Cổ Thần Vô Danh
Chương 1: Tiếng Gọi Từ Phế Tích

Cập nhật lúc: 2026-07-23 14:50:20 | Lượt xem: 6

Gió biển Nguyên Khí mang theo hơi ẩm mằn mặn và thứ năng lượng vô hình đặc trưng của thế giới Thiên Đoạn, lướt qua mái tóc đen dài buông dài của Kiên, thổi tung vài sợi lòa xòa trước đôi mắt sâu thẳm. Buổi sớm ở Làng Huyễn Vô luôn mang một vẻ tiêu điều, lạnh lẽo đến nao lòng. Những mái nhà tranh vách đất lụp xụp, xiêu vẹo bám víu vào rìa một Đảo Lục Địa trôi nổi, như thể chỉ cần một cơn gió mạnh hơn nữa cũng đủ sức cuốn chúng vào Biển Nguyên Khí vô tận bên dưới. Người dân nơi đây, gương mặt ai nấy đều hằn sâu những vết khắc khổ của cuộc đời mưu sinh, đã sớm thức dậy, bắt đầu ngày mới với những công việc nặng nhọc.

Kiên ngồi một mình trên bờ biển, tấm lưng gầy gò dựa vào một tảng đá xám xịt bị phong hóa. Hắn nhắm mắt, cố gắng tập trung tâm trí, cảm nhận luồng Nguyên Khí đang trôi nổi trong không khí. Đó là một bài tập mà hắn đã thực hiện hàng nghìn lần, từ khi còn là một đứa trẻ, nhưng kết quả vẫn luôn như vậy. Nguyên Khí, thứ năng lượng nuôi dưỡng mọi sinh vật và là nền tảng của mọi sự tu luyện trên Thiên Đoạn, chỉ lướt qua cơ thể hắn như làn gió vô hình, không để lại bất kỳ dấu vết hay sự cộng hưởng nào. Nó trôi tuột đi, như thể cơ thể hắn là một cái sàng rách nát, không thể giữ lại dù chỉ một tia.

“Ta lại thất bại rồi,” một tiếng thở dài vô hình thoát ra từ lồng ngực gầy guộc của Kiên. Cảm giác vô dụng, bất lực này đã trở thành một phần quen thuộc trong cuộc sống của hắn. Những đứa trẻ khác cùng tuổi, mười sáu, mười bảy, đã sớm đạt đến Luyện Thể tầng một, thậm chí tầng hai, có thể dùng chút Nguyên Khí để tăng cường sức lực, giúp đỡ gia đình trong công việc đồng áng, hay dũng cảm hơn là tham gia vào các chuyến săn bắt linh thú yếu ớt ở rìa rừng. Còn hắn, vẫn giậm chân tại chỗ, như một hòn đá vô tri không thể hấp thụ linh khí đất trời.

Ánh mắt người làng nhìn hắn luôn mang theo sự thương hại pha lẫn khinh thường. Hắn là “phế vật bẩm sinh” – một cái tên mà hắn đã nghe đến nhẵn tai từ khi còn bé. “Thằng nhóc đó, nếu cứ thế này thì đến tuổi trưởng thành cũng chẳng có miếng đất cắm dùi,” hắn nghe loáng thoáng lời một bà lão thì thầm với người hàng xóm khi họ đi ngang qua, ánh mắt liếc xéo về phía hắn. Giữa một thế giới mà sức mạnh là thước đo giá trị, Kiên, với thân phận “phế vật”, hiển nhiên là một gánh nặng, một kẻ vô dụng.

Thế nhưng, sâu thẳm bên trong Kiên, lại có một điều gì đó khác biệt. Mỗi khi cố gắng hấp thụ Nguyên Khí, hắn luôn cảm thấy một thứ năng lượng khác, nguyên thủy hơn, mãnh liệt hơn, đang âm ỉ chảy trong huyết mạch của mình. Nó không mang vẻ hiền hòa, dễ chịu như Nguyên Khí phổ biến, mà là một dòng chảy cuộn trào, cổ xưa, xa lạ và đầy sức mạnh, như thể nó thuộc về một kỷ nguyên đã bị lãng quên. Nó không tuân theo bất kỳ quy luật tu luyện nào mà hắn được nghe kể. Hắn không thể điều khiển nó, nhưng nó luôn ở đó, một sự hiện diện bí ẩn, khiến hắn vừa bất lực vừa tò mò không dứt về bản thân. Ai đã sinh ra hắn? Tại sao hắn lại khác biệt? Những câu hỏi đó cứ xoáy sâu trong tâm trí, trở thành nỗi ám ảnh âm thầm.

Mặt trời bắt đầu ngả về Tây, nhuộm đỏ Biển Nguyên Khí bằng một sắc cam rực rỡ, báo hiệu một ngày nữa sắp tàn. Kiên đứng dậy, tấm thân gầy gò đổ một cái bóng dài trên nền đất. Bữa tối, nếu có, sẽ chỉ là vài củ khoai khô luộc với nước lã. Dự trữ trong nhà đã cạn kiệt.

Hắn trở về căn nhà tranh vách đất của mình, một túp lều nhỏ nằm tách biệt ở rìa làng, nơi gió biển lùa vào lạnh lẽo. Bên trong, chỉ có một cái bếp đất, một chiếc giường tre ọp ẹp và vài vật dụng cá nhân đơn sơ. Kiên nhìn vào cái nồi rỗng tuếch và mấy củ khoai khô cuối cùng. “Chúng không đủ cho ngày mai.” Hắn thì thầm.

Một nỗi lo lắng thường trực bóp nghẹt lồng ngực. Nếu không có thức ăn, hắn sẽ không thể sống sót. Làng Huyễn Vô không phải là nơi hào phóng với những kẻ vô dụng.

Kiên lấy ra một tấm bản đồ cũ kỹ, rách nát, được vẽ tay trên một tấm da thú đã ngả màu ố vàng. Đây là tấm bản đồ duy nhất mà hắn tìm thấy trong đống đổ nát của căn nhà cũ của cha mẹ nuôi, những người đã qua đời từ lâu. Bản đồ chỉ đến một “Phế Tích Cổ Thần” nằm sâu trong khu rừng rậm phía Tây làng. Khu rừng này nổi tiếng là hiểm trở, có nhiều linh thú yếu ớt nhưng cũng ẩn chứa những cạm bẫy cổ xưa, tàn tích của một nền văn minh đã mất. Người làng hiếm khi dám bén mảng đến đó, tin đồn về linh hồn quỷ dữ và lời nguyền cổ xưa đã gieo rắc nỗi sợ hãi sâu sắc.

Truyện Cổ Thần Vô Danh - Tiếng Gọi Từ Phế Tích

Nhưng Kiên lại cảm thấy một sự thôi thúc kỳ lạ mỗi khi nhìn về hướng đó, một nỗi tò mò không thể giải thích. Nó không chỉ là sự cần thiết phải tìm kiếm linh dược để sinh tồn. Có một tiếng gọi vô hình, âm ỉ trong sâu thẳm tâm hồn, kéo hắn về phía phế tích. “Có lẽ, ở đó, ta sẽ tìm thấy thứ gì đó khác…” Hắn tự nhủ, ánh mắt lóe lên một tia quyết tâm.

Quyết định đã được đưa ra. Kiên khoác lên mình chiếc áo vải thô đã sờn cũ, buộc chặt mái tóc dài bằng một sợi dây thừng mảnh, rồi lặng lẽ rời khỏi làng khi màn đêm đã hoàn toàn buông xuống. Ánh trăng mờ nhạt xuyên qua những đám mây đen kịt, chỉ đủ soi sáng con đường mòn lờ mờ dẫn vào khu rừng.

Khu rừng phía Tây làng Huyễn Vô quả thực hiểm trở. Cây cối rậm rạp, thân cây cổ thụ cao vút che khuất cả bầu trời, tạo thành một vòm lá tối tăm. Những con đường mòn quanh co, lầy lội, đôi khi bị chặn bởi những bụi gai rậm rịt hoặc những tảng đá rêu phong. Tiếng côn trùng rả rích, tiếng gió rít qua kẽ lá nghe như những lời thì thầm ma quái.

Kiên bước đi cẩn trọng, đôi mắt sâu thẳm liên tục quét qua mọi ngóc ngách. Hắn không có công lực để đối phó với những nguy hiểm rình rập, nhưng hắn lại sở hữu một trực giác nhạy bén đến kỳ lạ. Mỗi khi có nguy hiểm, dù là một cái bẫy đơn giản của thợ săn hay một con linh thú cấp thấp đang ẩn mình, lồng ngực hắn lại khẽ nhói lên, mách bảo hắn hướng né tránh. Đó là một khả năng mà những người tu luyện bình thường không có, một món quà bí ẩn mà hắn không hiểu rõ nguồn gốc. Nhờ trực giác này, hắn đã nhiều lần thoát chết khi mưu sinh trong những khu vực nguy hiểm hơn.

Màn đêm càng lúc càng sâu, không khí trở nên lạnh lẽo hơn. Kiên cảm nhận được sự hiện diện của những Linh Thú yếu ớt, thường là những con thỏ rừng có tai to, hay những con rắn nhỏ có độc tính nhẹ, nhưng chúng đều tránh xa hắn, như thể cảm nhận được một điều gì đó bất thường từ con người gầy guộc này. Hắn băng qua một con suối nhỏ, nước lạnh buốt chạm vào chân, làm hắn rùng mình.

Sau gần nửa đêm đi bộ, cuối cùng, Kiên cũng đến được rìa của phế tích cổ đại.

Một khung cảnh hùng vĩ nhưng đổ nát hiện ra trước mắt hắn. Những bức tường đá khổng lồ, cao vút, giờ chỉ còn là những mảnh vỡ sừng sững giữa rừng cây, dây leo chằng chịt bám víu như những con trăn khổng lồ. Những phiến đá chạm khắc cổ ngữ đã mờ nhạt theo thời gian, nhưng vẫn còn có thể nhận ra những hình ảnh về các sinh vật kỳ dị, những biểu tượng phức tạp mà Kiên chưa từng thấy bao giờ. Không khí nơi đây nặng nề, tĩnh mịch đến đáng sợ, như thể thời gian đã ngừng trôi từ hàng ngàn năm trước. Một mùi đất ẩm, rêu mốc và một chút gì đó khó tả, vừa cổ xưa vừa mục nát, xộc vào mũi hắn.

Truyện Cổ Thần Vô Danh - Tiếng Gọi Từ Phế Tích

Kiên cẩn thận bước vào sâu hơn, ánh mắt quét qua những tàn tích của một nền văn minh vĩ đại đã sụp đổ. Những cột trụ đá cao ngất trời giờ đây đã gãy đổ, nằm ngổn ngang trên mặt đất, tạo thành những con đường mòn quanh co. Hắn đi ngang qua những căn phòng đã sập mái, nơi những bức phù điêu trên tường mô tả những trận chiến long trời lở đất, những vị thần mang hình dáng kỳ lạ, và những thành phố lơ lửng trên không trung. Dù không hiểu rõ ý nghĩa của những hình ảnh đó, Kiên vẫn cảm thấy một sự quen thuộc đến lạ, như thể chúng đã từng tồn tại trong một góc khuất nào đó của ký ức hắn.

Truyện Cổ Thần Vô Danh - Tiếng Gọi Từ Phế Tích

Hắn tìm thấy vài cây linh dược cấp thấp mọc dại giữa những kẽ đá, đủ để đổi lấy vài bữa ăn. Nhưng ánh mắt hắn không dừng lại ở đó. Một cảm giác thôi thúc mạnh mẽ hơn kéo hắn đi sâu vào trung tâm phế tích. Hắn đi dọc theo một hành lang đã sập một nửa, nơi những bức phù điêu tả lại các sinh vật kỳ dị và những cột trụ xuyên mây đã bị phong hóa.

“Những ký hiệu này… ta chưa từng thấy bao giờ, nhưng lại có cảm giác quen thuộc đến lạ,” Kiên thì thầm, chạm tay vào một phiến đá bị rêu phong phủ kín. Bề mặt đá lạnh lẽo, thô ráp, nhưng hắn cảm nhận được một luồng năng lượng yếu ớt, cổ xưa đang ẩn chứa bên trong. Đây không phải là Nguyên Khí, mà là một thứ gì đó khác, tinh khiết hơn, nguyên thủy hơn.

Ở cuối hành lang, dưới một đống đổ nát khổng lồ của một bức tường thành, có một khe nứt nhỏ. Từ khe nứt đó, một ánh sáng bạc mờ ảo lóe lên, yếu ớt nhưng đầy mê hoặc, như một vì sao lạc giữa màn đêm. Kiên cảm thấy tim mình đập nhanh hơn. Trực giác của hắn mách bảo rằng có một điều gì đó đặc biệt đang chờ đợi.

Hắn dùng tay gạt bỏ những tảng đá nhỏ, những mảnh vỡ của bức tường đã sụp đổ, một cách cẩn trọng và kiên nhẫn. Từng tảng đá được đẩy sang một bên, để lộ ra một khoảng trống nhỏ hơn. Và ở đó, nằm yên vị giữa đống đổ nát, là một viên đá hình xoắn ốc màu bạc, to bằng nắm tay, đang phát ra ánh sáng yếu ớt nhưng đầy mê hoặc. Viên đá không có vẻ gì là vật liệu của thế giới hiện tại. Nó không giống đá, không giống kim loại, mà như một khối năng lượng đông đặc, tinh khiết. Nó toát ra một cảm giác cổ xưa, nguyên thủy, như thể nó đã tồn tại từ trước cả thời gian, từ thời điểm mà thế giới này còn chưa phân tách.

Vết bớt hình xoắn ốc màu bạc trên ngực Kiên, thứ mà hắn luôn cố gắng che giấu, bỗng nhiên nóng ran lên, như thể đang cộng hưởng với viên đá. Một luồng xúc cảm kỳ lạ dâng lên trong lòng Kiên: đó là sự tò mò, sự sợ hãi, và một cảm giác quen thuộc khó tả. Như thể hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu.

Kiên quỳ gối trước viên đá. Ánh sáng bạc từ viên đá chiếu lên khuôn mặt hắn, khiến vết bớt xoắn ốc trên ngực hắn như muốn hòa vào ánh sáng đó, như hai phần của một tổng thể đang tìm cách kết nối. Hơi thở của hắn trở nên dồn dập.

Hắn đưa tay ra, ngón tay hắn khẽ chạm vào bề mặt nhẵn bóng, lạnh lẽo của viên đá.

Ngay lập tức, một sự kiện kinh hoàng và vĩ đại bùng nổ.

Viên đá hình xoắn ốc bỗng chốc bùng lên một quầng sáng bạc chói lòa, rực rỡ đến mức không thể nhìn thẳng. Ánh sáng đó không phải là ánh sáng thông thường, nó mang theo một sự uy nghiêm, một sức mạnh nguyên thủy đến mức khiến không gian xung quanh như bị bóp méo.

Cùng lúc đó, vết bớt xoắn ốc trên ngực Kiên nóng ran, đau nhói, và phát sáng mạnh mẽ, hòa cùng ánh sáng của viên đá. Nó không còn là một vết bớt mờ nhạt nữa, mà là một biểu tượng rực rỡ, sống động, tỏa ra một vầng hào quang bạc lấp lánh.

Một luồng năng lượng nguyên thủy, hùng vĩ và tinh khiết đến mức khó tin, ồ ạt tràn vào cơ thể Kiên. Nó không giống bất kỳ Nguyên Khí nào hắn từng cảm nhận. Nó mang theo một sự cổ xưa, một cảm giác về thời gian vô tận, như thể nó là hơi thở đầu tiên của vũ trụ. Luồng năng lượng đó không chỉ chảy trong huyết mạch, nó thẩm thấu vào từng tế bào, từng thớ thịt, từng sợi gân, từng góc khuất của linh hồn hắn.

Kiên cảm thấy toàn thân như bị xé toạc, đau đớn đến cực điểm, như thể cơ thể phàm tục của hắn đang cố gắng chứa đựng một đại dương năng lượng vô hạn. Xương cốt hắn kêu lên răng rắc, kinh mạch như muốn nổ tung. Nhưng đồng thời, trong cơn đau đớn tột cùng, lại có một cảm giác quen thuộc, một sự giải thoát, như thể linh hồn hắn đã chờ đợi khoảnh khắc này từ rất lâu, chờ đợi được trở về với nguồn cội của mình.

Trong khoảnh khắc đó, một loạt hình ảnh vụn vặt, rời rạc nhưng vô cùng sống động lóe lên trong tâm trí Kiên. Hắn nhìn thấy những đại lục trôi nổi giữa hư không, những Cột Trụ Trời vươn tới vô tận, một thế giới hùng vĩ và tươi đẹp, nhưng rồi tất cả đều vỡ vụn trong một Đại Hủy Diệt kinh hoàng. Hắn nhìn thấy một bóng hình khổng lồ, mờ ảo, mang theo một nỗi cô đơn vô hạn, cố gắng cứu vãn thế giới nhưng bất lực, rồi tan biến thành vô số tia sáng, hòa vào vũ trụ.

Và hắn nghe thấy một tiếng vọng cổ xưa, không rõ ngôn ngữ, nhưng lại khắc sâu vào linh hồn, vang vọng trong tâm trí hắn:

*”Kẻ đánh thức… huyết mạch… trở về…”*

Sức mạnh quá lớn, ký ức quá vĩ đại, và nỗi đau quá sâu sắc khiến Kiên không thể chịu đựng. Hắn hét lên một tiếng không thành lời, một tiếng hét trộn lẫn giữa đau đớn, kinh ngạc và sự nhận thức mơ hồ về bản thân. Cơ thể gầy guộc của hắn run rẩy dữ dội, rồi ngã quỵ xuống, bất tỉnh nhân sự.

Viên đá hình xoắn ốc vẫn còn phát sáng yếu ớt, và một luồng năng lượng bạc mờ ảo vẫn đang bao phủ lấy Kiên, thẩm thấu vào từng tế bào của hắn, biến đổi hắn từ bên trong.

Kiên nằm bất động giữa đống đổ nát của phế tích cổ đại, thân thể hắn là trung tâm của một vòng xoáy năng lượng huyền bí. Màn đêm vẫn bao trùm, nhưng giờ đây, một hạt giống của sự thay đổi, một tiếng gọi từ quá khứ xa xăm, đã được gieo mầm trong thế giới Thiên Đoạn.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8