Tiên Giới Có Quán Cà Phê
Chương 19: Bất An Trong Bóng Tối

Cập nhật lúc: 2026-07-20 16:04:52 | Lượt xem: 9

Ma Tôn Huyết Ảnh vươn tay, chậm rãi nhấc ly cà phê đen tuyền, sóng sánh như huyết dịch, lên. Đôi mắt đỏ như máu của hắn nheo lại, một tia sáng phức tạp xẹt qua. Hắn không uống ngay, mà chỉ đặt ly cà phê lên môi, hít một hơi thật sâu, cảm nhận mùi hương nồng nàn, cay đắng lan tỏa, như đang cố gắng nhìn thấu bí mật ẩn chứa bên trong. Hắn vẫn đứng đó, bất động, như một pho tượng tà dị giữa dòng chảy thời gian.
Cùng lúc đó, tại một cung điện u ám, tráng lệ nằm sâu trong vùng đất của Vạn Pháp Thánh Chủ, không khí đặc quánh giận dữ và bất an. Vạn Pháp Thánh Chủ ngồi trên ngai vàng được khắc hình rồng dữ tợn, một tay siết chặt chiếc nhẫn ngọc quý giá đến nỗi các gân xanh nổi rõ trên mu bàn tay. Vẻ mặt hắn âm trầm như bầu trời trước bão tố, đôi mắt ánh lên tia lửa nghi ngờ và phẫn nộ.
Dưới chân hắn, Minh Phong quỳ rạp, toàn thân run rẩy, mồ hôi lạnh đầm đìa. Hắn cố gắng giữ giọng bình tĩnh nhất có thể, nhưng sự sợ hãi tột độ vẫn khiến từng lời nói trở nên đứt quãng.
“Bẩm Thánh Chủ,” Minh Phong khó nhọc cất lời, “thuộc hạ đã theo dõi Cổ Thiên Đế sau khi ngài ấy rời khỏi Thanh Tâm Quán. Ngài ấy… ngài ấy đã hoàn toàn thay đổi.”
Vạn Pháp Thánh Chủ hừ lạnh một tiếng, không nói gì, chỉ ra hiệu cho Minh Phong tiếp tục.
“Ánh mắt của Cổ Thiên Đế không còn vẻ mệt mỏi, bế tắc như trước nữa,” Minh Phong kể tiếp, giọng đầy kinh ngạc, “thay vào đó là vẻ minh triết, bao dung, và khí chất đế vương hòa quyện thanh tịnh, vô vi. Như thể ngài ấy đã trút bỏ gánh nặng ngàn năm. Thuộc hạ thậm chí còn chứng kiến… Cổ Thiên Đế đã cúi đầu cảm tạ Chủ quán Diệp Vô Ưu.”
Nghe đến đây, Vạn Pháp Thánh Chủ không thể kìm nén được nữa. Hắn đập mạnh tay xuống thành ghế, khiến chiếc ngai vàng bằng xương rồng rung lên bần bật, những hoa văn ma quái trên đó như sống dậy, tỏa ra luồng khí tức hung ác.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Bất An Trong Bóng Tối - Ảnh minh họa phân cảnh 1

“Vô lý!” Vạn Pháp Thánh Chủ gằn giọng, khuôn mặt từ âm trầm chuyển sang xanh mét, rồi đỏ gay. “Một Tiên Đế như Cổ Thiên Đế, vị cường giả đứng đầu Tiên Giới, làm sao có thể bị một tên chủ quán cà phê phàm tục ‘thay đổi’ đến thế? Ngươi có chắc không phải hắn ta đã bị tà thuật khống chế, biến thành con rối của Diệp Vô Ưu?”
Minh Phong vội vàng dập đầu xuống đất, giọng nói run rẩy đến khản đặc. “Tuyệt đối không phải, Thánh Chủ! Thuộc hạ dám thề bằng sinh mệnh của mình. Khí chất của Cổ Thiên Đế là sự thăng hoa đích thực, không chút tà niệm hay dấu vết bị khống chế. Ngài ấy… ngài ấy dường như đã tìm thấy con đường đột phá Vô Thượng mà bấy lâu nay vẫn khao khát tìm kiếm!”
Lời nói của Minh Phong như một tiếng sét đánh thẳng vào tâm can Vạn Pháp Thánh Chủ. Lòng tham điên cuồng bùng cháy, thiêu đốt mọi lý trí và sự cẩn trọng vốn có của hắn. Đột phá Vô Thượng! Đó là mục tiêu cuối cùng, là khao khát cháy bỏng nhất của mọi cường giả đỉnh phong, bao gồm cả hắn. Hắn đã ở cảnh giới Tiên Vương quá lâu, bị kẹt lại bởi một nút thắt vô hình, không cách nào tiến thêm được nữa. Nếu cà phê của Thanh Tâm Quán có thể giúp Cổ Thiên Đế tìm thấy con đường đó, vậy thì nó cũng có thể giúp hắn!
Nhưng cùng lúc đó, một nỗi sợ hãi tột độ cũng dâng lên, nuốt chửng sự tham lam. Hắn nhớ lại những thất bại thảm hại của Hắc Vũ Tiên Quân, của Linh Hồ, của U Ảnh Tiên Quân. Hắn nhớ lại lời nhận định của Linh Hồ, rằng Diệp Vô Ưu không phải Tiên Vương hay Đại La Kim Tiên, mà giống như chính Thiên Đạo – một tồn tại không thể đối đầu, không thể thăm dò, không thể chạm tới. Hắn không thể tin có kẻ nào có thể làm được điều này, nhưng sự thật hiển nhiên trước mắt. Nếu ngay cả Cổ Thiên Đế cũng bị “chinh phục” và tìm thấy cơ duyên đột phá, thì bí mật của Thanh Tâm Quán chắc chắn không hề nhỏ, nó còn vượt xa mọi tưởng tượng của hắn.
Vạn Pháp Thánh Chủ đứng bật dậy, đi lại như điên trong cung điện rộng lớn, những bước chân nặng nề vang vọng trong không gian u ám. Ánh mắt hắn lóe lên vẻ tàn độc, bệnh hoạn, nhìn chằm chằm vào bản đồ Chư Giới được khắc trên tường – nơi Tiên Giới và Ma Vực đối đầu nhau như nước với lửa.
“Được lắm! Diệp Vô Ưu… ngươi muốn chơi ván cờ lớn, Bổn Thánh Chủ sẽ chơi cùng ngươi!” Hắn gằn giọng, giọng nói khàn khàn như tiếng kim loại cọ xát, chứa đầy sự điên cuồng và tham vọng. “Ngươi muốn bình yên sao? Ta sẽ cho toàn bộ Tiên Giới này không còn bình yên! Ta sẽ khiến Chư Giới này chìm trong biển lửa, và khi đó, ngươi sẽ không thể bình thản được nữa!”
Hắn quay phắt lại, ánh mắt lạnh lẽo đến thấu xương chiếu thẳng vào Minh Phong đang run rẩy. “Minh Phong, nghe lệnh! Ngươi lập tức tăng cường và mở rộng kế hoạch đã định với mức độ nghiêm trọng nhất!”

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Bất An Trong Bóng Tối - Ảnh minh họa phân cảnh 2

Minh Phong ngẩng đầu, ánh mắt hoảng sợ nhìn Vạn Pháp Thánh Chủ. Hắn biết những gì sắp được ban ra sẽ là một âm mưu kinh thiên động địa, có thể đẩy toàn bộ Chư Giới vào diệt vong.
“Thứ nhất,” Vạn Pháp Thánh Chủ tiếp tục, giọng điệu lạnh lẽo như băng. “Phải phao tin đồn khắp Tiên Giới, khắp các Tiên Môn, Tiên Triều, đến tận những Tiên Sơn hẻo lánh nhất! Nói rằng Diệp Vô Ưu là một kẻ ngoại lai bí ẩn, đến từ hư không vô tận, mang theo mục đích phá hoại trật tự Chư Giới. Hắn ta dùng tà thuật ‘Tâm Ma Sinh Trưởng’ dưới danh nghĩa cà phê, để khống chế các cường giả Tiên Giới, biến họ thành nô lệ tinh thần của hắn. Đặc biệt, phải nhấn mạnh mối quan hệ ám muội giữa hắn và Cổ Thiên Đế, rằng Tiên Đế đã bị Diệp Vô Ưu thao túng, Tiên Triều Thanh Khung đang bị một thế lực bí ẩn thâu tóm từ bên trong, nhằm lật đổ trật tự hiện có, biến Tiên Giới thành lãnh địa của hắn!”
Minh Phong nuốt khan, mồ hôi chảy dài xuống cằm. Hắn chưa bao giờ nghe qua một âm mưu nào tàn độc và táo bạo đến vậy.
“Thứ hai,” Vạn Pháp Thánh Chủ không để ý đến vẻ mặt của thuộc hạ, tiếp tục ra lệnh, “ngươi phải cấp tốc và bí mật liên hệ với tất cả các Ma Hoàng ở Ma Vực, đặc biệt là Ma Tôn Huyết Ảnh! Nói với bọn chúng rằng Tiên Giới đã tìm thấy bí mật đột phá Vô Thượng chi Đạo từ Thanh Tâm Quán, và Diệp Vô Ưu đang giúp Tiên Giới tạo ra một đội quân cường giả vô địch, những kẻ không còn chấp niệm, không còn điểm yếu, để tiêu diệt toàn bộ Ma Vực. Gieo rắc nghi ngờ, kích động lòng tham và sự hiếu chiến của bọn chúng đến cực điểm. Khiến Tiên Giới và Ma Vực phải lao vào một cuộc Tiên Ma Đại Chiến quy mô lớn nhất từ trước đến nay! Trong biển lửa chiến tranh, Diệp Vô Ưu sẽ không thể bình thản được nữa. Hắn ta chắc chắn sẽ lộ ra sơ hở. Và khi đó, bí mật của Thanh Tâm Quán sẽ thuộc về Bổn Thánh Chủ!”
Vạn Pháp Thánh Chủ cười khẩy, một nụ cười bệnh hoạn, đầy tự mãn và điên cuồng. Hắn tin rằng mình đã tìm thấy con đường duy nhất để đạt được mục đích, dù phải trả giá bằng sinh linh của toàn bộ Chư Giới.
Minh Phong nghe xong, toàn thân run bắn, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, ướt đẫm cả y phục. Hắn biết âm mưu này không chỉ là châm ngòi chiến tranh mà còn có thể đẩy toàn bộ Chư Giới vào diệt vong. Trận Tiên Ma đại chiến cuối cùng đã khiến hàng tỷ sinh linh bỏ mạng, và lần này, quy mô còn có thể lớn hơn gấp vạn lần. Nhưng hắn không dám phản đối, không dám nói một lời nào. Hắn chỉ có thể cúi đầu dập đầu, giọng nói khản đặc vì sợ hãi.
“Thuộc hạ… tuân lệnh Thánh Chủ! Sẽ lập tức thực hiện!” Minh Phong vội vã rời đi, bóng lưng hắn như một mũi tên lao ra khỏi cung điện, không dám quay đầu lại nhìn khuôn mặt điên cuồng của Vạn Pháp Thánh Chủ. Hắn cảm thấy mình đang bị cuốn vào một vòng xoáy hủy diệt, một ván cờ lớn mà hắn chỉ là một quân tốt thí.

Truyện Tiên Giới Có Quán Cà Phê - Bất An Trong Bóng Tối - Ảnh minh họa phân cảnh 3

Trong khi đó, tại Thanh Tâm Quán, không khí có vẻ vắng lặng hơn bình thường. Dòng người xếp hàng đã thưa thớt đi nhiều, có lẽ do tin đồn bắt đầu lan truyền. Lạc Lạc đang dọn dẹp bàn ghế, vẻ mặt có chút lo lắng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn ra bên ngoài con hẻm, nơi những lời bàn tán xôn xao vẫn còn vọng đến.
“Sư phụ…” Lạc Lạc thở dài một tiếng, không nhịn được hỏi, giọng nói đầy bất an, “có phải những tin đồn bên ngoài đang lan truyền về quán chúng ta là do Vạn Pháp Thánh Chủ gây ra không ạ? Con nghe nói bọn họ còn nói sư phụ muốn lật đổ Tiên Triều, còn… còn nói sư phụ và Cổ Thiên Đế có ‘mối quan hệ ám muội’…”
Diệp Vô Ưu vẫn bình thản lau chùi chiếc cối đá xay cà phê cổ xưa, động tác chậm rãi, ung dung như thể mọi chuyện trên đời đều không thể làm lay động được hắn. Hắn mỉm cười nhẹ nhàng, đưa tay xoa đầu Lạc Lạc.
“Lạc Lạc, phàm trần có câu, ‘cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng’,” hắn khẽ nói, giọng điệu thanh đạm nhưng lại ẩn chứa sự thấu hiểu sâu sắc. “Lòng tham của một số kẻ không bao giờ biết điểm dừng. Càng sợ hãi, chúng lại càng muốn phá hủy thứ khiến chúng sợ hãi.”
Hắn nhìn ra ngoài cửa sổ, ánh mắt sâu thẳm như chứa đựng cả tinh không vạn giới. Hắn cảm nhận được những luồng ý niệm tham lam, nghi ngờ, sợ hãi đang cuộn xoáy như những cơn lốc vô hình khắp Tiên Giới. Hắn cũng cảm nhận được sự cuồng dã, hiếu chiến đang trỗi dậy mạnh mẽ từ Ma Vực, như những con thú đói khát đã được đánh thức, đang dần hướng về phía này. Hắn biết Vạn Pháp Thánh Chủ đã chính thức hành động, và mọi thứ đang diễn ra đúng như hắn dự liệu.
Trong thâm tâm, Diệp Vô Ưu không hề ngạc nhiên hay tức giận. Tất cả đều nằm trong tính toán của hắn, từng bước một. Lòng tham của Vạn Pháp Thánh Chủ đã đẩy hắn ta vào con đường không thể quay đầu, và chính Vạn Pháp Thánh Chủ mới là kẻ bị lợi dụng, một quân cờ trong ván cờ lớn hơn nhiều mà hắn đã bày ra từ rất lâu.
Diệp Vô Ưu đặt tay lên một hạt cà phê “phàm trần” đặc biệt, hạt cà phê khẽ rung động, tỏa ra một vầng sáng mờ nhạt, như có sinh mệnh. Hắn khẽ nói, giọng điệu vẫn thanh đạm nhưng tràn đầy uy lực vô hình, vang vọng trong không gian tĩnh mịch của Thanh Tâm Quán.
“Hạt giống đã gieo, giờ là lúc chờ đợi nó nảy mầm… trong bão tố.”
Ánh mắt hắn nhìn về phía chân trời, nơi một luồng ma khí cuồng dã vừa xuất hiện ở cuối chương trước đang dần tiến đến gần hơn. Ma Tôn Huyết Ảnh. Hắn chờ đợi “những vị khách đặc biệt” tiếp theo sẽ đến trong bão tố này, và cả những sự kiện lớn hơn sẽ diễn ra, từng bước một, theo đúng kế hoạch đã được định sẵn từ hàng tỷ năm trước.

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8