Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 98: Tiếng Nói Của Nỗi Hối Hận
“Ngươi nghĩ ngươi đã thắng sao, Linh? Ngươi nghĩ phá hủy một ảo ảnh có thể thay đổi được gì?”
Giọng nói lạnh lẽo, không chút cảm xúc vang lên trong tâm trí Hùng, nhưng đó không phải là tiếng nói của chính anh. Đó là tiếng vọng của Hội Đồng Bóng Tối, giật dây cơ thể anh đứng sừng sững trước cột pha lê khổng lồ, nơi Nghi Thức Định Hình đang bùng lên ánh sáng đỏ rực hung tợn. Hùng, hay đúng hơn là lớp vỏ của Hùng, cảm nhận dòng năng lượng cuộn trào dưới nền đá đại sảnh, từng nhịp đập như lời khẳng định quyền lực tuyệt đối. Hắn, kẻ Kiến Trúc Sư Ám điều khiển cơ thể Hùng, siết chặt những ngón tay vô hình, cảm thấy nguồn năng lượng đỏ rực dưới nền đá đại sảnh Đền Thờ Vọng dâng trào, tựa một trái tim bệnh hoạn đang đập những nhịp cuối cùng của Nghi Thức Kiến Tạo.

Hắn nhìn thấy hai bóng người nhỏ bé đang bước qua tàn tích đổ nát mà Lâm đã để lại – Linh và An Tôn. Một nụ cười khẩy vô hình hiện lên trong tâm trí hắn. Lâm, kẻ chỉ biết dùng nỗi sợ hãi và sự bóp méo ký ức để giam cầm, đã thất bại thảm hại, bị chôn vùi bởi chính những ký ức bản thân. Nhưng hắn, Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh, sẽ không lặp lại sai lầm đó. Hắn sẽ định hình lại nhận thức của vạn vật, không chỉ giam cầm, mà là biến đổi.
Linh và An Tôn bước vào đại sảnh hình tròn khổng lồ, trung tâm Đền Thờ Vọng. Không khí đặc quánh năng lượng đỏ rực, nặng nề đến nghẹt thở, như thể chính thời gian cũng bị nén chặt lại. Tiếng rên rỉ của Dòng Chảy Ngầm, giờ đây không còn là những tiếng thì thầm yếu ớt, mà là một bản hòa âm của nỗi đau, vang vọng trong từng thớ thịt, từng tế bào của Linh. Cô cảm thấy lồng ngực bị nén chặt, cơn đau đầu dữ dội ập đến khi Dòng Chảy Ngầm trong cô gào thét phẫn nộ trước sự thao túng hung bạo. Mùi ozone nồng nặc hòa lẫn với mùi kim loại cháy khét, tạo nên một hỗn hợp khó chịu, như mùi của một thế giới đang chết dần.
Dị vật hợp nhất trên tay Linh phát ra hào quang bốn màu le lói, tựa ngọn nến chực tắt trong bão giông, cố gắng chống lại áp lực năng lượng khủng khiếp đang đè nặng lên họ. An Tôn, dù kiệt sức, vẫn giữ chặt lấy Linh, đôi mắt sâu thẳm của anh quét khắp không gian. Anh cảm nhận được nỗi u uất, đau đớn và phẫn nộ tột cùng của linh hồn thành phố, bị bóp nghẹt đến mức gần như không thể thở.
“Chúng ta đã đến nơi rồi, em Linh,” An Tôn nói, giọng anh khàn đặc nhưng kiên định, ánh mắt anh hướng về cột pha lê khổng lồ. “Nơi cha em và anh Hùng từng bảo vệ… nơi linh hồn thành phố bị giam cầm.”
Linh siết chặt Dị vật hợp nhất, cảm nhận năng lượng ấm áp từ nó, một lời nhắc nhở về hy vọng và những hy sinh đã qua. “Chúng ta sẽ giải phóng nó, anh An Tôn,” cô đáp, giọng nói cô vang vọng sự quyết tâm không lay chuyển, dù nỗi đau thể xác đang giày vò.
Khi Linh và An Tôn đến gần bệ đá trung tâm, không gian đại sảnh đột ngột rít lên, vặn vẹo một cách quái dị. Các cột đá bazan khổng lồ mềm oặt như sáp, nền đá dưới chân họ gợn sóng như mặt nước, và trọng lực bị đảo lộn một cách điên cuồng, khiến Linh cảm thấy cơ thể bị kéo giãn, từng khớp xương như muốn rời rạc. An Tôn nhanh chóng đỡ lấy Linh, giữ cô đứng vững. Anh quét thiết bị cảm biến, màn hình hiển thị các chỉ số Sentient cực đoan, hỗn loạn, xác nhận một cách kinh hoàng rằng Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh đang bẻ cong cấu trúc vật lý và không gian, biến thực tại thành một cơn ác mộng.

Không gian phía sau An Tôn và Linh đột ngột đóng sập lại, thực tại vặn vẹo biến mất, trả lại đại sảnh nguyên trạng với những vết nứt Sentient màu xanh tím mờ ảo trên các cột đá. Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh từ từ hiện ra từ màn sương đỏ, thân thể chập chờn như một ảo ảnh, dải sáng đỏ rực quanh hắn nhạt đi trông thấy, cho thấy hắn đã hao tổn không ít năng lượng cho màn trình diễn vừa rồi.
Linh nhìn hắn, ánh mắt rực lửa căm hờn. “Ngươi đã thất bại, Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh. Ngươi không thể ngăn cản chúng ta.”
An Tôn đỡ Linh đứng dậy, xác nhận các tín hiệu nhiễu loạn không gian đã biến mất. “Đã đến lúc giải phóng linh hồn thành phố, em Linh.”
Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh rít lên một tiếng cười lạnh lẽo, vô cảm, vang vọng khắp đại sảnh. “Các ngươi quá ngây thơ. Nghi Thức Định Hình đã đến giai đoạn cuối cùng. Ý chí của Hội Đồng Bóng Tối sẽ nghiền nát mọi hy vọng của các ngươi. Các ngươi không thể đánh bại ý chí của chúng ta.”
Linh và An Tôn không đáp lời, họ cùng nhau tiến về phía cột pha lê khổng lồ. Linh cảm nhận tiếng thét gào đòi tự do của linh hồn thành phố dội thẳng vào tâm trí cô, một nỗi khát khao cháy bỏng. An Tôn chỉ ra “nút thắt” năng lượng phức tạp tại lõi cột pha lê trên bản đồ ba chiều holographic của anh, giải thích đó chính là trái tim của Nghi Thức Định Hình.
Linh đặt lòng bàn tay đang cầm Dị vật hợp nhất áp lên bề mặt lạnh buốt của cột pha lê. Một luồng năng lượng ấm áp, quen thuộc từ cha cô, từ anh Hùng và từ linh hồn thành phố tuôn vào cô, tiếp thêm sức mạnh. Linh và An Tôn trao nhau ánh mắt kiên định. Họ đã sẵn sàng. Ánh sáng từ Dị vật hợp nhất của Linh bùng lên, giao thoa với luồng sáng đỏ hung tợn của cột pha lê, báo hiệu trận chiến định mệnh cuối cùng đã chính thức khai màn.
***
Đại sảnh vẫn chìm trong ánh sáng đỏ rực, nhưng Linh cố gắng tạo ra một “vùng tĩnh lặng” nhỏ quanh mình bằng Dị vật hợp nhất. Hào quang bốn màu từ dị vật bùng lên rực rỡ, cố gắng xuyên phá màn sương đỏ và chạm tới hình thể chập chờn của Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh.
“Ngươi sẽ không thể giam cầm Linh hồn thành phố,” Linh nói, giọng cô vang vọng, đầy đau đớn và quyết tâm, xen lẫn sự giằng xé khi đối mặt với kẻ thù, người từng là chú Hùng của cô.
Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh không phản ứng, nhưng bức tường năng lượng đỏ rực quanh hắn hơi dao động, như thể bị một lực vô hình lay chuyển. An Tôn đặt tay lên vai Linh, truyền toàn bộ năng lượng Sentient vừa thức tỉnh của mình vào Dị vật hợp nhất, khuếch đại tần số của Linh.
Linh nhắm mắt lại. Dị vật hợp nhất phát sáng rực rỡ, và một luồng xung kích Sentient thuần khiết màu xanh lam, vàng kim lan tỏa, mang theo những ký ức chân thực. Luồng xung kích này tạo ra một ảo cảnh Sentient mạnh mẽ, bao trùm cả Linh, An Tôn và Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh.
Trong ảo cảnh, họ chứng kiến những ký ức chân thực về cha Linh và Hùng: Hình ảnh cha Linh và Hùng cười đùa, hào hứng bàn bạc trên một công trường xây dựng, bản vẽ kiến trúc trải rộng trên bàn. Họ đứng trước một mô hình thành phố ba chiều holographic, ánh mắt tràn đầy hy vọng về một đô thị nơi Dòng Chảy Ngầm hòa hợp với con người, nơi mỗi ký ức đều được nâng niu. Cha Linh đặt tay lên vai Hùng, ánh mắt đầy tin tưởng: “Hùng, chúng ta sẽ xây dựng một thành phố không chỉ bằng gạch đá, mà bằng linh hồn. Một nơi mà mọi ký ức đều được trân trọng, mọi sinh mệnh đều được tự do.” Hùng gật đầu, ánh mắt đầy nhiệt huyết và ngưỡng vọng: “Cháu sẽ không làm chú thất vọng, tiền bối. Cháu sẽ bảo vệ linh hồn thành phố này.”
Ảo cảnh tan biến. Linh thở dốc, nước mắt lăn dài trên má. An Tôn cũng cảm thấy sự nghẹn ngào, lớp vỏ lý trí của anh bị những cảm xúc chân thực này lay động.
***
Trở lại đại sảnh. Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh vẫn đứng đó, nhưng hình thể hắn hơi chập chờn, dải năng lượng đỏ quanh hắn dao động dữ dội.
“Cha em… và chú… đã từng có ước mơ đó!” Linh nói, giọng cô đầy sự giằng xé, đau đớn, nhưng kiên định và mạnh mẽ hơn bao giờ hết. “Ước mơ về một thành phố sống, chú Hùng! Chú không thể để Hội Đồng biến ước mơ của cha em thành ác mộng được! Chú không thể để họ giam cầm linh hồn thành phố này!”
An Tôn tiếp tục duy trì kết nối năng lượng, dùng Bộ Xử Lý Tri Giác của mình để tìm kiếm “kẽ hở cảm xúc” hoặc “mạch Sentient bị lỗi” trong Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh, cảm nhận sự giằng xé nội tại cực độ. Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh giật mạnh, thân thể hắn co giật dữ dội, như có hai luồng năng lượng đang xung đột bên trong. Một giọt nước mắt Sentient màu xanh lam chảy ra từ khóe mắt trống rỗng của hắn, lăn dài trên gò má tái nhợt, rồi tan biến vào không khí.

Cột pha lê khổng lồ đột ngột rung chuyển dữ dội, ánh sáng đỏ rực chớp nháy hỗn loạn. Các đường mạch Sentient đỏ thẫm trên cột bắt đầu rạn nứt, như những vết thương hở. Bức tường năng lượng đỏ rực quanh Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh cũng bắt đầu nứt vỡ, hé lộ những tia sáng xanh lam yếu ớt bên trong.
“Linh! Anh ấy đang dao động! Có một khe hở! Anh ấy đang chống lại!” Giọng An Tôn khàn đặc, đầy phấn khích nhưng cũng lo lắng.
Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh gầm lên một tiếng vô thanh, không phải của sự giận dữ mà của nỗi đau tột cùng, như thể linh hồn anh ta đang bị xé toạc giữa ký ức và sự kiểm soát. Hắn đột ngột vung tay. Không tấn công Linh và An Tôn, mà hắn phá vỡ một phần bức tường năng lượng của chính mình và một mảng nhỏ của cột pha lê, tạo ra một lối đi hẹp, tối tăm dẫn sâu vào lòng cột pha lê. Lối đi này ánh lên những tia Sentient xanh lam yếu ớt, tựa một con đường dẫn đến hy vọng.
Ngay lập tức, một luồng năng lượng đỏ thẫm mạnh mẽ hơn từ cột pha lê ập đến, quấn chặt lấy Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh. Hắn bị kéo ngược trở lại, thân thể tan biến vào màn sương đỏ, chỉ để lại một tiếng vọng u uất, yếu ớt: “Không… thể… Linh… cháu…”
Lối đi hẹp mà Kẻ Kiến Tạo Ảo Ảnh vừa mở ra bắt đầu khép lại rất nhanh, những tia sáng xanh lam lụi tàn.
***
Đại sảnh rung chuyển dữ dội. Tiếng rên rỉ của Dòng Chảy Ngầm dần chuyển thành một giai điệu trầm buồn, tựa một lời than vãn trước sự mất mát, nhưng cũng đầy hy vọng về một khởi đầu mới.
“Nhanh lên, em Linh! Anh ấy đã tạo ra một lối thoát! Một điểm mù trong hệ thống! Nó đang đóng lại!” An Tôn kéo Linh đứng dậy, vội vã chỉ về phía lối đi.
Linh nhìn về phía lối đi đang khép lại, đôi mắt ướt đẫm nước nhưng rực sáng niềm hy vọng. “Chú Hùng…” Linh thì thầm, hiểu rằng Hùng đã dùng chút ý chí cuối cùng để giúp họ. Đây là tiếng nói của nỗi hối hận, một lời từ biệt và một cơ hội cuối cùng.
An Tôn quét thiết bị. Bản đồ ba chiều holographic hiển thị lối đi này là một “Đường Hầm Sentient” phụ, không bị Hội Đồng giám sát, dẫn thẳng đến “Nút Thắt Tâm Linh” cuối cùng trong lõi cột pha lê.
Dị vật hợp nhất trên tay Linh phát sáng rực rỡ, hấp thụ những tia sáng xanh lam còn sót lại từ Hùng vừa tan biến, hào quang bốn màu của nó trở nên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, tựa một ngọn đuốc dẫn đường giữa bóng tối.
Dòng Chảy Ngầm trong đại sảnh, từ rên rỉ đau đớn, giờ đây ngân lên một giai điệu trầm hùng, ấm áp, tựa một lời chấp thuận và chúc phúc cho Linh và An Tôn.
Linh và An Tôn trao nhau ánh mắt kiên định, không chút do dự hay sợ hãi. Họ nắm chặt tay nhau, cảm nhận sức mạnh của sự kết nối giữa hai tâm hồn, hai ý chí.
Họ cùng nhau lao vào lối đi đang khép lại, ánh sáng Sentient xanh lam từ Dị vật hợp nhất dẫn lối, chuẩn bị cho trận chiến cuối cùng để giải phóng linh hồn thành phố.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: