Tiên Giới Có Quán Cà Phê
Chương 18: Lời Ngợi Khen Từ Đế Vương

Cập nhật lúc: 2026-07-20 15:59:53 | Lượt xem: 7

Một cơn gió nhẹ lướt qua con hẻm, mang theo chút hơi lạnh của buổi sớm Tụ Tiên Thành, song bên trong Thanh Tâm Quán, không khí vẫn ấm áp và tĩnh lặng. Diệp Vô Ưu đứng sau quầy, ánh mắt tĩnh lặng như hồ thu, nhìn Cổ Thiên Đế đang ngồi đối diện ly cà phê màu hổ phách. Lạc Lạc, sau khi sắp xếp xong chén đĩa, cũng ngẩng đầu nhìn về phía lão nhân, trên gương mặt bầu bĩnh hiện rõ vẻ tò mò.
Cổ Thiên Đế nhấc ly cà phê lên, ngón tay khẽ vuốt vành ly sứ ấm nóng. Mùi hương đậm đà, không giống

lạnh lẽo từ Ma Vực xa xôi. Luồng ma khí đó dừng lại một khắc, như đang dò tìm điều gì, rồi hướng thẳng về phía Thanh Tâm Quán.
Diệp Vô Ưu khẽ nhướng mày, ánh mắt sâu thẳm nhìn về phía Ma Vực. “Cuối cùng cũng đến rồi sao… Ma Tôn Huyết Ảnh.” Y thì thầm, giọng điệu bình thản, như đã chờ đợi từ rất lâu. “Ly cà phê của ngươi… cũng đã chuẩn bị xong.”
Y quay người lại, bước nhẹ nhàng về phía quầy, chuẩn bị cho vị khách tiếp theo, kẻ sẽ mang đến một làn sóng khác cho Thanh Tâm Quán và Chư Giới.
Luồng ma khí cuồng dã, tà mị đột ngột ập đến, bao trùm toàn bộ con hẻm nhỏ của Thanh Tâm Quán. Không khí trong quán lập tức trở nên căng thẳng đến tột cùng, các Tiên Nhân đều lộ vẻ sợ hãi, thậm chí có vài người tu vi yếu hơn đã run rẩy bần bật. Đây là một loại ma khí thuần khiết, mang theo sát ý ngút trời, hơi thở hủy diệt, khác hẳn với linh khí ôn hòa của Tiên Giới.
Một bóng người cao lớn, vạm vỡ, khoác áo choàng đen tuyền, đôi mắt đỏ như máu, mái tóc dài đen nhánh, sải bước vào quán. Hắn không hề xếp hàng, mà đi thẳng vào, ánh mắt sắc lạnh quét qua mọi người với vẻ ngông nghênh, bá đạo, như một vị chúa tể đang tuần tra lãnh địa của mình. Đó chính là Ma Tôn Huyết Ảnh.
“Nghe nói Tiên Giới có một quán cà phê thú vị, ngay cả lão già Cổ Thiên Đế cũng phải cúi đầu?” Giọng Ma Tôn Huyết Ảnh trầm đục, mang theo uy áp ngút trời, vang vọng khắp quán, khiến chén trà trên bàn khẽ rung bần bật. “Bổn Tôn muốn xem thử, rốt cuộc có gì đặc biệt!” Ánh mắt hắn dừng lại trên Diệp Vô Ưu, lộ rõ sự dò xét và thách thức, như một con thú săn mồi đang quan sát con mồi lạ lẫm.
Các Tiên Nhân trong quán sợ hãi đến mức không dám thở mạnh, co ro lại. Đây là lần đầu tiên một Ma Tôn công khai xuất hiện ở Tụ Tiên Thành, lại còn trong Thanh Tâm Quán. Sự xuất hiện của Ma Tôn Huyết Ảnh khiến họ cảm thấy như đang đối mặt với cái chết.
Lạc Lạc hoảng sợ, lùi lại sau quầy, nép sát vào Diệp Vô Ưu, song cô bé vẫn cố giữ vẻ bình tĩnh, đôi mắt to tròn nhìn chằm chằm vào vị Ma Tôn đáng sợ.
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản, không hề bị ma khí hay uy áp của Ma Tôn Huyết Ảnh mảy may ảnh hưởng. Y vẫn tiếp tục lau chùi cối xay, động tác chậm rãi, tỉ mỉ, như thể Ma Tôn chỉ là một vị khách bình thường, không hơn không kém.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Lời Ngợi Khen Từ Đế Vương - Ảnh minh họa phân cảnh 1

Y ngẩng đầu, ánh mắt sâu thẳm nhìn thẳng Ma Tôn Huyết Ảnh, không chút e dè, sợ hãi. “Vị khách nhân đã đến. Cà phê của ngươi, cũng đã chuẩn bị xong.”
Ma Tôn Huyết Ảnh thoáng ngạc nhiên trước sự bình thản của Diệp Vô Ưu. Hắn đã quen với việc mọi người run rẩy, quỳ phục trước uy danh của mình. “Ồ? Ngươi biết Bổn Tôn muốn uống gì?” Hắn bước gần hơn, ma khí càng lúc càng nồng nặc, song khi tiến vào trong quán, nó dường như bị một luồng Đạo Vận vô hình hóa giải, không thể lan tràn thêm.
Diệp Vô Ưu khẽ gật đầu. “Đạo của ngươi, ta đã nhìn thấu. Cà phê của ngươi, cũng đã có. Mời khách nhân an tọa.” Y chỉ tay về chiếc bàn trống gần cửa sổ, nơi Cổ Thiên Đế vừa dùng bữa. “Nhưng trước tiên, mời vị khách nhân xếp hàng.”
Ma Tôn Huyết Ảnh khẽ nhíu mày, lộ vẻ khó chịu. Hắn vốn quen được người khác nhường đường, cung phụng. Lời nói của Diệp Vô Ưu quá bình thản, không cho phép hắn phản bác. Hơn nữa, cấm chế trong quán khiến hắn không thể vận dụng pháp lực hay ma khí để gây áp lực. Hắn cảm thấy như một con hổ bị nhốt trong lồng, những móng vuốt sắc nhọn không thể phát huy uy lực.
Ma Tôn Huyết Ảnh hừ lạnh một tiếng, âm thanh trầm đục vang lên nơi cổ họng. Dù không hài lòng, hắn vẫn đi đến cuối hàng, ánh mắt vẫn không rời Diệp Vô Ưu, ẩn chứa sự dò xét cùng một tia tò mò mãnh liệt. “Được! Bổn Tôn sẽ xem, cà phê của ngươi có thể làm nên trò trống gì!”
Lạc Lạc thở hắt ra một hơi nhẹ nhõm khi Ma Tôn Huyết Ảnh chịu xếp hàng, dù chỉ là tạm thời. Cô bé nhìn sư phụ, cảm thấy Diệp Vô Ưu ngày càng trở nên bí ẩn, mạnh mẽ đến khó lường.
Diệp Vô Ưu mỉm cười bí ẩn. Y quay lại quầy, bắt đầu chọn lựa những hạt cà phê đặc biệt, mang theo khí tức của dục vọng, tàn nhẫn, cùng sự cô độc sâu thẳm – những thứ mà y nhìn thấy trong Đạo của vị Ma Tôn này. Y chuẩn bị pha chế, chờ đợi vị khách tiếp theo, kẻ sẽ mang đến một làn sóng cuồng bạo hơn cho Thanh Tâm Quán và toàn bộ Chư Giới.
Chương 18: Lời Ngợi Khen Từ Đế Vương
Lời Ngợi Khen Minh Triết
Cổ Thiên Đế ngồi bất động tại chiếc bàn gỗ lim cổ xưa, toàn thân ông tỏa ra một luồng Đạo Vận cổ xưa, song giờ đây nó không còn dao động mạnh mẽ mà dần ổn định, thu liễm vào sâu bên trong. Những luồng khí tức hỗn loạn đã hoàn toàn lắng đọng, thay vào đó là sự tĩnh lặng cùng uy nghiêm hòa quyện. Ông đã hoàn tất sự dung hòa vĩ đại trong tâm hải, nhìn rõ “Đạo ban sơ” của mình – khao khát bảo vệ người thân, khám phá vũ trụ, niềm vui sướng khi lần đầu ngộ ra quy luật sinh diệt – và dung hòa nó với “Đạo của Đế Vương” đã hình thành qua vạn năm thống trị. Nút thắt tâm cảnh đã hoàn toàn được gỡ bỏ, mở ra cánh cửa cuối cùng để Tiên Đế và phàm nhân có thể cùng tồn tại trong một bản thể, cùng hướng tới Vô Thượng Đại Đạo.
Từ từ, Cổ Thiên Đế mở mắt. Đôi mắt ông giờ đây không còn sự mệt mỏi hay bế tắc như trước, thay vào đó là sự thanh thản, minh triết sâu sắc, cùng một tia sáng hy vọng rực rỡ. Chúng chứa đựng sự bao dung của kẻ đã thấu hiểu vạn vật, song cũng không mất đi sự sắc bén của một vị Tiên Đế. Ông đặt ly cà phê đã cạn xuống bàn, ngón tay khẽ vuốt nhẹ vành ly sứ ấm nóng, như đang lưu luyến dư vị còn vương.
Cổ Thiên Đế chậm rãi đứng dậy. Khí chất đế vương nội liễm của ông giờ đây hòa quyện hoàn hảo với sự thanh tịnh của một ẩn sĩ, khiến ông trở nên khó lường khôn kể. Ông quay người sang, đối diện với Diệp Vô Ưu đang bình thản lau chùi cối xay. Một hành động hiếm thấy từ một Tiên Đế vĩ đại, Cổ Thiên Đế chắp tay cúi đầu trang trọng.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Lời Ngợi Khen Từ Đế Vương - Ảnh minh họa phân cảnh 2

“Chủ quán,” Cổ Thiên Đế cất tiếng, giọng nói trầm ấm, nghiêm nghị song tràn đầy chân thành. “Ly cà phê này… đã giúp ta nhìn rõ Đạo của bản thân, gỡ bỏ nút thắt tâm cảnh đã kìm hãm ta vạn năm. Thanh Tâm Quán, quả nhiên không tầm thường, ẩn chứa chân lý mà chư giới khó lòng tìm thấy.”
Diệp Vô Ưu ngẩng đầu, mỉm cười bình thản. “Vị khách nhân quá lời. Cà phê của ta chỉ là chất xúc tác, Đạo là do ngài tự thân tìm thấy.”
Cổ Thiên Đế khẽ gật đầu, nụ cười hiếm hoi, mãn nguyện nở trên môi ông. Ông không nói thêm lời nào, chỉ quay người bước ra khỏi quán. Từng bước chân của ông nhẹ như không, song lại mang theo một loại uy áp vô hình, không hề nặng nề mà lại khiến mọi Tiên Nhân trong quán tự động nhường đường, cúi đầu kính cẩn. Họ cảm nhận được một sự chuyển hóa kinh thiên động địa vừa diễn ra, một vị Tiên Đế đã đạt đến một cảnh giới tâm cảnh hoàn toàn mới mẻ.
Các Tiên Nhân trong quán há hốc miệng, bàng hoàng trước cảnh tượng Tiên Đế cúi đầu cùng lời ngợi khen long trọng đó. Họ nhìn nhau, thầm thì bàn tán, nhận ra sự đột phá của Cổ Thiên Đế là thật, và Thanh Tâm Quán không chỉ là một quán cà phê mà có thể là cơ duyên lớn nhất của Chư Giới. Lạc Lạc nhìn Diệp Vô Ưu với ánh mắt ngưỡng mộ tột cùng, cảm thấy sư phụ mình càng ngày càng bí ẩn, vĩ đại. Cô bé không còn hoảng sợ Ma Tôn Huyết Ảnh đang xếp hàng nữa, thay vào đó là sự tò mò về ly cà phê tiếp theo mà Diệp Vô Ưu sẽ pha.
Âm Mưu Dệt Nên
Cùng lúc đó, trong một căn phòng tối tăm, ẩn sâu trong Tiên Triều Thanh Khung, Vạn Pháp Thánh Chủ đang ngồi trên ngọc tọa, vẻ mặt vặn vẹo đến dị thường. Hắn không ngừng vuốt ve chiếc nhẫn bảo vật trên ngón tay, đôi mắt sắc lạnh ẩn chứa sự hoài nghi cùng tức giận tột cùng.
Minh Phong, khuôn mặt tái mét, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, quỳ rạp dưới chân Vạn Pháp Thánh Chủ. Hắn vừa trở về từ Tụ Tiên Thành, mang theo tin tức chấn động.
“Bẩm Thánh Chủ…” Minh Phong run rẩy báo cáo, giọng nói nghẹn ứ nơi cổ họng. “Cổ Thiên Đế… đích thân đến Thanh Tâm Quán, được Diệp Vô Ưu pha chế riêng một ly cà phê. Sau đó, ông đã… đã đột phá tâm cảnh, khí chất biến đổi hoàn toàn, và còn… còn cúi đầu cảm tạ Diệp Vô Ưu, nói rằng quán ẩn chứa chân lý…”
“Vô lý!” Vạn Pháp Thánh Chủ gầm lên, một luồng pháp lực hùng hậu bùng nổ, đập nát chiếc ngọc bàn quý giá trước mặt thành từng mảnh vụn. Hắn đứng phắt dậy, ánh mắt đỏ ngầu đầy vẻ điên cuồng. “Một Tiên Đế vĩ đại lại cúi đầu trước một tên chủ quán phàm tục? Hắn chắc chắn đang giở trò! Lão già Cổ Thiên Đế đó, hắn muốn dùng cà phê để đột phá cảnh giới Vô Thượng, rồi độc chiếm cơ duyên này!”
Vạn Pháp Thánh Chủ đi đi lại lại trong phòng, từng bước chân nặng nề như muốn nghiền nát nền đất. Ánh mắt hắn đầy sự hoảng sợ cùng toan tính. Hắn nhớ lại những lần thuộc hạ của mình bị phản phệ, pháp bảo bị hủy diệt khi dám động đến Thanh Tâm Quán. Hắn nhận ra rằng Diệp Vô Ưu không chỉ mạnh mà còn có khả năng “thay đổi cục diện tu luyện”, điều này khiến hắn không còn dám đối đầu trực diện nữa.
“Diệp Vô Ưu…” Vạn Pháp Thánh Chủ lầm bầm, giọng nói đầy thù hận song cũng ẩn chứa sự kiêng dè. “Ngươi càng mạnh, bí mật của ngươi càng đáng giá. Song ta sẽ không trực tiếp đối đầu với ngươi nữa. Hừ, để xem ngươi có thể chống lại toàn bộ Chư Giới hay không!”
Vạn Pháp Thánh Chủ dừng lại, ánh mắt sắc bén như dao cạo nhìn thẳng Minh Phong. “Truyền lệnh xuống, phao tin đồn về Thanh Tâm Quán. Nói rằng cà phê của Diệp Vô Ưu là vật phẩm nghịch thiên, có thể giúp người đột phá cảnh giới Vô Thượng. Đồng thời, bí mật phao tin về mối quan hệ ‘bất chính’ giữa Diệp Vô Ưu và lão già Cổ Thiên Đế, nói rằng hắn đang muốn khống chế Tiên Giới.”

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Lời Ngợi Khen Từ Đế Vương - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Hắn ngừng một lát, nụ cười xảo quyệt hiện lên trên môi. “Ngoài ra, hãy bí mật liên hệ với các Ma Hoàng ở Ma Vực, đặc biệt là Ma Tôn Huyết Ảnh. Gợi ý cho chúng về bí mật của quán, kích động lòng tham cùng sự nghi ngờ của chúng đối với Tiên Giới. Để xem, khi Tiên Ma đại chiến nổ ra, ngươi còn có thể bình yên pha cà phê được không, Diệp Vô Ưu!”
Minh Phong run rẩy lĩnh mệnh, cảm thấy một âm mưu kinh thiên động địa đang được dệt nên, có thể nhấn chìm toàn bộ Chư Giới vào biển lửa chiến tranh. Hắn không dám nghĩ nhiều, chỉ vội vã rời đi để thực hiện mệnh lệnh của Thánh Chủ.
Ngay lập tức, những tin đồn bắt đầu lan truyền như vũ bão khắp Tiên Giới. Từ những trà lâu nhỏ bé đến các Tiên Môn cổ xưa, từ Tiên Thành phồn hoa đến những Tiên Sơn hẻo lánh, các Tiên Tôn, Tiên Vương, cùng vô số Tiên Nhân khác đều bàn tán xôn xao. Ánh mắt tham lam cùng nghi kỵ bắt đầu hướng về Tụ Tiên Thành, hướng về Thanh Tâm Quán nhỏ bé nơi góc hẻm. Một làn sóng ngầm của sự hỗn loạn cùng tranh chấp đang hình thành, đẩy Chư Giới vào một cuộc khủng hoảng mới.
Đạo Cà Phê Của Ma Tôn
Quay lại Thanh Tâm Quán, Cổ Thiên Đế đã rời đi. Ma Tôn Huyết Ảnh vẫn đứng ở cuối hàng, ma khí cuồng dã trong người hắn không ngừng va đập vào cấm chế vô hình của quán, tạo ra những tiếng “rắc rắc” nhỏ chỉ hắn mới nghe thấy. Hắn cảm thấy bực bội tột cùng, song không thể làm gì.
Dòng người dần thưa thớt. Cuối cùng, Ma Tôn Huyết Ảnh cũng bước lên trước quầy. Hắn ném một túi linh thạch xuống bàn, tiếng “cạch” khô khốc vang lên. Ánh mắt sắc lạnh của hắn nhìn thẳng Diệp Vô Ưu, đầy vẻ ngông cuồng cùng thiếu kiên nhẫn.
“Chủ quán!” Ma Tôn Huyết Ảnh cất tiếng, giọng trầm đục, mang theo uy áp cùng sự bá đạo. “Ly cà phê của ta đã chuẩn bị xong chưa? Bổn Tôn đã đợi đủ lâu rồi!”
Diệp Vô Ưu mỉm cười bí ẩn, không nói gì. Y quay lại quầy, chậm rãi chọn lựa những hạt cà phê đặc biệt. Những hạt này mang theo khí tức của dục vọng, tàn nhẫn, sự cô độc sâu thẳm, cùng khát khao chinh phục – những thứ mà y đã nhìn thấy rõ ràng trong “Đạo” của vị Ma Tôn này.
Diệp Vô Ưu bắt đầu pha chế. Từng động tác của y vẫn chậm rãi, ung dung, song lần này, luồng Đạo Vận vô hình lan tỏa từ Diệp Vô Ưu dường như cuồng bạo hơn, mạnh mẽ hơn, như đang hòa quyện với luồng ma khí của Ma Tôn Huyết Ảnh, tạo ra một sự cộng hưởng kỳ lạ. Nó không đối kháng, mà là một sự thấu hiểu, một sự dung hòa.
Ma Tôn Huyết Ảnh ngạc nhiên khi Diệp Vô Ưu không hỏi hắn muốn uống gì. Hắn cảm nhận được một luồng Đạo Vận kỳ lạ đang được truyền vào ly cà phê, nó không phải tiên khí, cũng không phải ma khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy, mạnh mẽ hơn nhiều, một thứ mà hắn chưa từng chạm đến. Hắn hừ lạnh, ánh mắt dò xét không rời Diệp Vô Ưu, song sâu thẳm trong đôi mắt đỏ như máu của hắn, một tia tò mò mãnh liệt bùng lên. “Hừ, để xem ngươi có thể làm nên trò trống gì với Bổn Tôn!”
Diệp Vô Ưu đặt một ly cà phê màu đen tuyền, sóng sánh như huyết dịch, tỏa ra một mùi hương vừa nồng nàn, vừa cay đắng, trước mặt Ma Tôn Huyết Ảnh.
“Vị khách nhân,” Diệp Vô Ưu cất tiếng, giọng điệu thanh đạm, “Đây là cà phê dành cho kẻ mang gánh nặng của cuồng dã cùng cô độc. Mời dùng.”
Ma Tôn Huyết Ảnh nhíu mày, nhìn chằm chằm ly cà phê. Hắn không ngờ Diệp Vô Ưu lại nhìn thấu hắn đến vậy, thấu rõ cả những gánh nặng ẩn sâu dưới vẻ ngoài ngông cuồng, bá đạo. Sự nghi ngờ hòa lẫn với một tia kinh ngạc, thậm chí là một chút kích thích, khiến đôi mắt đỏ như máu của hắn lóe lên những tia sáng phức tạp. Hắn vươn tay, chậm rãi nhấc ly cà phê lên, định uống cạn.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8