Hư Không Huyễn ĐạoChương 54: Vô Hình Chi Thủ
“Kẻ kế thừa… Nguy hiểm đang đến.”
Giọng nói của Lam Yên trầm thấp, mang theo một nỗi ưu lo sâu thẳm, vang vọng trong hang động nhỏ. Đôi mắt xám tro thâm trầm của nàng dán chặt vào khoảng không mờ mịt phía xa, nơi những luồng hắc khí cuồn cuộn như những con rắn khổng lồ đang uốn lượn, tựa như vết thương hở của thế giới này đang không ngừng rỉ máu. Linh Tê Lực của nàng, vốn nhạy cảm với mọi rung động của Hư Không, đang gào thét một cách dữ dội, cảnh báo về một mối hiểm họa vượt xa mọi tưởng tượng.
Trong hang, Lạc Phong vẫn ngồi xếp bằng, vận chuyển Hư Không Chi Lực trong kinh mạch. Vết thương ở lòng bàn tay phải của hắn đã se lại, cơn đau nhức dịu đi, chỉ còn lại cảm giác tê dại nhẹ. Hắn cảm nhận Hư Không Chi Lực trong mình đang cuộn trào mạnh mẽ và thuần khiết hơn bao giờ hết, thuộc tính ăn mòn mà hắn đã dung hợp giờ đây trở thành một phần bản năng, không còn là mối đe dọa mà là một lợi khí tùy tâm điều khiển. Hắn mở mắt, nhìn Mộ Dung Tuyết đang ngủ say bên cạnh. Gương mặt nàng đã hồng hào trở lại, hơi thở đều đặn, khiến lòng hắn dấy lên chút an bình hiếm có sau bao ngày tháng chạy trốn.
Mộ Dung Tuyết khẽ động mi, tỉnh giấc, ho nhẹ một tiếng. Nàng nhìn Lạc Phong, ánh mắt vẫn còn chút mệt mỏi, song tràn đầy tín nhiệm cùng an lòng khi trông thấy hắn.
“Lạc huynh… huynh đã khỏe hơn chưa?” Nàng nhẹ nhàng hỏi, giọng yếu ớt song chứa chan quan tâm.
Lạc Phong siết nhẹ tay nàng, cảm nhận sự ấm áp và mềm mại. “Ta ổn, Mộ Dung cô nương. Muội cũng đã hồi phục rồi.”
Hắn quay sang nhìn Lam Yên. Nàng vẫn đứng bất động ở cửa hang, thân hình bạch y khẽ lay động trong luồng gió nhẹ luồn vào từ bên ngoài. Đôi mắt nàng vẫn nhìn về phía Vực Thẳm Cổ Xưa, vẻ mặt nghiêm trọng đến lạ. Lạc Phong đột nhiên cảm thấy một luồng năng lượng lạnh lẽo, cực kỳ cổ xưa, đang trỗi dậy từ sâu thẳm Vực Thẳm. Nó không phải Ma Khí thuần túy, cũng không phải Tạp Khí Thiên Kiếp, mà là một thứ gì đó nguyên thủy hơn, mang theo ý chí hủy diệt cùng tham lam vô biên. Hư Không Chi Lực trong hắn rung lên bần bật, phản ứng dữ dội với luồng năng lượng đó. Chiếc nhẫn ngọc cổ xưa trên ngón áp út của Lạc Phong phát ra lam quang chớp tắt liên tục, như một lời cảnh báo khẩn cấp, từng nhịp đập tựa tiếng trống thúc giục trong tâm khảm hắn.
Lam Yên quay lại, ánh mắt nàng tràn đầy ưu lo, nhìn thẳng vào Lạc Phong, như muốn xuyên thấu mọi phòng ngự của hắn. “Kẻ kế thừa… Nguy hiểm đang đến. Một thứ gì đó… cổ xưa và tà ác đang thức tỉnh. Nó mạnh hơn bất kỳ Ma Vật nào chúng ta từng đối mặt. Nó đang tìm kiếm ngươi.”
Lời nàng vừa dứt, mặt đất dưới chân họ đột nhiên rung chuyển dữ dội. Không phải là chấn động bình thường, mà là một sự vặn vẹo của không gian, như thể chính nền tảng của thế giới đang bị xé nát. Đá vụn rơi lả tả từ trần hang, mang theo bụi bặm mù mịt. Tiếng gầm rú trầm đục, không phải tiếng gầm của quái vật, mà là âm thanh của một ý chí khổng lồ, một tồn tại viễn cổ đang thức giấc, vang vọng từ Vực Thẳm Cổ Xưa, khiến toàn thân Lạc Phong run rẩy. Hắn cảm thấy một áp lực vô hình đè nặng lên lồng ngực, khiến hắn khó thở.

Từ xa, một luồng hắc khí khổng lồ, vô hình nhưng mang theo áp lực không gian kinh hoàng, đột nhiên xé toạc bầu trời và không gian, lao thẳng về phía hang động với tốc độ không thể tin nổi. Nó không có hình dạng cụ thể, nhưng Lạc Phong có thể cảm nhận được sự hiện diện của một ý chí khủng khiếp ẩn chứa bên trong.
Sau luồng hắc khí đó, một “Vô Hình Chi Thủ” khổng lồ, được tạo thành từ Ma Khí và Hư Không hỗn loạn, từ từ vươn ra khỏi Vực Thẳm Cổ Xưa. Nó không phải là một thực thể vật chất hoàn toàn, mà là một bàn tay khổng lồ được cấu thành từ hắc ám năng lượng và những vết nứt không gian, phát ra hồng quang tà dị. Mỗi ngón tay của nó đều đủ lớn để nghiền nát cả một ngọn Thiên Phù Sơn, mang theo uy áp kinh thiên động địa. Nó vượt qua hàng trăm dặm chỉ trong chớp mắt, khóa chặt Lạc Phong bằng một ý chí hủy diệt cùng tham lam vô biên, như thể hắn là con mồi béo bở nhất mà nó đã chờ đợi từ hàng vạn năm.
Mộ Dung Tuyết sắc mặt trắng bệch, ôm chặt lấy Lạc Phong, thân thể nàng run rẩy không ngừng, cảm nhận nỗi sợ hãi tột độ đang xâm lấn. Nàng chưa bao giờ đối mặt với một thứ gì đáng sợ đến vậy, ngay cả những con Ma Vật cổ xưa dưới Vực Thẳm cũng không mang lại cảm giác tuyệt vọng đến thế.
Lạc Phong cảm thấy một nỗi kinh hoàng nguyên thủy xâm lấn tâm thần, một cảm giác bất lực dâng trào khi đối mặt với sự hùng vĩ và tà ác của “Vô Hình Chi Thủ”. Nhưng ngay lập tức, bản năng mách bảo hắn phải bảo vệ Mộ Dung Tuyết. Hắn không chút do dự, lao ra chắn trước nàng, hai Linh Phiến trong suốt, lấp lánh lam quang huyền ảo, hiện rõ trên xương bả vai. Hư Không Chi Lực trong hắn bùng nổ đến cực hạn, tạo thành một trường lực phòng ngự xám tro với thuộc tính ăn mòn, cố gắng chuyển hóa, hóa giải luồng sức mạnh khổng lồ đang đến gần.
Trường lực của Lạc Phong ngay lập tức bị nứt vỡ, những vết rạn lan nhanh như mạng nhện, cho thấy sự chênh lệch sức mạnh khủng khiếp giữa hắn và thực thể cổ xưa kia. Hắn phun ra một ngụm máu tươi, cảm thấy kinh mạch chấn động dữ dội, xương cốt như muốn vỡ vụn. Hắn biết, với sức mạnh hiện tại, hắn không thể chống lại thứ này.
Lam Yên không chút do dự. Nàng biết đây là thời khắc sinh tử, không thể chần chừ. Nàng lao tới, trong tay nàng đột nhiên xuất hiện một tấm **Cổ Ngọc Đồ** cũ kỹ, bằng ngọc thạch lam ngà, tỏa lam quang nhàn nhạt, tựa chứa đựng bí mật thời gian. Nàng cắn nát đầu ngón tay, vẽ một phù văn huyền ảo lên tấm bản đồ bằng máu, miệng lẩm bẩm chú ngữ cổ xưa bằng một ngôn ngữ viễn cổ đã thất truyền, từng âm tiết mang theo Hư Không chi lực, thời gian chi lực cùng ý chí hy sinh.
“Hư Không Tịnh Giới! Phong!” Giọng nàng yếu ớt nhưng đầy kiên quyết, mang theo ý chí bất khuất.
Cổ Ngọc Đồ trên tay Lam Yên bùng nổ lam quang rực rỡ, một kết giới không gian tinh khiết, mạnh mẽ gấp vạn lần trường lực của Lạc Phong, hình thành. Nó không chỉ là phòng ngự, mà là một bức tường không gian tuyệt đối, một phong tỏa ý chí của Hư Không Chủ Thể, đối đầu trực diện với “Vô Hình Chi Thủ”.

“Vô Hình Chi Thủ” va chạm với kết giới Hư Không Tịnh Giới. Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang vọng khắp Thiên Phù Sơn, xé nát không gian thành vô số vết nứt đen kịt lan rộng như mạng nhện trên bầu trời. Cả hang động sụp đổ một phần lớn, bụi đá mù mịt bay lên che khuất tầm nhìn, khiến không gian chìm vào hỗn loạn.
Lạc Phong dùng Hư Không Chi Lực bao bọc Mộ Dung Tuyết, kéo nàng ẩn sâu hơn vào khe đá, bảo vệ nàng khỏi những mảnh đá rơi và dư chấn kinh hoàng. Hắn cảm nhận được sức mạnh khủng khiếp của kết giới Lam Yên, một sức mạnh mà hắn chưa từng thấy.
Kết giới của Lam Yên rung chuyển dữ dội, xuất hiện những vết rạn nứt lớn, như thể nó đang phải chịu đựng áp lực của cả một thế giới. Lam Yên phun ra một ngụm máu tươi, sắc mặt trắng bệch như tuyết, Linh Tê Lực và sinh mệnh lực của nàng hao tổn cực độ. Nàng gần như không thể đứng vững, thân thể lung lay như ngọn nến trước gió.
“Vô Hình Chi Thủ” bị đẩy lùi từng chút một, phát ra tiếng rít gào kinh hoàng, như một sinh vật bị thương nặng, nó không cam tâm nhưng buộc phải rút lui. Nó dần co lại, tan biến vào hư không, rút về sâu trong Vực Thẳm Cổ Xưa, để lại một trường năng lượng lạnh lẽo, đầy uy hiếp và cảm giác bị theo dõi, như một lời cảnh báo rằng nó sẽ quay lại.
Cổ Ngọc Đồ trên tay Lam Yên nứt vỡ hoàn toàn, hóa thành vô số hạt sáng lam nhạt rồi tan biến vào hư không, để lại một luồng năng lượng Hư Không thuần khiết cuối cùng hòa vào không khí, như một lời từ biệt.
Lam Yên kiệt sức, ngã quỵ xuống đất, được Lạc Phong kịp thời đỡ lấy. Hắn cảm nhận cơ thể nàng lạnh toát, hơi thở yếu ớt.
“Tiền bối Lam Yên! Người có sao không? Bí bảo đó…” Lạc Phong lo lắng hỏi, trong lòng dấy lên cảm giác tự trách.
Lam Yên yếu ớt, hơi thở đứt quãng, cố gắng mỉm cười trấn an hắn. “Không… không sao… Chỉ là… bí bảo này… đã hoàn thành sứ mệnh cuối cùng… Cổ Ngọc Đồ… là một phần của Thiên Giới… chỉ có thể dùng duy nhất một lần… để phong tỏa ý chí của Chủ Thể…”

Lạc Phong nhẹ nhàng đặt Lam Yên tựa vào vách đá, Mộ Dung Tuyết lo lắng băng bó vết thương cho Lam Yên bằng những mảnh vải còn sót lại từ áo của mình. Nàng nhìn Lam Yên với ánh mắt vừa kính phục vừa xót xa.
Lam Yên hít thở sâu, cố gắng trấn tĩnh, sắc mặt vẫn còn trắng bệch. “Đó là… Thần Niệm của Hư Không Chủ Thể… một phần linh hồn viễn cổ của Thiên Giới đã vỡ nát. Nó đã bị Thiên Tôn Vô Cực… thao túng và biến chất, biến thành một công cụ săn lùng. Nó cảm nhận được… Thiên Cốt của ngươi… và Hư Không Huyễn Đạo đang thức tỉnh. Ngươi là mối đe dọa lớn nhất đối với đại kế của hắn.”
Nàng dừng lại một chút, ho khan. “Cổ Ngọc Đồ là một trong những mảnh ghép Thiên Giới, được truyền lại từ Linh Tê Cổ Phái. Nó có khả năng phong tỏa ý chí của Hư Không Chủ Thể trong một khoảnh khắc ngắn ngủi mà thôi… nhưng cái giá là sự hủy diệt vĩnh viễn của nó. Chúng ta… đã mất một mảnh ghép quan trọng.”
Lạc Phong trầm mặc, ánh mắt hắn nhìn về phía Vực Thẳm Cổ Xưa, nơi “Vô Hình Chi Thủ” vừa rút đi. Mối đe dọa này vượt xa sự tưởng tượng của hắn, không chỉ là kẻ thù hữu hình mà là một ý chí cổ xưa, bị thao túng, một tồn tại viễn cổ, thậm chí còn trước cả thời Hồng Hoang. Hắn cảm thấy sự nhỏ bé của bản thân, nhưng đồng thời, một ngọn lửa ý chí kiên cường hơn lại bùng lên trong thâm tâm.
Mộ Dung Tuyết siết chặt tay Lạc Phong, cảm nhận sự nặng nề trong không khí và nỗi sợ hãi đang dâng lên trong lòng nàng. “Vậy… chúng ta phải làm gì bây giờ, Lạc huynh? Thiên Tôn Vô Cực… hắn thật sự muốn hủy diệt tất cả sao?”
Lạc Phong quay sang Mộ Dung Tuyết, ánh mắt hắn không còn vẻ kinh hoàng mà thay vào đó là sự kiên định sắt đá, ngọn lửa ý chí bùng lên mãnh liệt, xua tan mọi sợ hãi. “Thế giới này không chỉ bị hủy diệt bởi Tạp Khí, mà còn bị thao túng bởi những kẻ như Thiên Tôn Vô Cực. Con đường Hàn Gắn Bầu Trời… không chỉ là sức mạnh, mà còn là ý chí, là sự chuyển hóa tà ác. Chúng ta… sẽ không lùi bước. Chúng ta sẽ tìm ra cách để đối mặt với hắn, và tái tạo lại trật tự chân chính cho vũ trụ này.”
Hắn nhẹ nhàng đỡ Lam Yên đứng dậy, cảm nhận cơ thể yếu ớt của nàng. “Tiền bối Lam Yên, người đã hy sinh bí bảo quý giá. Chúng ta phải rời khỏi đây ngay lập tức. Thiên Tôn Vô Cực chắc chắn đã nhận được tin báo.”
Lam Yên gật đầu yếu ớt, ánh mắt lộ vẻ tin tưởng vào Lạc Phong, một tia hy vọng le lói trong đôi mắt mệt mỏi của nàng. Nàng biết, mình đã đặt cược tất cả vào Lạc Phong.

Cùng lúc đó, tại một pháp trận theo dõi bí mật trên một Thiên Phù Sơn hoang tàn, cách hang động hàng trăm dặm.
Hắc La và Thám Ảnh đang theo dõi qua pháp trận. Đột nhiên, màn hình pháp trận bùng nổ ánh sáng lam rực, sau đó hiển thị hình ảnh “Vô Hình Chi Thủ” bị đẩy lùi và biến mất hoàn toàn. Các vết nứt không gian lan rộng trên màn hình, như thể chính pháp trận đang bị xé nát.
Thám Ảnh run rẩy không ngừng, sắc mặt trắng bệch như thi thể. Hắn chưa bao giờ chứng kiến điều gì kinh hoàng đến vậy. “Hắc La đại nhân! Đó là… Thần Niệm của Chủ Thể… Tại sao nó lại xuất hiện? Và… nó đã bị đẩy lùi! Điều này… điều này không thể nào!”
Hắc La đứng sững, đôi mắt đỏ rực co rút lại vì kinh hãi tột cùng. Hắn đã chứng kiến sức mạnh kinh hoàng của Thần Niệm, và việc nó bị đẩy lùi là điều không tưởng, chưa từng xảy ra trong lịch sử vũ trụ. Hắn không thể tin vào những gì mình vừa thấy.
“Kẻ kế thừa… Hư Không Chi Chủ… Hắn… hắn đã làm gì? Hay là… Lam Yên… ả ta đã dùng tới thứ đó? Thứ mà ngay cả Thiên Tôn đại nhân cũng đang tìm kiếm…” Giọng Hắc La trầm đục, run rẩy, những lời nói thoát ra như tiếng gầm gừ từ sâu trong cổ họng.
Hắc La kích hoạt mật phù truyền tin khẩn cấp, giọng nói run rẩy nhưng đầy dứt khoát, nỗi hoảng loạn không thể che giấu. “Thiên Tôn đại nhân! Mối đe dọa đã vượt quá tầm kiểm soát! Thần Niệm của Chủ Thể đã xuất hiện, và nó đã bị đẩy lùi bởi kẻ kế thừa và bí bảo của Lam Yên! Kẻ kế thừa đã trở thành biến số khó lường, sức mạnh Hư Không của hắn có thể chuyển hóa Ma Khí và đối kháng với Chủ Thể! Xin ngài… đích thân giáng lâm, nếu không… đại kế ‘Thế Giới Hồi Quy’ tất sẽ tan tành!”
Hắc La và Thám Ảnh thu liễm khí tức, biến mất vào bóng đêm, nỗi sợ hãi tột cùng hiện rõ trên gương mặt. Chúng không còn là kẻ săn mồi, mà là những kẻ đang chạy trốn khỏi một mối hiểm họa lớn hơn, một biến số mà ngay cả Thiên Tôn Vô Cực cũng không thể lường trước.
Trong hang động đổ nát, Lạc Phong nhẹ nhàng bế Mộ Dung Tuyết, rồi cẩn trọng đỡ lấy Lam Yên. Hắn nhìn về phía chân trời, nơi bình minh đang ló dạng, nhuộm đỏ những đám mây. Con đường phía trước còn dài, đầy rẫy hiểm nguy và những bí ẩn chưa được giải đáp. Nhưng hắn không còn sợ hãi. Hắn đã có những người bạn đồng hành tin cậy, và một ý chí kiên định. Hắn sẽ làm chủ Hư Không Huyễn Đạo, đối mặt với Thiên Tôn Vô Cực, bảo vệ những người hắn yêu thương, và Hàn Gắn Bầu Trời đã vỡ.
Bình minh hé rạng, chiếu sáng con đường mờ mịt phía trước, con đường của một Hư Không Chi Chủ chân chính vừa thức tỉnh… và một cuộc chiến vũ trụ vĩ đại đang chờ đợi.
🗳️ Độc Giả Biểu Quyết Hướng Đi Cốt Truyện
Hãy bình chọn lựa chọn hành động tiếp theo của nhân vật chính ở chương sau: