Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 43: Kẻ Thù Đầu Tiên Lộ Diện
Hành lang sâu thẳm dưới lòng đất trải dài trước mắt, được Lăng Kính Giải Mã trong tay Linh soi rọi bằng ánh xanh lục dịu nhẹ, ma mị. Từng bước chân của Linh và An Tôn vang vọng trong tĩnh lặng kỳ lạ, như gõ nhịp vào một cõi không gian bị thời gian lãng quên. Những cột đá cổ đại, chạm khắc hoa văn tinh xảo, nay đã bị thời gian bào mòn, đứng sừng sững, xen lẫn những đường ống kim loại công nghệ cao đã hoen rỉ. Cảnh tượng siêu thực ấy, nơi quá khứ và tương lai giao thoa, như một câu chuyện dài bất tận. Linh ôm chiếc hộp nhạc vào lòng, Lăng Kính Giải Mã vẫn phát sáng yếu ớt, như một ngọn lửa nhỏ. Dù thân thể rã rời, tinh thần cô lại minh mẫn lạ thường. Nỗi đau và phẫn nộ giờ hóa thành ý chí kiên cường, một ngọn lửa không thể dập tắt. An Tôn nhanh chóng quét thiết bị cầm tay xung quanh, xác nhận không có tín hiệu truy đuổi. Anh nhìn Linh, ánh mắt anh pha lẫn lo lắng, ngưỡng mộ và sự thấu hiểu sâu sắc về thế giới phi lý trí này. Anh biết, từ khoảnh khắc này, anh không còn đơn độc tìm kiếm sự thật, Linh cũng không còn đơn độc gánh vác di sản của cha mình. Họ đã là một.
“Chúng ta đã tìm thấy nhiều hơn một nhà hát bị bỏ hoang, em Linh,” An Tôn nói, giọng anh trầm ấm hơn mọi khi. “Chúng ta đã tìm thấy một phần lịch sử… và một chìa khóa quan trọng.”
Linh ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt cô ánh lên vẻ rực rỡ trong màn đêm. “Và cả nỗi đau. Nhưng cũng là sức mạnh. Em sẽ không để cha em hy sinh vô ích, anh An Tôn. Em sẽ không để Phái Kiến Trúc Sư Ám biến thành phố này thành một cái xác không hồn.”
An Tôn nắm chặt tay Linh, ánh mắt anh kiên định, thấu hiểu sâu sắc. “Anh sẽ ở bên em. Đến cùng. Để những tiếng nói bị lãng quên này được lắng nghe một lần nữa.”
Họ cùng nhau bước đi, hướng về phía trung tâm thành phố, nơi Đền Thờ Vọng đang chờ đợi. Ánh sáng xanh lục từ Lăng Kính Giải Mã và ánh sáng ấm áp từ chiếc hộp nhạc dẫn lối, như hai ngọn đèn dẫn lối trong đêm tối. Tiếng “hát” của Dòng Chảy Ngầm trong Linh giờ đây mạnh mẽ, rõ ràng hơn, như một lời hứa, một bản hòa âm phản kháng đang chờ được viết tiếp. Mỗi bước chân của họ mang theo trọng trách quá khứ, ý chí hiện tại, và hy vọng cho tương lai của một đô thị đang thức tỉnh. Cuộc đối đầu cuối cùng đã cận kề.
**SCENE 1: NHỮNG BƯỚC CHÂN TRONG NHỊP ĐIỆU CỔ XƯA**
Linh cảm nhận Dòng Chảy Ngầm thì thầm những câu chuyện cổ xưa, những lời ca du dương của thành phố, dẫn lối họ đi sâu vào lòng đất. Mỗi rung động tinh tế truyền qua Lăng Kính Giải Mã, qua chiếc hộp nhạc ôm trong lòng, đều như sợi chỉ vô hình kéo cô về phía trước. Cô cảm thấy sự kết nối sâu sắc, một sự đồng điệu chưa từng có với linh hồn đô thị, nhưng cùng lúc đó, một nỗi lo lắng mơ hồ len lỏi. Một cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng, như có điều gì đó đang rình rập trong bóng tối.
An Tôn bước đi phía sau Linh, đôi mắt đen láy sắc bén không ngừng quét qua từng ngóc ngách bằng thiết bị cảm biến đeo cổ tay. Các mẫu hình sóng âm và dấu vết năng lượng Sentient mờ ảo liên tục hiện lên màn hình holographic nhỏ, vẽ nên bức tranh phức tạp về dòng chảy năng lượng dưới lòng đất. Anh vẫn giữ vẻ mặt tập trung, lý trí, nhưng ánh mắt anh đã ánh lên vẻ cảnh giác hơn bình thường. Sự bình yên giả tạo này khiến anh bất an.
Đột nhiên, tiếng “hát” du dương của Dòng Chảy Ngầm trong tâm trí Linh đột ngột biến đổi. Một nốt lạc điệu vang lên, lạnh lẽo, sắc bén như lưỡi dao xé toạc tấm lụa đêm. Linh nhăn mặt, một luồng xung điện nhẹ chạy dọc sống lưng, khiến cô khẽ rùng mình. Tim cô đập thình thịch, cảm giác bất an dâng trào.
An Tôn lập tức nhận ra sự thay đổi. Các mẫu hình năng lượng trên thiết bị của anh trở nên nhiễu loạn bất thường, không phải do lỗi kỹ thuật hay sự cố môi trường, mà như bị một lực lượng vô hình cố tình “can thiệp”. Anh biết, đây không phải là một dấu hiệu tốt.
“Anh An Tôn,” Linh thì thầm, giọng cô căng thẳng, “Dòng Chảy Ngầm… nó đang thay đổi.”
An Tôn gật đầu, mắt không rời màn hình thiết bị đang nhấp nháy điên cuồng. “Anh cũng cảm thấy. Cảnh giác, em Linh.”
**SCENE 2: HIỆN HÌNH TỪ DÒNG CHẢY MÉO MÓ**
Không khí trong hành lang đột ngột lạnh giá, như thể tất cả nhiệt độ đã bị hút cạn. Dòng Chảy Ngầm, vốn vô hình, giờ đây cuộn xoáy một cách dữ dội trong cảm nhận của Linh, tạo ra áp lực nghẹt thở, đè nặng lên từng tế bào. Từng hạt bụi trong không khí như ngưng đọng, lơ lửng, tạo nên khung cảnh tĩnh mịch đến rợn người.
Ngay trước mặt Linh và An Tôn, nơi vừa rồi chỉ là một khoảng không trống rỗng, Dòng Chảy Ngầm biến đổi. Không phải bằng mắt thường, mà bằng giác quan Sentient nhạy bén, một bóng người dần “hiện hình” từ chính những rung động mãnh liệt của thành phố. Từng đường nét, từng chi tiết cơ thể hắn như được dệt nên từ những sợi năng lượng Sentient bóp méo, từ từ định hình trong không khí.
Một người đàn ông cao lớn, dáng người thanh mảnh nhưng ẩn chứa sức mạnh khôn lường, xuất hiện. Hắn mặc một bộ vest đen lịch lãm, mái tóc đen vuốt ngược gọn gàng, toát ra vẻ ngoài lạnh lùng, xa cách. Đôi mắt hắn xanh xám, lạnh như băng, không chút cảm xúc, nhưng ẩn chứa sự sắc bén đáng sợ, như thể có thể nhìn thấu mọi bí mật sâu kín nhất. Hắn không có vũ khí rõ ràng, nhưng sự hiện diện của hắn toát ra luồng năng lượng Sentient bóp nghẹt, khiến không khí xung quanh đặc quánh.
Linh cảm thấy một cơn đau nhói kinh hoàng ở thái dương, như hàng ngàn mũi kim đâm vào não cô. Dòng Chảy Ngầm trong cô như bị siết chặt đến nghẹt thở, gào thét đau đớn. Lăng Kính Giải Mã trong tay cô nhấp nháy điên cuồng, ánh sáng xanh lục chập chờn, yếu ớt. Chiếc hộp nhạc trong lòng cô cũng ngừng ngân nga, chỉ còn là một khối kim loại lạnh lẽo.

An Tôn giật mình. Thiết bị đeo cổ tay anh kêu réo điên cuồng, hiển thị cảnh báo đỏ rực: “Nhiễu loạn Sentient cấp độ cao! Lỗi nhận diện thực tại!” Anh cố gắng phân tích, nhưng mọi thuật toán đều sụp đổ trước sự hiện diện áp đảo của kẻ thù.
Người đàn ông nhìn thẳng vào Linh và An Tôn, nở một nụ cười nhếch mép nhẹ, gần như không thể nhận ra. Nụ cười ấy hoàn toàn không có hơi ấm, chỉ có sự chế giễu và lạnh lùng.
“Vậy ra đây là những ‘tiếng vọng’ mới của thành phố,” Thẩm Âm cất giọng, âm thanh của hắn vang vọng trong không gian tĩnh mịch, nhưng lại như xuyên thẳng vào tâm trí họ. Giọng nói trầm thấp, đều đều, như bản giao hưởng chết chóc. “Thật đáng thất vọng. Dòng Chảy Ngầm đã lầm khi chọn các ngươi.”
Linh siết chặt Lăng Kính Giải Mã, cố gắng giữ vững sự bình tĩnh đang lung lay. “Ngươi là ai?”
Thẩm Âm nhún vai nhẹ, một cử chỉ hoàn toàn không mang chút cảm xúc. “Chỉ là một kẻ điều chỉnh tần số. Gọi ta là Thẩm Âm. Và ta đến để chấm dứt sự nhiễu loạn này.” Hắn đưa tay lên, nhẹ nhàng chạm vào không khí trước mặt, như thể đang vuốt ve sợi tơ vô hình.
An Tôn lùi lại một bước, cơ thể căng cứng. “Hội Đồng Bóng Tối… các ngươi muốn gì?”
“Sự trật tự,” Thẩm Âm đáp, đôi mắt xanh xám lạnh lẽo liếc nhìn Linh. “Điều mà cha của Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi đây đã cố gắng phá vỡ.” Hắn dừng lại một chút, ánh mắt đầy sự khinh miệt. “Hắn đã thất bại. Và các ngươi cũng sẽ thất bại.”
**SCENE 3: MÊ CUNG CỦA NỖI SỢ HÃI VÀ DỮ LIỆU SAI LỆCH**
Thẩm Âm vung tay nhẹ. Không gian xung quanh Linh và An Tôn đột ngột méo mó, không phải bằng cách vật lý mà thông qua sự bóp méo cảm nhận thực tại kinh hoàng. Hành lang gạch đá đổ nát bỗng vặn vẹo, các bức tường gạch mục nát biến thành những tấm kính phản chiếu vô tận, rồi lại tan chảy thành hàng tỷ đoạn mã lỗi chạy loạn xạ trên không khí. Các giác quan của họ bị tấn công dữ dội, thị giác, thính giác, xúc giác đều đảo lộn.
**Linh:** Cô thấy mình không còn đứng trong hành lang, mà lạc vào một khu cảng cũ nát, tiêu điều, nơi những con tàu mục ruỗng nằm bất động trong sương mù. Dòng Chảy Ngầm hiện hình thành những dòng chảy ký ức đau đớn, cuộn xoáy quanh cô, mang theo tuyệt vọng và cái chết. Cô thấy Hùng, gầy gò, hốc hác, bàn tay anh chìa ra cầu cứu cô, đôi mắt đầy sợ hãi. “Chạy đi, Linh! Đừng tin…” Giọng anh yếu ớt, rồi anh bị một bóng đen khổng lồ của Kẻ Gác Cổng nuốt chửng vào vũng xoáy đen ngòm, tan biến không dấu vết. Cảnh tượng đó lặp đi lặp lại không ngừng, mỗi lần càng rõ nét và đau đớn hơn.
Sau đó, ảo ảnh chuyển đổi. Cô thấy mình đứng giữa một công trường xây dựng rộng lớn, nơi những tòa nhà chọc trời mọc lên như những nấm mồ bê tông. Cha cô xuất hiện, trẻ hơn, tràn đầy năng lượng, mỉm cười với cô khi ông truyền năng lượng vào một viên pha lê phát sáng rực rỡ. “Cha đang bảo vệ con, Linh… bảo vệ thành phố này…” Nhưng nụ cười đó nhanh chóng vụt tắt. Những bóng đen vô hình của Hội Đồng Bóng Tối xuất hiện từ mọi phía, vây hãm cha cô, kéo ông vào khoảng không vô định, không lời từ biệt. Nỗi ân hận vì không thể cứu Hùng, phẫn nộ với Hội Đồng Bóng Tối, bất lực khi nhìn cha mình biến mất, tất cả bủa vây Linh. Cô cảm thấy Dòng Chảy Ngầm trong mình bị bóp méo, từng dòng ký ức chân thật bị lật ngược, biến thành nỗi đau tột cùng, như thể linh hồn cô đang bị xé vụn.
**An Tôn:** Anh bị nhấn chìm trong biển dữ liệu hỗn loạn, không có điểm dừng. Hàng ngàn, hàng vạn màn hình holographic vô tận chiếu ra những đoạn mã bị lỗi, thuật toán sụp đổ, các hệ thống bị tấn công và kiểm soát bởi một thứ năng lượng Sentient biến dạng. Những con số nhảy múa điên cuồng, vô nghĩa, phá hủy mọi trật tự mà anh dày công xây dựng. Anh thấy những kiến thức của mình trở nên vô nghĩa, mọi thứ anh tin tưởng đều là giả dối, một trò đùa tàn nhẫn của thực tại. Giác quan Sentient đang phát triển của anh cảm nhận sự lạnh lẽo, vô hồn của Dòng Chảy Ngầm bị thao túng, một cỗ máy khổng lồ đang hút cạn sự sống. Anh cố gắng tìm kiếm một logic, một điểm neo trong cơn bão dữ liệu này, nhưng mọi thứ đều tan rã thành hư vô.
Cả hai đều bị tra tấn tinh thần đến tột cùng, thân thể run rẩy không kiểm soát, ánh mắt hoảng loạn, phản chiếu nỗi kinh hoàng tột độ. Thẩm Âm đứng đó, bình thản quan sát, như thể đang thưởng thức một bản giao hưởng đau khổ, một màn trình diễn tuyệt vọng mà hắn đã dàn dựng.
Thẩm Âm, giọng nói hắn vang vọng khắp không gian méo mó, xuyên thấu vào từng ngóc ngách tâm trí họ. “Yếu đuối. Thành phố này không cần những linh hồn mỏng manh. Nó cần trật tự. Cần sự kiểm soát.”
Trong tâm trí Linh, tiếng Hùng vang lên yếu ớt, tuyệt vọng. “Chạy đi, Linh! Đừng tin…”
Trong tâm trí An Tôn, hàng ngàn tiếng mã lỗi gào thét. “ERROR. REALITY CORRUPTED. NO LOGIC FOUND.”

**SCENE 4: PHẢN CÔNG TỪ NHỮNG GIAI ĐIỆU CHÂN THẬT**
Linh, dù kiệt sức và bị nhấn chìm trong biển ký ức đau thương, vẫn siết chặt Lăng Kính Giải Mã trong tay. Ánh sáng xanh lục từ nó bắt đầu bùng lên mạnh mẽ, như tia sáng xuyên qua màn sương mù dày đặc của ảo ảnh, xé toạc màn đêm tuyệt vọng.
Đồng thời, một điều kỳ diệu xảy ra. Chiếc hộp nhạc trong tay Linh, vốn đã im bặt, đột ngột tự động phát ra một giai điệu du dương, buồn bã nhưng lại chứa đựng sức mạnh kiên cường lạ thường. Đó là một “ký ức nguyên bản” của thành phố, một bản giao hưởng của những câu chuyện chân thật, không bị bóp méo. Giai điệu đó như một “neo” cảm xúc, giúp Linh không bị lún sâu vào nỗi tuyệt vọng, kéo cô trở lại từ bờ vực của sự tan biến tinh thần.
Linh tập trung ý chí, dồn hết năng lượng Sentient còn sót lại vào Lăng Kính Giải Mã. Cô sử dụng nó như một “bộ lọc tần số” tối thượng. Cô nhìn xuyên qua ảo ảnh, cảm nhận được sự lệch lạc trong tần số của Thẩm Âm, những vết nứt trong bức tranh giả dối mà hắn đã tạo ra. Những hình ảnh đau buồn bắt đầu mờ đi, lộ ra những “khe hở” trong cấu trúc ảo ảnh.
An Tôn, nghe thấy giai điệu thuần khiết từ chiếc hộp nhạc, như tìm thấy một điểm tựa vững chắc trong biển dữ liệu hỗn loạn. Giác quan Sentient của anh, vốn đang phát triển mạnh mẽ, bắt đầu cảm nhận “sự thật” đằng sau ảo ảnh, những “lỗi mã hóa” mà Thẩm Âm đã vô tình để lại. Anh nhận ra sự lạnh lẽo, vô hồn của Dòng Chảy Ngầm bị thao túng, đối lập hoàn toàn với sự ấm áp, chân thật của giai điệu từ chiếc hộp nhạc.
Anh cố gắng kích hoạt thiết bị của mình, dù nó đang nhiễu loạn dữ dội. Anh tập trung vào những “vết nứt” mà Linh đang cảm nhận, tìm cách “phá vỡ” chúng bằng một luồng xung điện Sentient được điều chỉnh tinh vi, dựa trên những dữ liệu lỗi mà anh đã phát hiện. Anh là logic, một bức tường vững chắc giữa Linh và sự hỗn loạn. Linh là trực giác, ngọn hải đăng dẫn lối trong màn đêm.
Sự phối hợp giữa Linh và An Tôn tạo ra một làn sóng phản kháng mạnh mẽ. Lăng Kính Giải Mã phát ra một xung năng lượng xanh lục chói lòa, cộng hưởng với giai điệu kiên cường của chiếc hộp nhạc và luồng dữ liệu Sentient được điều chỉnh của An Tôn. Chúng hòa quyện vào nhau, tạo thành một mũi tên xuyên thẳng vào trung tâm của ảo ảnh.
Thẩm Âm nhíu mày, ánh mắt xanh xám lạnh lẽo của hắn thoáng qua sự bất ngờ. Hắn cảm thấy một áp lực ngược, một sự phản kháng mà hắn không ngờ tới. Nụ cười nhếch mép trên môi hắn cứng lại.
Linh hít sâu một hơi, ánh mắt cô giờ đây kiên định hơn bao giờ hết, rực cháy ngọn lửa quyết tâm. “Ngươi không thể bóp méo mọi thứ! Ký ức này là thật!”
An Tôn, gương mặt căng thẳng, ngón tay lướt nhanh trên thiết bị, giọng anh dứt khoát. “Có lỗ hổng! Hắn không thể hoàn hảo!”
Thẩm Âm lạnh lùng nhìn họ, giọng nói hắn vẫn đều đều, nhưng có chút khó chịu. “Thú vị. Nhưng chỉ là sự vùng vẫy vô ích.”
**SCENE 5: LỐI THOÁT KHỎI THỰC TẠI MÉO MÓ**
Làn sóng xung kích mạnh mẽ của Linh và An Tôn tạo ra một vết rách lớn trong không gian ảo ảnh. Các bức tường kính phản chiếu vỡ vụn thành hàng ngàn mảnh, các đoạn mã lỗi tan biến vào hư vô như những hạt cát. Tiếng Hùng kêu cứu, tiếng cha Linh bị giam cầm, tiếng mã lỗi gào thét, tất cả đều im bặt.
Ảo ảnh hoàn toàn tan biến, Linh và An Tôn ngã vật xuống nền đá lạnh lẽo của hành lang tối tăm, thở dốc. Cả hai đều kiệt sức, mồ hôi ướt đẫm trán. Linh ôm chặt Lăng Kính Giải Mã và chiếc hộp nhạc vào lòng, cảm nhận chúng vẫn phát ra ánh sáng và giai điệu yếu ớt, như đang an ủi cô, xoa dịu những vết thương tinh thần.
An Tôn nhanh chóng quét thiết bị cảm biến xung quanh, xác nhận không có tín hiệu truy đuổi hay bẫy nào. Dòng Chảy Ngầm ở đây tĩnh lặng một cách “chấp thuận” hơn, không còn sự méo mó, áp bức của Thẩm Âm, mà là sự bình yên sâu sắc.
Thẩm Âm vẫn đứng đó, cách họ không xa, nhưng vẻ mặt hắn đã thay đổi. Sự lạnh lùng vẫn còn đó, nhưng có tia khó chịu, thậm chí là chút tò mò trong đôi mắt xanh xám băng giá. Hắn không tấn công thêm, chỉ đứng yên quan sát họ.

An Tôn cố gắng chống tay đứng dậy, giọng anh khàn đặc, đầy lo lắng. “Em Linh, em có sao không?”
Linh gật đầu, siết chặt tay An Tôn, cảm nhận hơi ấm từ anh truyền sang cô. “Em ổn, anh An Tôn. Chúng ta… đã vượt qua.”
Thẩm Âm bước chậm rãi về phía họ, giọng nói hắn vang vọng trong hành lang, lạnh lẽo như lưỡi dao. “Các ngươi đã vượt qua một bài kiểm tra nhỏ. Nhưng đừng lầm tưởng. Đây mới chỉ là khởi đầu. Đền Thờ Vọng không chào đón những kẻ yếu đuối. Và cha của ngươi… hắn vẫn đang chờ đợi một kết cục tồi tệ hơn nhiều.”
Linh ngẩng đầu nhìn Thẩm Âm, đôi mắt cô rực lửa phẫn nộ và kiên quyết. “Ông ấy không yếu đuối! Và chúng tôi sẽ không lùi bước!”
Thẩm Âm lắc đầu, nở một nụ cười nhếch mép cuối cùng, một nụ cười không hề mang chút nhân tính. “Rồi sẽ thấy.”
Hắn quay lưng lại, và một lần nữa, Dòng Chảy Ngầm cuộn xoáy vô hình. Thẩm Âm dần tan biến vào bóng tối, từng chút một, như chưa từng tồn tại, chỉ để lại sự lạnh lẽo và lời đe dọa ám ảnh trong không khí.
**SCENE 6: QUYẾT TÂM KHÔNG LUI BƯỚC**
Linh và An Tôn nắm chặt tay nhau, cảm nhận sự kết nối mạnh mẽ giữa họ. Dòng Chảy Ngầm, giờ đây đã thanh lọc khỏi sự méo mó của Thẩm Âm, “lên tiếng” trong cảm nhận của Linh bằng tiếng thì thầm chấp thuận nhẹ nhàng, như lời động viên vô hình.
Linh cảm thấy nỗi đau tinh thần từ ảo ảnh vẫn còn đó, nhưng ý chí của cô giờ đây kiên định hơn bao giờ hết. Lời của Thẩm Âm về cha cô không làm cô sợ hãi, mà càng khiến cô thêm quyết tâm. Cô sẽ không để cha mình phải chịu đựng thêm nữa, và cô sẽ không để thành phố này biến thành một cái xác không hồn.
An Tôn nhìn Linh, ánh mắt anh đã thay đổi hoàn toàn. Từ vẻ lý trí lạnh lùng, giờ đây ánh lên chiều sâu, sự thấu hiểu và ấm áp. Anh thực sự tin tưởng vào khả năng của Linh và sự tồn tại của những điều phi logic, những điều mà trước đây anh sẽ gạt bỏ.
An Tôn siết chặt tay Linh, gật đầu dứt khoát, một lời cam kết không lời.
Họ cùng nhau đứng dậy, thân thể tuy mệt mỏi nhưng tinh thần lại bùng cháy, mạnh mẽ hơn bao giờ hết.
“Hắn ta nói đúng,” An Tôn nói, giọng anh trầm hơn. “Đây mới chỉ là khởi đầu. Nhưng chúng ta đã biết kẻ thù có thể làm gì.”
Linh nhìn An Tôn, ánh mắt biết ơn sâu sắc. “Và chúng ta cũng biết mình có thể làm gì, anh An Tôn. Anh… đã cứu em.”
“Chúng ta là đồng đội, em Linh,” An Tôn đáp lại, giọng anh đầy kiên định. “Em là cầu nối, anh là người tìm đường. Chúng ta cần nhau.”
Linh nhìn vào Lăng Kính Giải Mã và chiếc hộp nhạc trong tay mình, rồi nhìn An Tôn, nở một nụ cười nhẹ. “Đúng vậy. Đền Thờ Vọng đang chờ đợi. Và cha em cũng vậy.”
An Tôn và Linh cùng nhau bước đi, ánh sáng xanh lục từ Lăng Kính Giải Mã và ánh sáng ấm áp từ chiếc hộp nhạc dẫn lối, mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tiến sâu hơn vào lòng đô thị. Mỗi bước chân là một lời tuyên bố, một sự khẳng định về ý chí không thể lay chuyển của họ. Cuộc chiến thực sự, nơi linh hồn thành phố đang bị giam hãm, giờ đây đã hiện ra rõ ràng trước mắt.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: