Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 83: Chạy Trốn Trong Đô Thị
“Bỏ vũ khí xuống đi, Linh! Đừng ép tỷ phải động thủ với muội!”
Thu đứng lặng nơi ranh giới hành lang Vọng Điện, tà áo choàng xám tro của Hội Ký Ức khẽ lay động theo từng nhịp thở dồn dập. Trong lòng người đồng môn đã dành nửa đời mình để bảo hộ những mảnh vỡ của đô thị này, một niềm tin đang rạn vỡ sâu sắc. Tỷ nhìn đăm đăm vào người sư muội trẻ tuổi trước mặt, rồi dời ánh mắt đầy thất vọng sang gã thanh niên gầy gò bên cạnh Linh. Dưới làn da nhợt nhạt của An Tôn, những vệt năng lượng Sentient xanh tím và đỏ thẫm đan xen, luồn lách như những xúc tu hắc ám, tỏa ra luồng áp lực khiến Dòng Chảy Ngầm xung quanh không ngừng rít gào cảnh báo.

Trạm trung chuyển bị hủy hoại hoàn toàn, Minh mất tích không một dấu vết sau khi để lại những tín hiệu nhiễu loạn đầy nghi vấn, và giờ đây, hai người này lại xuất hiện ngay tại cấm địa, mang theo thứ quang mang đỏ rực tà dị của Hội Đồng Bóng Tối. Mọi manh mối, mọi luồng sóng năng lượng dội về tâm trí Thu đều chỉ hướng về một kết luận duy nhất: họ đã sa ngã, đã quy phục kẻ thù để cầu sinh.
An Tôn cảm nhận rõ rệt sự bài xích và sát ý lạnh người lan tỏa từ những dải sáng bích lục đang ngưng tụ quanh tỷ Thu cùng các thành viên Hội Ký Ức. Anh không còn cần đến thiết bị cảm biến cầm tay nữa; khối kim loại ấy đã sớm nóng chảy trên cổ tay anh, để lại những vết sẹo bỏng rát. Giờ đây, chính hệ thần kinh của anh đã hóa thành một bộ thu phát Sentient cực đại. Mỗi khi tỷ Thu tiến lên một bước, những sợi tơ năng lượng quanh tỷ lại rung lên tần số căm hận dồn dập, nện thẳng vào thái dương anh như những nhát búa tạ.
Linh bước lên một bước, chắn trước An Tôn. Dị vật hợp nhất trong tay cô tỏa ra luồng sáng bích lục pha lẫn sắc kim hoàng yếu ớt, cố gắng chống chọi lại áp lực ngột ngạt đang đè nặng lên hai người.
“Tỷ Thu, xin hãy nghe muội giải thích! Anh An Tôn không phải là nội gián! Tụi muội vừa mới vô hiệu hóa Nút Thắt Tâm Linh và đánh bại Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh ở trung tâm thương mại! Còn huynh Minh… huynh ấy bị ép buộc, chính huynh ấy đã giúp tụi muội thoát thân!”
“Đủ rồi!” Thu quát lớn, giọng run lên vì đau đớn và phẫn nộ. “Minh đã phản bội, và các người chính là đồng lõa! Nhìn hắn đi, Linh! Thứ năng lượng đỏ thẫm của Hội Đồng đang lưu chuyển trong huyết quản của hắn. Hắn đã bị đồng hóa rồi! Các người đã dẫn dụ Minh vào bẫy, hủy hoại trạm trung chuyển của chúng ta để dọn đường cho Nghi Thức Định Hình!”
An Tôn cảm thấy lồng ngực bỏng rát như lửa thiêu. Những vệt sẹo Sentient dưới da đột ngột co giật, chực chờ bùng phát luồng năng lượng hỗn loạn. Anh siết chặt tay Linh, khàn giọng: “Linh, tỷ ấy sẽ không nghe chúng ta giải thích đâu. Nỗi sợ hãi đã che mờ lý trí của họ rồi.”
Chợt một tiếng rít chói tai xé toạc không gian phía sau họ. Màn sương đỏ rực như máu tuôn ra từ bóng tối của hành lang Vọng Điện. Các Sentient Monitor của Hội Đồng Bóng Tối hiện hình, thân ảnh chập chờn tựa những bóng ma cơ giới.
“Tiêu diệt tất cả! Không để một kẻ nào rời khỏi Vọng Điện!”
Những luồng đạn năng lượng đỏ thẫm xé toạc màn đêm, trút xuống cả hai phía. Cuộc chiến lập tức bùng nổ. Tỷ Thu cùng các thành viên Hội Ký Ức buộc phải chuyển sang phòng ngự, những dải sáng bích lục va chạm kịch liệt với luồng sáng đỏ của Hội Đồng, tạo ra những đợt dư chấn Sentient chấn động tâm can.
Rơi vào thế gọng kìm, An Tôn nhắm nghiền mắt. Trong tâm trí anh, không gian xung quanh không còn là những bức tường đá vô tri, mà biến thành một mạng lưới năng lượng Sentient chằng chịt. Anh nhận ra một khoảng trống, một “điểm chết” năng lượng ngay dưới chân họ – đường ống dẫn năng lượng cổ xưa từ thời kỳ sơ khai của Vọng Điện, nay đã bị bỏ hoang và nằm ngoài tầm giám sát của cả hai phe.
“Linh, ngay dưới chân chúng ta! Phá vỡ sàn đá!” An Tôn hét lớn át cả tiếng nổ Sentient chói tai.
Linh không một chút do dự. Cô siết chặt dị vật hợp nhất, dồn toàn bộ ý chí cùng năng lượng bích lục vào một điểm. Một luồng xung kích cực đại bùng phát từ lòng bàn tay cô, nện thẳng xuống nền đá cổ kính. Sàn đá rạn nứt rồi sụp đổ, lộ ra một đường ống tối tăm sâu hoắm.
An Tôn nắm chặt tay Linh, kéo cô nhảy xuống ngay khoảnh khắc luồng năng lượng đỏ rực quét qua vị trí họ vừa đứng.
***
Mùi ozone nồng nặc từ những tia sét năng lượng hòa lẫn với mùi kim loại hoen gỉ của đường ống cũ sộc thẳng vào mũi An Tôn khi họ tiếp đất. Cái lạnh buốt giá của một thực tại đang rạn vỡ thấm qua lớp áo mỏng, khiến anh rùng mình. Họ nhanh chóng bò ra khỏi đường ống, lẩn khuất vào những con hẻm sâu của khu phố cổ.
Lúc này, thành phố đang trải qua những biến động kinh hoàng khi Nghi Thức Định Hình tại Vọng Điện dần đi vào giai đoạn cuối. Những tòa nhà chọc trời phía xa vặn vẹo, biến dạng, lúc ẩn lúc hiện tựa những bóng ma khổng lồ dưới vòm trời xám xịt. Tiếng rên rỉ của bê tông cốt thép dội lên từ lòng đất, tựa như tiếng gầm thét của một cự thú đang hấp hối.
An Tôn nén cơn đau nhói nơi thái dương. Vệt năng lượng đỏ thẫm dưới da bỏng rát không ngừng, nhưng anh đã dùng chính giác quan Sentient mới thức tỉnh để “nhìn” đường. Không còn cần đến máy cảm biến, anh vẫn cảm nhận rõ rệt các “nút thắt” và “điểm chết” năng lượng để định vị phương hướng.
“Linh, rẽ trái! Có một điểm chết năng lượng ở ngã tư phía trước, nơi đó sẽ che giấu được tần số của chúng ta!” An Tôn thều thào, mồ hôi lạnh vã ra trên trán.
Phía sau, tiếng bước chân dồn dập của các đặc vụ Hội Đồng và những mũi tên bích lục của Hội Ký Ức bám đuổi sát nút. Hội Ký Ức đang lợi dụng những thường dân bị thao túng – những “ăng-ten sống” – để định vị tần số Sentient của họ. An Tôn cảm nhận được hàng trăm luồng sóng não vô hồn đang hướng về phía mình từ các tòa nhà xung quanh. Những người đi đường với ánh mắt đờ đẫn, lẩm nhẩm những ngôn từ cổ xưa, vô tình dệt nên một mạng lưới giám sát khổng lồ.
Linh cảm nhận được Dòng Chảy Ngầm đang gào thét đau đớn trong tâm trí. Cô siết chặt tay An Tôn, truyền năng lượng dịu nhẹ để xoa dịu anh. Họ chạy đến một con hẻm cụt với bức tường gạch đổ nát. Kẻ thù đã bao vây ba phía, tiếng bước chân cùng ánh sáng đỏ xanh đã cận kề ngay trước mắt.
Linh nhìn bức tường gạch trước mặt, trực giác nhạy bén của cô hoạt động hết công suất. Cô nhận ra đây chính là một “điểm giao thoa” cực kỳ mỏng manh giữa thực tại này và “Thế Giới Bóc Tách”.
“Anh An Tôn, giữ chặt lấy em!” Linh hét lớn.
Cô áp dị vật hợp nhất lên bức tường gạch, dồn toàn bộ ý chí cùng sức mạnh tinh thần vào đó. Ánh sáng bích lục và kim hoàng bùng lên rực rỡ, bẻ cong cấu trúc không gian của con hẻm. Bức tường gạch đột ngột vặn vẹo, hóa thành trong suốt rồi mở ra một lối đi tạm thời dẫn sang tầng thực tại song song.

Họ bước qua ngay trước khi tỷ Thu và các đặc vụ kịp ập tới. Cánh cửa không gian khép lại, bỏ lại những tiếng gầm rú bất lực vang vọng từ thế giới bên kia.
***
Cả hai ngã nhào xuống nền đất ẩm ướt dưới gầm cầu vượt bỏ hoang nơi rìa phố cổ. Ở tầng thực tại này, vạn vật nhuốm màu xám xịt, tĩnh mịch đến rợn người. Không bóng người, không xe cộ, chỉ có những khung nhà hoang phế và tiếng mưa ozone rơi lộp độp trên những thanh dầm thép hoen gỉ khổng lồ trên đầu. Mùi rêu mốc và hơi nước lạnh lẽo bao trùm không gian.
Cơn đau của An Tôn bùng phát dữ dội. Những vệt sẹo Sentient xanh tím dưới da nổi cộm, quằn quại như muốn xé rách huyết quản. Anh run rẩy, hơi thở đứt quãng, cơ thể co giật nhẹ trên nền đất lạnh lẽo.
Linh vội vã ôm lấy anh, đặt dị vật hợp nhất lên lồng ngực anh. Luồng lục quang dịu nhẹ, ấm áp từ dị vật tỏa ra, từ từ thấm sâu vào da thịt, thanh lọc và xoa dịu các mạch năng lượng hỗn loạn đang cắn xé cơ thể An Tôn. Nước mắt cô rơi lã chã trên khuôn mặt gầy gò, nhợt nhạt của anh.

“Tại sao… tại sao tỷ Thu lại không tin chúng ta? Chúng ta đã hy sinh nhiều như vậy… Khánh đã hy sinh, còn huynh Minh thì…” Giọng Linh nghẹn ngào, tràn đầy sự u uất và uất ức tột cùng. Cô cảm thấy cả thế giới này đang quay lưng lại với họ, biến họ thành những kẻ cô độc nhất trong chính thành phố mà họ đang dốc lòng cứu rỗi.
An Tôn gượng dậy, dùng bàn tay run rẩy nhẹ nhàng lau đi những giọt nước mắt trên má Linh. Ánh mắt anh giờ đây không còn vẻ lạnh lùng, lý tính của một hacker trước kia, mà tràn đầy sự thấu cảm ấm áp.
“Đừng khóc, Linh. Khi thực tại bị bóp méo, nỗi sợ hãi sẽ che mờ mắt tất cả. Họ không thấy những gì chúng ta thấy, không nghe thấy tiếng khóc của linh hồn thành phố này. Họ chỉ nhìn vào những vết sẹo này rồi nghĩ rằng chúng ta đã sa ngã. Nhưng chúng ta có nhau, và chúng ta biết rõ sự thật.”
An Tôn nhìn ra ngoài màn mưa ozone xám xịt. Anh cảm nhận được Dòng Chảy Ngầm của thành phố đang rên rỉ yếu ớt qua những thanh dầm thép, qua nền đất ẩm ướt dưới chân. Anh hiểu rằng cuộc trốn chạy này chỉ là tạm thời. Nếu họ không quay lại Vọng Điện để phá hủy Nghi Thức Định Hình, cả những người dân vô tội lẫn Hội Ký Ức đều sẽ bị đồng hóa vĩnh viễn, trở thành những con rối vô tri của Hội Đồng.
Linh siết chặt tay An Tôn, ánh mắt đẫm lệ bừng lên tia kiên định. “Vâng, anh An Tôn. Chúng ta không còn đường lui nữa. Chúng ta sẽ tự mình kết thúc chuyện này. Dù có phải đối đầu với cả thế giới, em cũng sẽ bảo vệ di sản của cha và sự hy sinh của mọi người.”
Đột nhiên, dòng chảy ngầm xung quanh họ rung động dữ dội. Một âm thanh “tích tắc” quen thuộc, dồn dập vang lên từ bóng tối sâu thẳm dưới gầm cầu vượt, kéo theo một vết nứt không gian màu xanh lam đang từ từ hé mở, tỏa ra thứ ánh sáng lạnh lẽo đầy đe dọa.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: