Hư Không Huyễn Đạo
Chương 53: Cạm Bẫy Của Ma Khí

Cập nhật lúc: 2026-09-15 18:42:32 | Lượt xem: 8

Vực Thẳm Cổ Xưa nuốt chửng mọi ánh sáng, chỉ còn lại màn đêm vĩnh cửu và những làn Ma Khí đen đặc cuồn cuộn như sóng dữ. Mùi hôi thối của tử khí và sự mục rữa xộc thẳng vào khứu giác, khiến từng hơi thở trở nên nặng nề, khó nhọc. Lạc Phong lảo đảo bước đi giữa những mảnh Thiên Phù Sơn đổ nát, gồ ghề, cố gắng giữ vững thăng bằng. Vết thương trên lòng bàn tay phải của hắn vẫn rỉ máu, từng giọt nóng hổi thấm đẫm vào lớp vải áo rách nát. Hắn gắng sức ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, thân thể nàng mềm nhũn, yếu ớt, tựa như một cành hoa sắp tàn.

Mộ Dung Tuyết khẽ rên lên, tầm nhìn của nàng mờ đi, những ảo ảnh ma quái bắt đầu lướt qua tâm trí. Một lúc là khuôn mặt méo mó của Trần Minh, lúc sau lại là những bóng đen khổng lồ lao tới cắn xé. “Lời Nguyền Hút Linh” trong cơ thể nàng vốn đã hành hạ nàng từ lâu, giờ đây lại bị Ma Khí dày đặc của Vực Thẳm kích thích đến cực điểm. Linh lực và sinh mệnh lực của nàng bị rút cạn nhanh hơn bao giờ hết, khiến sắc mặt nàng từ tái nhợt dần chuyển sang xanh xám, đôi môi khô khốc run rẩy. Nàng ho khan từng tiếng đứt quãng, mỗi lần ho lại khiến cơ thể mảnh mai của nàng run lên bần bật.

Lam Yên nhận ra tình hình nguy cấp. Đôi mắt xám tro thâm trầm của nàng lóe lên vẻ lo âu sâu sắc. Nàng nhanh chóng đưa ống sáo ngọc lên môi, thổi một khúc nhạc trầm buồn, thanh tao. Tiếng sáo ngọc không mang theo sát ý, mà tạo ra một lớp gợn sóng lam nhạt, dịu dàng bao bọc lấy Mộ Dung Tuyết, cố gắng trấn áp Ma Khí và Lời Nguyền đang hoành hành trong cơ thể nàng. Thế nhưng, Ma Khí Vực Thẳm quá mức hung hãn, ngay cả Linh Tê Lực của nàng cũng cảm thấy bị ăn mòn từng chút một, khiến nàng cũng phải vật lộn để giữ vững bản thân. Mồ hôi lạnh lấm tấm trên vầng trán thanh tú của nàng.

Lạc Phong cảm nhận Ma Khí len lỏi vào từng lỗ chân lông, mang theo cảm giác nhớp nháp, lạnh lẽo và độc hại. Nó cố gắng xâm nhập vào kinh mạch, vào đan điền hắn, nhưng một luồng Hư Không Chi Lực với “phẩm chất ăn mòn” vốn đã dung hợp hoàn toàn vào cơ thể hắn lại bắt đầu dao động mạnh mẽ. Thay vì suy yếu, hắn cảm thấy như một lò luyện khổng lồ đang hoạt động hết công suất, cố gắng hấp thụ và chuyển hóa những luồng Ma Khí xâm nhập. Một cơn đau thấu xương bùng lên từ sâu bên trong, như thể từng thớ thịt, từng mạch máu đang bị xé toạc và tái tạo. Nhưng cùng với cơn đau đó, một luồng sức mạnh đen tối, cuồng bạo nhưng lại đầy tiềm năng đang trỗi dậy trong kinh mạch, hòa quyện với Hư Không Chi Lực của hắn.

Hắn chợt nhận ra sự khác biệt của bản thân. Hắn không chỉ miễn nhiễm tạm thời, mà còn có thể… chuyển hóa. Điều này vượt xa những gì hắn từng nghĩ. Hắn siết chặt tay Mộ Dung Tuyết, giọng nói khẽ khàng nhưng đầy kiên định: “Muội, cố gắng lên. Ma Khí này… ta có thể đối phó.”

Lam Yên nhìn Lạc Phong, đôi mắt xám tro đầy kinh ngạc xen lẫn lo âu. “Kẻ kế thừa… ngươi… khả năng của ngươi đã tiến hóa vượt xa ta tưởng tượng. Hư Không Chi Lực của ngươi… nó đang chuyển hóa Ma Khí. Nhưng hãy cẩn trọng, Ma Khí Vực Thẳm không phải Tạp Khí Thiên Kiếp thông thường. Nó chứa đựng sự mục nát của vạn vật, sự thù hận của vô số sinh linh đã chết. Nếu không cẩn thận, ngươi sẽ bị nó phản phệ, biến thành một con quái vật!” Lời cảnh báo của nàng vang lên trong không gian hỗn loạn, chất chứa sự nghiêm trọng.

Đúng lúc đó, từ sâu thẳm dưới đáy vực, một tiếng gầm rú trầm đục, cổ xưa và đầy dã tính đột ngột vang vọng, khiến cả không gian tối đen rung chuyển dữ dội. Những mảnh đá khổng lồ trôi nổi giữa hư không bị chấn động đến mức nứt toác, rồi nghiền nát thành bụi mịn, rơi vãi như mưa đen. Mộ Dung Tuyết rên rỉ yếu ớt trong vòng tay Lạc Phong, thân thể nàng run rẩy kịch liệt trước uy áp kinh hoàng đó.

Ma Vật Cổ Xưa, kẻ đã ẩn mình trong bóng tối hàng vạn năm, cuối cùng cũng hiện nguyên hình. Đó là một con quái vật khổng lồ, thân thể uốn lượn như một con mãng xà từ địa ngục, nhưng lại có vô số xúc tu đen kịt, thô ráp vươn dài ra tứ phía. Toàn thân nó không phải bằng xương thịt, mà hoàn toàn bao phủ bởi lớp Ma Khí đặc quánh, cuồn cuộn như những đám mây độc. Đôi mắt đỏ rực của nó như hai ngọn lửa địa ngục, tỏa ra sát ý và sự tham lam vô tận, khóa chặt vào Lạc Phong. Nó là một thực thể nửa vật chất nửa năng lượng, được nuôi dưỡng bởi sự mục nát và thù hận của Vực Thẳm, có khả năng tạo ra ảo ảnh và bóp méo không gian xung quanh một cách dễ dàng.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cạm Bẫy Của Ma Khí

“Kẻ kế thừa Thiên Cốt… Hư Không Chi Lực… một món ăn ngon!” Tiếng gầm của Ma Vật Cổ Xưa không phát ra từ miệng, mà vang vọng trực tiếp trong tâm trí Lạc Phong, mang theo sự thèm khát nguyên thủy.

Nó vươn hàng trăm xúc tu Ma Khí đen kịt, lao như tên bắn về phía cả ba người. Những xúc tu này không chỉ nhanh mà còn mang theo sức mạnh ăn mòn kinh khủng, chỉ cần chạm nhẹ vào đá tảng cũng khiến chúng tan chảy thành chất lỏng hôi thối.

Lam Yên cố gắng dùng Linh Tê Lực tạo ra một kết giới phòng ngự hình bán nguyệt, bao bọc lấy Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết. Nhưng Ma Khí từ những xúc tu dễ dàng ăn mòn và xuyên thủng lớp kết giới mỏng manh của nàng. Nàng thở dốc, Linh Tê Lực bị tiêu hao nhanh chóng. Nàng phải tập trung toàn bộ tinh thần để bảo vệ Mộ Dung Tuyết đang hôn mê, chỉ có thể chống đỡ yếu ớt những đòn tấn công phụ trợ.

Lạc Phong không chần chừ. Hắn nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết vào khe đá gần nhất, nhanh chóng lao lên phía trước, đối mặt trực diện với hàng trăm xúc tu Ma Khí. Hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai hắn, tỏa ra một trường lực không gian bao bọc lấy toàn bộ cơ thể. Hắn vận chuyển Hư Không Chi Lực đến cực hạn, và “phẩm chất ăn mòn” bùng phát mạnh mẽ.

*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*

Những xúc tu Ma Khí va chạm vào trường lực của Lạc Phong, nhưng thay vì xuyên thủng, chúng lại bị một lực lượng vô hình thanh lọc và chuyển hóa. Lớp Ma Khí đặc quánh trên xúc tu tan biến vào hư không như những làn khói mỏng, để lộ ra những phần thân thể yếu ớt bên trong. Lạc Phong tung quyền, từng cú đấm mang theo Hư Không Chi Lực thuần khiết và phẩm chất ăn mòn, trực tiếp đánh nát những xúc tu đang lao tới.

Ma Vật Cổ Xưa gầm lên giận dữ. Nó không ngờ một phàm nhân lại có thể chống lại Ma Khí của nó như vậy. Nó tung ra một đòn tấn công mạnh hơn, không còn là xúc tu vật lý, mà là một cơn lốc Ma Khí khổng lồ, xoáy cuộn như một hố đen thu nhỏ, nuốt chửng lấy Lạc Phong. Hắn bị cuốn vào bên trong, và ngay lập tức, một ảo ảnh chân thực đến đáng sợ ập đến tâm trí hắn.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cạm Bẫy Của Ma Khí

Trong ảo ảnh, hắn thấy gia tộc Lạc thị bị hủy diệt, từng căn nhà sụp đổ, từng người thân ngã xuống dưới lưỡi đao của kẻ thù. Hắn thấy mẹ hắn, với ánh mắt u buồn, bị giam cầm trong xiềng xích Hư Không, thân thể gầy gò dần tan biến. Rồi hình ảnh Mộ Dung Tuyết hiện lên, nàng nằm bất động trong vòng tay hắn, đôi mắt nhắm nghiền, hơi thở yếu ớt dần tắt lịm. Lời Nguyền Hút Linh trong hắn cũng bị ảo ảnh kích thích đến cực điểm, từng cơn đau thấu óc, như thể có hàng vạn mũi kim đâm vào não bộ, cố gắng xé toạc linh hồn hắn.

Trong ảo ảnh, Lạc Phong gần như gục ngã, đầu óc quay cuồng, cơ thể bị Ma Khí và Lời Nguyền Hút Linh giằng xé đến mức không còn cảm giác. Hắn thấy mình đang lơ lửng trong một hư không vô tận, không có ánh sáng, không có hy vọng. Tiếng cười man rợ của Thiên Tôn Vô Cực vang vọng khắp nơi, chế giễu sự yếu đuối và bất lực của hắn. Nỗi tuyệt vọng, sự bất lực bủa vây, khiến hắn muốn buông xuôi tất cả.

Nhưng rồi, một tia sáng yếu ớt lóe lên trong màn đêm tâm trí hắn. Đó là hình ảnh Mộ Dung Tuyết, run rẩy trong vòng tay hắn, nở một nụ cười yếu ớt nhưng đầy tin tưởng. Đó là lời thề hắn đã khắc cốt ghi tâm: bảo vệ nàng, báo thù cho gia tộc, và vá trời lấp biển. Ý chí sắt đá, khao khát bảo vệ nàng, khao khát sống sót, khao khát phá vỡ mọi xiềng xích bùng lên mạnh mẽ hơn bao giờ hết, xé tan màn tuyệt vọng.

“Không! Ta không thể chết! Ta không được phép gục ngã!” Lạc Phong gầm lên trong tâm trí, tiếng gầm vang vọng như tiếng sấm nổ giữa hư không. Hư Không Chi Lực của hắn bùng nổ, không còn là sự dao động, mà là một cơn lốc xoáy vô hình cuồng bạo. “Phẩm chất ăn mòn” đạt đến cực hạn, không chỉ thanh lọc Ma Khí mà còn *biến* nó thành năng lượng của chính mình, từng chút một, từng chút một, như một con sông lớn nuốt chửng mọi thứ trên đường đi.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cạm Bẫy Của Ma Khí

Cửu Trùng Cấm Phù trong đan điền Lạc Phong rung chuyển dữ dội, một phần phong ấn bị phá vỡ hoàn toàn, giải phóng một luồng Hư Không Chi Lực nguyên thủy mạnh mẽ hơn. Linh Phiến thứ hai màu xám tro trên xương bả vai hắn phát sáng rực rỡ, như một hố đen thu nhỏ, điên cuồng hấp thụ Ma Khí xung quanh và biến đổi chúng thành một luồng Hư Không Chi Lực tinh khiết hơn, mang theo phẩm chất ăn mòn mạnh mẽ, có khả năng chuyển hóa vạn vật.

*Rắc!*

Ảo ảnh vỡ tan như tấm gương bị đập nát. Lạc Phong thoát khỏi ảo ảnh, đôi mắt hắn đỏ rực, không phải vì Ma Khí, mà vì ý chí chiến đấu cuồng bạo. Hắn tung ra một cú đấm Hư Không cực mạnh. Cú đấm không còn là lam quang thông thường, mà là một luồng năng lượng xám tro huyền ảo, mang theo sức mạnh ăn mòn và tái tạo, một sự kết hợp hoàn hảo giữa hủy diệt và sáng tạo.

Truyện Hư Không Huyễn Đạo - Cạm Bẫy Của Ma Khí

*Ầm!*

Cú đấm xuyên thủng Ma Vật Cổ Xưa, tạo ra một lỗ hổng khổng lồ trên thân thể Ma Khí của nó. Ma Vật Cổ Xưa gào thét thảm thiết, tiếng gào rú vang vọng khắp Vực Thẳm, mang theo sự đau đớn và kinh hoàng tột độ. Thân thể khổng lồ của nó bắt đầu tan rã thành từng hạt Ma Khí đen tối, nhưng ngay lập tức, những hạt Ma Khí đó bị Hư Không Chi Lực của Lạc Phong thanh lọc và chuyển hóa, biến thành những luồng năng lượng tinh khiết, bồi bổ vào cơ thể hắn.

Khi Ma Vật Cổ Xưa tan biến hoàn toàn, một con đường thoát hiểm tạm thời được mở ra. Lạc Phong ho ra một ngụm máu đen đặc quánh, vết thương ở lòng bàn tay phải lại rách toác, máu tươi không ngừng rỉ ra, nhưng đôi mắt hắn vẫn kiên định, ánh lên vẻ bất khuất. Hắn quay lại, ôm chặt Mộ Dung Tuyết vào lòng, ra hiệu cho Lam Yên.

Lam Yên, dù kinh hãi trước sức mạnh vừa rồi của Lạc Phong, vẫn nhanh chóng phản ứng. Nàng cắn đầu ngón tay, vẽ nhanh một phù văn phức tạp trong không trung. Một cánh cổng không gian nhỏ, mờ ảo hiện ra. Nàng đẩy Lạc Phong và Mộ Dung Tuyết qua, sau đó nàng cũng lao theo, khép lại cánh cổng, cắt đứt mọi truy đuổi.

Họ xuất hiện đột ngột trong một hang động nhỏ, ẩn mình trên một Thiên Phù Sơn cách xa Vực Thẳm Cổ Xưa hàng trăm dặm. Lạc Phong ngã quỵ xuống đất, kiệt sức hoàn toàn. Hắn thở hổn hển, cố gắng kiểm tra Mộ Dung Tuyết. Nàng vẫn bất tỉnh, nhưng hơi thở đã đều đặn hơn, sắc mặt dần hồng hào trở lại nhờ Ma Khí trong cơ thể đã được Lạc Phong thanh lọc phần nào.

Lam Yên cũng kiệt sức ngồi xuống, tựa lưng vào vách đá lạnh lẽo. Nàng nhìn Lạc Phong với ánh mắt phức tạp: vừa ngưỡng mộ, vừa lo lắng, vừa có chút sợ hãi. “Kẻ kế thừa… ngươi đã làm được điều không tưởng. Hư Không Chi Lực của ngươi… nó không chỉ ăn mòn mà còn chuyển hóa. Ngươi đã thanh lọc Ma Khí của Vực Thẳm, thậm chí biến nó thành sức mạnh của mình. Ngươi là biến số thực sự, một mối đe dọa lớn hơn bao giờ hết đối với Thiên Tôn.” Giọng nàng khẽ run lên, không thể che giấu sự chấn động trong lòng.

Lạc Phong cảm nhận Hư Không Chi Lực trong mình đã mạnh mẽ, tinh khiết và ổn định hơn rất nhiều. Phẩm chất ăn mòn đã hoàn toàn dung hợp, trở thành một phần sức mạnh của hắn, có thể điều khiển theo ý muốn. Hắn siết chặt chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út, ánh mắt lóe lên vẻ kiên định. Hắn thề sẽ bảo vệ Mộ Dung Tuyết bằng mọi giá, và khiến Thiên Tôn Vô Cực phải trả giá đắt cho tất cả những gì hắn đã gây ra.

Cùng lúc đó, tại một pháp trận theo dõi bí mật trên một Thiên Phù Sơn hoang tàn khác.

Hắc La và Thám Ảnh đồng loạt run rẩy kịch liệt. Chúng cảm nhận được sự bùng nổ Hư Không Chi Lực thuần khiết, mang theo phẩm chất ăn mòn mạnh mẽ, và sự biến mất đột ngột của Ma Vật Cổ Xưa. Pháp trận theo dõi bí mật của chúng rung chuyển dữ dội, gần như vỡ vụn dưới luồng năng lượng kinh hoàng đó.

Thám Ảnh kinh hãi tột độ, giọng nói nghẹn lại trong cổ họng, run rẩy bần bật: “Hắc La đại nhân… hắn… hắn đã thành công… hắn không chỉ chống lại Ma Khí mà còn… chuyển hóa nó! Ma Vật Cổ Xưa… đã biến mất!”

Hắc La sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, mồ hôi lạnh túa ra như tắm, chảy dài trên khuôn mặt dữ tợn. Đôi mắt đỏ rực của hắn giờ chỉ còn sự lo lắng sâu sắc và nỗi sợ hãi không thể che giấu. Hắn không nói một lời, vươn tay kích hoạt mật phù truyền tin trong lòng bàn tay. Một luồng hắc khí cuộn trào, mang theo thông điệp khẩn cấp, xuyên qua hư không vô tận, bay thẳng về phía Thiên Tôn Vô Cực.

“Thiên Tôn đại nhân! Kẻ kế thừa đã thức tỉnh hoàn toàn Hư Không Huyễn Đạo, làm chủ phẩm chất ăn mòn, có thể thanh lọc và chuyển hóa Ma Khí! Hắn là mối đe dọa trực tiếp đến đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ của ngài! Xin ngài… đích thân giáng lâm!” Tiếng nói của Hắc La vang vọng trong không gian, chứa đựng sự tuyệt vọng và hoảng loạn tột cùng.

Hắc La và Thám Ảnh thu liễm khí tức, biến mất vào bóng đêm, tiếp tục truy tìm Lạc Phong với nỗi hoảng loạn và sợ hãi tột độ, như những kẻ săn mồi đang bị chính con mồi của mình dọa ngược.

Trong hang động nhỏ, Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Mộ Dung Tuyết xuống, đắp một mảnh vải rách lên người nàng. Hắn nhìn nàng đang ngủ yên, trong lòng dâng lên một quyết tâm mới. Hắn đã hiểu sâu sắc hơn về Hư Không Huyễn Đạo và con đường phía trước. Hắn sẽ không chỉ vá trời lấp biển mà còn phải thanh lọc mọi Tạp Khí, mọi Ma Khí, mọi âm mưu tà ác để tái tạo một trật tự chân chính cho vũ trụ này.

Một con đường mới đã mở ra. Con đường của một Hư Không Chi Chủ chân chính.

🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện

Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau:

Tùy chỉnh hiển thị

18px
1.8