Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 116: Trận Chiến Giữa Hai Phe Phái
Minh dõi theo bóng Linh và An Tôn khuất dần sau cánh cửa nhà kho cũ kỹ, lòng trĩu nặng. Cánh cửa gỗ ọp ẹp đóng sập lại, nuốt chửng ánh sáng cuối cùng từ hai người, để lại Minh và Thu trong bóng tối đặc quánh, chỉ còn tiếng gió rít qua những khe hở mục nát.
“Đã đến lúc rồi, Thu,” Minh nói, giọng khàn đặc, phá vỡ sự im lặng ngột ngạt. Anh quay lại, đôi mắt trầm tĩnh ánh lên vẻ kiên định đáng sợ.
Thu gật đầu, siết chặt chiếc gương đồng trong tay, vẻ mặt cô nghiêm nghị. “Cháu sẵn sàng, chú Minh.”
Họ nhanh chóng di chuyển đến một khu vực nhỏ trong nhà kho, nơi một bàn làm việc tạm bợ được dựng lên. Trên đó là một loạt thiết bị Sentient tự chế, dây nhợ chằng chịt, và một màn hình phẳng cũ kỹ phát ra ánh sáng xanh lam sắc nét. Minh ngồi xuống, những ngón tay hốc hác thoăn thoắt lướt trên bàn phím, nhập vào các lệnh phức tạp.
“Kế hoạch ‘Bình Minh Giả’ đã được khởi động,” Minh giải thích, ánh mắt dán chặt vào màn hình. “Mạng Lưới Những Kẻ Bị Lãng Quên không phải là một quân đội tập trung, cháu Thu. Họ là hàng trăm Kẻ Cảm Nhận đơn độc, những linh hồn đã bị Hội Đồng Bóng Tối tước đoạt mọi thứ, bị đẩy vào bóng tối của sự lãng quên. Giờ đây, họ sẽ là những ngọn lửa nhỏ, đốt cháy thành phố từ bên trong, tạo ra sự hỗn loạn cần thiết để Linh và An Tôn có thể tiến sâu vào Đền Thờ Vọng.”
Trên màn hình, một bản đồ 3D holographic của thành phố hiện ra, các tín hiệu xanh lam bắt đầu lan tỏa từ điểm trung tâm, chạm vào những chấm sáng nhỏ li ti rải rác khắp nơi – mỗi chấm là một Kẻ Cảm Nhận đang ẩn mình, chờ đợi tín hiệu.
Thu nhắm mắt, hít một hơi thật sâu. Cô kích hoạt dị vật gương đồng của mình. Một luồng sóng năng lượng Sentient bích lục dịu nhẹ nhưng mạnh mẽ lan truyền ra ngoài, xuyên qua những bức tường mục nát của nhà kho, như một lời hiệu triệu vô hình, một tiếng gọi thức tỉnh từ sâu thẳm linh hồn thành phố.
Minh và Thu trao nhau ánh mắt quyết tâm, biết rằng họ đang châm ngòi cho một cuộc chiến không khoan nhượng, một canh bạc sinh tử mà cái giá phải trả có thể là mạng sống của chính họ. Tiếng “tích tắc… tích tắc…” khẽ vang lên từ chiếc đồng hồ bạc trong dị vật của Linh, như một lời đếm ngược cho số phận của cả thành phố.
***
Thành phố ban đầu tĩnh lặng, nhưng rồi, như một cơn bão ập đến từ hư không, các tín hiệu từ Minh và Thu bắt đầu phát huy hiệu lực.
Tại một khu phố cổ đã bị lãng quên, nơi những tòa nhà gạch cũ kỹ đổ nát chồng chất lên nhau, một Kẻ Cảm Nhận già nua, dáng vẻ tiều tụy, đứng trên mái nhà mục nát. Làn gió đêm thổi qua mái tóc bạc phơ của ông, phất phơ chiếc áo choàng cũ kỹ. Ông ta giơ cao một dị vật hình chuông gió, những chiếc chuông nhỏ bằng bạc khẽ lay động, phát ra những tần số Sentient gây nhiễu loạn. Các hệ thống giám sát của Hội Đồng Bóng Tối ở khu vực này bắt đầu chập chờn, những màn hình holographic trên các cột đèn đường nhấp nháy điên loạn rồi vụt tắt.
“Chúng ta không đơn độc!” ông lão thì thầm, đôi mắt trũng sâu ánh lên tia hy vọng.
Ngay lập tức, từ những con hẻm tối tăm, hàng chục Kẻ Cảm Nhận khác xuất hiện. Họ không có vũ khí truyền thống, nhưng mỗi người đều sở hữu những dị vật đô thị kỳ lạ hoặc khả năng Sentient độc đáo. Một người phụ nữ trẻ với mái tóc đỏ rực dùng khả năng thao túng vật chất ở quy mô nhỏ, khiến những mảnh gạch vụn và sắt thép từ các tòa nhà đổ nát bay lên, tạo thành những chướng ngại vật khổng lồ chặn đứng các con đường. Một người đàn ông trung niên với đôi mắt lờ đờ, tay cầm một chiếc đồng hồ bỏ túi cũ, tạo ra những “vùng nhiễu loạn” cục bộ, bẻ cong thực tại, khiến những đặc vụ Hắc Ảnh Hội vừa điều động đến bị lạc lối trong mê cung ảo ảnh.
“Phân tán! Chúng đang cố gắng gây hỗn loạn!” một đặc vụ Hắc Ảnh Hội gầm lên qua bộ đàm. Những tên đặc vụ khác bắt đầu bắn ra những luồng năng lượng đỏ thẫm từ súng Sentient, nhưng chúng chỉ xuyên qua những ảo ảnh hoặc bị các mảnh vỡ kiến trúc chặn lại. Cuộc chiến ở khu phố cổ bùng nổ, không phải bằng súng đạn mà bằng sự hỗn loạn của ý niệm và thực tại bị bẻ cong.

Không xa đó, tại trung tâm tài chính sầm uất, nơi những tòa nhà chọc trời lấp lánh ánh đèn neon, một nhóm Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi, ăn mặc như những nhân viên văn phòng bình thường, đang ngồi trong một quán cà phê ẩn mình. Họ không dùng dị vật, mà chỉ những chiếc máy tính xách tay được cải tiến. Những ngón tay của họ lướt thoăn thoắt trên bàn phím, những dòng mã Sentient phức tạp chảy qua các mạng lưới tài chính ảo của Hội Đồng Bóng Tối.
“Mục tiêu một đã bị tấn công! Gây biến động nhẹ trên thị trường chứng khoán!” một cô gái trẻ tóc ngắn thốt lên, đôi mắt cô ánh lên vẻ phấn khích pha lẫn căng thẳng.
Chỉ trong vài giây, các màn hình quảng cáo khổng lồ trên các tòa nhà bắt đầu hiển thị những biểu đồ chứng khoán nhấp nháy điên loạn, những con số nhảy múa không theo quy luật, gây ra một làn sóng hoảng loạn nhỏ trong giới đầu tư. Các Sentient Monitor cấp cao của Hội Đồng Bóng Tối trong các tòa nhà lân cận ngay lập tức nhận ra mối đe dọa.
“Phân tích nguồn gốc! Đây là một cuộc tấn công mạng lưới Sentient tinh vi!” một giọng nói lạnh lùng vang lên từ một căn phòng điều khiển tối tân. Hàng loạt đặc vụ được điều động đến, nhưng họ phải đối mặt với một cuộc chiến vô hình, nơi những con số và dữ liệu trở thành vũ khí.
Cùng lúc đó, tại một nhà máy điện bỏ hoang ở rìa thành phố, những ống khói khổng lồ rỉ sét vươn lên trời như những ngón tay gầy guộc. Một Kẻ Cảm Nhận khác, từng là kỹ sư của nhà máy, đang cố gắng vô hiệu hóa một trạm bơm năng lượng phụ của Hội Đồng Bóng Tối. Anh ta cặm cụi với một bảng điều khiển cũ kỹ, những dòng năng lượng Sentient xanh lam chảy qua các mạch điện.
“Không ai có thể phá hủy kiệt tác của chúng ta!”
Một nhóm đặc vụ Hắc Ảnh Hội bất ngờ ập đến. Chúng được trang bị súng Sentient và khiên năng lượng đỏ thẫm, tấn công dồn dập. Kỹ sư Kẻ Cảm Nhận chỉ có thể chống đỡ bằng một dị vật hình cờ lê khổng lồ, phát ra những luồng năng lượng Sentient xanh lam yếu ớt.
“Choáng váng!” một đặc vụ Hắc Ảnh Hội gầm lên, bắn ra một luồng năng lượng đỏ thẫm.
Kỹ sư Kẻ Cảm Nhận bị đánh bật, va mạnh vào một đường ống kim loại, nhưng anh ta vẫn cố gắng đứng dậy, ánh mắt rực lửa quyết tâm. Anh ta không phải chiến đấu một mình. Từ bóng tối, những Kẻ Cảm Nhận khác, những công nhân cũ của nhà máy, xuất hiện, dùng những dị vật hình búa, kìm, tua vít… để chống trả.
Cuộc chiến diễn ra khốc liệt, lửa và năng lượng Sentient bùng nổ, khiến một phần nhà máy đổ sập. Tiếng kim loại va đập, tiếng la hét và tiếng nổ Sentient vang vọng khắp không gian.
Hội Đồng Bóng Tối nhận ra sự tấn công đồng loạt này không phải là ngẫu nhiên. Các màn hình giám sát của chúng nhấp nháy điên loạn, hiển thị hàng loạt điểm đỏ trên bản đồ thành phố. Các đặc vụ cấp cao nhận lệnh phân tán để đối phó, nhưng sự hỗn loạn đã bắt đầu lan rộng.
***
Minh và Thu cùng một nhóm Kẻ Cảm Nhận nhỏ, chỉ còn hai người, đang ẩn mình trong một đường hầm bảo trì cũ kỹ, hướng về một trạm tiếp sức Sentient bí mật dưới lòng đất – một trong những điểm nút quan trọng của Hội Đồng Bóng Tối. Mùi ẩm mốc và kim loại gỉ sét xộc vào mũi, nhưng cả hai đều không để tâm.

“Lớp phòng thủ Sentient dày đặc, Thu,” Minh nói, giọng anh trầm hẳn xuống khi quét thiết bị của mình. “Số lượng đặc vụ Hội Đồng ở đây nhiều hơn dự kiến. Chúng đã củng cố lực lượng sau vụ tấn công vào mật thất.”
Thu đặt tay lên dị vật gương đồng của mình, ánh sáng bích lục từ nó phản chiếu lên gương mặt kiên nghị của cô. “Chúng ta sẽ không lùi bước, chú Minh. Linh và An Tôn đang chờ đợi.”
Họ đột nhập. Ngay lập tức, một tiếng còi báo động rít lên chói tai, và hàng chục đặc vụ Hội Đồng Bóng Tối xuất hiện từ các ngóc ngách, súng Sentient của chúng chĩa thẳng vào nhóm của Minh.
“Tiêu diệt bọn phản loạn!” một đặc vụ gầm lên.
Cuộc chiến bùng nổ. Những luồng năng lượng đỏ thẫm bắn ra xé toạc bóng tối, cố gắng bóp nghẹt Dòng Chảy Ngầm và các Kẻ Cảm Nhận. Thu dùng gương đồng của mình để phản lại các đòn tấn công, tạo ra màng chắn bích lục lấp lánh. Cô đôi khi bẻ cong ánh sáng, khiến các đặc vụ bị lóa mắt, tạo ra những khoảnh khắc phân tâm quý giá cho nhóm.
Minh, dù không có năng lực chiến đấu trực diện mạnh mẽ, nhưng bộ não của anh hoạt động hết công suất. Anh thoăn thoắt nhập các lệnh vào thiết bị của mình, làm nhiễu loạn hệ thống phòng thủ của địch, vô hiệu hóa camera, và làm chậm các đặc vụ bằng cách khóa cửa hoặc kích hoạt bẫy môi trường. Tiếng kim loại ken két vang lên khi một cánh cửa thép đột ngột đóng sập, chặn đứng một nhóm đặc vụ đang truy đuổi.
“Cẩn thận!” một Kẻ Cảm Nhận trong nhóm Minh hét lên.
Một Kẻ Gác Cổng Sentient khổng lồ, được làm từ hợp kim và năng lượng đỏ thẫm, lừng lững hiện hình từ bóng tối. Nó có hình dạng một con quái vật cơ khí với những xúc tu năng lượng vươn dài, tấn công dồn dập nhóm của Minh và Thu. Một Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi, người đã từng là học trò của Bà Lan, dũng cảm lao lên, dùng dị vật hình chiếc khiên nhỏ bé của mình để chặn đứng một xúc tu năng lượng khổng lồ, tạo cơ hội cho Thu.
“Cháu… cháu sẽ giữ chân nó!” người Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi gầm lên, khuôn mặt méo mó vì đau đớn.
“Không!” Thu hét lên, nhưng đã quá muộn. Xúc tu năng lượng xuyên thủng chiếc khiên, đâm thẳng vào ngực Kẻ Cảm Nhận trẻ tuổi. Anh ta rít lên một tiếng đau đớn tột cùng, thân thể tan biến thành hàng ngàn hạt bụi Sentient xanh lam, bị hút ngược vào Kẻ Gác Cổng.
Nỗi đau và sự tức giận bùng lên trong lòng Minh và Thu. Họ không còn thời gian để than khóc.
“Minh! Hệ thống điều khiển!” Thu gầm lên, đôi mắt cô rực lửa.
Minh, với đôi tay run rẩy vì căm phẫn, đã tìm thấy một lỗ hổng trong hệ thống phòng thủ cuối cùng. Anh dồn toàn bộ sức lực, nhập vào những dòng lệnh cuối cùng.

Một tiếng nổ Sentient kinh hoàng vang vọng khắp đường hầm. Trạm tiếp sức chập chờn rồi tắt lịm. Ánh sáng đỏ thẫm biến mất, thay bằng một luồng khí Sentient xanh lam yếu ớt, như hơi thở cuối cùng của một sinh vật vừa được giải thoát.
Minh và Thu kiệt sức, nằm thở hổn hển trên nền đá lạnh lẽo. Kẻ Gác Cổng Sentient, mất đi nguồn năng lượng, rạn nứt rồi tan biến thành những hạt bụi năng lượng bạc lấp lánh. Minh nhìn Thu, đôi mắt anh đầy đau đớn nhưng cũng tự hào. Họ đã hoàn thành nhiệm vụ, nhưng cái giá phải trả quá đắt.
“Chúng ta… đã làm được, Thu,” Minh thều thào.
“Vâng, chú Minh,” Thu trả lời, giọng cô nghẹn lại. Nước mắt lăn dài trên má cô, không chỉ vì nỗi đau thể xác mà còn vì sự hy sinh của đồng đội.
***
Trong hành lang tối tăm dẫn vào Đền Thờ Vọng, Linh và An Tôn đang di chuyển với bước chân nặng nề.
Đột nhiên, cả hai đều cảm nhận được một luồng xung kích Sentient khổng lồ từ xa, kèm theo một làn sóng nỗi đau và hy vọng dội thẳng vào tâm trí họ. Đó là tiếng gào thét của sự hy sinh, nhưng cũng là tiếng ca của sự giải thoát.
Dị vật hợp nhất trên tay Linh bùng lên ánh sáng bốn màu rực rỡ hơn bao giờ hết, như đang đáp lại lời hiệu triệu từ những linh hồn mới được giải phóng.
An Tôn, dù Bộ Xử Lý Tri Giác vẫn tập trung vào lộ trình phía trước, nhưng ánh mắt anh thoáng qua vẻ trầm tư. Anh cảm nhận được sự hy sinh đang diễn ra bên ngoài, một cái giá đắt đỏ được trả để mở đường cho họ.
Linh cảm nhận được tiếng gào thét phẫn nộ của Dòng Chảy Ngầm giờ đã pha lẫn tiếng “hát” của sự giải thoát và hy vọng từ những linh hồn mới được giải phóng. Nàng siết chặt dị vật hợp nhất, đôi mắt rực lên ngọn lửa quyết tâm.
Họ trao nhau ánh mắt kiên định, không cần lời nói, chỉ có quyết tâm sắt đá. Trận chiến bên ngoài đã tạo ra cơ hội, và họ sẽ không để sự hy sinh của đồng đội trở nên vô nghĩa.
Linh và An Tôn tiếp tục bước đi, ánh sáng từ dị vật hợp nhất dẫn lối họ sâu hơn vào trái tim của Đền Thờ Vọng. Mỗi bước chân là một lời thề, một lời hứa với những người đã ngã xuống. Phía trước họ, màn sương đỏ càng lúc càng đặc quánh, nhưng bên trong nó, một luồng ánh sáng xanh lam yếu ớt đã bắt đầu le lói, như một tia hy vọng mỏng manh giữa vực thẳm.
Tiếng “tích tắc… tích tắc…” từ dị vật hợp nhất lại vang lên, không còn là lời đếm ngược của sự kết thúc, mà là nhịp đập của một trái tim đang thức tỉnh, của một tương lai đang chờ đợi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: