những người mang gánh nặng của thời gian và trách nhiệm.” Diệp Vô Ưu bình thản nói.
Cổ Thiên Đế nhìn ly cà phê, rồi lại nhìn Diệp Vô Ưu. Ánh mắt ngài sâu thẳm, không nói gì, khóe môi khẽ cong lên như thể tìm thấy điều thú vị. Ngài nhấc ly cà phê, từ từ đưa lên mũi, hít một hơi thật sâu.
Hương thơm len lỏi, Thần Hồn Cổ Thiên Đế rung chuyển nhẹ. Ngài nhấp một ngụm nhỏ. Hương vị cà phê lan tỏa, không đắng gắt, thanh tao, dịu nhẹ. Một cảm giác ấm áp lan xuống tận Thần Hồn, xoa dịu những vết hằn năm tháng.
Tâm trí Cổ Thiên Đế mở ra, hình ảnh ùa về, những cảm xúc chôn vùi hiện rõ.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Thách Thức Của Đế Vương - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Sự cô độc của người đứng trên đỉnh cao Tiên Giới, mọi quyết định ảnh hưởng vận mệnh chúng sinh, không ai sẻ chia gánh nặng.
Sự mệt mỏi khi con đường tu luyện đã đến tận cùng, cảm giác trống rỗng, không còn mục tiêu, bất lực không thể đột phá cảnh giới cao hơn.
Nỗi sợ hãi âm thầm về một mối hiểm họa cổ xưa có thể hủy diệt tất cả, mà ngài, một Tiên Đế, lại không tìm ra lời giải.
Những chấp niệm, những gánh nặng này, bỗng nhiên rõ ràng, không còn mơ hồ, một bức tranh sống động về “Đạo” của chính ngài.
Cổ Thiên Đế nhắm mắt lại. Một giọt nước mắt trong suốt như sương đêm khẽ lăn trên khóe mi già nua, nhanh chóng biến mất. Đó không phải yếu đuối, đó là giải tỏa, đối diện bản thân, tìm thấy tia sáng trong màn sương mù bế tắc.
Ngài mở mắt ra. Ánh mắt không còn mệt mỏi hay bế tắc. Thay vào đó, một tia sáng hy vọng, sự thanh thản hiếm thấy, như gỡ bỏ gánh nặng ngàn năm.
“Thanh Tâm Quán… Đạo này, vượt ngoài tầm hiểu biết của ta.” Cổ Thiên Đế trầm ổn nói, giọng chứa kinh ngạc và một chút kính trọng.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Thách Thức Của Đế Vương - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Diệp Vô Ưu mỉm cười, không nói gì. Ánh mắt y như đã tiên liệu tất cả.
Lạc Lạc chứng kiến sự thay đổi tinh tế của lão nhân. Cô bé cảm thấy một luồng năng lượng bình yên, hùng vĩ, lan tỏa từ ngài. Cô bé nhìn sư phụ, ánh mắt ngưỡng mộ tột độ, một niềm tự hào dâng trào.
Cùng lúc đó, tại một phủ đệ xa hoa, bí mật trong Tụ Tiên Thành.
Minh Phong khuôn mặt tái mét, giọng run rẩy. “Thánh Chủ! Cổ Thiên Đế… đích thân ngài ấy đã đến Thanh Tâm Quán! Hơn nữa, Diệp Vô Ưu… hắn ta đã cho Cổ Thiên Đế ngồi vào bàn đặc biệt, còn pha chế một ly cà phê riêng!”
Vạn Pháp Thánh Chủ đập mạnh tay xuống bàn ngọc. Ngọc bàn nứt toác. Ánh mắt tóe lửa. “Cái gì?! Cổ Thiên Đế?! Hắn dám… hắn dám coi thường ta, lại đi đến một quán cà phê phàm tục để tìm kiếm cơ duyên! Hắn nghĩ ta không biết hắn đang bế tắc hay sao?!”
Minh Phong run rẩy, nuốt nước bọt. “Hơn nữa, thuộc hạ… thuộc hạ thấy Cổ Thiên Đế khi uống cà phê… ánh mắt ngài ấy bỗng bừng sáng, rồi lại nhắm nghiền, một giọt lệ… một giọt lệ đã rơi. Sau đó, ngài ấy lại trở nên… thanh thản hơn rất nhiều.”
Vạn Pháp Thánh Chủ đứng bật dậy. Khuôn mặt vặn vẹo giữa tức giận, sợ hãi và tham lam tột độ. “Lệ?! Một Tiên Đế… lại rơi lệ?! Hắn ta đã nhận được gì từ thứ cà phê quỷ quái đó?! Chẳng lẽ… chẳng lẽ thứ đó thật sự có thể giúp Tiên Đế đột phá cảnh giới Vô Thượng?! Diệp Vô Ưu… ngươi đang muốn mua chuộc Cổ Thiên Đế! Ngươi đang muốn chống lại ta!”
Vạn Pháp Thánh Chủ lẩm bẩm, giọng khàn khàn, ánh mắt lóe lên sự điên cuồng. “Không được… bí mật đó phải là của ta! Nếu hắn có thể đột phá, thì ta cũng phải có được! Minh Phong! Tiếp tục theo dõi! Ta phải tìm cách… ta phải tìm cách để thứ cà phê đó thuộc về ta! Hắn ta nhất định có yếu điểm!”
Cổ Thiên Đế vẫn ngồi tại bàn, từ từ thưởng thức ly cà phê còn lại. Ánh mắt đầy suy tư, nhưng đã thanh thản hơn, như một người vừa tìm thấy con đường mới.
Diệp Vô Ưu nhìn ra cửa sổ. Một nụ cười bí ẩn xuất hiện trên môi. Y biết, hạt giống đã gieo vào tâm cảnh Cổ Thiên Đế. Sóng gió sắp tới, không thể ngăn cản “Đạo” của y. Y chờ đợi Ma Tôn Huyết Ảnh, vị khách tiếp theo trong kế hoạch của mình.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8