Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 115: Hội Đồng Bóng Tối Tấn Công
“Nằm xuống, Thu! Đừng cố kích hoạt mạch phòng ngự nữa!”
“Không, chú Minh! Nếu cháu buông tay, Thiết Bị Ghi Chép Nguyên Thủy sẽ lọt vào tay chúng!”
Không khí bên trong mật thất của Hội Ký Ức dưới Thư viện Cổ Ngầm đặc quánh mùi ozone và đồng cháy. Những xung lực năng lượng đỏ rực, hung hãn như những làn roi lửa liên tục quất vào các bức tường đá cổ kính, khiến lớp vôi vữa rụng xuống như mưa đá.
Minh ho sặc sụa, một bàn tay ghim chặt vào bả vai đang rỉ máu, đôi mắt hằn lên những tia máu đỏ vì kiệt sức và đau đớn. Anh nhìn Thu, người đang quỳ rạp dưới đất, mười đầu ngón tay rướm máu bấu chặt lấy chiếc gương đồng cổ – dị vật phòng ngự cuối cùng của cô. Gương mặt Thu tái nhợt không còn một giọt máu, nhưng đôi mắt cô vẫn trừng lên, gắt gao duy trì một màng chắn năng lượng mỏng manh đang rạn nứt từng giây trước sức ép từ bên ngoài.
Trong lồng ngực Minh, một cơn bão tội lỗi và hối hận đang cắn xé dữ dội. Anh đã từng hèn nhát, từng bị Hội Đồng Bóng Tối ép buộc phải phản bội Linh và An Tôn. Dù sau đó anh đã cố gắng chuộc lỗi bằng cách gửi đi tọa độ của Đền Thờ Vọng và tạo ra các điểm mù trong mạng lưới giám sát, nhưng vết sẹo của sự phản trắc vẫn đè nặng lên linh hồn anh. Giờ đây, khi Hắc Ảnh Hội – lực lượng đặc vụ tàn bạo của Hội Đồng – tìm ra mật thất này và phát động cuộc tấn công tổng lực, Minh hiểu rằng cái giá phải trả cho sự phản bội đã đến. Chúng không chỉ muốn tiêu diệt những kẻ gác cổng cuối cùng của ký ức, mà còn muốn cướp đi báu vật vô giá đang được bảo vệ ở đây.
*Rầm!*
Một tiếng nổ chói tai vang lên. Màng chắn bích lục từ chiếc gương đồng của Thu vỡ tan thành hàng vạn mảnh vụn ánh sáng. Luồng phản lực kinh hoàng hất văng cô gái trẻ vào bức tường đá phía sau. Chiếc gương đồng rơi xuống nền đất, nứt đôi, tắt lịm hào quang. Thu lịm đi, đầu ngoẹo sang một bên, hơi thở yếu ớt.

“Cháu Thu!”
Minh gầm lên một tiếng phẫn nộ, định bò về phía cô nhưng hai đặc vụ Hắc Ảnh Hội đeo mặt nạ đen xì đã lao qua làn khói. Những khẩu súng Sentient dạng tinh thể trên tay chúng rít lên, bắn ra những sợi tơ năng lượng đỏ thẫm khóa chặt tứ chi của Minh xuống nền đá lạnh lẽo. Áp lực từ những sợi tơ này không chỉ găm chặt da thịt, mà còn như hàng ngàn mũi kim độc đang đâm thẳng vào hệ thống tuần hoàn năng lượng của anh, bóp nghẹt nhận thức.
Từ trong màn sương đỏ dày đặc, một thân ảnh cao lớn, chập chờn như một ảo ảnh bị bẻ cong từ từ bước ra. Hắn chính là Kẻ Thao Túng Ký Ức, một trong những đặc vụ cấp cao đáng sợ nhất của Hội Đồng Bóng Tối. Hắn không có gương mặt rõ ràng, chỉ có một khoảng không đen ngòm dưới chiếc mũ trùm đầu, và trên tay hắn là một lưỡi hái năng lượng đỏ thẫm đang tỏa ra luồng sát ý rợn người.
“Tàn dư của Hội Ký Ức…” Giọng nói của hắn như tiếng kim loại rỉ sét cọ xát vào nhau, vang vọng khắp mật thất đang sụp đổ. “Ký ức của các ngươi chỉ là thứ rác rưởi cản trở trật tự mới. Hãy biến thành chất dinh dưỡng cho dòng chảy vĩnh hằng của chúng ta.”
Lưỡi hái đỏ thẫm từ từ nâng lên, nhắm thẳng vào cổ họng của Thu đang bất tỉnh. Minh trợn mắt, cổ họng nghẹn ứ, chỉ biết bất lực gầm rú trong tuyệt vọng.

***
Cùng lúc đó, ở vùng ven khu phố cổ, cách Thư viện Cổ Ngầm chưa đầy hai cây số.
Linh và An Tôn đang di chuyển nhanh qua những con hẻm tối tăm, hướng về phía Đền Thờ Vọng. Mỗi bước đi của họ đều mang theo sức nặng của định mệnh. Tổ hợp dị vật trong tay Linh khẽ rung động, tỏa ra một quầng sáng bốn màu dịu nhẹ nhưng kiên định, như một ngọn hải đăng nhỏ nhoi dẫn lối cho họ giữa màn đêm đô thị đang bị bóp nghẹt bởi sắc đỏ tàn bạo.
An Tôn bước đi bên cạnh nàng, đôi mắt đen sâu thẳm khẽ nheo lại. Kể từ khi Trái Tim Nguyên Thủy thức tỉnh và hệ thần kinh của anh tiến hóa thành một Bộ Xử Lý Tri Giác cực đại, thế giới trong mắt An Tôn đã hoàn toàn thay đổi. Anh không còn nhìn thành phố qua những khối bê tông vô tri, mà thấy nó như một mạng lưới khổng lồ của những sợi tơ năng lượng Sentient. Dòng Chảy Ngầm đang ngân lên một khúc ca trầm hùng, ấm áp của hy vọng, bao bọc lấy hai người.
Nhưng đột ngột, khúc ca ấy bị xé rách.
Một luồng sóng chấn động dữ dội, mang theo tần số hỗn loạn và đau đớn tột cùng, dội thẳng vào nhận thức của An Tôn. Nó giống như một tiếng hét câm lặng của hàng vạn linh hồn bị nghiền nát dưới gót giày sắt.
Linh khựng lại, một tay ôm lấy thái dương đang giật lên từng cơn đau nhói. Gương mặt nàng nhăn lại, lồng ngực phập phồng như thể dưỡng khí xung quanh vừa bị rút cạn. Tổ hợp dị vật trên tay nàng bỗng chốc nhấp nháy điên cuồng, ánh sáng bốn màu chuyển sang trạng thái cảnh báo đỏ thẫm.
“Có chuyện gì đó… rất tồi tệ đang xảy ra, An Tôn huynh…” Linh thều thào, giọng run rẩy. “Dòng Chảy Ngầm… nó đang khóc. Ở rất gần đây.”
Cùng lúc đó, thiết bị cảm biến trên cổ tay An Tôn – vốn đã bị nung chảy và hỏng hóc từ trận chiến trước – đột ngột lóe sáng một cách kỳ dị. Màn hình chập chờn hiện lên những dải sóng âm méo mó, kèm theo một tín hiệu cầu cứu khẩn cấp được mã hóa bằng thuật toán cổ xưa của Hội Ký Ức.
An Tôn nhắm chặt mắt, tập trung toàn bộ năng lượng của Bộ Xử Lý Tri Giác để giải mã dòng tín hiệu đang nhảy múa hỗn loạn trong não bộ. Giọng nói đứt quãng, đầy hoảng loạn của Minh vang lên, như thể được truyền ra từ một hầm ngục đang sụp đổ:
“Cháu Linh… cháu An Tôn! Mật thất… dưới thư viện… bị tấn công! Tổng lực… Hắc Ảnh Hội… Chúng đang tàn sát tất cả… Không giữ được lâu… Cháu Thu… đã…”
Tín hiệu tắt phụt, để lại một khoảng lặng đáng sợ.
Linh ngẩng đầu lên, đôi mắt ngấn nước nhưng ngập tràn sự bàng hoàng và giằng xé. Nàng nhìn về phía Đền Thờ Vọng ở đằng xa – nơi ánh sáng đỏ rực của Nghi Thức Định Hình đang bùng lên như một ngọn núi lửa chực chờ phun trào. Lối đi đã mở, thời gian của họ không còn nhiều. Nếu họ quay lại cứu mật thất, họ có thể bỏ lỡ cơ hội duy nhất để ngăn chặn Nghi Thức Định Hình. Nhưng nếu họ tiếp tục đi… chú Minh, cô Thu và những đồng minh cuối cùng sẽ bị xóa sổ hoàn toàn.
“Đây là một đòn nghi binh tàn độc, em Linh,” An Tôn trầm giọng, đôi mắt anh lóe lên những luồng sáng xanh lam khi Bộ Xử Lý Tri Giác hoạt động hết công suất để phân tích tình hình. “Hội Đồng Bóng Tối biết chúng ta đang hướng về Đền Thờ Vọng. Chúng muốn tiêu diệt Hội Ký Ức để cắt đứt mọi nguồn hỗ trợ của chúng ta. Hoặc… chúng đang tìm kiếm một thứ gì đó cực kỳ quan trọng được cất giấu trong mật thất.”
Linh cắn chặt môi đến mức bật máu. Nàng nhớ đến chú Minh – người dù từng lầm lỡ nhưng đã dùng cả tính mạng để chuộc tội; nàng nhớ đến tỷ Thu – người con gái kiên cường đã luôn sát cánh bên họ.
“Chúng ta không thể bỏ mặc họ, An Tôn huynh!” Giọng Linh khàn đặc nhưng rực cháy một quyết tâm sắt đá. “Nếu chúng ta hy sinh đồng minh của mình để cứu thành phố, thì thành phố mà chúng ta cứu được sẽ chỉ là một cái vỏ rỗng tuếch, lạnh lẽo và không có linh hồn. Em không muốn xây dựng một tương lai trên xương máu của những người đã tin tưởng chúng ta!”
Nhìn vào đôi mắt rực sáng ngọn lửa kiên định của Linh, lớp vỏ lý trí lạnh lùng của An Tôn hoàn toàn tan rã. Sự thấu cảm mới thức tỉnh trong anh dâng lên như một dòng nước ấm, xua tan mọi sự tính toán thiệt hơn của một hacker toán học. Anh khẽ khép hờ mắt, siết chặt lấy bàn tay đang run rẩy của nàng.
“Anh hiểu rồi. Chúng ta sẽ quay lại,” An Tôn nói, giọng anh trầm ổn nhưng mang một sức nặng không thể lay chuyển. “Nhưng chúng ta phải hành động thật nhanh. Hãy bám chắc lấy anh, em Linh. Chúng ta sẽ dùng lối đi Sentient phụ để rút ngắn khoảng cách.”
An Tôn không cần đến thiết bị cảm biến nữa. Ý thức của anh giờ đây đã hòa làm một với Dòng Chảy Ngầm. Anh đưa tay ra, những ngón tay thon gầy vạch một đường vào khoảng không trước mặt. Một vết nứt không gian màu xanh lam mờ ảo xuất hiện, tỏa ra hơi lạnh của Thế Giới Bóc Tách. Không một chút do dự, hai người cùng lao vào vết nứt, biến mất khỏi con hẻm tối.

***
Tại mật thất dưới Thư viện Cổ Ngầm, lưỡi hái đỏ thẫm của Kẻ Thao Túng Ký Ức chỉ còn cách cổ họng của Thu vài centimet. Minh nhắm mắt lại, nước mắt hòa cùng máu chảy dài trên gương mặt hốc hác. Anh không sợ chết, anh chỉ hận bản thân quá yếu ớt, không thể bảo vệ được đứa cháu đồng môn cuối cùng.
*Ầm!*
Một tiếng nổ chói tai rung chuyển toàn bộ mật thất.
Không phải là tiếng đổ sụp của trần đá, mà là tiếng gầm thét của một luồng năng lượng bích lục và kim hoàng thuần khiết. Luồng sáng ấy xé toạc màn sương đỏ thẫm, lao thẳng vào Kẻ Thao Túng Ký Ức như một con rồng giận dữ. Tên đặc vụ biến dị rít lên một tiếng kinh hoàng, cả thân ảnh chập chờn của hắn bị hất văng ra xa hàng chục mét, đập mạnh vào cột đá chịu lực trung tâm.
Lưỡi hái đỏ thẫm trên tay hắn nứt vỡ, rò rỉ ra những tia năng lượng xích hồng hỗn loạn.
Từ trong vết rách không gian vừa khép lại, Linh và An Tôn hiển hiện. Tổ hợp dị vật trên tay Linh bùng lên hào quang bốn màu rực rỡ chưa từng có. Nàng không hề do dự, lập tức lao đến bên cạnh Thu, quỳ xuống và đặt dị vật lên lồng ngực cô gái đang bất tỉnh. Một luồng ánh sáng xanh lục dịu mát, mang theo sinh mệnh lực dồi dào từ Trái Tim Nguyên Thủy, tuôn tràn vào cơ thể Thu, xoa dịu những vết thương vô hình và ổn định lại mạch năng lượng đang hỗn loạn của cô.
“Tỷ Thu! Hãy tỉnh lại!” Linh gọi lớn, giọng nàng run lên vì lo lắng nhưng ngập tràn sức mạnh.
Thu khẽ ho một tiếng, dòng máu đen tràn ra khỏi khóe môi cô dần nhạt đi. Cô từ từ mở mắt, nhìn thấy gương mặt của Linh, đôi mắt cô hiện lên sự kinh ngạc tột độ: “Cháu Linh… cháu An Tôn… các cháu… sao lại quay lại đây?”
“Chúng cháu không bao giờ bỏ lại đồng đội của mình,” An Tôn nói, giọng anh lạnh lùng nhưng ánh mắt lại vô cùng ấm áp. Anh đứng sừng sững chắn trước mặt hai cô gái, đôi mắt đen sâu thẳm giờ đây rực sáng những luồng dữ liệu xanh lam của Bộ Xử Lý Tri Giác.
“Khốn kiếp! Lũ chuột nhắt!” Kẻ Thao Túng Ký Ức chật vật đứng dậy từ đống đổ nát của cột đá. Thân ảnh hắn co giật dữ dội, những sợi tơ năng lượng đỏ thẫm xung quanh hắn bắt đầu điên cuồng dồn tụ, dệt lại chiếc lưỡi hái đã gãy. “Hội Đồng đã ra lệnh xóa sổ các ngươi! Hôm nay, không một ai có thể rời khỏi mật thất này!”
Theo tiếng gầm của hắn, hơn mười đặc vụ Hắc Ảnh Hội còn lại lập tức từ bỏ việc truy sát các thành viên khác của Hội Ký Ức, đồng loạt quay họng súng Sentient về phía Linh và An Tôn. Những luồng đạn năng lượng đỏ thẫm như một cơn mưa rào chết chóc trút xuống.
“Giữ chặt lấy Thu, em Linh!” An Tôn khẽ ra hiệu.
Chàng bước lên một bước, không hề né tránh. Với Bộ Xử Lý Tri Giác hoạt động ở cường độ tối đa, thời gian trong mắt An Tôn dường như chậm lại. Anh nhìn thấy rõ ràng quỹ đạo của từng viên đạn năng lượng, thấy cả những điểm nút liên kết giữa các đặc vụ.
An Tôn đưa hai tay ra trước ngực, mười ngón tay chuyển động nhanh như bay trên một bàn phím vô hình trong không trung. Một bức tường dữ liệu Sentient màu xanh lam thuần khiết dựng lên, không chỉ chặn đứng cơn mưa đạn đỏ thẫm, mà còn “số hóa” và hấp thụ toàn bộ động năng của chúng.
“Cái gì?!” Một tên đặc vụ kinh hoàng hét lên khi thấy đòn tấn công của mình biến mất vào bức tường ánh sáng của An Tôn.
“Trả lại cho các ngươi này,” An Tôn lạnh lùng nói.
Anh vung tay. Bức tường xanh lam bùng nổ, phản chấn ngược lại toàn bộ năng lượng đã hấp thụ dưới dạng những sóng xung kích dữ liệu cực mạnh. Những tên đặc vụ Hắc Ảnh Hội không kịp phản ứng, bị luồng sóng ánh sáng quét qua, hệ thống tuần hoàn Sentient bị quá tải lập tức, cơ thể co giật rồi ngã gục hàng loạt xuống nền đá, bất động.
Trong khi An Tôn áp đảo đám tay sai, Linh đã giúp Thu đứng dậy và dìu cô đến bên cạnh Minh. Linh đưa tay vuốt qua những sợi tơ đỏ đang trói buộc Minh. Tổ hợp dị vật trên tay nàng tỏa ra luồng sáng kim hoàng ấm áp, dễ dàng cắt đứt những xiềng xích năng lượng như cắt những sợi chỉ mục.
“Chú Minh, chú có sao không?” Linh lo lắng hỏi, đỡ anh dậy.
Minh nhìn Linh, rồi nhìn An Tôn đang đứng sừng sững như một vị thần bảo hộ phía trước. Nước mắt người đàn ông trung niên rơi lã chã trên gương mặt đầy bụi bặm: “Chú… chú xin lỗi, cháu Linh… Chú đã từng phản bội các cháu… Vậy mà các cháu lại mạo hiểm tính mạng để quay lại cứu chú…”
“Chuyện đó qua rồi, chú Minh,” Linh mỉm cười nhẹ nhõm, ánh mắt nàng ngập tràn sự bao dung. “Chú đã giúp chúng cháu tìm ra con đường. Giờ là lúc chúng cháu bảo vệ chú.”
“Cẩn thận!” Thu đột ngột hét lên.
Kẻ Thao Túng Ký Ức đã hoàn tất việc ngưng tụ năng lượng. Hắn không tấn công Linh hay An Tôn, mà lao thẳng về phía bệ đá cổ kính ở trung tâm mật thất. Trên bệ đá đó, một khối pha lê cổ kính hình lục lăng đang tỏa ra ánh sáng xanh lam yếu ớt – đó chính là “Thiết Bị Ghi Chép Nguyên Thủy”, dị vật tối cao lưu trữ toàn bộ ký ức, bản đồ và các thuật toán phản công của Hội Ký Ức qua hàng thế kỷ.
“Nếu ta không có được nó, thì các ngươi cũng đừng hòng!” Kẻ Thao Túng Ký Ức gầm lên, vung chiếc lưỡi hái đỏ thẫm khổng lồ bổ thẳng xuống khối pha lê, ý đồ phá hủy nó để vĩnh viễn xóa sạch di sản của Hội Ký Ức.
“Không được!” Minh gào lên trong tuyệt vọng.
Nhưng An Tôn đã nhanh hơn. Bằng một chuyển động linh hoạt như một bóng ma, anh đã xuất hiện ngay trước bệ đá. Anh không dùng vũ khí, mà đưa thẳng bàn tay gầy gò của mình ra, chạm vào khối pha lê lục lăng ngay trước khi lưỡi hái của tên đặc vụ kịp chạm tới.
*Xoạt!*
Một luồng ánh sáng xanh lam chói lòa bùng phát từ Thiết Bị Ghi Chép Nguyên Thủy, nuốt chửng cả cánh tay của An Tôn.
Trong một sát na, hệ thần kinh Sentient Processor của An Tôn bị ép buộc tiếp nhận một lượng dữ liệu khổng lồ, phi tuyến tính chưa từng có. Đó là hàng triệu mảnh ký ức về lịch sử thành phố, những bản vẽ kiến trúc cổ đại của Đền Thờ Vọng, những thuật toán đối trọng mà cha Linh và chú Hùng đã dày công nghiên cứu. Cơn bão thông tin dội thẳng vào não bộ của An Tôn với sức tàn phá khủng khiếp. Lớp vỏ lý trí của anh rạn nứt, từng tế bào thần kinh như bị nung chảy dưới nhiệt độ hàng ngàn độ.
An Tôn quỳ gục xuống một gối, máu tươi từ mũi và khóe mắt tuôn ra, nhuộm đỏ một bên gương mặt nhợt nhạt của anh. Anh gầm lên một tiếng đau đớn tột cùng, tiếng gầm trộn lẫn với tiếng rên rỉ của hàng vạn linh hồn đang được ghi chép trong thiết bị.
“An Tôn huynh!” Linh thảng thốt hét lên, tim nàng như ngừng đập trước cảnh tượng đó.
Nàng không hề do dự, lao thẳng về phía anh. Tổ hợp dị vật trên tay nàng bùng lên hào quang bốn màu rực rỡ nhất từ trước đến nay, tạo thành một lá chắn hình vòm kiên cố bao bọc lấy cả hai, chặn đứng cú chém sấm sét từ chiếc lưỡi hái đỏ thẫm của Kẻ Thao Túng Ký Ức.
*Boong!*
Tiếng va chạm năng lượng vang lên như tiếng chuông chùa ngân vang giữa đêm thanh vắng. Lá chắn của Linh rung chuyển dữ dội, nhưng ý chí kiên cường của nàng đã giữ vững nó. Nàng quỳ xuống bên cạnh An Tôn, một tay ôm chặt lấy bả vai anh, tay kia áp chặt tổ hợp dị vật vào lồng ngực anh.
“Nhìn em, An Tôn huynh! Đừng để dòng chảy dữ liệu nuốt chửng anh! Em là điểm neo của anh!” Linh khóc nức nở, nhưng giọng nàng lại vang lên đầy sức mạnh tinh thần.
Sự kết hợp độc đáo giữa trực giác thuần túy của Linh và lý trí phân tích của An Tôn – “Yếu tố X” – một lần nữa được kích hoạt trong hoàn cảnh ngặt nghèo nhất. Qua cái chạm tay của Linh, một dòng năng lượng ấm áp, ổn định tuôn tràn vào hệ thần kinh đang quá tải của An Tôn. Nó giống như một chiếc mỏ neo vững chắc, giữ cho ý thức của anh không bị cuốn trôi vào đại dương dữ liệu hỗn mang của Thiết Bị Ghi Chép Nguyên Thủy.
Đôi mắt đỏ ngầu của An Tôn dần lấy lại sự tiêu cự. Anh nhìn Linh, một nụ cười yếu ớt nhưng đầy mãn nguyện xuất hiện trên khóe môi rướm máu: “Anh… anh làm được rồi, em Linh. Anh đã trích xuất được toàn bộ dữ liệu… Thiết bị đã an toàn trong tâm trí anh.”
Khối pha lê lục lăng trên bệ đá từ từ mất đi ánh sáng, biến thành một khối đá xám vô tri. Toàn bộ di sản của Hội Ký Ức giờ đây đã được bảo tồn an toàn bên trong Bộ Xử Lý Tri Giác của An Tôn.
Kẻ Thao Túng Ký Ức nhìn thấy cảnh đó, khoảng không đen ngòm dưới mũ trùm đầu của hắn như vặn vẹo vì giận dữ tột độ: “Lũ rác rưởi! Các ngươi dám cướp đi thứ thuộc về Hội Đồng! Chết đi!”
Hắn dồn toàn bộ năng lượng Sentient đỏ thẫm còn lại vào cơ thể, biến bản thân thành một khối cầu năng lượng khổng lồ, điên cuồng lao về phía Linh và An Tôn với ý định tự bạo để kéo tất cả cùng xuống địa ngục. Mật thất rung chuyển dữ dội, những tảng đá nặng hàng tấn từ trần nhà bắt đầu đổ sập xuống.
“Hãy kết thúc chuyện này thôi,” Linh trầm giọng nói.
Nàng đứng thẳng dậy trước mặt An Tôn, gương mặt nàng đẫm mồ hôi và nước mắt nhưng đôi mắt lại rực sáng ngọn lửa kiên cường, bất khuất của một người bảo vệ thực sự. Nàng nâng cao tổ hợp dị vật bằng cả hai tay.
An Tôn đặt bàn tay run rẩy của mình lên vai Linh, truyền toàn bộ năng lượng Sentient đã thức tỉnh và cả những thuật toán vừa trích xuất được vào nàng.
Sự cộng hưởng năng lượng giữa hai người đạt đến đỉnh điểm. Tổ hợp dị vật trên tay Linh bùng phát một cột ánh sáng bốn màu khổng lồ, rực rỡ và thuần khiết như ánh bình minh xua tan màn đêm giông bão. Luồng ánh sáng ấy lao thẳng vào khối cầu đỏ thẫm của Kẻ Thao Túng Ký Ức.
Không có tiếng nổ kinh thiên động địa.
Chỉ có một sự thanh tẩy tuyệt đối. Luồng ánh sáng bốn màu đi qua đến đâu, sắc đỏ tàn bạo và hỗn loạn bị triệt tiêu đến đó. Thân ảnh biến dị của Kẻ Thao Túng Ký Ức rã ra thành hàng ngàn hạt bụi Sentient đỏ thẫm, nhưng ngay lập tức bị năng lượng thanh khiết của Dòng Chảy Ngầm hấp thụ và chuyển hóa thành những đốm sáng xanh lam dịu nhẹ, hòa vào không gian.
Tiếng thét gào phẫn nộ của tên đặc vụ tắt lịm, trả lại sự tĩnh lặng cho mật thất đang sụp đổ.
“Nhanh lên! Lối này!”
An Tôn chật vật đứng dậy, dùng chút sức tàn cuối cùng để chỉ về phía một bức tường đá ở góc khuất. Bộ Xử Lý Tri Giác của anh đã tìm thấy một lối thoát hiểm bí mật dưới dạng một đường ống bảo trì cổ xưa, được dệt từ những sợi tơ Sentient xanh lam mờ ảo.
Minh đỡ lấy Thu, Linh dìu An Tôn, cả nhóm nhanh chóng lao vào đường hầm tối tăm ngay khi một khối bê tông khổng lồ đổ sập xuống bệ đá trung tâm, chôn vùi hoàn toàn mật thất của Hội Ký Ức dưới lòng đất.
***
Một tiếng sau, tại một nhà kho bỏ hoang ở khu vực rìa thành phố.
Ánh trăng mờ nhạt lọt qua những kẽ hở trên mái tôn rỉ sét, chiếu rọi quầng sáng yếu ớt lên năm con người đang kiệt sức.
Thu đã tỉnh lại, dù cơ thể vẫn còn yếu nhưng nhờ có năng lượng chữa lành của Linh, cô đã có thể tự ngồi vững. Minh ngồi tựa lưng vào một thùng gỗ cũ, vết thương trên vai đã được băng bó tạm thời bằng những mảnh vải sạch. Gương mặt anh hốc hác, nhưng đôi mắt trầm tĩnh giờ đây ngập tràn sự thấu hiểu và một niềm hy vọng mới mẻ.
An Tôn nằm trên một tấm đệm rơm mỏng ở góc phòng, đầu gối lên đùi Linh. Linh dùng một chiếc khăn ẩm nhẹ nhàng lau đi những vệt máu khô trên gương mặt anh. Đôi mắt đen sâu thẳm của An Tôn khẽ mở, nhìn nàng với sự ấm áp vô hạn.
“Chú Minh, cô Thu… hai người hãy ở lại đây ẩn nấp thật kỹ,” Linh nói, giọng nàng nhỏ nhẹ nhưng đầy kiên định. “Hội Đồng Bóng Tối đã lộ rõ dã tâm của chúng. Chúng sẽ không dừng lại cho đến khi kiểm soát được toàn bộ thành phố. Nơi này tạm thời an toàn, nhưng hai người không được phép lộ diện.”
Minh khẽ khép hờ mắt, giọng anh run run vì xúc động: “Chú hiểu rồi, cháu Linh. Cảm ơn các cháu một lần nữa… Nếu không có các cháu, di sản của Hội Ký Ức đã vĩnh viễn biến mất, và chú cũng không còn cơ hội để chuộc lại lỗi lầm của mình.”
“Đừng nói vậy, chú Minh,” Linh mỉm cười dịu dàng. “Chú đã cho chúng cháu thấy rằng ngay cả trong bóng tối sâu thẳm nhất, lòng trung thành và hy vọng vẫn có thể tái sinh. Đó mới là dị vật quý giá nhất của thành phố này.”
An Tôn chật vật ngồi dậy, tựa lưng vào bức tường gạch lạnh lẽo. Anh nhìn Minh, khẽ gật đầu: “Dữ liệu trong Thiết Bị Ghi Chép Nguyên Thủy rất hoàn chỉnh, chú Minh. Nó chứa toàn bộ sơ đồ cấu trúc của Đền Thờ Vọng và… thuật toán kích hoạt Bộ Khung Hòa Giải của cha em Linh. Giờ đây, chúng cháu đã có tất cả những gì cần thiết để đối mặt với Nghi Thức Định Hình.”
Thu nhìn Linh và An Tôn, đôi mắt cô ánh lên sự ngưỡng mộ và lòng tin tưởng tuyệt đối: “Hai cháu… hãy cẩn thận. Trận chiến tại Đền Thờ Vọng sẽ khốc liệt hơn bất cứ điều gì chúng ta từng đối mặt. Hội Đồng Bóng Tối sẽ dồn toàn lực bảo vệ lõi năng lượng của chúng.”
“Chúng cháu biết,” Linh đứng dậy, siết chặt lấy tổ hợp dị vật đã được tích hợp thêm chiếc đồng hồ bạc của Người Thợ Đồng Hồ. Lúc này, dị vật phát ra hào quang bốn màu rực rỡ và ấm áp, như một lời thề vô ngôn của nàng đối với những người đã hy sinh. “Nhưng chúng cháu không đơn độc. Cha em, chú Hùng, Khánh, Lão Cao… và cả chú Minh, tỷ Thu nữa. Ý chí của mọi người đang ở đây, cùng chúng cháu.”
Nàng quay sang nhìn An Tôn. Anh cũng đứng dậy bên cạnh nàng, dáng người gầy gò nhưng sừng sững như một ngọn núi đá vững chãi. Đôi mắt anh rực sáng ngọn lửa quyết tâm sắt đá, không còn một chút do dự hay hoài nghi nào có thể len lỏi vào tâm trí anh.
Họ bước ra phía cửa nhà kho, nhìn về phía chân trời xa xăm – nơi Đền Thờ Vọng đang bùng lên ánh sáng đỏ rực dữ dội, như một con quái vật khổng lồ đang nín thở chờ đợi con mồi. Nhưng bên dưới bầu trời đỏ thẫm ấy, những dòng năng lượng xanh lam thuần khiết của Dòng Chảy Ngầm đang cuộn trào mạnh mẽ hơn bao giờ hết, ngân vang một bản giao hưởng hùng tráng của sự phản kháng và tự do.
Trận chiến định mệnh cuối cùng đã ở ngay trước mắt. Họ không còn là những kẻ chạy trốn trong bóng tối, mà là những người gác cổng vĩ đại, sẵn sàng tái sinh cả một đô thị từ trong tro tàn của sự nô dịch.
*Tích tắc… tích tắc…*
Tiếng đồng hồ bạc khẽ vang lên bên trong tổ hợp dị vật, như một lời đếm ngược cho sự kết thúc của một kỷ nguyên tăm tối, và bình minh của một ngày mới sắp sửa bắt đầu.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: