Hư Không Huyễn Đạo
Chương 1: Đứa Con Của Bụi Trần

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:41:32 | Lượt xem: 11

Ánh bình minh đầu tiên của ngày mới chẳng mang theo chút ấm áp hay tươi sáng thường thấy, chỉ là một dải màu xám bạc, lạnh lẽo xuyên qua những kẽ hở của bầu trời đã vỡ nát. Từng mảnh Thiên Phù Sơn khổng lồ, như những vết sẹo vĩnh cửu của Đại Hồng Kiếp, lơ lửng bất định giữa không trung, đổ bóng dài lên khu ổ chuột tồi tàn của Lạc thị gia tộc. Nơi đây, linh khí đã biến chất đến tận cùng, loãng đến thảm hại, chỉ còn lại thứ tạp khí nặng nề, khiến mỗi hơi thở đều mang theo vị ẩm mốc và bụi bặm.

Trong một căn lều xiêu vẹo chắp vá từ đủ thứ gỗ mục, vải rách và đá vụn, một bóng người gầy gò khẽ cựa mình. Lạc Phong, thiếu niên mười ba tuổi, mở đôi mắt đen láy. Ánh mắt ấy chẳng hề có sự ngái ngủ thường thấy ở một đứa trẻ, mà là sự tỉnh táo đến khắc nghiệt, như đã quen với việc đối mặt với thế giới ngay từ khoảnh khắc đầu tiên của ngày.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Đứa Con Của Bụi Trần

Thân hình hắn mỏng manh như cành cây khô, quần áo cũ kỹ dính đầy bụi bẩn và những vết rách vá chằng chịt, đã bạc màu theo thời gian. Hắn lặng lẽ ngồi dậy, chẳng gây ra một tiếng động nhỏ, như thể sự tồn tại của hắn vốn đã mờ nhạt đến mức không muốn làm phiền bất cứ ai. Hắn hít một hơi thật sâu, cảm nhận cái lạnh buốt của không khí sớm mai luồn qua những tấm vải rách, thấm vào tận xương tủy. Thứ linh khí biến chất mà người đời vẫn gọi, đối với hắn, chỉ là một luồng khí nặng nề, u ám, chẳng hề mang lại chút sức sống nào.

Công việc của Lạc Phong bắt đầu từ trước khi mặt trời thực sự ló dạng, và kéo dài cho đến khi bóng đêm bao trùm. Hắn là phế vật của Lạc thị gia tộc, kẻ không có Thiên Cốt – thứ xương trời bẩm sinh cho phép tu sĩ hấp thụ linh khí tinh khiết từ Tinh Thạch Thiên Khuyết. Không Thiên Cốt, đồng nghĩa với việc không thể tu luyện, không thể bay lượn trên Linh Phiến, không thể thi triển pháp thuật. Hắn chỉ là một phàm nhân giữa thế giới tu chân, một gánh nặng, một kẻ bị ruồng bỏ.

Lạc Phong bước ra khỏi lều, cảm nhận nền đất ẩm ướt dưới chân. Mùi hôi thối từ khu chuồng linh thú cấp thấp, nơi hắn phải dọn dẹp mỗi ngày, đã xộc vào mũi hắn. Hắn chẳng hề nhíu mày. Sự khắc nghiệt đã tôi luyện hắn thành một người chai sạn, chẳng còn bị những điều nhỏ nhặt làm lay động. Đôi tay gầy guộc nhưng gân guốc của hắn thoăn thoắt cầm lấy chiếc xẻng gỗ, bắt đầu công việc. Mỗi động tác đều dứt khoát, gọn gàng, không thừa thãi. Hắn làm việc như một cái máy, cố gắng hoàn thành mọi thứ nhanh nhất, ít gây chú ý nhất có thể.

Khi gánh thùng nước nặng từ mạch suối đã cạn kiệt trở về, đôi vai nhỏ bé của Lạc Phong như muốn gãy rời. Đường đi gồ ghề, sỏi đá lởm chởm, và thùng nước bằng gỗ mục đã ngấm đầy nước mưa, mỗi bước chân đều là sự cố gắng đến cực hạn. Hắn cúi đầu, mái tóc đen dính bết vào trán, che đi đôi mắt. Hắn không muốn ai nhìn thấy mình, cũng không muốn nhìn thấy ánh mắt khinh bỉ của bất kỳ ai.

Đi ngang qua Giảng Võ Trường của Lạc thị gia tộc, Lạc Phong cố tình bước nhanh hơn, cúi thấp đầu hơn. Nơi đây là một thế giới hoàn toàn khác biệt. Linh khí ở đây dường như tinh khiết hơn, dù vẫn còn pha lẫn Tạp Khí Thiên Kiếp, nhưng ít ra, nó đủ để các đệ tử trẻ tuổi luyện tập. Tiếng hô vang, tiếng gió rít khi ai đó thi triển Linh Phiến cơ bản, tiếng va chạm của quyền cước, tất cả đều tạo nên một bầu không khí sôi động, đầy sức sống mà Lạc Phong chẳng bao giờ được chạm tới.

“Này, phế vật kia, đi đâu mà vội thế?”

Một giọng nói the thé, đầy vẻ chế nhạo vang lên, khiến bước chân Lạc Phong khựng lại. Hắn chẳng cần ngẩng đầu cũng biết đó là ai. Lạc Bưu, đệ tử có linh căn hạng trung của gia tộc, luôn coi việc ức hiếp hắn là một thú vui tao nhã. Bên cạnh Lạc Bưu là Lạc Lâm, kẻ hùa theo với vẻ mặt nịnh nọt.

Lạc Phong vẫn cúi đầu, cố gắng lách qua. Hắn không muốn gây sự, càng không muốn lãng phí thời gian vào những cuộc đối đầu vô nghĩa.

“Sao? Câm à? Hay là sợ quá không dám nói?” Lạc Bưu cười khẩy, bước tới chặn đường Lạc Phong. Hắn ta cao lớn hơn Lạc Phong rất nhiều, với bộ quần áo tơ lụa tinh tươm, đối lập hoàn toàn với vẻ bẩn thỉu của Lạc Phong. “Ta nghe nói ngươi lại vừa dọn chuồng linh thú cấp thấp à? Ha ha, đúng là phế vật, không có Thiên Cốt thì chỉ xứng làm mấy việc hèn mọn đó thôi.”

Lạc Lâm nhe răng cười, giọng điệu cũng không kém phần khinh bỉ: “Lạc thị gia tộc chúng ta đường đường là Tiên hiền vang danh một thời, giờ lại có một kẻ như ngươi. Đúng là gánh nặng! Thậm chí còn không biết mẹ ngươi từ đâu chui ra, mang theo một thứ xui xẻo như ngươi về đây.”

Lời nói của Lạc Lâm như một mũi dao sắc nhọn đâm thẳng vào tim Lạc Phong. Hắn siết chặt quai thùng nước, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Mẹ… đó là ranh giới mà hắn không cho phép bất kỳ ai chạm vào. Tuy nhiên, hắn vẫn giữ im lặng. Lời nói không thể thay đổi sự thật, và phản kháng chỉ mang lại đau khổ nhiều hơn.

“Sao nào? Muốn đánh nhau à?” Lạc Bưu thấy Lạc Phong im lặng, nghĩ rằng hắn đang tức giận, liền càng được đà. Hắn ta nhếch mép, một luồng linh khí yếu ớt nhưng đủ để gây chấn động bùng lên từ lòng bàn tay. “Để ta dạy cho ngươi biết, thế nào là khoảng cách giữa một tu sĩ có Thiên Cốt và một phế vật như ngươi!”

Lạc Bưu vung tay, một cú đá nhẹ nhưng chứa đựng linh khí, nhắm thẳng vào thùng nước trên vai Lạc Phong. “Rầm!”

Thùng nước đổ ập xuống, nước văng tung tóe, hòa lẫn với bụi bẩn trên đường, bắn cả vào quần áo Lạc Phong. Hắn mất thăng bằng, ngã nhào xuống đất, thùng nước lăn lóc bên cạnh. Mùi nước lạnh lẽo, hôi hám của đất bẩn bám vào người hắn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Đứa Con Của Bụi Trần

“Ha ha ha!” Lạc Bưu và Lạc Lâm cười phá lên. “Nhìn kìa, đúng là đồ phế vật! Đến một cú đá nhẹ của ta cũng không chịu nổi!”

Lạc Phong nằm sấp dưới đất, cảm nhận sự đau rát ở đầu gối và lòng bàn tay. Hắn không ngẩng đầu, chỉ lặng lẽ chống tay đứng dậy. Đôi mắt hắn vẫn giấu kín dưới mái tóc. Hắn biết, nếu hắn ngẩng đầu lên, ánh mắt của hắn sẽ bộc lộ ra sự lạnh lẽo và kiên cường mà hắn luôn cố gắng che giấu. Điều đó sẽ chỉ khiến những kẻ này càng thêm hứng thú ức hiếp hắn.

“Này, xem cái này!” Lạc Lâm đột nhiên chỉ vào ngón áp út của Lạc Phong. “Hắn còn đeo một chiếc nhẫn ngọc cũ kỹ nữa kìa. Chắc là đồ của mẹ hắn để lại, phế vật thì cũng chỉ có đồ phế thải thôi!”

Lạc Bưu ánh mắt lóe lên vẻ tham lam. “Nhẫn ngọc? Để ta xem nào!” Hắn ta cúi xuống, định giật lấy chiếc nhẫn trên tay Lạc Phong.

Trong khoảnh khắc đó, Lạc Phong như bị điện giật. Hắn vốn đã quen với việc bị đánh đập, bị sỉ nhục, nhưng chiếc nhẫn này là giới hạn cuối cùng. Nó là kỷ vật duy nhất của mẹ, là sợi dây kết nối cuối cùng giữa hắn và người đã khuất.

Một luồng khí lạnh lẽo đột nhiên bùng lên trong lòng Lạc Phong, không phải linh khí, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, sâu thẳm hơn. Hắn đột nhiên ngẩng đầu, đôi mắt đen láy như hai hố sâu không đáy, lạnh lẽo và sắc bén đến rợn người. Ánh mắt ấy không chứa đựng sự sợ hãi, mà là một sự cảnh cáo vô hình, một ý chí không thể lay chuyển.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Đứa Con Của Bụi Trần

Lạc Bưu bất giác rùng mình, bàn tay đang vươn ra bỗng khựng lại giữa không trung. Hắn ta chưa bao giờ thấy ánh mắt như vậy từ một phế vật như Lạc Phong. Nó giống như ánh mắt của một con thú hoang bị dồn vào đường cùng, sẵn sàng cắn trả dù biết sẽ chết.

Trong khoảnh khắc im lặng đáng sợ đó, Lạc Phong nắm chặt tay, bảo vệ chiếc nhẫn, rồi lặng lẽ cúi đầu lần nữa, không nói một lời, nhặt lại thùng nước đã đổ, lầm lũi quay lưng rời đi. Bước chân hắn vẫn vững vàng, lưng vẫn thẳng tắp, dù trên người dính đầy bùn đất và sự sỉ nhục.

Lạc Bưu và Lạc Lâm đứng đó, nhìn theo bóng lưng gầy gò của Lạc Phong khuất dần, trong lòng dâng lên một cảm giác khó chịu. Ánh mắt lúc nãy của Lạc Phong khiến họ không thể cười nổi nữa.

Lạc Phong bước đi thật xa, cho đến khi không còn nghe thấy tiếng cười chế nhạo nào nữa. Hắn tìm đến một vách đá khuất gió ở rìa khu ổ chuột, nơi có thể nhìn thẳng xuống Vực Thẳm Cổ Xưa bao la, mờ mịt. Khung cảnh hùng vĩ nhưng cũng đầy vẻ cô độc, như chính cuộc đời hắn. Bầu trời vỡ nát vẫn treo lơ lửng, nhuộm một màu hoàng hôn đỏ rực, nhưng lại mang theo vẻ u buồn, tàn tạ.

Hắn ngồi phịch xuống, không quan tâm đến vết bẩn hay những vết xước trên cơ thể. Vết thương thể xác không đáng kể, nhưng nỗi đau trong lòng thì sâu sắc hơn nhiều. Hắn đưa tay chạm vào chiếc nhẫn ngọc cũ kỹ trên ngón áp út. Chiếc nhẫn được làm từ một loại ngọc không rõ nguồn gốc, màu xanh xám, có những hoa văn cổ xưa đã mờ nhạt theo thời gian. Nó là kỷ vật duy nhất mà mẹ hắn để lại trước khi qua đời vì bệnh tật.

*Mẹ…*

Một dòng ký ức ùa về, ấm áp và đau đớn. Lạc Phong nhắm mắt lại, hình ảnh người mẹ hiền từ hiện rõ mồn một trong tâm trí hắn. Mái tóc đen dài, đôi mắt dịu dàng và nụ cười ấm áp như ánh dương hiếm hoi trên thế giới này.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Đứa Con Của Bụi Trần

“Phong nhi của mẹ…” Giọng nói của mẹ vẫn còn văng vẳng bên tai hắn, êm ái như một khúc ca ru ngủ. “Con không phải là phế vật. Con là đứa con của tinh tú, chỉ là đang ngủ say mà thôi.”

Hắn nhớ ngày mẹ trao chiếc nhẫn này cho hắn. Khi đó hắn còn rất nhỏ, chỉ mới năm sáu tuổi. Mẹ hắn đã ôm hắn thật chặt, đôi mắt đỏ hoe nhưng vẫn cố gắng mỉm cười. “Chiếc nhẫn này sẽ luôn bảo vệ con. Con phải sống thật tốt, phải tìm ra con đường của riêng mình. Đừng bao giờ gục ngã, Phong nhi. Mẹ tin con.”

Nỗi nhớ mẹ da diết như một cơn sóng dữ dội xô vào bờ cát tâm hồn hắn. Hắn đã mất mẹ từ khi còn quá nhỏ, bị bỏ lại một mình trong Lạc thị gia tộc suy tàn, nơi hắn bị coi là kẻ vô dụng, một gánh nặng. Tại sao hắn lại sinh ra không có Thiên Cốt? Tại sao số phận lại bất công đến vậy? Hắn cũng muốn tu luyện, cũng muốn bay lượn giữa các Thiên Phù Sơn, cũng muốn khám phá thế giới rộng lớn bên ngoài Vực Thẳm Cổ Xưa kia. Nhưng tất cả đều là giấc mộng viển vông.

Tuy nhiên, sâu thẳm trong nỗi đau và sự cô đơn, ngọn lửa kiên nghị trong Lạc Phong chưa bao giờ tắt. Hắn sẽ không gục ngã. Lời mẹ nói không thể trở thành vô nghĩa. Hắn sẽ tìm ra con đường của mình. Hắn sẽ khiến những kẻ đã sỉ nhục hắn, đã khinh miệt hắn, phải hối hận. Hắn sẽ chứng minh rằng hắn không phải là Đứa con của bụi trần, mà là một thứ gì đó vĩ đại hơn nhiều.

Lạc Phong mở mắt, ánh hoàng hôn đỏ rực chiếu rọi vào đôi mắt đen láy của hắn, khiến chúng ánh lên một vẻ kiên định đến đáng sợ. Hắn vuốt ve chiếc nhẫn ngọc trên tay. Bỗng, một cảm giác ấm áp lạ thường lan tỏa từ chiếc nhẫn, không phải là nhiệt độ vật lý, mà là một luồng năng lượng êm dịu, tinh khiết, khác hẳn với linh khí biến chất mà hắn vẫn cảm nhận từ môi trường xung quanh.

Không có ánh sáng rực rỡ, không có tiếng động chấn động. Chỉ là một rung động nhẹ, rất nhẹ, như một nhịp đập của trái tim cổ xưa. Một hoa văn cổ xưa trên chiếc nhẫn, vốn đã mờ nhạt, dường như thoáng hiện lên rõ nét hơn trong một tích tắc, như một ảo ảnh, rồi lại biến mất nhanh chóng, trở về trạng thái cũ.

Lạc Phong giật mình. Hắn cảm thấy một sự kết nối sâu sắc, một tiếng gọi thầm thì từ bên trong chiếc nhẫn, hoặc từ chính cơ thể hắn. Đó không phải là một sức mạnh bùng nổ, mà là một gợi ý tinh tế, một lời hứa hẹn về một thứ gì đó vĩ đại hơn đang chờ đợi, ẩn sâu trong chiếc nhẫn, và có lẽ, cả trong chính bản thân hắn.

Hắn ngước nhìn bầu trời vỡ nát, nơi các mảnh Thiên Phù Sơn vẫn lơ lửng như những hòn đảo cô độc. Ánh mắt hắn giờ đây không còn sự đau khổ hay bất lực, mà tràn đầy sự kiên định. Hắn nắm chặt bàn tay, cảm nhận sự ấm áp còn sót lại từ chiếc nhẫn.

“Mẹ,” hắn thầm thì, giọng nói hòa vào tiếng gió rít qua vách đá. “Con sẽ không bao giờ gục ngã. Con sẽ tìm ra con đường của mình. Con sẽ khiến họ phải hối hận vì đã gọi con là Đứa con của bụi trần!”

Trong sâu thẳm lòng hắn, một hạt giống hy vọng đã nảy mầm, lặng lẽ đâm chồi giữa hoang tàn và khinh miệt. Hạt giống ấy, được tưới tắm bằng nước mắt và ý chí sắt đá, sẽ một ngày nào đó vươn mình, đâm xuyên qua những tầng mây, chạm tới những vì tinh tú xa xôi, hé lộ một con đường mà không ai ngờ tới. Hành trình của Đứa con của bụi trần đã chính thức bắt đầu.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8