Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị
Chương 17: Hội Ký Ức Lộ Diện

Cập nhật lúc: 2026-09-05 07:46:10 | Lượt xem: 10

An Tôn và Linh vừa khép lại cánh cửa bí mật dẫn vào thư viện cổ kính, tiếng kẽo kẹt nhẹ nhàng của gỗ cũ vang vọng trong không gian tĩnh mịch. Bụi thời gian vẫn lơ lửng trong những tia sáng yếu ớt hiếm hoi len lỏi qua ô cửa sổ nhỏ, vẽ nên những vệt mờ ảo trên nền đá lạnh lẽo. Không khí vẫn còn đọng lại sự căng thẳng sau những phát hiện kinh hoàng về “Dự Án Lõi” của Zenith, một âm mưu đã kéo dài hàng thế kỷ, ẩn mình dưới vẻ ngoài hào nhoáng của đô thị hiện đại.

An Tôn, dáng người gầy nhưng linh hoạt, đứng tựa lưng vào cánh cửa vừa đóng, đôi mắt đen láy sắc sảo quét một lượt quanh căn phòng. Anh không bỏ sót bất kỳ chi tiết nào, từ những giá sách chất đầy tri thức cổ xưa đến những góc khuất bị bóng tối nuốt chửng. Thiết bị cầm tay của anh vẫn đang hiển thị những dữ liệu cuối cùng về Dự Án Lõi, những con số và biểu đồ phức tạp chạy nhảy không ngừng trên màn hình holographic xanh lam nhạt. Anh cảm nhận một luồng nhiễu động năng lượng khác lạ, không phải sự bóp méo thô bạo của Zenith, mà là một thứ gì đó tinh tế hơn, cổ xưa hơn, đang nhẹ nhàng len lỏi trong không khí. Nó không gây ra cảm giác đe dọa trực tiếp, nhưng lại khiến anh nhíu mày cảnh giác.

Truyện Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị: Ám chỉ những thế giới song song, những quy luật ngầm, những âm mưu hoặc những câu chuyện không bao giờ được kể ra bên dưới vẻ ngoài trật tự và hào nhoáng của thành phố. - Hội Ký Ức Lộ Diện

Linh, đôi mắt xanh xám vẫn ánh lên vẻ kiên định, khẽ chạm vào cánh tay An Tôn, ra hiệu im lặng. Cô cũng cảm nhận được điều gì đó. Dòng Chảy Ngầm trong thư viện này không còn chỉ là những ký ức hỗn loạn hay năng lượng bị thao túng. Nó mang một sự tĩnh lặng đáng sợ, như thể một thực thể khổng lồ đang nín thở, lắng nghe. Chiếc la bàn cũ kỹ trong tay cô rung lên nhè nhẹ, mũi kim xoay tròn vài vòng rồi lại chỉ về một hướng vô định, không phải Zenith, không phải lối ra.

Từ một góc khuất sâu hơn trong thư viện, nơi những giá sách cao ngất che khuất tầm nhìn, một bóng người chậm rãi bước ra. Đó là một người phụ nữ lớn tuổi, mái tóc bạc búi gọn gàng, mặc một bộ trang phục truyền thống màu chàm giản dị nhưng toát lên vẻ tinh tế. Gương mặt bà đầy nếp nhăn của thời gian, nhưng đôi mắt bà lại sắc sảo đến kinh ngạc, như thể đã nhìn thấu mọi bí mật của thế giới. Bà không mang theo bất kỳ thiết bị công nghệ hay vũ khí nào, chỉ có một cây gậy gỗ trơn nhẵn trong tay, bước đi chậm rãi nhưng vững chãi, không hề gây ra tiếng động.

Truyện Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị: Ám chỉ những thế giới song song, những quy luật ngầm, những âm mưu hoặc những câu chuyện không bao giờ được kể ra bên dưới vẻ ngoài trật tự và hào nhoáng của thành phố. - Hội Ký Ức Lộ Diện

Bà mỉm cười nhẹ, nụ cười hiền hậu nhưng ánh mắt lại như xuyên thấu tâm can. Giọng nói của bà trầm ấm, vang vọng một cách lạ lùng trong không gian tĩnh mịch của thư viện, như thể chính những bức tường đá cũng đang thì thầm theo lời bà. “Chào cháu Linh, và cậu An Tôn. Ta đã đợi hai cháu.”

An Tôn giữ chặt thiết bị trong tay, cơ thể anh căng lên từng thớ thịt. Anh không thể tin vào giác quan của mình. Làm sao bà ta biết tên họ? Và làm sao bà ta lại xuất hiện ở đây, trong một dinh thự bị lãng quên, được bảo vệ bởi hệ thống hiện đại và Dòng Chảy Ngầm bị bóp méo của Zenith? Anh nhanh chóng quét tần số của bà Lan bằng thiết bị của mình, nhưng màn hình chỉ hiển thị những đường sóng nhiễu loạn không thể phân tích, như thể bà ta không tồn tại trong bất kỳ phổ tần số nào mà anh biết. Anh cảm thấy một sự khó chịu tột độ, một cảm giác bất lực hiếm hoi khi đối mặt với một thứ vượt quá khả năng phân tích lý trí của mình.

“Bà là ai?” An Tôn hỏi, giọng anh lạnh lùng, cố gắng che giấu sự bất ngờ. Anh lùi lại một bước nhỏ, kéo Linh về phía sau mình một cách kín đáo.

Người phụ nữ vẫn giữ nụ cười. “Ta là Lan, một thành viên của Hội Ký Ức. Một cái tên mà có lẽ hai cháu chưa từng nghe qua.” Bà khẽ nghiêng đầu. “Và ta biết hai cháu đã tìm thấy gì. Về ‘Dự Án Lõi’, về Zenith, và về những bản vẽ kia.” Bà đưa ánh mắt sắc bén nhìn thẳng vào cuốn sách cổ đang nằm trong tay An Tôn. Ánh mắt ấy không hề có vẻ tức giận hay hăm dọa, chỉ có sự trầm ngâm, như thể bà đang nhìn vào một bức tranh đã quá quen thuộc.

Linh siết chặt chiếc la bàn, cảm nhận một luồng năng lượng cổ xưa, tĩnh lặng nhưng vô cùng sâu sắc từ bà Lan. Nó khác hẳn sự hỗn loạn, mục rữa mà cô cảm nhận được từ Dòng Chảy Ngầm bị Zenith thao túng. Năng lượng của bà Lan giống như một dòng sông ngầm chảy sâu dưới lòng đất, không ồn ào nhưng ẩn chứa sức mạnh khôn lường. Chiếc la bàn trong tay cô rung lên mạnh hơn một chút, phát ra ánh sáng xanh lam mờ ảo, như thể nó cũng đang nhận diện một thực thể cùng nguồn gốc. Linh nhìn An Tôn, ánh mắt cô trao đổi một tín hiệu ngầm: *Có thể tin được không?*

An Tôn, với sự lý trí cố hữu, vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng. Anh phân tích từng từ, từng cử chỉ của bà Lan. Bà ta không có vẻ gì là kẻ thù, nhưng cũng không thể hoàn toàn tin tưởng. “Nếu bà biết rõ như vậy, tại sao bà lại đợi đến bây giờ mới xuất hiện?”

Bà Lan khẽ thở dài, tiếng thở nhẹ như gió thoảng qua những trang sách cũ. “Hội Ký Ức là những người bảo vệ Dòng Chảy Ngầm, không phải những kẻ can thiệp thô bạo. Chúng ta tin vào sự cân bằng tự nhiên. Việc ‘đào bới quá sâu’ vào những bí mật của thành phố có thể đánh thức những thứ không nên bị đánh thức. Dòng Chảy Ngầm không chỉ là năng lượng, cháu Linh, cậu An Tôn. Nó là một thực thể sống, có ý chí riêng, một linh hồn khổng lồ được dệt nên từ hàng triệu ký ức, cảm xúc và câu chuyện của những người đã từng sống ở đây. Sự can thiệp thô bạo có thể gây ra phản ứng dữ dội, không chỉ cho những kẻ thao túng, mà cho cả thành phố này. Chúng ta không muốn thành phố phải trả giá.”

Linh cảm thấy một sự rùng mình. “Một thực thể sống… có ý chí riêng?” Cô đã từng cảm nhận được những “rung động” và “tiếng vọng” từ Dòng Chảy Ngầm, nhưng chưa bao giờ nghĩ nó có thể là một linh hồn khổng lồ. Lời của bà Lan vang vọng trong tâm trí cô, kết nối với những mảnh ký ức hỗn loạn cô đã tiếp nhận từ Tháp Đồng Hồ. “Vậy… những thứ không nên bị đánh thức là gì?”

Bà Lan đưa ánh mắt sâu thẳm nhìn Linh, như thể bà đang đọc được suy nghĩ của cô. “Cuốn sách đó,” bà chỉ vào cuốn sách cổ trong tay An Tôn. “Nó chỉ là một mảnh ghép nhỏ. Zenith đang cố gắng tái tạo một ‘Cỗ Máy Ý Chí’ mà những kẻ tiền nhiệm của chúng đã thất bại hàng thế kỷ trước. Chúng muốn kiểm soát không chỉ dòng chảy, mà cả dòng chảy của thời gian và ký ức. Chúng muốn bẻ cong linh hồn thành phố theo ý muốn của chúng, biến nó thành một công cụ vĩnh cửu.”

An Tôn nghe đến “Cỗ Máy Ý Chí” và “kiểm soát thời gian và ký ức”, một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng anh. Lập tức, hình ảnh “thành phố ánh sáng và con số” trong giấc mơ của anh hiện lên rõ nét trong tâm trí, cùng với những cấu trúc kỳ lạ trên bản vẽ mà anh đã thấy. Đó có phải là Cỗ Máy Ý Chí mà Zenith đang tìm cách tái tạo? Anh cố gắng che giấu sự bất ngờ, giữ vẻ mặt lạnh lùng nhưng nội tâm anh sôi sục như một dòng chảy dữ liệu đang bị quá tải. Anh biết mình phải giữ bí mật về giấc mơ đó, ít nhất là cho đến khi anh hiểu rõ hơn về bà Lan và Hội Ký Ức.

“Nếu Hội Ký Ức biết rõ như vậy, tại sao bà không ngăn chặn Zenith sớm hơn?” An Tôn hỏi, giọng anh vẫn đầy hoài nghi. “Hay các người có mục đích riêng, chỉ muốn theo dõi và chờ đợi?”

Bà Lan lại khẽ thở dài, một nụ cười ẩn ý thoáng qua khóe môi. “Hội Ký Ức có những quy tắc riêng, cậu An Tôn. Chúng ta không can thiệp trực tiếp trừ khi Dòng Chảy Ngầm bị đe dọa đến mức không thể phục hồi. Chúng ta đã quan sát Zenith, đã theo dõi những kẻ tiền nhiệm của chúng từ rất lâu. Nhưng sự xuất hiện của hai cháu… chính là một phần của dòng chảy, một ‘biến số’ mà chúng ta không thể đoán trước. Dòng Chảy Ngầm đã tự mình ‘chọn’ các cháu.” Bà dừng lại, ánh mắt bà nhìn thẳng vào An Tôn và Linh, như thể bà đang truyền tải một thông điệp không lời. “Có lẽ, các cháu chính là câu trả lời mà Dòng Chảy Ngầm đang tìm kiếm.”

Linh cảm thấy một luồng năng lượng mạnh mẽ dội vào mình khi bà Lan nói về việc họ được “chọn”. Chiếc la bàn trong tay cô rung lên liên hồi, ánh sáng xanh lam mờ ảo của nó bỗng chốc trở nên rực rỡ hơn. Cô cảm thấy một sự thật sâu sắc trong lời bà nói, nhưng đồng thời, cũng có một cảm giác bất an, như thể họ đang bị cuốn vào một trò chơi lớn hơn rất nhiều so với những gì họ tưởng tượng.

Bà Lan đưa tay ra, trong lòng bàn tay bà là một chiếc thẻ kim loại nhỏ, màu bạc cũ kỹ, khắc biểu tượng ba vòng tròn lồng vào nhau – một biểu tượng mà Linh đã nhìn thấy trong dòng ký ức từ Tháp Đồng Hồ. “Cháu Linh,” bà nói, giọng bà ấm áp hơn một chút. “Cháu có khả năng đặc biệt để cảm nhận Dòng Chảy Ngầm, nhưng đôi khi, nhìn thấy quá nhiều cũng là một gánh nặng.” Bà đặt chiếc thẻ vào tay Linh. “Nếu các cháu cần tìm hiểu sâu hơn về những bí mật thực sự của thành phố, chiếc thẻ này sẽ dẫn các cháu đến nơi chúng ta lưu giữ ‘ký ức gốc’. Nhưng hãy cẩn thận, không phải mọi sự thật đều dễ chấp nhận.”

Truyện Dòng Chảy Ngầm Của Đô Thị: Ám chỉ những thế giới song song, những quy luật ngầm, những âm mưu hoặc những câu chuyện không bao giờ được kể ra bên dưới vẻ ngoài trật tự và hào nhoáng của thành phố. - Hội Ký Ức Lộ Diện

An Tôn nhanh chóng quét thiết bị vào chiếc thẻ. Màn hình holographic của anh vẫn hiển thị “Không tìm thấy tần số. Không có tín hiệu điện tử.” Nó hoàn toàn trống rỗng, như thể chiếc thẻ này không tồn tại trong thế giới công nghệ. Sự vô hiệu của thiết bị khiến sự nghi ngờ của An Tôn càng tăng cao. Làm sao một vật thể không có tín hiệu lại có thể “dẫn đường”? Anh nhìn Linh, ánh mắt anh cảnh báo cô phải cẩn trọng.

Linh cầm chiếc thẻ, cảm nhận một luồng năng lượng ấm áp, tĩnh lặng từ nó, khác hẳn sự lạnh lẽo của chiếc la bàn. Cô nhìn bà Lan, ánh mắt vừa nghi ngờ vừa có chút tin tưởng. Cô biết trực giác của mình thường đúng, và trực giác mách bảo cô rằng bà Lan không phải là kẻ thù, nhưng cũng không hoàn toàn là đồng minh. Bà ta có những bí mật riêng, và những mục tiêu mà họ chưa thể hiểu hết.

Bà Lan đứng dậy, chuẩn bị rời đi. “Zenith đang hành động nhanh chóng. Các cháu có thể tin hoặc không tin lời tôi, nhưng hãy nhớ: Dòng Chảy Ngầm không thể bị kiểm soát hoàn toàn. Nó sẽ tìm ra cách của riêng nó để chống lại.” Bà nói, giọng bà vang vọng như một lời tiên tri.

An Tôn nhìn Linh, ánh mắt họ trao đổi một quyết định thầm lặng. Dù bà Lan có là ai, và Hội Ký Ức có mục đích gì, mục tiêu chính của họ vẫn là ngăn chặn Zenith. “Chúng cháu sẽ tiếp tục con đường của mình, bà Lan,” An Tôn nói, giọng anh kiên định.

Linh gật đầu, siết chặt chiếc thẻ và chiếc la bàn trong tay. “Chúng cháu sẽ không lùi bước, bà Lan. Thành phố này cần được bảo vệ.”

Bà Lan nhìn họ một lần cuối, ánh mắt phức tạp, có chút tiếc nuối nhưng cũng có sự chấp thuận. “Vậy thì, hãy cẩn thận. Con đường phía trước còn nhiều ngã rẽ và những bí mật còn đen tối hơn những gì các cháu đã thấy.” Bà quay người, hòa vào bóng tối của thư viện nhanh chóng như khi bà xuất hiện, không để lại một dấu vết hay âm thanh nào. An Tôn quét thiết bị một lần nữa, nhưng không phát hiện dấu vết năng lượng nào của bà Lan. Bà ta đã biến mất hoàn toàn.

An Tôn quay sang Linh, ánh mắt anh đầy vẻ suy tư. “Chúng ta sẽ đi đâu tiếp theo, em Linh? Khu công nghiệp cũ, hay ‘nơi lưu giữ ký ức gốc’ này?” Anh chỉ vào chiếc thẻ trong tay cô.

Linh nhìn chiếc thẻ, rồi nhìn chiếc la bàn, và cuối cùng là nhìn về phía cửa ra của dinh thự, nơi màn đêm đang chờ đợi. “Chúng ta vẫn phải đến khu công nghiệp cũ, anh An Tôn. Zenith đang hành động quá nhanh. Nhưng có lẽ, chúng ta sẽ có thêm một ‘điểm dừng chân’ khác sau đó.” Cô ám chỉ rằng họ sẽ giữ lại chiếc thẻ và có thể sẽ dùng đến nó sau này, khi thời điểm thích hợp đến.

An Tôn gật đầu, khuôn mặt anh hiện rõ sự căng thẳng. “Cẩn thận, em Linh. Có vẻ như chúng ta vừa thu hút sự chú ý của một thế lực khác. Một thế lực mà chúng ta còn chưa hiểu rõ.”

Linh và An Tôn quay lưng lại với không gian bí ẩn của thư viện, bước ra khỏi dinh thự cổ kính, hòa mình vào màn đêm tĩnh mịch của thành phố. Họ mang theo cuốn sách cổ, chiếc la bàn, và giờ đây là chiếc thẻ bí ẩn từ Hội Ký Ức, cùng với vô vàn câu hỏi chưa lời giải đáp. Dòng Chảy Ngầm vẫn cuộn chảy bên dưới, nhưng giờ đây nó không chỉ là một bí ẩn để khám phá, mà còn là một chiến trường tiềm tàng, nơi những thế lực cổ xưa và hiện đại đang tranh giành quyền kiểm soát linh hồn của đô thị.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8