Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 25: Lời Đề Nghị Từ Bóng Tối
“Nép sát vào vách tường, Linh! Đừng để tia quét hồng ngoại của drone chạm tới!”
“Nhưng thiết bị của anh đang quá tải, An Tôn! Chúng ta không thể trốn mãi ở đây được!”
Lồng ngực Linh phập phồng, hơi thở dồn dập, mồ hôi lạnh thấm đẫm vạt áo chàm giản dị cô đang mặc. Bóng tối trong căn phòng bảo trì bỏ hoang ở tầng hầm tòa nhà “Dự án tái phát triển” như một tấm màn đen dày đặc, nuốt chửng mọi thứ, chỉ trừ những dải sáng đỏ rực từ thiết bị quét an ninh của Zenith đang không ngừng lia qua các khe hở của cánh cửa sắt rỉ sét bên ngoài.

Dòng Chảy Ngầm bên dưới lớp bê tông cốt thép của công trình này không còn là những dòng nước ngầm êm dịu hay những lời thì thầm cổ xưa nữa. Nó giống như một bầy thú dữ bị nhốt trong lồng sắt, gầm rú, như cào xé màng nhĩ cô. Mỗi lần một làn sóng năng lượng từ Lõi Điều Khiển Bề Mặt quét qua, thái dương Linh lại giật lên từng hồi đau đớn, khiến cô phải dùng cả hai tay ôm chặt lấy đầu để ngăn tiếng hét bật ra. Cô cảm thấy ghê tởm tột độ với Lâm – người thầy cô từng kính trọng, người từng dạy cô cách lắng nghe nhịp thở của những công trình cổ, giờ đây lại dùng chính những kiến thức đó để xây dựng một khối kiến trúc xi măng khổng lồ nhằm bóp nghẹt linh hồn thành phố.
An Tôn quỳ một gối trên nền đất đầy bụi bặm, ngón tay gầy guộc lướt nhanh trên bàn phím vật lý của thiết bị cầm tay. Gương mặt anh khuất sau chiếc mũ hoodie tối màu, chỉ có đôi mắt đen sâu thẳm ánh lên những dải sáng xanh đỏ phức tạp từ màn hình. Sự ngăn nắp đến ám ảnh trong tư duy phân tích của cựu hacker đang bị thử thách nghiêm trọng. Mọi thuật toán anh thiết lập để dự đoán đường đi của Zenith Enforcers đều bị nhiễu loạn bởi một thứ năng lượng vô hình, không tuân theo bất kỳ quy luật logic nào của thế giới số. Anh ghét những biến số không thể kiểm soát, và Dòng Chảy Ngầm chính là biến số lớn nhất mà anh từng gặp trong đời. Nhưng nhìn thấy Linh đang run rẩy bên cạnh, một cảm giác bảo vệ kỳ lạ dâng lên trong lòng anh, xóa nhòa vẻ lạnh lùng thường nhật.
Đột nhiên, chiếc thẻ bạc của Bà Lan nằm trong túi áo Linh nóng lên một cách bất thường. Nó không phát ra nhiệt lượng vật lý làm bỏng da, mà là một luồng xung động tinh thần trực tiếp truyền vào hệ thần kinh của cô. Ánh sáng xanh lam nhạt từ chiếc thẻ bắt đầu nhấp nháy theo một nhịp điệu dồn dập, như một trái tim đang đập loạn nhịp.

Linh nhắm chặt mắt, cố gắng lọc bỏ tiếng ồn của hệ thống thông gió và tiếng bước chân kim loại nặng nề từ xa vọng lại. Sâu thẳm tâm trí cô, một giọng nói đứt quãng, run rẩy và tràn đầy sự tuyệt vọng vang lên:
*”…Linh… nghe anh nói… Lâm đã điên rồi… Lõi Điều Khiển Bề Mặt chỉ là bước đầu… Anh đang giữ chìa khóa giải mã hệ thống… Gặp anh ở Tầng Mười Ba… Tháp Đồng Hồ Cũ… Đi một mình… Đừng để Zenith biết… Xin em…”*
Linh mở bừng mắt, hơi thở nghẹn ứ. Cô nhìn sang An Tôn, giọng run rẩy nhưng ánh mắt kiên định: “Anh An Tôn… em vừa nhận được tín hiệu từ anh Hùng.”
An Tôn ngay lập tức nhíu mày, đôi mắt đen láy sắc sảo dán chặt vào chiếc thẻ bạc đang tắt dần ánh sáng trên tay Linh. Anh đưa thiết bị cầm tay lại gần để quét, nhưng màn hình chỉ hiển thị những đường sóng nhiễu loạn phức tạp, hoàn toàn không có tín hiệu điện tử thông thường.
“Hùng? Người đồng nghiệp cũ của em, kẻ đã đi theo Lâm vào Phái Kiến Trúc Sư Ám?” Giọng An Tôn lạnh lùng, không một chút dao động cảm xúc. “Và anh ta yêu cầu em đến gặp một mình? Linh, đây là một cái bẫy quá rõ ràng. Một thuật toán bẫy mồi kinh điển của Zenith nhằm tách chúng ta ra để dễ bề ra tay.”
Linh siết chặt chiếc thẻ bạc vào lòng bàn tay, cảm nhận dư chấn của luồng năng lượng vừa rồi. “Không, anh An Tôn. Khi chiếc thẻ bạc kết nối, em không chỉ nghe thấy giọng nói của anh ấy. Em cảm nhận được sự sợ hãi. Nó là một tần số hỗn loạn, tuyệt vọng của một người đang bị dồn vào đường cùng. Dòng Chảy Ngầm không biết nói dối. Hùng thực sự đang gặp nguy hiểm, và anh ấy muốn giúp chúng ta phá hủy Lõi Điều Khiển Bề Mặt.”
An Tôn đứng bật dậy, dáng người gầy guộc của anh đổ một cái bóng dài, cô độc trên bức tường bê tông ẩm mốc của căn phòng bảo trì. Anh đi qua đi lại trong không gian hẹp, đôi tai nhạy bén lắng nghe tiếng rít của gió qua các khe hở và tiếng còi hú từ xa của drone dò tìm.
“Lý trí của anh không cho phép anh tin vào thứ cảm xúc mơ hồ đó,” An Tôn nói, giọng anh trầm thấp nhưng rõ ràng. “Nhưng nếu nhìn dưới góc độ chiến thuật… Tầng Mười Ba, Tháp Đồng Hồ Cũ. Đó là một phần kiến trúc cổ từ thế kỷ trước mà Lâm đã giữ lại khi xây dựng tòa nhà chọc trời này. Một điểm giao thoa có cấu trúc năng lượng rất đặc biệt. Zenith chưa thể đồng bộ hóa hoàn toàn khu vực đó vì sự xung đột giữa bê tông hiện đại và gạch đá cổ. Đó là một điểm mù bảo mật thực sự.”
“Chính vì vậy anh Hùng mới chọn nơi đó,” Linh tiếp lời, ánh mắt cô tràn đầy vẻ khẩn thiết. “Nếu chúng ta bỏ lỡ cơ hội này, chúng ta sẽ phải đối đầu trực diện với toàn bộ hệ thống phòng thủ của Lâm ở Lõi Điều Khiển Bề Mặt. Chúng ta không có cơ hội thắng nếu không có thông tin từ bên trong.”
An Tôn im lặng một lúc lâu. Tiếng còi hú của drone dò tìm ngoài hành lang dường như đang tiến gần hơn, báo hiệu thời gian của họ đang cạn dần từng giây. Anh thở dài, một tiếng thở dài hiếm hoi thể hiện sự thỏa hiệp của một kẻ luôn muốn kiểm soát mọi thứ bằng những con số chính xác.
“Được rồi. Nếu em đã quyết định đánh cược mạng sống vào trực giác của mình, anh sẽ chuẩn bị cho em một tấm lưới bảo hiểm.”
An Tôn kéo tay Linh lại, cẩn thận gắn một thiết bị nhỏ màu xám đen, chỉ bằng hạt cúc áo, vào sát cổ tay cô, ngay bên dưới lớp tay áo hoodie. “Đây là máy phát tín hiệu tần số thấp do anh tự chế. Nó sử dụng một giao thức mã hóa riêng biệt mà Zenith chưa từng biết đến. Anh sẽ theo dõi vị trí của em trên bản đồ 3D. Nếu có chuyện gì xảy ra, hãy nhấn vào nút nhỏ ở giữa.”
Anh nhìn thẳng vào mắt cô, ánh mắt nghiêm túc đến đáng sợ: “Anh sẽ xuống tầng hầm chính, nơi đặt các máy biến áp trung thế của tòa nhà. Anh sẽ kích hoạt một chuỗi xung điện từ để gây quá tải hệ thống điện của Zenith. Việc này sẽ hút toàn bộ sự chú ý của Zenith Enforcers và drone về phía anh, tạo ra một khoảng trống bảo mật khoảng 15 phút cho em di chuyển lên Tầng Mười Ba.”
“Nhưng như thế anh sẽ rất nguy hiểm! Nếu chúng bắt được anh…” Linh lo lắng, bàn tay cô vô thức siết nhẹ lấy tay An Tôn.
“Anh tự có cách thoát thân của một hacker,” An Tôn đáp, khóe môi anh hơi nhếch lên, một nụ cười lạnh lùng đầy tự tin. “Nhớ kỹ, Linh. Đúng 15 phút. Sau thời gian đó, dù em có gặp được Hùng hay không, anh cũng sẽ tiến lên Tầng Mười Ba. Đừng tin bất kỳ ai hoàn toàn, kể cả người em từng gọi là đồng nghiệp.”
Họ chia tay nhau tại ngã ba hành lang tối tăm của tầng hầm. Linh hướng về phía thang bộ thoát hiểm cổ kính, còn An Tôn lách người qua những đường ống dẫn khí khổng lồ để xuống khu vực kỹ thuật của tầng hầm chính.
Mùi dầu máy nồng nặc và tiếng gầm rú của các máy phát điện khổng lồ bao vây lấy An Tôn khi anh bước vào phòng máy biến áp. Không gian ở đây nóng bức và đầy những tiếng rít điện tĩnh tê người. An Tôn nhanh chóng tiếp cận bảng điều khiển trung tâm, cắm thiết bị phân tích của mình vào cổng kết nối vật lý. Đôi ngón tay anh gõ trên bàn phím với tốc độ chóng mặt, tạo nên những âm thanh lách cách giòn giã hòa vào tiếng máy móc. Anh không dùng các phần mềm thông thường, mà trực tiếp can thiệp vào mã nguồn của hệ thống phân phối điện năng, bẻ cong các thuật toán an toàn của Zenith.
“Hãy xem các ngươi dập lửa thế nào,” An Tôn thì thầm, đôi mắt anh ánh lên vẻ phấn khích đầy lạnh lùng. Anh nhấn phím Enter quyết định.
“ĐOÀNG!”
Một tiếng nổ trầm đục vang lên từ phía phòng máy biến áp, kéo theo đó là những tiếng xẹt điện chói tai. Ánh sáng xanh lục bùng lên từ các hộp cáp quang dọc hành lang rồi vụt tắt. Toàn bộ hệ thống đèn chiếu sáng của tầng hầm phụt tắt hoàn toàn, thay vào đó là ánh sáng đỏ lòm, nhấp nháy yếu ớt của hệ thống điện dự phòng khẩn cấp. Tiếng còi báo động rú lên inh ỏi, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm tối.

“Phát hiện sự cố quá tải nghiêm trọng tại khu vực kỹ thuật tầng hầm! Tất cả các đơn vị Enforcer di chuyển đến phong tỏa khu vực!” Tiếng thông báo cơ học của hệ thống an ninh Zenith vang vọng khắp tòa nhà.
An Tôn nhanh chóng rút thiết bị của mình ra, nép mình vào bóng tối của một đường ống dẫn nước khổng lồ. Anh nhìn những bóng đen mặc giáp kim loại của Zenith lao qua hành lang với vũ khí sẵn sàng trên tay. Anh mỉm cười lạnh lùng, bước lùi sâu vào mê cung kỹ thuật. Anh đã hoàn thành phần việc của mình, tạo ra một lối đi an toàn cho cô. Giờ đây, mọi thứ phụ thuộc vào Linh.
Trong khi đó, Linh đang chạy bộ lên các bậc thang đá của cầu thang thoát hiểm cổ kính. Không khí ở đây loãng hơn, mang theo mùi của gỗ mục, mạng nhện và bụi bặm hàng thập kỷ. Nhờ có vụ nổ xung điện từ của An Tôn, các camera giám sát dọc đường đi đều bị tê liệt, chỉ còn những ánh đèn khẩn cấp nhấp nháy yếu ớt dẫn đường cho cô.
Khi bước chân lên đến Tầng Mười Ba, không gian xung quanh đột ngột thay đổi một cách kỳ lạ. Sự ngột ngạt của những bức tường thạch cao và ống thép hiện đại của tòa nhà chọc trời biến mất, thay vào đó là một khoảng không rộng lớn với những cột đá xám xịt và những ô cửa sổ vòm kiểu Gothic nhìn ra toàn cảnh thành phố đang lung linh ánh đèn phía dưới. Ở trung tâm của tầng này là Tháp Đồng Hồ Cũ – một công trình bằng gạch đỏ và đá sa thạch cổ xưa, vốn là một phần của nhà ga xe lửa cổ trước khi bị tòa nhà hiện đại này “nuốt chửng” vào cấu trúc của nó trong dự án tái phát triển.
Dòng Chảy Ngầm ở đây có một tần số rất lạ. Nó không gào thét đau đớn như dưới tầng hầm, mà như đang thở dài, một nhịp điệu chậm rãi, u buồn của những gì đã bị lãng quên dưới dòng chảy của thời gian.
“Anh Hùng?” Linh khẽ gọi, giọng cô vang vọng trong không gian tĩnh mịch của tháp đồng hồ.
Một bóng người bước ra từ phía sau bánh răng khổng lồ của chiếc đồng hồ cổ đã ngừng chạy từ lâu. Đó là Hùng. Anh ta trông vô cùng tơi tả, chiếc áo sơ mi trắng bám đầy bụi than và vết dầu máy, gương mặt hốc hác với đôi mắt trũng sâu đầy mệt mỏi và hoảng loạn. Khi nhìn thấy Linh, một tia hy vọng mong manh lóe lên trong mắt anh ta.
“Linh… em thực sự đã đến…” Hùng bước tới, bước chân anh ta lảo đảo như thể đã kiệt sức sau một cuộc chạy trốn dài ngày.
Linh giữ một khoảng cách an toàn, bàn tay cô vẫn đặt gần chiếc thẻ bạc trong túi áo, cảnh giác quan sát xung quanh. “Anh Hùng, tại sao anh lại ở đây? Anh đã giúp Lâm xây dựng Lõi Điều Khiển Bề Mặt này, đúng không?”
Hùng dừng lại, gương mặt anh ta tràn ngập hối hận và đau đớn. Anh ta quỳ sụp xuống nền đá bụi bặm, hai tay ôm lấy mặt. “Anh đã sai, Linh. Khi Lâm tìm đến anh và nói về việc dùng kiến trúc để ‘định hình lại’ năng lượng của thành phố, anh đã nghĩ đó là một dự án vĩ đại giúp đô thị này tiến hóa. Nhưng anh không biết… anh không biết ông ta là một thành viên của Phái Kiến Trúc Sư Ám.”
Hùng ho dữ dội, một luồng năng lượng màu xám xịt, lạnh lẽo thoáng qua quanh người anh ta, cho thấy sự suy kiệt của một Sentient bị thao túng. “Lõi Điều Khiển Bề Mặt… nó không phải là một công trình điều tiết. Nó là một cái thòng lọng khổng lồ. Lâm đang dùng công nghệ của Zenith để cưỡng ép Dòng Chảy Ngầm, hút cạn ký ức của cư dân và biến họ thành những thực thể vô tri để dễ dàng kiểm soát. Khi anh nhận ra điều đó và muốn rút lui, họ đã giam lỏng anh và ép buộc anh phải hoàn thiện hệ thống.”
Hùng run rẩy đưa tay vào trong túi áo, lôi ra một khối vi mạch nhỏ hình lăng trụ lấp lánh ánh kim loại, bề mặt khắc những ký tự cổ tự màu vàng kim nhạt – một sự kết hợp kỳ lạ và tinh vi giữa công nghệ hiện đại và năng lượng Sentient cổ xưa.
“Đây là Lăng Kính Giải Mã,” Hùng nói, giọng anh ta khẩn thiết, đưa khối vi mạch về phía Linh. “Nó chứa các thuật toán ngược do chính anh thiết kế để bẻ gãy sự đồng bộ của Lõi Điều Khiển Bề Mặt. Chỉ có một Sentient có kết nối sâu sắc với Dòng Chảy Ngầm như em mới có thể kích hoạt nó tại phòng điều khiển chính. Lâm sắp bắt đầu nghi thức định hình rồi, Linh. Em phải dừng ông ta lại trước khi quá muộn.”
Linh nhìn khối vi mạch trên tay Hùng, cô cảm nhận được một luồng năng lượng ấm áp nhưng cũng đầy rẫy nguy hiểm từ nó. Trực giác Sentient của cô mách bảo rằng Hùng không nói dối về sự tàn ác của Lâm, nhưng khối vi mạch này… liệu có thực sự là chìa khóa để cứu rỗi thành phố, hay lại là một quân cờ khác trong ván bài của Phái Kiến Trúc Sư Ám?
Đúng lúc Linh định đưa tay ra nhận lấy Lăng Kính Giải Mã từ Hùng, thiết bị định vị của An Tôn trên cổ tay cô đột ngột rung lên dữ dội.
Ánh sáng xanh lam của thiết bị chuyển sang màu đỏ rực, phát ra những tiếng “bíp” chói tai dồn dập.
“Linh! Chạy ngay đi! Có một nguồn năng lượng cực lớn đang di chuyển với tốc độ không tưởng về phía Tầng Mười Ba! Hệ thống phòng thủ của anh đã bị…” Giọng nói của An Tôn qua thiết bị liên lạc bị nhiễu sóng nặng nề bởi tiếng rẹt rẹt của điện từ, rồi tắt lịm hoàn toàn.
“RẦM!”
Cánh cửa gỗ sồi cổ kính dẫn vào tháp đồng hồ bị một lực lượng vô hình cực mạnh đánh sập, vỡ vụn thành trăm mảnh gỗ bắn tung tóe trong không gian. Một luồng khí lạnh thấu xương, mang theo mùi ozone nồng nặc và sự áp bức tinh thần khủng khiếp tràn vào phòng, dập tắt mọi tia sáng le lói từ các ô cửa sổ vòm.
Trong màn sương lạnh lẽo hiện ra một bóng người cao lớn, mặc chiếc áo măng tô đen dài, đôi mắt hắn rực lên ánh sáng đỏ chết chóc của công nghệ Zenith. Đó không phải là một Enforcer thông thường. Đó là một thực thể bẻ cong thực tại ở cấp độ cao, một kẻ gác cổng tàn nhẫn của Hội Đồng Bóng Tối.
Hùng trợn tròn mắt, gương mặt cắt không còn giọt máu, hét lên trong tuyệt vọng: “Hắn đã tìm đến! Chạy đi, Linh!”
Bóng đen bước tới một bước, và toàn bộ không gian xung quanh Tầng Mười Ba bắt đầu vặn vẹo một cách điên cuồng, những bức tường đá cổ kính nứt toác, như muốn đổ sập xuống đầu họ trong giây lát.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: