Dòng Chảy Ngầm Của Đô ThịChương 121: Quyết Định Tiến Công
Bóng tối ở điểm tập kết khẩn cấp số 7 đặc quánh và lạnh buốt, mang theo thứ mùi ẩm mốc trộn lẫn với mùi rỉ sét của những đường ống dẫn nước cũ kỹ rò rỉ từ phía trên. Thu ngồi co rụp người trong góc phòng ngầm, hai đầu gối kéo sát vào lồng ngực đang phập phồng đau nhức. Những ngón tay mảnh khảnh của cô vẫn còn run rẩy, bám chặt lấy chiếc gương đồng cổ kính giờ đây đã xuất hiện một vết rạn nứt dài chạy dọc từ tâm ra rìa ngoài. Mỗi nhịp thở của Thu đều kéo theo một cơn buốt nhói chạy dọc sống lưng, di chứng từ cú phản lực kinh hoàng khi màng chắn bích lục của cô bị xé toạc dưới tay các đặc vụ Hắc Ảnh Hội.

Nhưng nỗi đau thể xác ấy chẳng thấm tháp vào đâu so với khoảng trống hoác lạnh lẽo đang cào xé tâm can cô.
Cứ nhắm mắt lại, Thu lại nhìn thấy hình ảnh Hải – đứa trẻ nhỏ tuổi nhất trong nhóm Kẻ Cảm Nhận – tan biến thành những hạt bụi sáng lấp lánh ngay trước mắt mình. Hơi ấm của Hải, giọng nói trong trẻo của cậu bé khi hứa sẽ cùng cô bảo vệ trạm tiếp sức, tất cả đã bị nuốt chửng bởi dòng năng lượng đỏ thẫm tàn bạo của Nghi Thức Định Hình. Cô đã bất lực. Chiếc gương đồng này đã bất lực.
Bên cạnh cô, tiếng nước nhỏ giọt từ trần đá xuống một chiếc xô sắt rỉ kêu lên những tiếng *tõm… tõm…* đều đặn, lạnh lùng, xé rách sự im lặng tột cùng của căn hầm ngầm. Ánh sáng vàng vọt, chập chờn từ chiếc đèn bão treo trên vách đá chỉ đủ chiếu sáng một khoảng không gian chật hẹp, đổ những chiếc bóng dài ngoằn ngoèo, kỳ dị lên những bức tường gạch rêu phong.
Chú Minh ngồi đối diện với cô trên một chiếc hòm gỗ mục. Cánh tay trái của chú buông thõng, bả vai quấn băng vải trắng đã thấm đẫm máu tươi, gương mặt hốc hác xám ngoét như người chết trôi. Chú không rên rỉ, nhưng đôi mắt trũng sâu trĩu nặng một nỗi bất an và căm phẫn tột cùng. Chú đang chăm chú nhìn vào chiếc máy thu phát Sentient tự chế đặt trên đùi, nơi những chấm sáng xanh lam đại diện cho các đồng minh bên ngoài đang lịm dần, từng cái một, như những đốm lửa tàn lụi giữa cơn bão tuyết.
“Hệ thống định vị của bọn chúng đã quét qua khu vực phía Tây,” Minh thều thào, giọng khàn đặc như có cát nghẹn ở cổ họng. “Mạng lưới liên lạc tinh thần của chúng ta… bị cắt đứt hoàn toàn rồi, Thu. Hội Đồng đang thực hiện một cuộc thanh trừng quy mô lớn chưa từng có trên mặt đất.”
Ở trung tâm căn phòng, ngồi trước một chiếc bàn gỗ dài bày đầy những bản đồ cổ và các ghi chép bằng ngôn ngữ Sentient, là Bà Lan. Người phụ nữ lớn tuổi nhất của Hội Ký Ức trông yếu ớt hơn bao giờ hết dưới ánh sáng mờ tối. Làn da bà nhăn nheo, mái tóc bạc búi gọn gàng, và bà khoác trên mình bộ trang phục truyền thống màu chàm giản dị. Hơi thở của bà mệt mỏi, đứt quãng, thế nhưng, khi bà ngẩng đầu lên, đôi mắt sắc sảo đến kinh ngạc của bà vẫn rực cháy một ngọn lửa cổ xưa, kiên định và không hề có lấy một tia dao động.
“Bọn chúng không chỉ muốn thanh trừng chúng ta,” Bà Lan lên tiếng, giọng trầm ấm nhưng chứa đựng một uy lực vô hình khiến cả Thu và Minh đều phải im lặng lắng nghe. “Hội Đồng đang biến cả thành phố này thành một lò mổ tâm linh. Mỗi hơi thở, mỗi nỗi sợ hãi của người dân thường trên đường phố lúc này đều đang bị bóp nghẹt, chuyển hóa thành chất dinh dưỡng để nuôi dưỡng cột pha lê khổng lồ kia. Thời gian của chúng ta không còn tính bằng ngày nữa rồi.”
*Két… rắc…*
Tiếng động cơ của cánh cửa sắt nặng nề ở lối vào rít lên một đường chói tai, cắt ngang lời nói của Bà Lan. Thu giật mình, theo bản năng nâng chiếc gương đồng rạn nứt lên, dù biết nguồn năng lượng bích lục bên trong đã cạn kiệt. Minh cũng chật vật gượng dậy, che chắn phía trước Thu.
Hai bóng người bước qua làn sương ẩm ướt của lối đi ngầm, tiến vào trong ánh sáng của chiếc đèn bão.

An Tôn bước vào trước. Dáng người anh gầy gò, chiếc áo hoodie tối màu bám đầy bụi đá và những vệt sẹo Sentient màu xanh tím nổi cộm dưới da cổ vẫn đang nhấp nháy một cách bất thường. Gương mặt anh nhợt nhạt, hốc hác, khóe mắt và tai vẫn còn vệt máu khô chưa kịp lau sạch – di chứng của việc Bộ Xử Lý Tri Giác bị quá tải nghiêm trọng khi anh nỗ lực mở ra lối đi hài hòa từ Đền Thờ Vọng. Thế nhưng, đôi mắt đen sâu thẳm của anh lúc này không còn sự lạnh lùng xa cách của một chuyên gia phân tích dữ liệu ẩn danh trước đây, mà rực sáng một thứ ánh sáng phân tích sắc bén, lạnh lẽo và tràn đầy quyết tâm sắt đá.
Linh bước ngay bên cạnh anh. Gương mặt cô đẫm mồ hôi lạnh, đôi môi mím chặt đến bật máu, nhưng đôi mắt cô lại bừng cháy một ngọn lửa căm phẫn và kiêu hãnh chưa từng có. Bàn tay phải của cô đan chặt lấy tay An Tôn, tìm kiếm sự vững chãi, trong khi tay trái cô siết chặt dị vật hợp nhất. Khối pha lê bốn màu xanh lục, vàng kim, xanh lam và bạc trên tay cô khẽ nhịp nhàng tỏa ra những quầng sáng dịu nhẹ, xoa dịu bầu không khí căng thẳng trong căn hầm.
“Hai cháu… vẫn sống,” Thu thốt lên, nước mắt không tự chủ được trào ra khỏi khóe mắt. Cô hạ chiếc gương đồng xuống, lồng ngực phập phồng vì một sự nhẹ nhõm đột ngột.
Linh nhìn Thu, rồi nhìn sang bả vai đẫm máu của chú Minh. Cô bước tới, khẽ đặt bàn tay đang cầm dị vật lên vai chú Minh. Một luồng lục quang dịu mát, mang theo giai điệu nhẹ nhàng của dòng nước Thánh đường nguyên thủy, lan tỏa khắp cơ thể chú, làm dịu đi vết thương đang rỉ máu.
“Chị Thu, chú Minh, mọi người đã vất vả rồi,” Linh nói, giọng cô khàn đặc nhưng vô cùng ấm áp và kiên định. “Rào chắn năng lượng lúc trước… tôi đã cố gắng hết sức, nhưng vẫn không thể bảo vệ được trạm tiếp sức hoàn toàn. Tôi rất tiếc vì Hải…”
“Đó không phải lỗi của cháu, Linh,” Minh thở dài, cảm nhận luồng năng lượng ấm áp đang làm giảm cơn đau nhức nhối trên vai mình. “Sức mạnh của cháu và An Tôn lúc đó đã cứu sống chúng ta và hàng chục Kẻ Cảm Nhận khác khỏi sự truy sát của Kẻ Gác Cổng biến dị. Nhưng việc đó cũng vô tình để lại dấu vết năng lượng, khiến Hội Đồng phát hiện ra toàn bộ mạng lưới ẩn nấp của Hội Ký Ức.”
An Tôn bước đến cạnh chiếc bàn gỗ, đối diện với Bà Lan. Anh không nói những lời an ủi sáo rỗng. Lý trí của một chuyên gia phân tích dữ liệu kết hợp với giác quan của một Sentient Processor đang hoạt động hết công suất trong não bộ anh, xâu chuỗi mọi mảnh ghép thông tin vừa thu thập được từ Đền Thờ Vọng và từ tâm trí của đặc vụ Hắc Ảnh Hội mà anh đã giải mã.
“Bọn chúng đã hoàn tất việc đồng hóa mạng lưới ký sinh,” An Tôn lên tiếng, giọng anh lạnh lùng nhưng rõ ràng, vang vọng khắp căn hầm tối. Anh đưa tay lên, kích hoạt thiết bị cảm biến trên cổ tay vốn đã được gia cố bằng chính năng lượng Sentient của mình. Một bản đồ ba chiều holographic màu xanh lam rực rỡ bùng lên giữa khoảng không, xua tan một phần bóng tối của căn phòng.

Bản đồ hiển thị toàn bộ huyết mạch ngầm của thành phố, nhưng lúc này, thay vì những dòng chảy Sentient trong lành, toàn bộ hệ thống đã bị nhuộm một màu đỏ thẫm đặc quánh, cuộn xoáy như những mạch máu bị nhiễm độc. Những chấm đỏ dày đặc bao phủ khắp các ngõ ngách, tập trung cao độ tại một điểm nằm sâu dưới lòng đất của trung tâm plaza.
“Đây là trụ sở chính của Hội Đồng,” An Tôn chỉ vào điểm đỏ khổng lồ đang đập liên hồi như một trái tim quái dị. “Nó nằm ngay dưới quảng trường trung tâm thành phố, một khu phức hợp ngầm khổng lồ được xây dựng từ thời cổ đại, chồng lấn hoàn toàn với tầng thực tại của Thế Giới Bóc Tách. Tất cả các trạm tiếp sức phụ, các Nút Thắt Tâm Linh mà chúng ta vừa phá hủy… thực chất chỉ là những van xả áp lực. Trái tim thực sự của Nghi Thức Định Hình nằm ở đây.”
Thu nhìn vào bản đồ, gương mặt cô tái đi. “Nhiều chấm đỏ như vậy… Bọn chúng đã giăng sẵn thiên la địa võng ở đó. Với lực lượng còn lại của chúng ta, việc tiến vào đó chẳng khác nào tự sát.”
“Nếu không tiến vào, chúng ta cũng sẽ chết, Thu,” Bà Lan chậm rãi đứng dậy, tiếng gậy gỗ trơn nhẵn chạm xuống nền đá vang lên khô khốc. Bà bước đến bên bản đồ holographic, ánh mắt nhìn sâu vào điểm đỏ trung tâm. “Hội Ký ức đã tồn tại hàng trăm năm qua bằng cách lẩn trốn, bằng cách ghi nhớ những gì đã mất. Nhưng giờ đây, khi cả thành phố đang bị biến thành một cỗ máy vô hồn, khi ký ức của người sống cũng bị tước đoạt để làm năng lượng cho bọn chúng, thì việc ghi nhớ còn có ý nghĩa gì?”
Bà quay sang nhìn Linh và An Tôn, ánh mắt bà tràn đầy sự tin tưởng và một quyết tâm sắt đá không thể lay chuyển. “Đã đến lúc chúng ta không thể lùi bước nữa. Không còn đường lui, không còn những trạm ẩn nấp khẩn cấp tiếp theo. Trận chiến này phải được giải quyết ngay tại hang ổ của bọn chúng.”
Linh siết chặt dị vật hợp nhất trong tay. Hào quang bốn màu xanh lục, vàng kim, xanh lam và bạc bùng lên rực rỡ, phản chiếu trong đôi mắt cô một ngọn lửa quyết liệt. “Cha em và chú Hùng đã dành cả cuộc đời để cấy ghép một ‘nghịch lý logic’ vào sâu trong cốt lõi của cột pha lê tại trụ sở chính. Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta. Nếu có thể đưa dị vật hợp nhất này tiếp cận trực tiếp với lõi năng lượng của bọn chúng, chúng ta có thể kích hoạt nghịch lý đó, đảo ngược toàn bộ Nghi Thức Định Hình và giải phóng linh hồn thành phố.”
“Tôi đã tính toán được tần số đối trọng cần thiết,” An Tôn tiếp lời, ánh mắt anh quét qua Minh và Thu. “Bộ Xử Lý Tri Giác trong tâm trí tôi có thể dẫn đường cho chúng ta vượt qua hệ thống phòng thủ ý niệm của bọn chúng. Nhưng chúng ta cần một sự phối hợp đồng bộ. Hội Ký Ức cần phải tạo ra một sự hỗn loạn đủ lớn trên mặt đất để thu hút sự chú ý của các đặc vụ Hắc Ảnh Hội, tạo ra một khoảng trống thời gian đủ để tôi và Linh xâm nhập vào lối đi phụ.”
Minh gượng đứng thẳng dậy, dù bả vai đau đớn khiến trán chú lấm tấm mồ hôi. Chú nhìn An Tôn, rồi nhìn sang Bà Lan, một nụ cười nhạt xuất hiện trên khóe môi hốc hác. “Tạo ra hỗn loạn… Đó là sở trường của chúng ta mà. Thiết bị phát sóng Sentient tự chế của tôi vẫn hoạt động. Tôi có thể kích hoạt kế hoạch ‘Bình Minh Giả’ trên diện rộng, làm nhiễu loạn toàn bộ hệ thống giám sát của Hội Đồng ở khu vực ngoại vi.”
“Tôi sẽ đi cùng chú Minh,” Thu nói, ánh mắt cô rực lên ngọn lửa căm phẫn lạnh lẽo. Cô miết ngón tay lên vết rạn trên chiếc gương đồng. “Dù chiếc gương này đã nứt, nhưng nó vẫn đủ sức để bẻ cong vài tia sóng năng lượng của bọn chúng. Hải đã hy sinh để bảo vệ chúng ta. Tôi sẽ không để sự hy sinh của thằng bé trở nên vô nghĩa.”
Bà Lan khẽ gật đầu. Bà bước đến trước mặt Linh và An Tôn, đặt hai bàn tay nhăn nheo, ấm áp của mình lên vai hai người. “Hành trình này sẽ vô cùng cô độc và nguy hiểm, các cháu. Khi bước vào trụ sở chính của bọn chúng, các cháu sẽ phải đối mặt với không chỉ những đặc vụ mạnh nhất, mà còn cả những ảo ảnh tàn bạo nhất được dệt nên từ chính nỗi sợ hãi và ký ức của mình. Nhưng ta tin, sự kết hợp giữa lý trí sắc bén của An Tôn và trực giác thuần khiết của Linh… chính là chìa khóa mà thành phố này đã chờ đợi từ rất lâu.”
Linh nhìn Bà Lan, nước mắt khẽ dâng lên trong mắt cô, nhưng giọng cô lại vô cùng vững vàng. “Bác Lan, cháu hứa… chúng cháu sẽ mang sự tự do trở lại cho thành phố này.”
An Tôn siết chặt tay Linh, cảm nhận luồng năng lượng ấm áp từ dị vật hợp nhất đang hòa quyện cùng dòng chảy Sentient trong cơ thể mình. Anh nhìn thẳng vào điểm đỏ khổng lồ trên bản đồ holographic, lớp vỏ lý trí lạnh lùng trước đây hoàn toàn sụp đổ, nhường chỗ cho một ý chí sắt đá, quyết tử cho trận chiến cuối cùng.
“Hội Đồng đã thống trị bằng nỗi sợ hãi và sự nô dịch quá lâu rồi,” An Tôn nói, giọng anh trầm thấp nhưng chứa đựng một sức mạnh bộc phát kinh người. “Đêm nay, chúng ta sẽ kết thúc thời đại của bọn chúng.”
Bản đồ holographic màu xanh lam vụt tắt, trả lại căn hầm ngầm khoảng không gian tối tăm, nhưng lúc này, bóng tối không còn mang lại cảm giác ngột ngạt, sợ hãi nữa. Nó đã trở thành bức màn che chở cho những bước chân kiên định của những người bảo vệ cuối cùng, chuẩn bị lao vào trái tim của bóng tối để đón chào một bình minh thực sự cho đô thị.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: